Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 13: Cho nàng
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đỗ Linh Tĩnh sững sờ tại chỗ.
Nàng thật hiểu vị hầu gia , thể những lời như ?
Là co dãn mới là trượng phu, là do nơi cung đình quyền lợi đổi , nên miệng lưỡi quen bôi son trát phấn, thế nào thì ?
Đỗ Linh Tĩnh ngẫm, chỉ thấy hẳn là loại . Đến nỗi nhắc đến cái gọi “ gặp thương” nơi Chẩm Nguyệt Lâu, tựa như cũng lời thật.
nếu cưới nàng, rốt cuộc đạt điều gì?
Nàng im lặng động, thấy nam nhân từ trong lòng n.g.ự.c lấy một vật, nâng niu trong tay như trân bảo.
Đỗ Linh Tĩnh liếc mắt , hóa chỉ là một chiếc chìa khóa.
Hắn mở miệng:
“Lục mỗ dựng một tòa thư viện tại kinh thành, cao rộng thông suốt, so với Miên Lâu trong nhà nương t.ử còn to lớn thâm sâu hơn mấy , bên trong hơn mười vạn quyển thư. Người đều thể sánh ngang Văn Lan Các của hoàng gia, là chơi. Tòa lâu khởi công nhiều năm, mới thành nửa năm .”
Hắn vươn tay, đem chiếc chìa khóa đưa tới mặt nàng.
Chìa khóa bằng đồng thau óng ánh, đỉnh khắc hình tòa lâu cao ngất, tinh xảo vô cùng.
Đỗ Linh Tĩnh sớm qua, tòa thư lâu của Lục thị vốn mượn thợ thủ công trong cung do Công Bộ quản lý, từ khi Lục Thận Như hồi kinh từ biên quan Tây Bắc đến nay, mất sáu năm xây dựng mới thành.
Nàng từng cùng Tam Lang cảm thán, Lục thị tài lực hùng hậu, thể xây lâu các nguy nga đến ; đáng tiếc Đỗ gia chỉ thể miễn cưỡng duy trì Miên Lâu, giữ cho tàng thư tiêu tan thất lạc, chứ nào dám mơ tưởng khởi dựng tòa cao lầu như thế.
Lúc đó Tam Lang chỉ mỉm , chẳng một lời.
Nay, chiếc chìa khóa Thư lâu , cứ thế đưa đến mặt nàng.
“Tòa lâu , Lục mỗ vẫn nên đặt tên gì. Lần , kính thỉnh nương t.ử nhận lấy, kể từ nay nó là của nàng, do nàng đặt tên.”
Ánh sáng chiếu xuống chìa khóa bằng đồng lấp lánh, khiến Đỗ Linh Tĩnh thoáng ngẩn ngơ.
Nàng từng mong một tàng thư các cao vợi như thế, nhưng bằng cách .
Nàng khẽ lắc đầu.
“Vật quá mức quý trọng, Đỗ Linh Tĩnh thật dám nhận.”
Nàng cần.
Sắc mặt nàng bỗng căng thẳng, nghiêng đầu né tránh, tựa hồ vật chẳng chìa khóa Thư lâu, mà như một món đồ ô uế thể dính , đến cả chạm khẽ một chút nàng cũng chẳng .
Lục Thận Như mím môi, bỗng bước lên nửa bước.
Thư phòng vốn nhỏ hẹp, nay càng thêm chật chội, cách giữa hai chỉ còn đến nửa bước.
Đỗ Linh Tĩnh toan lùi về , nhưng phía là bàn ghế, còn chỗ thoái lui.
Hơi thở nam nhân phảng phất bên tai, rõ ràng đến mức thể thấy. Đỗ Linh Tĩnh từng quen ở gần khác như , tim bất giác đập gấp gáp.
Nàng âm thầm siết c.h.ặ.t nắm tay, ngẩng đầu đối diện .
Đôi mắt thăm thẳm như mực, trong sâu thẳm ẩn chứa ý vị chẳng thể hòa tan.
Nàng lúng túng, chỉ thể lặp một nữa: “Chìa khóa quá mức quý trọng, thỉnh Hầu gia thu hồi...”
Lời dứt, nam nhân cúi , đem chìa khóa buộc bên hông nàng.
Đai lưng nơi hông nhẹ nhàng kéo căng, cả nàng liền kéo gần hơn.
Trong lòng Đỗ Linh Tĩnh chấn động, vội vươn tay gỡ xuống. ngẩng đầu, ánh mắt sâu như mực dán c.h.ặ.t nàng:
“Trong đống đồ sính lễ, chẳng thứ nào đáng để nhắc tới. Chỉ cái là tâm ý trao nàng. Đừng tháo .”
Giọng trầm thấp, mang theo chút kiên định lẫn mệnh lệnh, thì thầm sát bên tai nàng.
Động tác nàng thoáng khựng , mà buộc c.h.ặ.t chiếc chìa khóa nơi eo nàng.
Đỗ Linh Tĩnh từng thấy ai tặng lễ cho khác theo cách !
khóe môi nam nhân khẽ nhếch, trong mắt tràn ngập ấm áp nhu hòa, bước chân thong thả lui về chỗ cũ.
Đỗ Linh Tĩnh chỉ mím môi trầm mặc.
lúc , ngoài cửa vang lên tiếng thúc phụ nàng hỏi vọng : “Hầu gia cần pha thêm một bình mới chăng?”
Đỗ Trí Kỳ sợ chất nữ vô cớ gây chuyện, nào dám để nàng đơn độc cùng Lục hầu trò chuyện quá lâu.
Nghe , Lục Thận Như thoáng liếc thiếu nữ bên cạnh. Thấy nàng cố tình tránh ánh mắt , chẳng hề liếc nửa phần, cũng chẳng còn lời nào , bèn đáp Đỗ Trí Kỳ:
“Đỗ đại nhân cần bận rộn. Thời gian cũng còn sớm, Lục mỗ nên cáo lui trở về.”
Ánh mắt lướt qua nàng, mà nàng đương nhiên chẳng hề giữ nửa phần.
nam nhân chỉ cần thấy chiếc chìa khóa buộc nơi hông nàng tháo xuống, trong lòng cảm thấy mỹ mãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-13-cho-nang.html.]
Đợi đến khi Đỗ Trí Kỳ bước thư phòng, liền cùng thúc cháu hai :
“Lục mỗ thỉnh Khâm Thiên Giám chọn ngày lành, định mùng sáu tháng thành hôn.” Hắn tiếp: “Khi cổ nhạc vang lừng, hồng lụa trải phố, Lục mỗ sẽ chinh nghênh thú cô nương nhập môn.”
Lời rơi xuống, thúc cháu hai đều sững sờ.
Mùng sáu tháng ?
Tính cũng chỉ còn nửa tháng nữa!
Đỗ Linh Tĩnh kìm ngẩng đầu , mà thì nhu hòa mỉm với nàng.
Đỗ Trí Kỳ nhịn hỏi: “Hầu gia , là mùng sáu tháng chín? Kia thì chỉ còn nửa tháng chuẩn ...”
“Như là đủ.” Lục Thận Như thèm để mắt tới , ánh chỉ dừng nơi mi tâm nàng khẽ nhíu: “Hầu phủ trong nửa tháng ắt sẽ chuẩn chu , tuyệt để Hầu phu nhân chịu nửa phần ủy khuất.”
Nói xong, cũng lưu thêm, cáo từ rời .
Đỗ Linh Tĩnh chỉ thấy hốc mắt khô rát, lan đến nửa bên trán cũng đang ẩn ẩn nhức buốt.
Nàng trở về sân , song thúc phụ gọi giật:
“Ngươi mới cùng Hầu gia chuyện gì? May mà Hầu gia so đo với ngươi. Ngươi cũng là Vĩnh Định hầu, trong tay nắm trọng binh nơi biên quan, đến cả Hoàng thượng cũng kính nhường ba phần, ai dám tùy tiện hồ ngôn loạn ngữ với ?”
Đỗ Trí Kỳ nhớ chất nữ đột ngột đơn độc cùng Lục hầu trò chuyện, khiến ông giật thót tim.
Trước , nàng lặng lẽ gặp Thiệu Bá Cử, gây nên một trận sóng gió kinh thành; nay một đối diện Lục hầu, ông thật chẳng nàng định giở trò gì.
Nghĩ đến chất nữ vẻ ngoài trầm mặc ít lời, nhưng hết tới khác dám gây phong ba bão táp, Đỗ Trí Kỳ nhịn quở trách:
“Lần ngươi gì, chẳng lẽ thể tiên báo với một tiếng?!”
Lời buột , khiến Đỗ Linh Tĩnh kinh ngạc thúc phụ một cái.
Chính Đỗ Trí Kỳ cũng thấy lời phần buồn , nếu nàng báo , thì còn “gây sóng gió” chứ?
“Dù , ngươi cũng để bớt lo một chút!”
Nói xong, thấy chất nữ dường như tâm tình vui, chỉ miễn cưỡng đáp một tiếng “Ừm”.
Đỗ Trí Kỳ che trán, xuống, đầu đau như b.úa bổ.
Đỗ Linh Tĩnh một đường trở về, ngang qua chính viện, chợt thoáng thấy vạt váy ai đó.
Có dường như vội vàng tránh , song vạt váy vẫn còn lộ bên ngoài.
Thu Lâm thì thầm: “Là nhị cô nương. Vừa nhị cô nương vẫn luôn chú ý tiền viện, nơi cô nương, Hầu gia cùng nhị lão gia đang trò chuyện.”
Nàng để tâm tiền viện cũng lạ, chỉ lạ ở chỗ: vì chính tới, nàng vội vã tránh ?
Song lúc Đỗ Linh Tĩnh chẳng còn tâm trí suy xét, chỉ để ánh mắt lướt qua vạt váy của Đỗ Nhuận Thanh, thẳng trở về Tây viện.
Nàng bảo Thu Lâm lấy tráp trống , còn bản thì cúi đầu tháo chìa khóa nơi hông.
Nàng phu nhân của vị hầu gia , tất nhiên cũng chẳng cần đến chìa khóa tặng.
Chỉ là, chiếc chìa khóa buộc quá c.h.ặ.t, tựa hồ dùng loại thắt nút đặc chế nào đó. Nàng loay hoay hồi lâu vẫn gỡ , Thu Lâm đến giúp, hai cùng tháo cũng thể.
“Nhìn giống như nút dải rút, nhưng tháo thành khóa c.h.ế.t, cứ thế siết c.h.ặ.t nơi eo cô nương. Vậy thì bây giờ?”
Đỗ Linh Tĩnh bất giác nhớ , khi nàng cự tuyệt vật của Lục hầu, thẳng tiến đến mặt, buộc nó bên hông nàng.
Nàng im lặng giây lát, bỗng cầm kéo trong tay.
Thu Lâm hoảng hốt: “Cô nương! Dù cũng là Hầu gia ban tặng chìa khóa, còn dùng lụa đặc chế buộc , thể cắt bỏ?”
Song cô nương càng thêm trầm mặc, chỉ nắm c.h.ặ.t kéo, dứt khoát cắt phăng đai lụa nơi hông.
“Xoẹt” một tiếng, đai lụa đứt lìa, chìa khóa rơi xuống đất vang lên một tiếng “keng”.
Nàng chẳng buồn liếc mắt, chỉ tiện tay gạt nó sang bên án thư.
Rồi mở sách cũ, bắt đầu chép từng dòng bản thảo, từ đầu chí cuối thêm một câu.
Thu Lâm cũng chẳng dám động tĩnh gì nữa ——
Bởi nàng , lúc cô nương tức giận nhất, chính là khi chẳng chẳng rằng, chỉ vùi đầu chép sách.
Lần chép kéo dài mãi đến khi màn đêm buông xuống, đèn dầu trong phòng thắp sáng đến mấy .
Thu Lâm đang định khêu thêm tim đèn, thì lúc nha Ngải Diệp trở về.
“Thu Lâm tỷ, chuyện cô nương sai hỏi thăm về Vĩnh Định hầu, đều cả .”
Thu Lâm liền mừng rỡ, mà trong thư phòng, cô nương rốt cuộc cũng cất tiếng:
“Ngải Diệp, đây bẩm .”
“Vâng!”