Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 11: Không Biết

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:01:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sau khi thánh chỉ giáng xuống Đỗ phủ, bất luận là tiền viện, chính viện Tây trắc viện, đều tĩnh lặng tựa như đêm tối mịt mờ.

Gió cuối thu mang hàn ý từ ngoài cửa thổi , quấy động mùi hương trầm trong phòng, đồng thời cũng lật giở tập bản thảo cũ kỹ trong tay Đỗ Linh Tĩnh, di vật phụ năm xưa dốc lòng ghi chép để .

Những dòng chữ chi chít mắt nàng cay cay, giờ phút cơn gió cắt ngang, nàng bèn nhắm mắt .

Ngày thánh chỉ tứ hôn tựa sấm sét giữa trời quang.

Không chỉ riêng nàng bất ngờ, mà cả kinh thành cũng chấn động.

Mối hôn sự dường như hề dấu hiệu báo nào, chẳng ai ngờ Đỗ gia vốn liên hôn cùng Thiệu thị, bất ngờ trở thành thông gia với Hầu phủ.

Thế nhưng, trong cái “ hề báo , tựa hồ vẫn ẩn giấu đôi chút linh cảm khó thành lời.

Hôm đó, tại Chẩm Nguyệt Lâu, khách nhân đều lấy lạ vì Lục hầu cùng Thiệu Bá Cử đồng thời xuất hiện. Không ai rõ đến gặp nào, nhưng nàng ở chỗ thang lầu hẻo lánh mà chạm mặt vị hầu gia .

Bàn tay đỡ lấy bên hông nàng, cùng lời mơ hồ mang theo mật...

Đỗ Linh Tĩnh tự nhủ vốn quen Lục hầu. vị hầu gia , liệu nhận nàng?

Ý niệm thoáng qua, tim nàng chợt đập mạnh một nhịp.

Nếu thật là , thì đạo thánh chỉ liên hôn cũng thể xem như lời giải thích.

Thiệu Bá Cử cưới nàng, việc hôn nhân thành gây xôn xao dư luận. Lục Thận Như tất nhiên cũng thấy, cùng Thiệu thị tranh đoạt, đồng thời lợi dụng nàng, mượn thanh danh Đỗ gia để lôi kéo văn thần cho Tuệ Vương.

Tập bản thảo trong tay nàng tỏa mùi cũ kỹ của sách vở, trong từng hàng chữ nhỏ bé như ma chú, che giấu bao gió tanh mưa m.á.u chốn triều đình.

Từ thuở khai quốc đến nay, văn thần cùng võ tướng luôn bài xích , dẫn tới ít phân tranh. Văn thần cho rằng võ tướng nắm binh quyền quá nặng, uy h**p hoàng quyền triều đình; mà võ tướng mắng văn thần quấy nhiễu thị phi, hãm hại công thần lương tướng.

Tranh chấp giữa văn và võ trải qua nhiều triều đại những chẳng chấm dứt, mà ngược tai họa ùn ùn ngừng kéo đến.

Năm nàng mười một tuổi, phụ hẵng còn quan, tiên đế vẫn còn tại vị, Vĩnh Định hầu phủ Lục thị vì văn thần cùng võ tướng giằng co mà suýt nữa gặp nạn diệt môn.

Năm , lấy Vĩnh Định hầu phủ Lục thị chủ soái Vĩnh Định quân, xuất chinh Ninh Hạ, đối chiến cùng ba vạn đại quân Thát Đát, ngờ lâm hiểm cảnh, quá nửa quân sĩ vây khốn trong đất Thát Đát. Lục thị cầu khẩn triều đình lập tức phái binh cứu viện, nhưng triều đình đồng thời nhận thư nghị hòa từ Thát Đát.

Trong triều, hầu hết văn thần đều chủ trương nghị hòa, cho rằng dẫu tổn thất binh lực tạm thời, vẫn thể đổi lấy mười năm, thậm chí mấy chục năm thái bình nơi biên cương. Song các võ tướng thì cực lực phản đối, cho rằng Vĩnh Định quân đang sinh t.ử rõ, nếu lúc bỏ mặc, nghị hòa với Thát Đát, thì Lục thị chỉ con đường c.h.ế.t, mà từ nay về sẽ chẳng còn ai thể ngăn chặn Thát Đát ngoài biên ải.

Văn võ lập tức chia phe công kích lẫn , tiên đế do dự, khó lòng quyết định.

Đỗ Linh Tĩnh còn nhớ, năm phụ luân phiên dâng sớ, khẩn cầu tiên đế sớm quyết đoán. Phụ tuy là văn thần, nhưng đồng quan điểm cùng hàng võ tướng, chủ trương lập tức phái binh cứu viện Vĩnh Định quân, hẵng nghị hòa cũng muộn.

Việc giằng co hơn một tháng, cuối cùng tiên đế c.ắ.n răng vượt qua áp lực phe nghị hòa, điều động quân tinh nhuệ xuất chinh cứu viện.

khi cứu viện kịp đến, Vĩnh Định quân tự mở đường m.á.u mà thoát về.

Chỉ là con đường m.á.u quá đỗi t.h.ả.m khốc, cứu viện đến nơi thì muộn. Một nhà Vĩnh Định hầu phủ Lục thị, trừ vị chủ soái là lão hầu gia còn sống, thì những tướng lãnh trai tráng, con cháu phần lớn đều táng . Khi đó, phụ của Lục Thận Như, thế t.ử Vĩnh Định hầu, trúng mười sáu mũi tên, vùi thây nơi sa mạc nhuộm đỏ m.á.u.

Lão hầu gia tuy giữ một mạng, nhưng vì trọng thương chẳng thể trở chiến trường, chỉ thể nhờ sự chống đỡ của đứa cháu trưởng là Lục Thận Như, mới mười ba tuổi, gánh vác trọng trách của Vĩnh Định quân. kịp đợi trưởng thành, lão hầu gia cũng thể cầm cự, buông tay mà .

May , vị thiếu niên quân hầu nhục sứ mệnh trong đan thư thiết khoán*, gánh vác bộ Vĩnh Định hầu phủ, bộ Vĩnh Định quân Tây Bắc, cũng đồng thời gánh vai trọng trách giữ gìn bộ biên quan của vương triều chống Thát Đát.

*Đan thư thiết khoán là một chế độ đặc thù trong lịch sử Trung Hoa. Khi hoàng đế ban cho công thần hoặc đại tướng, đó thường ghi rõ công lao và lời hứa với triều đình.

Chỉ là, một phen huyết tẩy , Vĩnh Định hầu phủ Lục thị cũng chẳng thể nào chung đường với văn thần trong triều, đặc biệt là đám văn thần năm đó sức chủ hòa, còn nâng chén ca tụng...

Hai phái cứ thế công kích lẫn , Hoàng thượng há thể bận lòng?

Đỗ Linh Tĩnh nghĩ, so với việc hoài nghi rằng Lục hầu sớm nhận thức nàng, hoặc ẩn tàng mưu đồ nào khác, chẳng bằng tình huống kỳ quái , khả năng bắt nguồn từ trong cung, với dụng ý điều hòa giữa văn thần và võ tướng.

Nếu đúng như thế, biện pháp duy nhất để nàng thoát , cũng chỉ là thuyết phục vị Lục hầu . Nếu như cũng chẳng cam lòng, khéo hai thể cùng bàn bạc cách thoái thác.

Chỉ là, tiên nàng cần xác định: quả thực quen nàng, và thánh chỉ cũng chẳng do chủ ý cầu hôn.

Đôi mắt Đỗ Linh Tĩnh càng thêm nhòe ướt, nàng kìm dậy, đẩy cửa sổ ngoài.

Vừa mới mở cửa sổ, gió thu liền cuốn tới một chiếc lá, tựa như từ trời cao rơi xuống, đáp nhẹ tay áo nàng.

Là một phiến trúc diệp.

Ngoài gió lớn cuồn cuộn, mà phiến trúc diệp nhẹ nhàng rơi đúng tay áo nàng.

“Tuyền Tuyền, nếu lúc nhớ đến , sẽ ở trong rừng trúc chờ nàng.”

Nước mắt từ khi nào rơi xuống, từng giọt tí tách rơi phiến trúc diệp.

Nàng nhặt lấy chiếc lá, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, cất bước ngoài. Sau hậu viện, nơi góc tường một bụi trúc xanh, vốn dời từ quê nhà Thanh Châu tới.

Thu Lâm nhanh chân chạy tới.

“Cô nương, tiền viện ?”

“Tiền viện?”

Đỗ Linh Tĩnh vốn định hậu viện, nhưng Thu Lâm đáp: “Là Hầu gia... Hầu gia tới đưa sính, đang chờ ở tiền viện.”

Bước chân Đỗ Linh Tĩnh bỗng khựng .

*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-11-khong-biet.html.]

Tiền viện Đỗ phủ.

Đỗ Trí Kỳ khắp sân chật ních sính lễ, trong lòng thoáng ngẩn ngơ.

Từ khi thánh chỉ giáng xuống, ông chỉ cảm thấy đại sự hỏng bét cả .

Lục hầu há Đỗ gia vốn dĩ liên hôn cùng Thiệu thị, thế nhưng hiện giờ thánh chỉ chỉ định Lục- Đỗ hai nhà.

Song, đưa mắt vị hầu gia mặt: nam nhân vận áo gấm đổ thêu hoa bảo tướng, đầu đội quan ngọc nạm san hô, lúc thảnh thơi nơi ghế gập, thong dong uống , vẻ mặt chẳng hề mang theo nửa phần bất mãn.

Đỗ Trí Kỳ đoán ý tứ của , cẩn thận phần ngượng ngập mà mở lời: “Hầu gia, vì tự tới đây?”

Nam nhân ngẩng mắt một cái: “Đương nhiên là đến.”

Một câu nặng nhẹ, khiến Đỗ Trí Kỳ càng thêm khó nắm bắt.

Nào ngờ Hầu gia đột nhiên mở miệng: “Không ... cô nương dạo gần đây thế nào?”

Đỗ Trí Kỳ giật . Lục hầu hỏi, tất nhiên chẳng nữ nhi của , mà là chất nữ , kẻ thường khiến ông bận lòng.

“Nàng... vẫn khỏe.”

Miệng thì đáp là khỏe, nhưng trong lòng ông là sóng ngầm cuồn cuộn.

Đỗ gia chỉ vốn cùng Thiệu thị kết , mà chất nữ còn từng cùng Tưởng thị hôn ước, vì Tưởng Trúc Tu mà thủ tiết suốt bao năm.

Hầu gia thể nào ?

Trong miệng đắng chát kịp nuốt xuống, bên ngoài gã sai vặt chạy truyền lời:

“Lão gia, đại cô nương tới .”

Đỗ Trí Kỳ cả kinh, theo bản năng quát mắng: “Hầu gia cùng đang chuyện, nàng tới đây gì? Mau bảo nàng ngoan ngoãn trở về...”

Lời còn dứt, bỗng nhiên ông cảm nhận một ánh mắt lạnh lẽo quét qua, dừng mặt .

Đỗ Trí Kỳ lập tức sững sờ, chỉ nam nhân thong thả cất giọng: “Trời gió rét lạnh, Đỗ đại nhân hẳn nên mời cô nương dùng .”

Lời rơi xuống, gã sai vặt nhà họ Đỗ hoảng hốt vội vàng chạy ngoài.

Chẳng bao lâu, rèm cửa vén lên, chậm rãi bước tới cửa.

Lục Thận Như khỏi đưa mắt qua.

Nàng khoác váy áo màu trúc xanh nhạt, mái tóc buộc bằng dải lụa xanh đậm. Người nơi đầu gió cửa, vạt áo lay động phấp phới, như thể từ nơi sâu trong tầng mây mà bước .

Hắn ngẩng mắt , đúng lúc nàng cũng khẽ nâng mi , hàng mi khẽ khàng rung động.

Nàng tiến lên, cúi hành lễ: “Hầu gia.”

Nam nhân lập tức đưa tay đỡ nàng. Đầu ngón tay nàng lạnh buốt, rơi lòng bàn tay nóng hổi của , như một khối ngọc vớt từ đáy nước sâu lên.

Chỉ là, kịp để truyền thêm nửa phần ấm khối ngọc , nàng vội vàng rút tay về, lùi nửa bước, kéo cách cùng .

Lúc mới thấy nơi cổ tay nàng buộc một sợi tơ hồng tinh tế, xuyên qua đó là một phiến trúc diệp xanh biếc, tựa như rơi xuống từ mùa hạ.

Trúc diệp...

Nam nhân lặng im.

Hắn đưa mắt nàng: chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, y phục nàng vẻ cũ kỹ.

Đôi môi vốn đầy đặn, sắc hồng nay càng thêm nhợt nhạt; đôi mắt trong veo ngưng đọng tựa suối băng, nặng nề ưu sầu.

Trong lòng chợt se thắt.

Chỉ vì đạo thánh chỉ buộc nàng thành hôn cùng , mà nàng khó xử đến mức ?

Một cảm giác tê dại diễn tả dâng tràn trong n.g.ự.c.

Năm , nàng cũng từng xuất hiện mặt như thế, khiến khỏi mềm lòng, đành buông tay.

Còn nay, khẽ ngưng thần, giả như nhận , chỉ nhếch môi mỉm với nàng: “Đừng đa lễ.”

Đỗ Linh Tĩnh nghiêng khóe mắt, lén đối phương một thoáng.

Không hiểu , trong giọng của khi đối diện cùng nàng mang theo một loại “ mật” khó diễn tả.

Chẳng lẽ, thật sự nhận nàng từ ?

Song, ý nghĩ còn kịp dứt, nam nhân ngạc nhiên cất lời:

“Nguyên lai, hôm ở Chẩm Nguyệt Lâu, Lục mỗ gặp chính là cô nương. Không ngờ sơ ngộ rơi tình cảnh như , là Lục mỗ mạo phạm.”

Sơ ngộ?

Đỗ Linh Tĩnh thoáng khựng , cụp mi xuống.

Hắn... quả thực hề quen nàng ?

 

 

Loading...