Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 15: Trộm Long
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Đỗ Linh Tĩnh đến nơi, đại phu đang châm cứu, Nhị Đỗ Nhuận Thanh tỉnh .
Đỗ Trí Kỳ vội vã hỏi đại phu nguyên do, đại phu xuống bắt mạch cho tiểu cô nương.
Đỗ Linh Tĩnh thấy sắc mặt nhị khi xanh khi trắng, còn đại phu thì là nhiễm hàn khí, liếc Đỗ Nhuận Thanh: “Cô nương tuổi còn nhỏ, nhưng suy nghĩ quá sâu nặng. Lo lắng quá mức thì dễ để tà khí xâm nhập, tránh khỏi ngã bệnh.”
Lời khiến sắc mặt Đỗ Nhuận Thanh càng khó coi. Đỗ Trí Kỳ tiên sai mời đại phu kê đơn t.h.u.ố.c, đó căn dặn nữ nhi:
“Ta thấy đại phu chẳng sai. Cũng tại quanh năm quan bên ngoài, thể lo chu việc trong nhà. Từ nay sẽ mượn thêm mấy quản sự hữu lực từ Cố gia đến giúp con san sẻ. Những việc trong phủ con cũng đừng để tâm nhiều quá, hãy bớt lo nghĩ .”
Ông cho rằng con gái vì việc vặt trong nhà mà mệt nhọc, Đỗ Nhuận Thanh chỉ cúi đầu khẽ đáp “” bằng giọng khàn khàn.
Nói xong, ông liền ngoài cùng đại phu thương nghị, trong phòng chỉ còn tỷ hai cùng mấy nha hầu hạ.
Đỗ Linh Tĩnh khẽ hỏi vài câu xem tình hình thế nào, nhưng ngược Thu Lâm đưa mắt đ.á.n.h giá khắp căn phòng.
Đây chính là Đông sương phòng của chính viện, nơi ngày Đỗ Linh Tĩnh từng ở khi còn theo cha ở kinh thành.
Trong phòng, những đồ gia cụ lớn vẫn giữ , đều là đồ do Đại lão gia đặt thợ giỏi chế tác riêng cho cô nương. Với tuổi tác hiện giờ của nhị cô nương, sử dụng vẫn hợp. cách bày trí chi tiết bên trong thì đổi .
Tiểu thư vốn tính tình trầm tĩnh, thường dùng nhiều đồ sứ men trắng thanh nhã. Còn nhị cô nương hiển nhiên hợp với tuổi thiếu nữ mềm mại, nên trang trí hoa điểu phấn sắc.
Nhìn cũng , Thu Lâm thầm nghĩ trong lòng.
Nào ngờ nàng còn gì, nhị cô nương cất lời:
“Nơi vốn là sương phòng của tỷ tỷ, là đường đột chiếm lấy, còn đổi bày biện, mong tỷ tỷ đừng để tâm.”
Giọng nàng nghẹn ngào, tựa hồ sắp : “Tỷ tỷ sắp đến ngày đại hỉ, vốn nên như thế. hiện tại lâm bệnh, e rằng việc gì cũng lo liệu xong, hỏng việc hỉ của tỷ tỷ, cũng mất…” nàng ngập ngừng “…thể diện của hầu gia.”
Đỗ Linh Tĩnh chỉ lặng lẽ đối phương, nàng cúi đầu tiếp:
“Ta thể vì tỷ tỷ mà chia sẻ việc gì. Nương cũng cần tĩnh dưỡng, ngày mai sẽ đưa nương dọn ngoài, đến điền trang ở ngoại thành kinh thành tạm trú một thời gian. Mong tỷ tỷ chớ trách.”
Khi nàng những lời , vẫn luôn cúi gằm mặt. Nàng thấy, nhưng Đỗ Linh Tĩnh thì rõ: đôi mắt nhị đỏ hoe, tròng mắt còn long lanh, giọng mũi nghẹn nặng, tựa hồ đang gắng gượng để bật .
Đỗ Linh Tĩnh lập tức đáp lời, chỉ lặng lẽ ngắm vài , mới chậm rãi mở miệng:
“Nhị quả thật nghĩ ngợi quá nhiều. Việc hôn nhân vốn chẳng mong , Lục hầu cũng phu quân . Nếu theo ý , kỳ thật thành thì càng . Bởi chuyện thể diện vui mừng gì đó, vốn chẳng để tâm, nhị cần bận lòng.”
Nàng xong khiến ngẩng đầu về phía nàng. Đỗ Linh Tĩnh lời nào cũng là thật tâm, nàng cũng để mặc lom lom.
Sau một lúc lâu, Đỗ Nhuận Thanh mới bừng tỉnh, vội vàng cúi đầu: “Tỷ tỷ .”
Nàng thấy đại tỷ quả thật chút để tâm đến đại hỉ sự, chỉ khuyên an tâm dưỡng bệnh, dẫn Thu Lâm rời .
ngay khi Đỗ Linh Tĩnh chủ tớ , nha Nhược Tuyết liền nhịn :
“Đại cô nương thật là cổ quái. Thám hoa nối duyên, nàng chướng mắt; hầu gia nghênh thú, nàng cũng chẳng màng. Chẳng lẽ trong lòng đại cô nương vẫn chỉ Tưởng Tam gia? Tưởng Tam gia mất ba năm …”
Nhược Tuyết lẩm bẩm khó tin, ngay cả Đỗ Nhuận Thanh cũng thoáng ngẩn , kịp gì.
Một lát , Nhược Tuyết hỏi: “Cô nương, chúng thật sự rời kinh, trả sương phòng cho đại cô nương ?”
Đỗ Nhuận Thanh định mở miệng đáp, thì bên ngoài tiểu nha đến truyền lời:
“Là ma ma quản sự bên Vạn lão phu nhân tới. Lão phu nhân cô nương sáng sớm phát sốt hôn mê, trong lòng đau xót, mời cô nương đến Cố phủ ở tạm vài ngày.”
Tại Hoàng Hoa phường, trong Cố phủ.
Vạn lão phu nhân phân phó dọn sương phòng của chính .
“Cô nương nay sắp cập kê, thể cứ dùng đồ cũ ngày . Phải mới hết, khí cụ cũng đổi mới luôn, để dời uế khí, nuôi dưỡng thể. Cũng là cho nàng một chút thể diện tôn quý.”
Cố Dương Tự chẳng buồn quan tâm đến việc an bài cho cháu ngoại gái, chỉ cau mày: “Nương, còn để tâm mấy chuyện gì? Hôn kỳ định mồng sáu tháng . Chẳng lẽ Lục hầu thật sự cưới Đỗ Linh Tĩnh? Hắn thực sự mắt nàng ?”
Vạn lão phu nhân hừ khẽ một tiếng: “Chưa chắc thế.”
Ánh mắt bà chuyển sang nhi t.ử: “Ngươi cũng thấy tình thế của Thiệu thị hiện nay đó.”
Bà nhắc tới chuyện Thiệu Bá Cử nghi g.i.ế.c , gây dư luận xôn xao. Vốn chỉ là một việc nhỏ chẳng mấy ai để ý, nhưng bởi Vĩnh Định hầu phủ đầu phe Tuệ Vương hùa theo công kích Thiệu thị vi phạm pháp luật. Tuy Thiệu Bá Cử chỉ là tân khoa tiến sĩ, song vụ việc kéo theo chuyện “vương t.ử phạm pháp, cùng dân thường chịu tội như ”, khiến phe Ung Vương trở tay kịp.
Trong triều vốn những kẻ xưng là “trung thần”, dính líu tranh đấu của hai phe. một khi Thiệu thị lôi gương, họ cũng chẳng dám tiếp tục để Ung Vương dựa văn thần. Việc bùng nổ, nhiều thần t.ử vốn còn do dự cũng lập tức xoay chiều.
“Trong tình thế như , nếu Lục hầu thuận theo ý chỉ của Hoàng thượng, nghênh thú nữ nhi dòng thanh lưu họ Đỗ hầu phu nhân, tức là tỏ lòng kết giao với văn thần. Chẳng khéo lôi kéo một bộ phận văn thần về phía Tuệ Vương ? Dù cho hai bên thật sự hợp , thì ít nhiều những văn thần cũng sẽ thêm phần tán thành Vĩnh Định hầu phủ.”
Vạn lão phu nhân chậm rãi giảng giải: “Đỗ gia nghèo túng, chẳng còn như . trong cơn gió xoay vần , nữ nhi Đỗ thị càng hợp thế hơn bất kỳ tiểu thư quý tộc nào.”
Nói xong, bà chăm chú nhi t.ử, nhưng Cố Dương Tự vẫn chau mày: “ đối với nhà chúng thì… chẳng chút lợi ích nào.”
Ông chuyện mà ai cũng , Thiệu gia cùng Đỗ gia định liên hôn, vốn chính là do Vạn lão phu nhân tác hợp: “Thiệu thị nay mất ân sủng của Hoàng thượng, chúng cũng liên lụy. Mấy ngày nay, đến cửa thật sự thưa thớt, đáng thương vô cùng.”
Xưa nay ông vẫn trông cậy những kẻ tìm đến nhờ vả, thừa cơ thu chút lợi lộc. Nay còn ai lui tới, thì chỗ dĩ nhiên cũng tiêu tan.
Ban đầu, Cố gia cùng Vạn lão phu nhân chủ ý là ngả hẳn về một phe hoàng t.ử nào trong triều. Bất kể tông quý huân, văn thần hương , bà đều sức tác hợp hôn sự. Như , dẫu bất luận vị hoàng t.ử nào kế thừa đại thống, Cố gia cũng giữ thế bất bại.
Chỉ là, Vạn lão phu nhân coi như cũng xuất từ hoàng (bà là bào của Vạn phi thời Tiên đế), quen lui tới với quý huân nhiều hơn, Thiệu thị ngỏ ý, bà nghĩ một hồi liền thuận theo. Nếu thể giúp Thiệu thị liên hôn, tức là vững cả hai bên.
Ai ngờ việc bỗng chốc thất bại, Cố gia ngược trói buộc cùng Thiệu thị, liên đới chịu họa.
Lúc , Cố Dương Tự nhịn oán trách mẫu :
“Nương cũng thật là… Nhi t.ử xưa nay thấy việc luôn thỏa, cớ đắc tội với Đỗ Linh Tĩnh? Trước mắt nàng sắp thành hầu phu nhân, ắt hẳn sẽ cho chúng chút thể diện nào mặt hầu gia. Thế chẳng chúng cũng trói chung với Thiệu thị ?”
Ông tức khí chẳng nguôi: “Lần nương một nước sai, còn liên lụy cả nhi t.ử!”
Trước lễ Trung Thu, về chuyện ban tứ hôn, Vạn lão phu nhân còn quả quyết với nhi t.ử rằng sẽ sai sót. Vậy mà thánh chỉ ban, liền thành long trời lở đất.
Cố Dương Tự bực bội, lúc nha dâng lên, bước đến gần, tay run run. Ông trừng mắt quát, khiến tiểu nha sợ đến nỗi suýt đ.á.n.h rơi cả ấm .
Vạn lão phu nhân vội cho tiểu nha lui xuống, bảo con dâu Lương thị: “Cung Dung, con tự rót cho nó .”
Lương thị liền vội vàng bước tới, khuyên giải an ủi trượng phu. Đợi đến khi nhi t.ử bình tâm hơn, Vạn lão phu nhân mới ôn tồn :
“Chuyện tuy như dự liệu, nhưng chắc còn đường xoay chuyển. Nếu chúng thể cùng hầu phủ kết giao, thì sẽ chẳng cần lo lắng chuyện trói buộc cùng Thiệu thị nữa.”
Cố Dương Tự cau mày: “Nương hồ đồ ? Đỗ Linh Tĩnh há thể khiến chúng cùng hầu phủ giao hảo? Nàng là Thanh Nhi.”
Vạn lão phu nhân chẳng để tâm lời con bất kính, ngược còn mỉm :
“Nàng đương nhiên Thanh Nhi. hầu phu nhân của Lục hầu, chắc thể là nàng.”
Cố Dương Tự ngẩn .
lúc , hạ nhân đến bẩm báo, ma ma quản sự đưa biểu cô nương tới cửa.
Vạn lão phu nhân liền sai Lương thị tự nghênh tiếp, đưa Đỗ Nhuận Thanh phủ.
Đỗ Nhuận Thanh vốn dám phiền mợ, nhưng Vạn lão phu nhân vội vàng dìu nàng xuống, hỏi han thể, qua phương t.h.u.ố.c đại phu kê. Thấy nàng vẫn còn chút suy yếu, bà đích dẫn nàng về sương phòng.
Đỗ Nhuận Thanh ngờ sương phòng nay sửa sang , tất cả đồ đạc đều quý trọng tinh xảo hơn hẳn.
Nàng mở miệng, thấy bà ngoại xua tay đuổi hết lui xuống, trong phòng chỉ còn tổ tôn hai .
Đỗ Nhuận Thanh thoáng bối rối, ngoại tổ mẫu mỉm :
“Tháng chín chính là lễ cập kê của ngươi. Hai ngày tới hãy an tâm ở đây dưỡng sức, chờ ngày cập kê, bà ngoại sẽ ngươi lo liệu chu tất một phen.”
Từ khi tỷ tỷ cùng hầu gia định hôn, chuyện cập kê của chính , Đỗ Nhuận Thanh gần như quên sạch.
Nàng cúi đầu khẽ : “Ngoại tổ mẫu đừng vì cháu mà nhọc lòng, chỉ cần lễ cắm trâm ở trong nhà là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-15-trom-long.html.]
“Thế thể ? Sau lễ cập kê, ngươi là đại cô nương thể gả chồng, há qua loa cho xong?”
Vạn lão phu nhân đồng ý. Đỗ Nhuận Thanh trong lòng vốn chẳng hề tâm tư gả chồng, liền càng cúi thấp đầu: “Cháu… cháu lấy chồng…”
Chữ còn dứt, nàng thấy bà ngoại nhướng mày.
“Ngươi mới ở cùng đại tỷ mấy ngày, học nàng, thành trái luân thường phản đạo thế ?”
Giọng mang vài phần nghiêm khắc, khiến Đỗ Nhuận Thanh vội ngậm miệng.
Chỉ thấy bà ngoại sắc mặt nghiêm nghị nàng : “Xưa nay dạy ngươi thế nào? Sinh nữ nhi ở thế gian là điều khó nhất. Nếu thông minh một chút, đường sẽ càng thêm gian nan. Ngươi , nữ t.ử thông minh thì nên thế nào?”
Lời hỏi, Đỗ Nhuận Thanh nào dám đáp, vội vàng : “Đương… đương nhiên trinh cẩn nhu thuận, thuận theo thời thế mà .”
Nghe nàng đáp như , trong mắt Vạn lão phu nhân thoáng hiện ý hài lòng.
“Phải . Thế đạo vốn là đạo của nam nhân. Chúng nữ t.ử thể gì, chẳng qua là nương nhờ nam nhân, khéo léo thuận theo thời thế, để tự ngày tháng yên .”
Bà chậm rãi: “Như đại tỷ ngươi đó, mấy quyển sách liền sinh ương ngạnh, màng ai khác, cứ khăng khăng bậy, như thế là .”
Vạn lão phu nhân thở dài một tiếng: “Kỳ thật sai lầm cũng chẳng trách nàng. Là do cái tên của nàng ngay từ đầu đặt sai. Nữ nhân sinh vốn nên hưng thịnh gia tộc, trợ giúp môn đình. Ấy mà phụ nàng đặt cho nàng một cái tên như thế.”
Gió mát lùa qua hiên, khe khẽ thổi, trong tiếng tùng reo lạnh lẽo.
— Linh Tĩnh.
“Nghe cái tên mà xem, chỉ lo giữ lấy thanh tĩnh, đó là tên nữ t.ử nên ? Nếu nửa đời nàng vẫn chỉ mơ an nhàn, thuận ý vui vầy, theo thấy, sớm muộn cũng nên sửa tên thôi.”
Đỗ Nhuận Thanh chợt nhớ đến việc mợ Lương thị năm xưa cửa. Lúc , bà ngoại cũng bắt bà sửa danh tự.
Khuê danh nguyên gốc của mợ là gì, nàng còn nhớ rõ. bà ngoại đặt cho hai chữ “Cung” và “Dung”, từ đó về , mợ chỉ gọi là Cung Dung.
Có một , bà ngoại ngay cả chính tên của quá giống nam t.ử, đủ kiều nhu vui vẻ, vốn định đổi, nhưng cuối cùng thôi.
Giờ phút , Đỗ Nhuận Thanh dám cất lời, chỉ bà ngoại chậm rãi : “Danh tự ảnh hưởng cả một đời . Nàng tên , thật sự là sai . Sau ngày tháng e rằng chẳng .”
Đỗ Nhuận Thanh ngờ vực.
“ tỷ tỷ chẳng sắp gả cho hầu gia đó , bảo là ?”
Nàng nghẹn giọng thốt lời , bà ngoại liền mỉm , ánh mắt dừng gương mặt nàng:
“Nếu đoán lầm, thì đây mới chính là căn nguyên bệnh của ngươi ? Lục hầu… chẳng chính là ý trung nhân mà ngươi nhớ mãi quên ?”
Đỗ Nhuận Thanh ngẩn . Nàng vốn vì sốt cao mà ngất , nhưng lúc cơn mê man lui hẳn.
Ngoại tổ mẫu… ?
Trong lòng nàng bối rối, mà trong óc kìm hiện lên cảnh đầu tiên ình gặp hầu gia.
Đó là năm ngoái, khi nàng đến kinh thành. Khi mẫu bỗng phát bệnh, hai vị đại phu quanh vùng thi châm đều thể khiến bệnh tình định. Bà ngoại cùng mợ kinh lễ Phật, bất đắc dĩ, nàng chỉ thể cầm bái của phụ , tự sang phía tây thành thỉnh danh y trị chứng rối loạn tâm thần.
Nào ngờ giữa đường, đoàn ngựa xe của một nhóm đại quan quý nhân chắn lối, nàng sốt ruột đến phát hoảng, bèn sai gã sai vặt tiến lên cầu xin họ nhường đường.
Không ngờ giữa đường chính là Vĩnh Định hầu, Lục Thận Như.
Lúc , nàng danh hiệu hầu gia, trong lòng kinh hãi. Không ngờ hầu gia gã sai vặt bẩm báo, liền hướng xe ngựa của nàng mà tới.
“Nguyên lai là xe ngựa Đỗ gia,” khẽ , lập tức sang các quan viên đồng hành, mở miệng: “Xin chư vị nể mặt Lục mỗ một , nhường đường cho xe ngựa Đỗ gia .”
Nàng kinh ngạc đến ngây . Chưa kịp hồn, cả đoàn đại quan quý nhân sôi nổi tránh sang, mở một lối thẳng tắp cho .
Khi xe ngựa ngang qua đoàn , nàng nhịn đầu về phía hầu gia.
Hôm , khoác một bộ gấm xanh đen thêu ám văn, khoanh tay nơi đường cái. Thân hình cực kỳ cao lớn, nổi bật giữa đám đông. Khi ánh mắt lướt qua mà dừng nơi nàng , khẽ mỉm nhạt, gật đầu chào.
Tim nàng trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng chốc đập dồn dập kiểm soát.
Đợi khi nàng vội vã thỉnh đại phu, sai gã sai vặt đưa đại phu về phủ , nàng tức tốc trở nơi khi nãy.
Nam nhân cùng các quan viên trong t.ửu lâu, chỉ còn hai thị vệ canh nơi cửa.
Nàng siết c.h.ặ.t khăn tay, tiến lên : “Đỗ thị Nhuận Thanh đến đây, dâng lời cảm tạ hầu gia.”
Thị vệ , liền lên lầu bẩm báo, thoáng trở .
Hầu gia chịu gặp nàng, cũng chẳng lấy lạ. Nàng thị vệ truyền lời:
“Hầu gia , hôm nay vốn là chiếm đường, nên nhường là đạo. Cô nương cần cảm tạ.”
Nàng cúi đầu, cho rằng chỉ thế. thị vệ tiếp:“Hầu gia còn dặn: Thanh Châu Đỗ thị vốn truyền thống văn thơ lễ nghĩa lâu đời, là thanh môn quý đình. Ngày nếu cô nương điều khó xử, cứ việc tìm đến hầu phủ, hầu gia tất sẽ tay.”
Lời vượt quá phạm vi khách sáo, khiến nàng kinh ngạc chẳng thôi.
Sau đó hai tháng, lúc nàng mua t.h.u.ố.c cho mẫu , một vị t.h.u.ố.c hiếm khan, chạy mấy cửa hiệu đều , chờ mấy tháng mới điều về .
Nàng sợ bệnh tình mẫu chậm trễ, tâm can rối loạn, chợt nhớ đến lời hầu gia hôm . Lý , nàng nên coi là thật, nhưng trong lòng mơ hồ cảm thấy, hầu gia chính là nàng thể nương nhờ.
Nàng liền sai cầm thiệp đến hầu phủ. Không ngờ, d.ư.ợ.c liệu mà các cửa hàng đều hơn một tháng mới điều tới, chỉ qua ngày hôm đưa thẳng đến cửa Đỗ gia!
Nàng tâm tư sớm thể giấu nổi bà ngoại, bèn dứt khoát thổ lộ hết thảy:
“… Không chỉ d.ư.ợ.c liệu đưa đến, mà hầu phủ còn tự bỏ tiền ứng .”
Vạn lão phu nhân tuy đoán trúng tâm tư ngoại tôn nữ, nhưng ngờ còn chuyện như .
Sắc mặt bà hiền hòa hẳn lên: “Vậy ngươi chẳng lẽ theo lễ nghĩa, đích đến hầu phủ lời cảm tạ?”
“Cháu gái nào dám thất lễ, tự đến cửa. Chỉ là đầu năm biên quan khởi chiến, hầu gia xuất kinh, nên vẫn gặp .”
Nàng khẽ siết tay, giọng nhỏ : “Cháu gái từng trả tiền cho hầu phủ, nhưng quản sự đó là hầu gia phân phó, bảo Đỗ gia cần trả , cũng dặn cháu gái chớ để trong lòng.”
Lời thốt , gương mặt vốn còn mang vẻ bệnh khí của tiểu cô nương bỗng ửng đỏ.
Vạn lão phu nhân liền nở nụ , ánh mắt càng thêm từ ái nàng: “Hóa hầu gia cùng Thanh Nhi kết duyên từ . Đây quả là chuyện .”
Trong lòng Đỗ Nhuận Thanh khẽ chấn động, nhưng thoáng chốc nhớ điều gì, sự trống rỗng ùa đến, khiến cổ họng nghẹn ứ.
“ hầu gia… là hôn phu của tỷ tỷ.”
Bà ngoại nàng khẽ nhướng mày: “Thật ? Đại tỷ ngươi đối với hôn sự gì ?”
Đỗ Nhuận Thanh ngơ ngác, rõ ý tứ bà ngoại, nhưng liền nhớ tới lời đại tỷ buổi sáng, bèn thuật cho bà .
Vạn lão phu nhân liền bật : “Thấy , đại tỷ ngươi vốn chẳng ưng thuận.”
“… nhưng cho dù thế, thánh chỉ ban, đại tỷ tất gả cho hầu gia.”
Lời khiến bà ngoại bật lớn hơn.
“Ai ? Lúc phụ ngươi điền danh sách ở Tông Nhân phủ, là chỉ điểm cho . Nếu nhớ lầm, khi bên ghi ‘con gái duy nhất của Đỗ Trí Lễ’, mà là ‘cháu gái của Đỗ Nhất Kính’.”
Ngày , Vạn lão phu nhân vốn cố ý để một đường. Trong lòng bà nghĩ, cơ duyên, còn thể đem ngoại tôn nữ gả cho Thám hoa lang Thiệu Bá Cử.
Ai ngờ Thiệu Bá Cử thành, thế mà đổi thành Vĩnh Định hầu!
Ánh mắt bà chằm chằm ngoại tôn nữ Đỗ Nhuận Thanh: “Tổ phụ ngươi nào chỉ một cháu gái là nàng? Ngươi, cháu của , sang tháng cập kê, há chẳng thể gả chồng ? Ngươi xem, là cơ duyên xảo hợp, vặn ứng đúng đạo thánh chỉ tứ hôn ?”
Lời rơi xuống, trong phòng tĩnh lặng như tờ.
Đỗ Nhuận Thanh chỉ thấy trái tim đập dồn dập, tựa như tiếng trống vang rền.