Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 16: Chuyển Phượng

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cố phủ ở Hoàng Hoa phường.

Đỗ Nhuận Thanh chỉ cảm thấy tim đập dồn dập, tựa như trống trận nện vang.

… nhưng thánh chỉ ban xuống, há chẳng hôn sự thật sự định ?” tiểu cô nương từng nghĩ đến loại khả năng .

Vạn lão phu nhân liền nắm lấy tay nàng : “Ngươi đứa nhỏ , chẳng lẽ quên bà ngoại là ai ư?”

Đỗ Nhuận Thanh thất thần ngẩng .

Bà ngoại nàng , Vạn lão phu nhân, vốn đời xưng tụng là Nguyệt Lão của kinh thành.

Giờ phút , vị “Nguyệt Lão” đang dạy bảo ngoại tôn nữ của :

“Liên hôn giữa nhà quyền quý, vốn chẳng vì lưỡng tình tương duyệt, mà là để hai họ cùng vinh hiển. Thánh chỉ tứ hôn, trừ khi gả công chúa cho quận vương, mới ghi rõ họ tên. Còn , chỉ đề hai họ, mà nêu đích danh ai. Rốt cuộc song phương ai thành hôn, còn tùy hai nhà bàn bạc.”

Đỗ Nhuận Thanh vẫn còn do dự, khẽ : “ hầu gia… hầu gia vốn gật đầu với tỷ tỷ, cũng từng gặp tỷ tỷ .”

Vạn lão phu nhân mỉm , lắc đầu: “Ngươi quên lời hầu gia từng với ngươi ? Hắn khen Đỗ gia truyền thống thi thư lễ nghĩa, môn thanh lưu, nên mới chịu giúp đỡ. Loại nhân vật như hầu gia, coi trọng đương nhiên là môn đình, cá nhân? Chỉ là đại tỷ ngươi đúng lúc đến tuổi cập kê mà thôi. ngươi nghĩ xem, hầu gia thật sự sẽ ý nàng ?”

hỏi: “Ngươi nghĩ, đại tỷ ngươi khí chất quý nữ dịu dàng, tâm ý hướng về hầu gia ? Hay là chỉ ương ngạnh, chẳng để ai mắt?”

Đỗ Nhuận Thanh khẽ lắc đầu. Bà ngoại tiếp:

“Ngươi mạnh hơn đại tỷ trăm phần. Nếu ngươi gả cho hầu gia, chỉ cần thường xuyên nhắc đến các lão bá phụ, ở trong sĩ lâm giúp đỡ thêm ít học trò nghèo, lâu dần trong kinh thành chỉ nhớ ngươi là cháu gái của các vị đại nho, còn Đỗ Linh Tĩnh, con gái của Đỗ Trí Lễ, sớm quên lãng.”

Thay thế ?

Đỗ Nhuận Thanh thoáng hoảng hốt, bà ngoại trong lòng sớm an bài.

“Còn về phía hầu gia, ngươi tuy đem lòng mến mộ, nhưng cũng chớ nghĩ tới chuyện độc chiếm. Xuất hèn kém như thị , hầu gia nạp thêm mấy cũng chẳng hề chi. Ngược , như mới càng tỏ ngươi rộng lượng.”

Nạp … Trong lòng tiểu cô nương dâng lên một cảm giác khó tả, chẳng rõ là vị gì.

Vạn lão phu nhân thấy cháu gái ngẩn , nàng tuổi còn nhỏ, thể lĩnh hội nhiều. Bà thêm nữa, chỉ ôn nhu ôm nàng lòng:

“Được , chuyện hãy để bàn. Giờ việc cấp bách nhất là ngươi dưỡng cho thể khỏe mạnh. Chẳng ngươi sắp cập kê, còn sắp thành hôn ? Chuyện nào quan trọng hơn thế? Đợi đến khi ngươi bình phục, cũng là lúc ngươi danh chính ngôn thuận trở thành hầu phu nhân.”

*Cá nhân tui và cả tác giả ( vẻ) hưởng ứng việc kết hôn khi hai bên nam nữ thành niên. Trong truyện, nữ chính Đỗ Linh Tĩnh 20 tuổi, nam chính Lục Thận Như 25 tuổi nhưng Đỗ Nhuận Thanh nếu qua tuổi cập kê thì gần như đạt 16 tuổi.

Dặn dò xong, Vạn lão phu nhân để nàng nghỉ ngơi, dậy ngoài.

Trong phòng chỉ còn một Đỗ Nhuận Thanh, hoảng hốt nơi mép giường.

Nàng thật sự sẽ gả cho hầu gia ? Thật chăng?

… còn tỷ tỷ thì ? Nàng bằng lòng chấp nhận ?

Đỗ Linh Tĩnh rốt cuộc thái độ thế nào, Vạn lão phu nhân cũng vội. Trước hết, bà sai mời con rể Đỗ Trí Kỳ tới.

Đỗ Trí Kỳ vốn bước chân khỏi cửa. Chỉ còn mấy ngày nữa là đến mồng sáu tháng đại hôn, điều ông sợ hãi nhất chính là chất nữ sơ suất một chút, gây cho thêm một nan đề nhức óc.

Ông chỉ nghĩ, cứ ở nhà chằm chằm chất nữ, để nàng ngoan ngoãn lên kiệu hoa ngày là xong.

mà, hôn sự như , khác cầu còn chẳng , ông cùng chất nữ nháo loạn đến mức , mong nhờ thơm lây cũng chẳng bấu víu nổi.

Đỗ gia nay thành thông gia với hầu phủ, một khi Tuệ Vương thất thế, thì Đỗ gia ắt là kẻ đầu tiên chịu họa.

Chỉ mấy ngày trôi qua, nơi khóe miệng ông mọc một ít mụn nhiệt, nghĩ cảnh những ngày xưa quan nơi hẻo lánh, tuy chẳng thăng chức, nhưng ít mỗi ngày còn thong dong uống thơ, tiêu d.a.o nhàn tản...

Thế nhưng Cố Dương Tự phụng mệnh Vạn lão phu nhân, tự đến mời ông .

Đỗ Trí Kỳ bất đắc dĩ, chỉ đành .

Vừa Cố gia, nhạc mẫu trực tiếp trúng tâm sự : “Nhìn bộ dạng ngươi miệng mọc mụn nhiệt , hẳn đang lo khi đại cô nương gả , tình cảnh của ngươi sẽ càng thêm khó khăn?”

Trong lòng Đỗ Trí Kỳ thầm kêu khổ, còn thể thế nào? “Hầu phủ cưới, Đỗ gia nào dám gả?”

Ai ngờ nhạc mẫu thản nhiên buông lời: “Đã khó xử đến , chi bằng hầu gia đổi một tân nương khác.”

Vạn lão phu nhân liền đem bộ ý tứ cho con rể . Đỗ Trí Kỳ xong, cả mồ hôi lạnh túa .

Thế hôn nhân thể tùy tiện tráo đổi? Đánh c.h.ế.t ông cũng chẳng dám nghĩ tới! nhạc mẫu với vẻ chắc chắn như nắm thiên hạ trong tay.

Bỏ qua chuyện thánh chỉ ghi tên, bỏ qua việc hầu gia chắc ưng con bé nghịch ngợm , ông chỉ còn hỏi Vạn lão phu nhân:

“Vậy còn Tĩnh Nương? Chẳng lẽ trói nàng giấu ? Vạn nhất nàng náo loạn thì ?”

Ánh mắt ông bỗng dấy lên cảnh giác: “Nàng dù cũng là huyết mạch duy nhất của gia , quyết thể, quyết thể…”

Vạn lão phu nhân liếc con rể một cái, hờ hững: “Cần gì phiền phức thế? Ngươi chỉ việc gọi nàng tới, hỏi thử nàng đồng ý , chẳng xong ?”

Thấy con rể vẫn hiểu, bà đành giải thích rõ ràng: “Chính là vì nàng ôm giữ bóng hình xưa, nhất quyết chịu lấy chồng. Nàng vốn chẳng , thì gì mà đồng ý? Chúng chỉ thuận nước đẩy thuyền thôi. Nếu nàng thật sự ưng thuận, thì cũng chỉ là trò thiên hạ mà thôi.”

Đỗ Trí Kỳ chợt bừng tỉnh.

Quả thực, kẻ một mực gả, chính là chất nữ .

Vạn lão phu nhân thấu tính toán của ông , thong thả nhấp một ngụm .

Đỗ Linh Tĩnh sớm nghĩ đến chuyện lấy chồng. Chỉ cần Đỗ Trí Kỳ mở miệng, nàng tất sẽ thuận theo.

Mà đời , nữ t.ử cho dù mê điên dại thế nào, cuối cùng cũng lấy chồng. Lần nàng chịu gả Thám hoa, từ chối gả cho hầu gia. Đến khi tuổi tác lớn thêm, ở trong tay Đỗ Trí Kỳ, nàng chỉ thể gả cho một lão quan góa vợ nối duyên tục huyền.

Chỉ mong đến lúc , nàng mới hiểu thế nào là phận nữ t.ử. đời nào t.h.u.ố.c hối hận để mà mua?

Không khi , vị con gái duy nhất của các lão nho còn giữ bao nhiêu phần thanh cao, ngạo khí?

Buổi tối, cơn mưa cuối cùng cũng trút xuống theo tiếng sấm ì ầm, khiến Tây viện Đỗ phủ lập tức trở nên mát lạnh.

Thu Lâm áo váy dính mưa, bước nhà với Đỗ Linh Tĩnh: “Cô nương, ngươi kỳ quái ? Sáng nay Cố gia dân nhị cô nương , đến chiều chẳng gì chuyện đón nhị phu nhân, trái còn mời nhị lão gia qua đó, giờ vẫn trở về. Chẳng lẽ bỏ mặc nhị phu nhân bệnh giường để chúng chăm sóc ?”

Thu Lâm , cô nương. Chỉ thấy khóe môi nàng cong, khác hẳn hai ngày khi tin thành hôn, môi mím c.h.ặ.t thành một đường, im lặng sách. Lúc nàng nhàn nhã lật một trang sách, khẽ đáp:

“Nghĩ chắc Cố gia đang thương nghị đại sự, nên nhất thời chẳng quản thím.”

“Đại sự gì ?” Thu Lâm ngạc nhiên.

Chưa đợi cô nương mở miệng, Nguyễn Cung truyền lời: nhị lão gia Đỗ Trí Kỳ trở về.

“Nhị lão gia , nhị cô nương sắp đến lễ cập kê, ở Cố gia tiện. Ngày mai, thỉnh cô nương cùng nhị lão gia đến Cố phủ, đưa nhị cô nương trở về.”

Thu Lâm tròn xoe mắt: “Hai phường chỉ cách mỗi con phố Sùng Văn Môn, đón nhị cô nương về nhà mà cũng to chuyện ?”

Lời khiến cô nương khẽ . Nụ vang lên, con chim sẻ tránh mưa cửa sổ cũng nghiêng đầu, hướng về phía nàng mà kêu “pi pi” hai tiếng.

Bình thường cô nương chẳng bao giờ dám chạm mấy con vật nhỏ , sợ kinh động chúng. giờ phút , nàng nghiêng đầu chăm chú con sẻ nhỏ, khẽ dặn Ngải Diệp đang ở hành lang: “Bắt cho nó một con sâu .”

Ngải Diệp lời ngay. Thu Lâm cô nương lúc vẫn thản nhiên, chỉ chuyên chú con chim nhỏ .

“Xá nam xá bắc x**n th**, chỉ thấy đàn âu ngày ngày tới* (một câu thơ của Đỗ Phủ). Mong rằng năm tới chúng thể trở về Thanh Châu, để đầu xuân trong Miên Lâu cũng đàn sẻ, đàn âu ngày ngày bay về.”

Trong khi nàng , Ngải Diệp mang đến một con sâu. Chim sẻ kêu “chụt” một tiếng, ngửa đầu nuốt gọn.

Thu Lâm nháy mắt liên tục, ngạc nhiên xen lẫn khó hiểu cô nương.

Cô nương thật sự tin rằng, sang năm thể hồi hương về Thanh Châu ư? Vậy cái gọi là “đại sự” mà Cố gia hôm nay thương nghị, rốt cuộc là chuyện gì?

Thu Lâm chút đoán , nhưng dám chắc.

Hôm , nàng theo cô nương đến Cố phủ. Vạn lão phu nhân cùng Cố đại lão gia thượng vị, nhị lão gia nhà cũng một bên. Tất cả ánh mắt đều xuống phía , nơi cô nương đang . Nhị lão gia lên tiếng hỏi:

“… Ngươi một mực gả, chỉ còn cách cùng ngươi bên ngoại để thương nghị, cho nàng ngươi xuất giá. Tĩnh Nương, ngươi đồng ý ?”

Thu Lâm hít sâu một . Cố gia bàn bạc suốt một ngày “đại sự”, hóa chính là chuyện !

Nàng vội vàng đầu về phía cô nương, chỉ thấy nàng hề do dự, chút phân vân.

Nàng khẽ gật đầu: “Ta đáp ứng.”

Đỗ Linh Tĩnh dứt khoát gật đầu, dù trong lòng Đỗ Trí Kỳ vốn dự tính, lúc cũng thoáng ngẩn ngơ.

Cố Dương Tự bên cạnh, khóe mắt như sáng rực lên vui mừng, quá , Vĩnh Định hầu trở thành tế t.ử ngoại tôn nữ của ông , về còn ai dám tìmông nhờ vả?

Lương thị khẽ cau mày, liếc Đỗ Linh Tĩnh một cái.

Chỉ Vạn lão phu nhân thượng vị, thần sắc bất ngờ.

Có những kẻ tưởng thông minh tỉnh táo, nhưng chẳng rằng chính họ khiến con đường đời ngày càng hẹp dần.

Người như , nhất là nữ t.ử, bà thấy quá nhiều.

Bà chậm rãi : “Đại cô nương nếu ưng thuận, việc từ nay định, thể đổi.”

chỉ Đỗ gia đại cô nương miệng hứa, mà còn lập thành văn chứng từ, để sự việc càng thêm chắc chắn.

Ai ngờ còn kịp đến chuyện giấy tờ, thì vị cô nương bình thản mở miệng, trả bà một câu:

Một váy dài xanh biếc, dung nhan tĩnh lặng như hồ thu, nhưng lời tiếp theo như gợn sóng nổi lên giữa mặt nước phẳng lặng:

“Nhị thế hôn thể. cần thúc phụ hết đáp ứng một việc.”

Nàng dừng một thoáng, ánh mắt đảo qua từng trong phòng, dứt khoát :

“Phân gia.”

“Bắt đầu từ hôm nay, một nhà Đõ thị chia hai, mỗi phòng tách biệt, từ nay hoa nở hai nhánh, chẳng liên can đến . Muội gả nhà cao cửa rộng, sẽ đưa hỉ lễ, còn nhân duyên cùng việc đời của , cần thúc phụ phí tâm. Xin thúc phụ lập tức đồng ý, để và thúc phụ cùng lập chứng từ, sẽ tự mang về Thanh Châu giao cho tộc lão chứng giám.”

Giống như khi nãy nàng gật đầu đồng ý chút do dự, giờ phút nàng cũng thẳng thắn dứt khoát .

Đỗ Trí Kỳ hai mắt trợn tròn, ngơ ngác tại chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-16-chuyen-phuong.html.]

Cố Dương Tự chau mày, Lương thị cũng kinh ngạc, nhưng dám lên tiếng.

Trên thượng vị, bàn tay Vạn lão phu nhân đang cầm chén khẽ run lên.

còn dùng khóe mắt đ.á.n.h giá như , mà bất giác ngay ngắn, chăm chú về phía đứa con gái duy nhất của các lão nho Thanh Châu.

Chính bà dự liệu việc Linh Tĩnh gả, chuẩn sẵn để Nhuận Thanh thế. Không ngờ nàng đón đầu, lập tức đưa điều kiện phân gia!

Một khi tách riêng, nàng liền coi như tự lập môn hộ. Ở Thanh Châu, nàng còn tông tộc Đỗ thị cùng Tưởng thị trợ giúp. Vạn lão phu nhân vốn nghĩ tìm một lão quan góa vợ để gả nàng nối duyên tục huyền, nhưng nếu phân gia, từ nay Linh Tĩnh còn liên can đến họ nữa, đến cả Đỗ Trí Kỳ cũng chẳng thể can thiệp cuộc sống của nàng.

Không ngờ, thật sự ngờ tới!

Ánh mắt Vạn lão phu nhân chằm chằm rơi nàng: “Đại cô nương mới ngoài hai mươi, mà dám tự chủ trương phân gia với thúc thúc? Thật là chuyện từng .”

, nhưng thấy sắc mặt Đỗ Linh Tĩnh vẫn bất biến, để tâm.

Vạn lão phu nhân bèn thẳng: “Nếu thúc phụ ngươi đồng ý thì ?”

Đỗ Trí Kỳ khỏi chằm chằm chất nữ.

Ông nếu chịu đáp ứng, nàng thể phân gia tự lập môn hộ?

Thế nhưng Đỗ Linh Tĩnh thản nhiên mở miệng: “Nếu thúc phụ chịu phân, thì chuyện thế gả chỉ thể bỏ qua.”

Nàng vội, cũng chẳng hề gấp gáp.

Vạn lão phu nhân xưa nay từng gặp qua cô nương nào trầm như thế, bèn lạnh giọng: “Thế gả vốn là ngươi ngươi chia ưu. Sao? Chẳng lẽ đại cô nương ngươi còn tự gả ? Ngươi quên Tưởng gia Tam Lang ?”

Một câu trực tiếp đem Tưởng Tam Lang uy h**p nàng. Thu Lâm mà tức đến nắm c.h.ặ.t t.a.y, hận thể cho lão thái bà một quyền, càng sốt ruột về phía cô nương nhà .

Nào ngờ cô nương khẽ mỉm , đáp , chỉ dậy :

“Trong phòng chút ngột ngạt, Đỗ Linh Tĩnh xin phép viện hóng gió. Kính mời chư vị trưởng bối cứ tiếp tục dùng .”

Dứt lời, nàng thẳng thắn dẫn ngoài.

Nàng , Cố Dương Tự liền hỏi Đỗ Trí Kỳ: “Chất nữ ngươi đây là ý gì?”

Đỗ Trí Kỳ cúi đầu, một lời. Lương thị thấy sắc mặt Vạn lão phu nhân thoáng biến đổi.

Cố Dương Tự tuy rõ, nhưng Vạn lão phu nhân hiểu.

Chuyện thế gả , bề ngoài là thuận theo ý Đỗ Linh Tĩnh gả, nhưng thực chất, kẻ tha thiết thành hôn, chính là Cố gia và Đỗ gia nhị phòng.

Nếu họ còn chuyện như ý, thì chỉ một con đường, đáp ứng phân gia. Nếu , ai cũng đừng mơ yên .

Thoạt như họ đang uy h**p Đỗ Linh Tĩnh, nhưng thực , cô nương sớm thấu tâm tư của họ.

Nhiều năm nay, Vạn lão phu nhân từng chặn như . Thế mà giờ một đứa bé mồ côi, cha , nắm c.h.ặ.t gân cốt.

tức giận đến bực bội, sang trách Đỗ Trí Kỳ: “Ngươi thúc thúc, ngay cả chất nữ cũng quản nổi, thật là để chê !”

Đỗ Trí Kỳ đáp, chỉ cúi đầu thở dài: “Nàng khăng khăng đòi phân gia…”

Lúc Cố Dương Tự mới hiểu , ông chút do dự: “Vậy thì phân ! Sau Thanh Nhi gả hầu phủ, vinh hoa phú quý cái gì chẳng ? Còn bận tâm mấy món của cải ở Thanh Châu ?”

Lời , nhưng Vạn lão phu nhân càng càng thấy nghẹn nơi n.g.ự.c, khung cảnh mặt thoáng hoa lên.

lẽ nào bọn họ thật sự thể mặc kệ Đỗ Linh Tĩnh?

Một khi nàng trở thành Lục hầu phu nhân, Cố gia mới chính là kẻ đối diện nguy cơ diệt vong.

Không cần nghĩ cũng , lúc trong đại sảnh Cố gia, bầu khí nặng nề ngột ngạt.

Thu càng về sâu, ngoài viện gió lạnh cũng dần lùa tận xương, khiến khó lòng yên.

Thu Lâm khẽ hỏi: “Vạn nhất bọn họ chịu đáp ứng thì , cô nương?”

Đỗ Linh Tĩnh đáp ngay, chỉ ngẩng đầu trời thu cao rộng đỉnh.

Lúc , ma ma quản sự bên cạnh Vạn lão phu nhân bỗng đến truyền lời, Vạn lão phu nhân thỉnh nàng trở .

Đỗ Linh Tĩnh bước đại sảnh, ánh mắt thoáng lướt qua thúc phụ, dừng Vạn lão phu nhân.

Trong khoảnh khắc, ánh của hai chạm , cả gian sảnh như ngưng trệ. Mắt Đỗ Linh Tĩnh phẳng lặng như hồ nước, còn ánh mắt Vạn lão phu nhân dần dần rạn vỡ.

“Thúc phụ ngươi đáp ứng… phân gia.”

Lời rơi xuống, Thu Lâm suýt nữa bật lên reo to. sang cô nương vốn trầm , thấy tay áo nàng cũng âm thầm nắm c.h.ặ.t bàn tay.

Vạn lão phu nhân lập tức sai mang giấy b.út đến. Đỗ Linh Tĩnh sớm chuẩn , hôm qua buổi tối nàng sẵn công văn phân gia.

Thấy nàng sẵn giấy tờ, sắc mặt Vạn lão phu nhân càng thêm khó coi.

Đỗ Trí Kỳ cúi đầu, từng điều khoản phân chia trong công văn, ánh mắt d.a.o động thôi. Một lúc lâu , ông nhịn cất tiếng hỏi:

“Ngươi… chỉ cần Miên Lâu thôi ?”

Đỗ Linh Tĩnh lặng lẽ gật đầu.

Gia sản, ruộng đất, cửa hiệu, thậm chí cả dinh thự lớn ở phường Thành Khánh, nàng đều màng. Nàng chỉ giữ lấy Miên Lâu, tòa thư viện phụ từng vì nàng mà xây nên, cùng với của hồi môn mẫu để , và mấy tớ theo nàng và phụ nhiều năm.

Lương thị kinh ngạc nàng, còn Cố Dương Tự thì khẽ bật tiếng “hừ” qua mũi, thúc giục Đỗ Trí Kỳ: “Vậy còn chờ gì nữa, biên nhận, đóng ấn thôi.”

Chỉ riêng Vạn lão phu nhân là khẽ hạ giọng nhắc Đỗ Trí Kỳ: “Miên Lâu vốn là vật báu thiên kim của Đỗ gia. Dù chẳng cần dinh thự, thì khắc bản của ấn xã cũng nên trở danh nghĩa của ngươi mới .”

Miên Lâu sở dĩ thể tồn tại kiên cố đến nay, chỉ nhờ tài lực Đỗ gia? Còn ấn xã khắc bản xuất bản, liên tục đem lợi nhuận dồi dào, nuôi sống cả thư lâu.

Nghe đến đây, Thu Lâm suýt nhịn , bật lời phản bác.

Ấn xã Đỗ thị cơ nghiệp như ngày nay, bảy phần mười là công sức cô nương. Thế mà Vạn lão phu nhân đem ấn xã phân về danh nghĩa nhị lão gia? Không ấn xã, chỉ còn Miên Lâu, cô nương giữ nổi?

Đỗ Linh Tĩnh khẽ nhíu mày. Nàng thể cần gì khác, nhưng Miên Lâu là chí nguyện của tổ phụ và phụ , nàng nhất định giữ cho đến cùng, để tan biến.

Chỉ khi Vạn lão phu nhân toan đoạt ấn xã, trong lòng bà mới thoáng cảm thấy dễ chịu hơn chút, sang Đỗ Trí Kỳ: “Ngươi nghĩ cho kỹ.”

Ai ngờ Đỗ Trí Kỳ khẽ lắc đầu: “Nếu lấy ấn xã, Miên Lâu ắt sẽ sụp đổ.”

Ông về phía Đỗ Linh Tĩnh, trầm giọng : “Ngươi mang .”

Đỗ Linh Tĩnh thoáng ngẩn .

Vạn lão phu nhân thì tức nghẹn đến mức suýt thở nổi. “Cô gia ngốc ?!”

Ngay lúc then chốt thế , ông tái phát cái thói hồ đồ! Khó trách quan bao nhiêu năm vẫn thể tiến lên !

Đỗ Trí Kỳ chỉ lắc đầu, trầm mặc cầm b.út, ở công văn phân gia ký tên, ấn xuống dấu tay.

Đỗ Linh Tĩnh cũng theo đó ký tên, ấn dấu.

Chỉ trong chốc lát, việc phân gia của Đỗ thị nhị phòng định.

Bình tĩnh, mà cũng quá nhanhm ngay cả bản Đỗ Linh Tĩnh cũng nghĩ đến sẽ thành như .

Đỗ Trí Kỳ chỉ với nàng hai câu:

“Ngươi trở về Thanh Châu, nhớ chép công văn , đốt dâng linh vị tổ phụ và phụ ngươi. Nhà là do ngươi đòi phân, . Còn nữa…” Ông nàng một cái, “Ngươi tự gắng gượng mà sống cho .”

Đỗ Linh Tĩnh gật đầu, tờ công văn phân gia mắt, trong lòng khỏi dâng lên chút hoang mang.

Phụ khi còn sống, vì bản như các , nên tận lực nâng đỡ thúc phụ đường quan, luôn mang trong lòng áy náy. Mỗi phân chia sản nghiệp, đều cố ý để phần cho thúc phụ, dặn nàng:

“Mong ngươi chớ để thúc thúc sinh lòng hiềm khích với . Sau khi về già, quy ẩn, vẫn cùng ở một chỗ.”

Vậy mà nay, phụ mới mất sáu năm, nàng tách nhà, phân hộ với thúc phụ.

nhà phân, thì thúc phụ còn quyền quản nàng nữa. Mà Vạn lão phu nhân , nàng chậm rãi ngẩng mắt về phía thượng vị, thấy gương mặt bà thoáng xanh xám, trong lòng liền thêm kiên định.

Từ nay, bà cũng thể nhúng tay hôn sự của nàng!

Khi Đỗ Linh Tĩnh bước khỏi cổng Cố gia, chỉ cảm thấy trời cao đất rộng, thở một dài.

Xương Bồ lập tức nhảy cẫng lên chúc mừng: “Chúc mừng cô nương! Tự lập môn hộ, thoát khỏi liên hôn!”

Hắn còn hăng hái hỏi: “Hôm nay cô nương khí vận hanh thông, tiểu nhân chạy một chuyến đến Thiên Hưng phường đặt cược, , đ.á.n.h cược.”

Đỗ Linh Tĩnh còn kịp đáp, Nguyễn Cung giơ chân đá lăn sang ven đường: “Tiểu t.ử, ngươi chán sống ? Có đem ngươi quăng lên sòng, xem thử lang quân nào chịu ‘đặt cược’ mua ngươi ?”

“A —— đừng, đừng, Cung gia tha mạng!”

Đỗ Linh Tĩnh, Thu Lâm và Ngải Diệp đều bật . Ngải Diệp còn phun một câu trêu : “Xứng đáng!”

Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh cũng nhẹ nhõm hơn phần nào, khẽ : “Không còn sản nghiệp, chúng chắt chiu trong ba năm, tích cóp tiền bạc, để mua Tống bản cho Tam Lang. Ba năm chắc chắn sẽ chẳng rảnh rỗi gì…” Nói đến đây, giọng nàng thoáng mềm , “Chỉ mong đừng vì vui là .”

Thu Lâm liền an ủi: “Tam gia thể hiểu? Vì để thể hồi hương, cô nương nghĩ bao nhiêu biện pháp, thế .”

thêm: “Chỉ là… nhị cập kê gả , thật sự là nguyện ý ?”

Đỗ Linh Tĩnh mỉm : “Ta nghĩ nhị là bằng lòng. Nếu , nỡ để nàng gả cho hầu gia ?”

Chỉ là, khi nhắc đến “ ”, nụ nơi khóe môi nàng chợt khựng .

Nàng mơ hồ cảm thấy trong lòng bàn tay như còn phảng phất ấm nóng bỏng của ai đó.

Tim nàng bất giác khẽ run lên, đúng lúc , Thu Lâm thấp giọng hỏi:

“… Vậy còn hầu gia?”

Ý nơi môi nàng tắt hẳn, giọng thoáng mang lạnh lẽo:

“Quyền thần, hậu duệ quý tộc, hầu hạ nổi.”

 

 

Loading...