Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 17: Thực tốt
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại hỉ sắp đến, Đỗ gia ở Thành Khánh phương ai nấy đều mặt mày hồng hào, hỉ khí dâng tràn.
Đầu tiên là ngày mồng chín tháng tám, lễ cập kê của nhị cô nương.
Vạn lão phu nhân đích đảm đương vị trí chủ tọa, còn mời đại cô nương nhà Đô Sát Viện phó đô ngự sử Chương gia đến chứng nhân. Vạn lão phu nhân vốn nhờ Lĩnh Nam Lưu thị cùng Chương gia cầu một đạo thánh chỉ tứ hôn, nên Chương gia cực tình nguyện nể mặt bà. Không chỉ đại cô nương của Chương gia tới dự, mà còn dẫn theo mấy vị quý nữ cao môn giao hảo cùng đến.
Lễ cập kê của Đỗ gia chẳng kém gì công hầu bá phủ. Dù nhị phu nhân đang bệnh, tiểu công t.ử nhà bên còn kịp từ Bảo Định thư viện trở về, nhưng cũng chẳng hề ảnh hưởng đến sự náo nhiệt, long trọng của buổi lễ.
Đỗ Linh Tĩnh tuy xuất hiện nhiều, song cũng đích tặng cho một cây trâm nạm đông châu Nam Dương, khảm thêm phỉ thúy hiếm .
Vật vô cùng quý giá, là do một thương nhân vùng Mân Nam hiếm khi bắc thượng, dâng tặng riêng cho nàng.
Thu Lâm thấy, đau lòng đến chịu nổi: “Cô nương, lễ cũng quá nặng !”
Đỗ Linh Tĩnh chỉ khẽ : “Rốt cuộc nàng là xuất giá.”
Thu Lâm xong, nghẹn lời, .
Sau lễ cập kê, ngày tháng đảo mắt sang tháng chín. Mồng sáu chính là ngày đại hôn. Đỗ Trí Kỳ vốn tưởng gả chất nữ, nay hóa gả chính con gái ruột, nên lễ nghi càng thêm tinh tế. Bao nhiêu chén dĩa, sính lễ đều chi bạc lớn để mua mới. Thậm chí ngay cả cúc thu nổi danh đất Tô Hàng, đúng mùa đang nở rộ, cũng một đặt mua đến hai mươi tám chậu.
Ông ngắm từng chậu hoa đua sắc trong viện, liền khoát tay bảo gia nhân: “Đem tám chậu đưa cho đại cô nương.”
Gia nhân đều ngẩn ngơ, thầm nghĩ: Nhị lão gia vốn ưa đại cô nương mà? Thế nào giờ sốt sắng tặng hoa?
Chớ bọn họ thấy lạ, ngay cả Nguyễn Cung, Xương Bồ khi nhận hoa cũng bàn tán: “Nhị lão gia còn nhớ đến chúng ?”
Thu Lâm thì hừ nhẹ một tiếng: “Cô nương mới tặng nhị cô nương cây trâm Nam Dương phỉ thúy hiếm . So , mấy chậu hoa tính là gì?”
Nàng vẫn còn hậm hực, khiến Đỗ Linh Tĩnh buồn . khi mấy chậu cúc Tô Hàng rực rỡ, hoa tròn cánh thắm, quả thật cũng khiến khí trong viện thêm đôi phần vui mừng.
Nàng bước tới ngắm kỹ, đầu thì bắt gặp nhị Đỗ Nhuận Thanh.
Tiểu cô nương vận y phục ngoài màu hồng đào thêu hoa đào, tóc cài một hàng trâm hoa hồng nhạt. Dáng nơi cửa Tây viện, sắc diện chẳng còn vết tích bệnh khí mấy ngày , ngược hồng hào đầy sức sống.
Nàng hiểu rõ, lễ vật quý hiếm thế , đến cả bà ngoại cũng từng ban cho .
điều trọng yếu nhất, là đại tỷ đáp ứng chuyện thế gả. Nghĩa là, nàng sẽ trở thành hầu gia phu nhân.
Từ , dù ôm mối tâm tư với hầu gia, nàng cũng chẳng dám mơ tưởng xa vời. Chỉ khi bên sông, thả đèn hoa đăng, nàng mới dám lặng lẽ nguyện cầu trong lòng.
Vậy mà nay, chỉ còn năm ngày nữa, nàng sẽ đường hoàng bước hầu phủ, trở thành tân nương của hầu gia!
Nàng sai Nhược Tuyết mang mới từ Giang Nam do Chương gia tặng dâng lên, rõ là vì cớ gì, chỉ nhẹ bước đến mặt đại tỷ, cúi hành lễ:
“Đa tạ tỷ tỷ.”
Thu Lâm thấy gói , chỉ khẽ hừ một tiếng, coi như nhận thôi.
Đỗ Linh Tĩnh thì chẳng mảy may để ý mấy việc nhỏ nhặt , đỡ một phen, dịu giọng:
“Không cần đa lễ.”
Nàng cùng nhị chỉ khẽ mỉm với . Hai phòng phân gia, mai gả hầu phủ, còn nàng trở về Thanh Châu, e rằng ngày gặp gỡ cũng chẳng mấy .
Tỷ vốn kém tuổi, tình duyên phận mỏng, nay thêm bao ngăn trở, thể đôi câu khách sáo như cũng là điều khó .
Trên gương mặt Đỗ Linh Tĩnh hiện vẻ an tĩnh, ý thoáng nơi khóe môi. Gió thu lướt qua, khơi nổi chút gợn sóng nào trong mắt nàng, chỉ khiến mái tóc mai khẽ lay, ống tay áo bay phất phơ.
Đỗ Nhuận Thanh bất giác ngẩn ngơ tỷ tỷ.
Nàng nhớ hôm , khi chuyện thế gả định đoạt, còn bàng hoàng hỏi Nhược Tuyết:
“Ta tỷ tỷ gả , hầu gia ghét bỏ ?”
Nhược Tuyết lúc liền đáp: “Hầu gia từng gặp cô nương, khi đó coi trọng . Cho dù là thế gả, thích cho ?”
Ngày nàng , mặt Nhuận Thanh đỏ bừng soi lên gương đồng.
hôm nay, khi gió tỷ tỷ, trong lòng nàng bỗng chốc đập loạn yên.
Hầu gia từng gặp nàng . cũng gặp qua đại tỷ.
Ngày , trong thư phòng ngoại viện, hầu gia còn cùng đại tỷ chuyện riêng, đó liền định ngày mồng sáu đại hôn.
Có thể nào… trong lòng hầu gia, kỳ thật để ý chính là đại tỷ?
Dù nàng trở thành tân nương, liệu quên , vốn dĩ cưới chính là tỷ tỷ?
Tiểu cô nương c.ắ.n c.h.ặ.t môi, trong lòng dâng lên nỗi ê ẩm khó gọi thành tên.
Nàng kìm , buột miệng : “Hầu gia đưa tới sính lễ nhiều hơn hẳn thường lệ, nghĩ , ban đầu vốn là cho tỷ tỷ… Vậy tỷ tỷ …”
Lời dứt, đại tỷ đầu, ánh mắt dừng thẳng nơi nàng : “Nhị gì?”
Nàng ngẩn , dám tiếp lời, chỉ đại tỷ chậm rãi : “Đó đều là sính lễ của . Hầu gia là hôn phu của . Người khác can dự.”
Thanh âm tuy nhàn nhạt, nhưng gõ thẳng chỗ sâu kín trong lòng nàng : “Muội nên ít nghĩ ngợi, giữ tâm ngay thẳng mới .”
Nói xong, Đỗ Linh Tĩnh liếc một cuối, xoay trở về phòng.
Cửa ngoài chợt vắng lặng. Nhược Tuyết bấy giờ mới nhịn nổi, khẽ thì thầm: “Sao đại cô nương chuyện với cô nương như thế, chẳng chút khách khí gì? Cô nương sắp hầu phu nhân mà.”
Tiểu cô nương c.ắ.n môi, đáp lời. Ngẩn ngơ hồi lâu, mới khẽ : “Chúng về thôi.”
…
Trong khi Đỗ gia tất bật lo liệu hỉ sự, ít ai còn để tâm đến Tây viện nơi Đỗ Linh Tĩnh ở.
Nàng chỉ gọi riêng Nguyễn Cung đến, hỏi đến một việc khác: “Quan phủ cùng Cẩm Y Vệ tra xét chuyện Hỗ thị mất tích, đến giờ còn tìm thấy ? Người của phái ?”
Từ ngày tin Hỗ thị mất tích, nàng ba gia tăng nhân thủ để tìm kiếm. Vậy mà giờ phút , Nguyễn Cung chỉ khẽ lắc đầu:
“Đã gần hai tháng, một chút tin tức cũng . Tựa như bốc khỏi nhân gian.”
Y , liền cô nương cau mày ngăn : “Chớ bậy.”
Nguyễn Cung lập tức chữa lời: “Hỗ đại gia cùng Hỗ nương t.ử chắc xảy chuyện. Có lẽ bọn họ ẩn nơi nào đó, tránh lũ hỗn tạp đang lùng sục.”
Đỗ Linh Tĩnh rõ, của nàng tất nhiên là để cứu bọn họ. những kẻ khác… đặc biệt là thế lực Thiệu gia, e rằng chắc.
Thiệu Bá Cử vướng phong ba bê bối g.i.ế.c , Hoàng thượng cách chức, tạm thời cho cung hầu sách nữa, nhưng chuyện Hỗ thị mất tích đến nay vẫn kết quả. Thiệu Bá Cử tuy thể giải tỏa hết hiềm nghi, song cũng chẳng thể định tội , thời gian trôi , ngược dần thảnh thơi.
Gần đây trong triều càng nhiều biện hộ, chẳng bao lâu nữa, e rằng sẽ phủi sạch liên can.
Một khi Thiệu Bá Cử khôi phục ân sủng như xưa, thì đối với Đỗ Linh Tĩnh, tuy bản nàng chẳng hề can dự, nhưng chuyện Hỗ thị chậm chạp xuất hiện, tình thế tất sẽ thêm bất .
Nàng chỉ thở dài, phân phó Nguyễn Cung tiếp tục cho dò tìm, dặn đề phòng những tin tức mờ ám truyền đến, đồng thời đưa tay day c.h.ặ.t giữa mi tâm:
“…Rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Đáng tiếc, bất kể Hỗ thị gặp chuyện gì, nàng đều nhất thời thể rời khỏi phủ .
Nếu chuyện thế gả càng thêm thuận lý thành chương, cũng chỉ còn một lý do, nàng đột nhiên phát bệnh nặng, Đỗ gia bất đắc dĩ mới để gả . Sau hầu gia truy cứu, thì đó cũng coi như lý do thoái thác. Đến lúc , thế nào, chẳng còn liên can đến nàng.
*
Tích Khánh phường.
Hầu phủ lúc hỉ khí rộn ràng, náo nhiệt chẳng hề kém cạnh.
Song trong khi nội viện gia nhân bận rộn đến mức chân chạm đất, thì thư phòng ngoại viện phủ một tầng khí trầm lặng.
“Người cố gia, thường xuyên chỗ cất giữ của hồi môn của Đỗ gia cô nương?” Giọng nam nhân trầm thấp, khẽ nâng lên, gọi: “Sùng Bình, ngươi cẩn thận bẩm rõ.”
Sùng Bình bước thưa:
“Đỗ gia bởi vì nhị phu nhân bệnh giường, nên tạm thời thuê một tiểu trạch ở con ngõ sát bên phường, để chuyên đặt hồi môn cho cô nương xuất giá.”
“Của hồi môn vốn an bài xong, ước chừng sáu mươi bốn rương, nguyên là chuẩn cho đại cô nương gả cho Thiệu Bá Cử. khi thánh chỉ tứ hôn cùng hầu gia, hầu phủ sính lễ vốn quý trọng, Đỗ gia cũng thể gia tăng thêm, rốt cuộc chuẩn thành bảy mươi hai rương.”
Nghĩ cho cùng, Đỗ Trí Kỳ là gả chất nữ chứ con gái ruột, thể nâng lên bảy mươi hai rương cũng coi như vẹn .
“Ai ngờ mới mấy ngày , Đỗ Trí Kỳ bỗng dưng thêm mười sáu rương nữa, nâng thành tám mươi tám.”
“ lạ , rương thì đặt, mà vật dụng bên trong chẳng thấy mua thêm.”
Sùng Bình thấy lạ, liền cho ngầm theo dõi tiểu trạch suốt ba ngày.
“Không ngờ… mỗi khi đêm khuya tĩnh mịch, Đỗ gia tới, thì là Xố gia sai lén lút .”
“… Bọn họ chuyên chọn lúc đêm khuya , hối lộ quan binh tuần đêm, từ tiểu trạch chứa hồi môn của Vạn lão phu nhân mà khiêng đồ sang viện cất hồi môn. Hành sự cực kỳ bí mật, dáng vẻ rõ ràng để ngoài .”
Sùng Bình xong, bổ sung thêm: “Hai ngày đều là quản sự bên Vạn lão phu nhân dẫn đến. Hôm qua thì con trai bà , Cố đại lão gia đột nhiên cũng đến một chuyến, còn tự mang đồ , nhưng đó cho khiêng mấy thứ, thật sự quái lạ.”
Đêm nay Sùng Bình cũng bố trí theo dõi, nhưng lúc hết nên đến bẩm hầu gia.
Y thấy sắc mặt hầu gia thoáng trầm xuống, bèn đầu gọi Sùng An tiến .
“Cô nương bên , những ngày qua thế nào?”
Sùng An thấy hầu gia và ca ca sắc mặt đều trầm, trong lòng cũng thấp thỏm, nhưng vẫn bẩm: “Đại cô nương gì dị thường. Thuộc hạ thấy Nguyễn Cung, Xương Bồ đều bận rộn lo hỉ sự, chẳng lộ vẻ sầu muộn. Có điều, nha Ngải Diệp của cô nương chợ hoa ngoài thành mua hai chiếc bình tưới hoa mới, là cho cô nương mỗi ngày tự tưới nước, sẽ tiện tay hơn.”
Nghe , Lục Thận Như thoáng nhíu mày.
Sùng An hiểu vì , chỉ thấy hầu gia trầm giọng hỏi: “Ngươi chắc chắn là nàng tự tưới, kẻ khác?”
Sùng An khẳng định: “Là Đỗ đại cô nương. Lúc mua đồ, Ngải Diệp còn dặn chủ tiệm chọn loại nhẹ, rằng cô nương vốn cầm b.út luyện chữ mệt nhọc, tưới hoa cũng thể quá nặng nhọc.”
Hắn thêm: “Nghe là do Đỗ nhị lão gia tặng tám chậu danh cúc, cô nương hứng thú.”
Không ngờ hầu gia xong, sắc mặt càng thêm trầm, đột ngột phân phó: “Đem y phục hành của tới.”
*
Đêm khuya. Trong kinh thành, t.ửu lầu quán lục tục tiễn khách cuối cùng, phố chỉ còn tiếng mõ canh và đội binh tuần tra.
Lục Thận Như từ phía bắc tiến Thành Khánh phường, ngang qua tiểu trạch tạm cất hồi môn của Đỗ gia.
Hắn chỉ , liền thấy một hàng hơn mười nối khiêng đồ trong.
Sùng Bình thì thầm: “Hầu gia, là Cố gia.”
Người Cố gia thì can hệ gì đến Đỗ Linh Tĩnh? Vì cớ gì đem đồ , thêm bớt trong rương hồi môn của nàng?
Nam nhân nhếch môi, thoáng lắc , liền lặng lẽ tiến trong viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-17-thuc-tot.html.]
Bọn Cố gia trong viện đều cúi đầu, chẳng dám phát tiếng động lớn, chỉ chuyên tâm bày biện đồ vật rương hồi môn.
Lục Thận Như liếc Sùng Bình một cái. Sùng Bình lập tức hiểu ý, tay khẽ b.úng, một viên đạn nhỏ bay , đ.á.n.h trúng trong lòng gã sai vặt đang ôm một đôi bình sứ.
“Cạch” một tiếng vang lên giòn giã, âm thanh giữa đêm khuya tĩnh lặng càng thêm ch.ói tai.
Tên quản sự dẫn đầu lập tức phắt , mắt trừng đến nỗi gã sai vặt suýt .
“Ta… rơi mà…”
Chưa dứt lời, ánh mắt quản sự càng trừng dữ hơn, gã sai vặt sợ đến run rẩy, chân bất ngờ vấp vật gì, thiếu chút nữa ngã nhào.
Quản sự nhịn nổi, bước lên giật lấy bình sứ, đặt rương, một cước đá thẳng gã sai vặt ngã xuống đất. Gã sợ đến nỗi dám k** r*n nửa tiếng.
Quản sự hạ giọng cảnh cáo: “Mấy thứ đều là lão phu nhân lấy từ kho riêng, để của hồi môn cho nhị cô nương, chính là đưa hầu phủ. Nếu ai để lộ, chớ trách bẩm rõ mặt lão phu nhân, lúc đ.á.n.h gậy là khó tránh khỏi!”
Đám gia nhân xong, đều nơm nớp lo sợ, chẳng ai dám thở mạnh.
Trong góc tối, Sùng An cũng bịt c.h.ặ.t miệng, tim đập thình thịch.
Hắn thể tin nổi, ánh mắt lượt lướt qua đám Cố gia, dừng nơi ca ca, cuối cùng về phía hầu gia.
Cố gia Vạn lão phu nhân… dám to gan trộm đổi tân nương của hầu gia?! Dám đem đại cô nương bằng nhị cô nương?!
Nơi góc tường đen thẫm, chỉ ánh trăng từ kẽ hở mái ngói chiếu xuống một vệt, đúng lúc rơi khóe môi hầu gia.
Sùng An thấy khẽ nhếch môi, chậm rãi gật đầu: “Cố gia… .”
Âm thanh trầm thấp buông xuống, xương sống lưng Sùng An bỗng căng cứng, lạnh buốt. khi đầu , hầu gia biến mất trong bóng đêm.
Trong Thành Khánh phường, Đỗ gia vẫn đèn hoa rực sáng, bận rộn chuẩn hỉ sự. Kẻ đến chính viện liên miên, chỉ Tây viện là tĩnh lặng khác hẳn.
Lục Thận Như nơi hành lang, tám chậu cúc hoa rực rỡ trong đình viện.
Mỗi ngày đều tự tưới hoa, nàng hẳn cũng là để tâm đến. Vậy việc tỷ tráo đổi … nàng phần nào chăng?
Nam nhân khẽ mím môi, lặng lẽ dịch bước.
Trong phòng, đèn còn sáng, cửa sổ khép hờ, gió đêm nhè nhẹ lùa , mang theo mùi mực của sách vở, hòa lẫn chút mùi khói đèn phảng phất.
Hắn đưa mắt qua, vặn thấy nàng án thư.
Dưới chân chợt khựng , ánh mắt dừng yên: nàng nghiêng mặt tựa bàn tay trái, tay lật từng trang sách ố vàng. Chợt như nghĩ điều gì, nàng thẳng dậy, cầm b.út đề chữ.
Một , kéo dài suốt nửa khắc rời tay.
Cho đến khi ánh đèn án lụi dần, ngọn lửa run rẩy, tưởng chừng sắp tắt trong bình dầu, nàng mới hồn.
Ánh mắt nam nhân liền rơi gương mặt nàng lúc ngẩng lên, thấy đôi mắt mỏi mệt, cố sức chớp mấy cái.
Hắn nhíu mày, nàng gọi khẽ: “Thu Lâm…”
“Đem thêm một sợi bấc nữa.”
Thu Lâm khuyên can: “Cô nương thôi bỏ , khuya thế , cứ mãi e rằng đôi mắt chẳng chịu nổi.”
Nam nhân ngoài cửa sổ cũng ngầm đồng tình, nhưng nàng , tự lấy từ trong tráp một sợi bấc mới, châm thêm dầu, đổi chụp đèn.
Nàng : “Đèn Tam Lang giống đèn thường, ánh sáng tản đều mà run, xem sách cũng đến nỗi quá mệt.”
Nói xong, nàng khẽ nâng trản đèn, xuống bên án thư, tiếp tục nhấc b.út.
Ngoài cửa sổ, Lục Thận Như lặng lẽ ánh đèn , trong lòng thoáng chấn động.
Đó là ân tình ba năm . Khi , mới từ biên quan Ninh Hạ vòng vèo về Tây An để thăm tổ phụ.
Tổ phụ bệnh tình ngày một sa sút, chẳng y sư nào chữa khỏi, thể như ngọn đèn cạn dầu cố gắng cầm . Chỉ mỗi khi xuân về nắng ấm, bệnh thể mới tạm yên đôi chút.
Sau khi phủ thăm tổ phụ, quân doanh ngoài thành bàn chính sự. Đợi đến lúc trời tây ngả về tà, gió cát mịt mù, mới ngựa hồi thành.
Vừa nhập thành, Sùng Bình hạ giọng thì thầm: “Gia, là cô nương!”
Ban đầu còn hiểu ý, nhưng đầu, ánh mắt lập tức khựng .
Nàng mặc váy áo màu thủy lục, giữa gió cát thành Tây An, tựa như một chiếc lá non vương sương sớm.
Nàng cúi đầu, lật xem mấy cuốn sách cũ trong một quán nhỏ ven đường.
Hắn vốn định , nhưng bước chân chẳng theo ý, tự nhiên tiến đến gần nàng, ngay bên cạnh.
Nàng nhận , chỉ nghiêng , chừa cho một chỗ giá sách.
Hắn nên gì, chỉ lặng lẽ cạnh, giả bộ lật vài cuốn sách cũ, nhưng một chữ cũng chẳng trong mắt.
Ánh chỉ dừng nơi bàn tay nàng, mảnh mai trắng trẻo. Mỗi khi lật đến quyển nào hợp ý, lông mày nàng khẽ chau ; còn khi trông thấy một cuốn gần giống loại tìm, liền sai Thu Lâm mua lấy, mắt nàng sáng lên rực rỡ.
Vẫn là dáng vẻ ngày … Hắn , song dám bật tiếng .
Bên cạnh nàng khi chỉ Thu Lâm, còn ai khác.
Hắn liền yên nơi đó, chẳng chịu rời .
Đây là Tây An, địa bàn của , mà nàng tự tìm đến, như một trận sấm bất ngờ đ.á.n.h thẳng mắt .
Tây An vốn hỗn loạn, chẳng thể so với Thanh Châu. Nàng khỏi thư quán, liền âm thầm theo phía .
Nàng từng thấy qua những thứ kỳ lạ nơi : kẻ dùng xương dương khắc hoa, nàng tò mò chớp mắt , chẳng dám mua; thấy mang chim quý đặt vai mời nàng thử, nàng vội vàng lùi liền mấy bước…
Hắn rốt cuộc nhịn bật , khiến nàng đầu .
Nàng thoáng giật , nhưng vẫn nhận , chỉ đỏ mặt, khẽ với “ qua đường” : “Ta… đầu tiên tới Tây An.”
Nàng còn dám chủ động cùng chuyện?
Vậy mà , cớ gì dám đáp ?
còn kịp mở miệng, thì Thu Lâm vội chạy đến…
“Cô nương, tìm Tam gia !”
Thu Lâm gọi khẽ, nàng lập tức ngẩng đầu, vội vã bỏ qua “ qua đường” , nhanh chân bước sang bên đường.
“Tam Lang, ngươi ? Tây An xa lạ, gió cát lạnh dữ, thể ở ngoài một ngày trở về?”
Nàng liên tiếp truy hỏi.
Người mới trở về , chính là Tưởng Trúc Tu.
Tưởng Trúc Tu khẽ ho khan, xin nàng: “Là , để nàng tìm một ngày.”
“Vậy rốt cuộc gì thếi?”
Nàng chỉ quan tâm đến việc lang bạt suốt cả ngày.
Tưởng Trúc Tu đáp ngay, từ trong tay áo lấy một trản đèn nhỏ.
“Đây là?” Nàng nghi hoặc.
Tưởng Trúc Tu giải thích: “Đây là đèn do thợ đèn nổi danh Tây An chế tác. Nhìn thì tầm thường, nhưng ánh sáng định chập chờn, đặc biệt hợp để thắp sách ban đêm. Ta mang về cho nàng.”
Nàng thoáng sững sờ, bĩu môi: “Chẳng lẽ mua một cây đèn mà mất cả một ngày?”
Tưởng Trúc Tu : “Tất nhiên . rời Tây An , khó lòng tìm đèn như thế. Ta năn nỉ sư phó thợ đèn chỉ dạy, nhưng tay vụng, học cả ngày.”
Nàng khựng , còn Lục Thận Như ở phía bên đường, lặng lẽ , thầm hiểu.
Ai là thích đèn sách nhất, cần cũng rõ.
Đây mới chính là tâm ý chân thành của Tưởng Trúc Tu.
Tiểu đồng theo Tưởng Trúc Tu hì hì chen : “Cô nương, tam gia một lòng chỉ nghĩ đến cô nương!”
Tưởng Trúc Tu lập tức mắng: “Đồ nhiều chuyện!”
Bên đường, mím môi, ánh mắt vô tình quét sang nàng, thấy má nàng ửng đỏ. Nàng bỗng gọi khẽ: “Có lạnh ? Chàng thể mới đỡ hơn, để hâm nóng tay cho .”
Nói , liền cầm lấy tay đối phương.
Phố xá khi đột nhiên như im bặt, đám đông tản hết, dường như cũng cuốn hai rời khỏi mắt .
Nàng nhớ đến ‘ qua đường’ , chỉ mải dõi theo Tưởng Trúc Tu.
Mà Tưởng Trúc Tu, bỗng ngẩng đầu, thoáng trông thấy phía đối diện.
Chàng khựng , bàn tay trong tay nàng buông, nhưng rời mắt , hòa đám .
…
Thành Khánh phường, Tây viện Đỗ gia tĩnh lặng.
Lục Thận Như ngoài cửa sổ, thấy nàng thắp sáng ngọn đèn .
Thu Lâm rốt cuộc chịu nổi, khuyên: “Cô nương, chẳng lẽ thương mắt ? Sao cứ khổ học đến thế? Dù gì cô nương cũng thi công danh.”
Nàng mỉm : “Là vì kiếm tiền. Sau khi phân gia, còn gia sản để chu cấp nữa, Miên Lâu chỉ thể dựa ấn xã.”
— Phân gia?
Lục Thận Như khẽ nhướng mày.
Lại Thu Lâm than thở: “Sớm thế, ít sính lễ hầu gia đưa tới, cô nương cũng nên giữ chút ít.”
Nàng lắc đầu: “Ta giữ gì? Nhị gả cho , nàng mới là chủ nhân của những sính lễ .”
Lời rơi xuống, đình viện chợt tĩnh lặng.
Ngoài cửa sổ, nam nhân im lìm dõi theo, thấy nàng chợt nghĩ đến điều gì: “Kia, chìa khóa … cũng đưa qua cho nhị .”
Thu Lâm liền lấy chiếc chìa khóa bằng đồng chạm khắc hình lâu vũ.
Lục Thận Như kỹ, cuối cùng nhịn khẽ .
Tưởng Trúc Tu cho nàng ngọn đèn, nàng nâng niu mang theo suốt bên ngoài.
Còn cho nàng chìa khóa tòa thư lâu, nàng tiện tay ném cho khác.
Ánh trăng rửa sạch đất trời, nam nhân ngoài cửa sổ, lặng lẽ hồi lâu, chẳng rõ trong lòng đắng ngọt.