Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 106: Ngoại truyện
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:04:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quận chúa Ngũ Gia, từng thề sống c.h.ế.t chịu rời , mà khi trở về lập tức sai gia nhân thu xếp hành lý.
Đỗ Linh Tĩnh còn cố giữ nàng :
“Quận chúa ở thêm vài ngày nữa ? Ta còn với Đình Quân, bảo vài ngày nữa dẫn Tiểu La sang phủ chơi.”
Nàng mở lời níu giữ, thế t.ử chỉ mỉm gì, duy chỉ Ngũ Gia là ngại ngùng nhất, liên tục hắng giọng:
“Đợi hai hôm nữa cao nhân tới, sẽ .”
Nàng bất ngờ nhắc đến “cao nhân”, khiến Ngụy Tông liếc mắt nàng:
“Quận chúa, là vị cao nhân nào ?”
Đỗ Linh Tĩnh lập tức mím môi nén , còn Ngũ Gia thì càng ngượng ngập, khó nên lời. Việc mâu thuẫn phân rõ giữa nàng và phò mã mà nhờ ngoài chỉ điểm, thật sự khiến nàng khó mở miệng.
Nàng chỉ đáp qua loa: “Đó là khuê danh của thôi, thế t.ử đừng hỏi nữa.”
Thế t.ử từng nữ t.ử nào khuê danh là “Cao Nhân”, nhưng thấy nàng thì cũng hỏi thêm, chỉ phụ họa với quận chúa:
“Cái tên đấy.”
Đỗ Linh Tĩnh đưa tay che miệng mới bật thành tiếng. Thế t.ử đúng là giỏi dỗ .
Thế nàng cố giữ nữa, chỉ khi tiễn hai cửa, nàng mới hạ giọng hỏi Ngũ Gia một câu:
“Chuyện thế t.ử cùng ngươi du sơn ngoạn thủy...?”
Sau bao vòng quanh co, Ngũ Gia suýt chút nữa quên mất chuyện .
Tại phủ Trung Khánh bá, khi màn đêm buông xuống, Ngũ Gia vô thức cảm thấy căng thẳng, đặc biệt là khi thế t.ử tắm rửa xong, còn vương nước, chậm rãi bước về phía phòng ngủ.
“Thế t.ử gì ?”
Ánh mắt y dừng chiếc khăn tay nàng đang vô thức xoắn trong tay. Ngũ Gia cúi đầu xuống, mới phát hiện chiếc khăn thêu đầy bướm bay rực rỡ.
“Thế t.ử thật coi là hồ điệp tinh ?” Sự căng thẳng vẫn đè nặng trong lòng nàng từ khi đêm xuống, bỗng chốc cũng dịu đôi phần.
Nam nhân càng sâu hơn, từng bước về phía nàng , nhẹ giọng :
“Dù là bướm nữa, đến đêm cũng nên dừng cánh nghỉ ngơi.”
Lời dứt, y vươn tay về phía nàng .
Ý là gì ?
Trước nay y từng chủ động như thế, nhưng chẳng hiểu , Ngũ Gia thể mơ hồ đoán .
Y bế nàng lên, đưa trong màn trướng.
Mặt nàng bỗng đỏ bừng, tim đập hỗn loạn, nhưng nàng hề từ chối. Dù chẳng dám ngẩng đầu đối phương, nàng vẫn đặt tay lên tay y.
Y vững vàng ôm nàng lên, từ y còn phảng phất nước khi tắm, ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c cũng theo đó ùa về phía nàng.
Ngũ Gia trong khoảnh khắc bắt đầu hối hận — lẽ ý thật sự là chuyện đó, mà nàng xem như đồng ý ?
Ngay khi nàng đang dần căng thẳng trở , y bỗng nhẹ giọng hỏi một câu…
“Phải.”
“Quận chúa nghĩ kỹ du sơn ở ? Hiện nay kinh thành cũng việc gì, quận chúa cứ chọn nơi nào phong cảnh hữu tình, dù xa một chút cũng chẳng , chúng cứ thong thả mà .”
Lời y thốt , Ngũ Gia bỗng cảm thấy như thể ý nghĩa nàng từng phỏng đoán… dường như giống với điều .
Nếu y chỉ vì theo lời mẫu phi mà định cùng nàng lên núi sống riêng một thời gian, thì ngọn núi nào gì khác biệt? hôm nay y : chọn nơi phong cảnh , xa cũng ngại.
Nàng đoán tới đoán lui nữa, dù tâm tư của , nàng vốn chẳng thể đoán nổi.
Ai thể ngờ rằng chỉ vì xem nàng như một cánh bướm vô tình bay mắt mà bằng lòng cưới cửa chứ.
Thế là nàng dứt khoát hỏi thẳng:
“Thế t.ử chỉ theo ý của mẫu phi , mà thật sự cùng du ngoạn sơn xuyên danh thắng ?”
Nghe nàng hỏi như thế, Ngụy Tông lập tức hiểu ý nàng.
Y khẽ vén màn lụa, đặt nàng xuống trong màn trướng, mới chậm rãi đáp:
“Ta đúng là thật lòng cùng quận chúa du sơn ngoạn thủy, nhưng Vương phi… cũng quả thật dặn dò thêm.”
Ngũ Gia ngay, mẫu phi nàng nhất định sẽ dễ dàng bỏ qua chuyện .
con nối dõi quả thực là chuyện đại sự, chính nàng cũng mong m.a.n.g t.h.a.i . Mà khi thai… còn bao nhiêu bước thực hiện…
Nàng thẳng:
“Trước đây thế t.ử là cách bốn ngày một đúng ?”
“ .”
“Vậy thì đổi thành cách một ngày .”
Lời dứt, ánh mắt đàn ông thoáng dừng :
“Cách một ngày ?”
Chỉ là đối phương hỏi thế, Ngũ Gia tưởng y đồng ý, trong lòng bỗng nhiên liều một phen:
“Chẳng lẽ ngươi … ngày nào cũng ?”
Cũng… là …?
Nàng khổ sở nhăn mặt, thấy thế t.ử cúi đầu khẽ bật .
“Để quận chúa , hề ý ngày nào cũng thế, mà cách một ngày… vốn dĩ cũng trong dự định.”
Ngũ Gia sững sờ, là y vẫn định giữ nguyên cách bốn ngày như ?
Thế nhưng ánh mắt thế t.ử càng nàng sâu hơn:
“ là quận chúa tự mở miệng , thì phò mã như , tất nhiên tuân theo ý quận chúa mới .”
Hắn : “Vậy thì cách một ngày .”
Ngũ Gia: “…”
Nàng vốn nghĩ rằng ngày nào cũng thế thì khó mà chấp nhận, nhưng cách một ngày thì còn tạm , nên mới chủ động mặc cả… Ai ngờ …
“Không , …”
Nàng định biện giải đôi câu, hoặc thu lời .
Ngụy Tông cho nàng cơ hội nữa. Y buông màn lụa phía , bóng tối lập tức bao trùm lấy giường, y bắt đầu cởi bỏ những lớp y phục cần thiết.
“Quận chúa cách một ngày… thì bắt đầu từ hôm nay .”
Y cũng đưa tay cởi nốt trung y Ngũ Gia, lớp áo mỏng trượt xuống, để lộ chiếc yếm đỏ thẫm thêu bướm rực rỡ, hiện rõ ngay mắt hai .
Ngụy Tông chằm chằm đôi cánh bướm khẽ nhấp nhô giữa hai bờ n.g.ự.c, ánh mắt sững , còn gương mặt Ngũ Gia lập tức đỏ bừng như lửa.
Chẳng lẽ nàng thật sự là yêu tinh bướm , đến cả yếm cũng là hình bướm thế ?
Đầu óc nàng phần trống rỗng, nhưng ngay khoảnh khắc thấy cánh bướm nhỏ yếm, tâm trí bỗng trở nên dịu .
Nàng ngẩng đầu đàn ông đang ôm trọn trong vòng tay.
Y là vị phò mã duy nhất của nàng.
Còn nàng — chính là cánh bướm bay tầm mắt .
***
Tích Khánh phường, Vĩnh Định hầu phủ.
Lục hầu lo lắng rằng hôm nay phu nhân của gặp ngoài ý , thêm việc nhắc tới cha khuất, nên tâm trạng phần nặng nề.
Giờ phút , thấy nàng đang dọn dẹp đống sách án thư, bước tới ôm nàng từ phía — nhưng đưa tay , thấy nàng khẽ nhăn mũi.
Lục Thận Như lúc mới nhận vẫn còn mùi rượu tan hết, mà nàng đang mang thai, chịu nổi mùi .
Hắn đành rút tay , thở dài:
“Thật là mất mặt.”
Hắn lẩm bẩm, sớm thế chẳng uống rượu cùng Ngũ Gia quận chúa và Ngụy Tông.
Đỗ Linh Tĩnh thấy uống càng nhiều càng sầu não, giờ về đến nhà mà còn than thở, khỏi cảm thấy buồn .
Nàng kéo tay áo , dịu dàng :
“Hầu gia y phục , mùi rượu cũng còn nặng nữa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-106-ngoai-truyen.html.]
Hắn gần nữa, chỉ dịu giọng an ủi nàng:
“Nếu nàng nhớ nhạc phụ, chúng dọn sang Thành Khánh phường ở vài ngày cũng , đừng để chuyện khiến lòng u sầu.”
Đỗ Linh Tĩnh mới hiểu ý .
Nàng vốn nghĩ sâu xa đến thế, mà nghĩ cho nàng từng điều một.
Đỗ Linh Tĩnh chợt nhớ tới chữ “thiên lệch” mà từng , nghĩ tới câu trả lời của thế t.ử.
Phải chăng cái gọi là thiên vị mà Lục Duy Thạch , chính là hết mực suy tính cho đối phương, việc gì cũng nghĩ ? Không là giữa để giảng đạo lý một cách trung lập, mà là từ tận đáy lòng mà thiên vị.
Hắn vẫn đang lẩm bẩm rằng “thiệt to”, ngước mắt nàng:
“Rượu vẫn tan hết, tối nay e cũng thể ở cạnh phu nhân .”
Hắn đành sang ngủ ở viện Nguyên Tú cách xa nơi .
Lúc trời cũng còn sớm, trống canh đêm điểm, khẽ thở dài định rời — nhưng bàn tay đang giữ c.h.ặ.t vạt áo chịu buông.
Hắn nghiêng đầu nàng một cái:
“Sao thế?”
“Hầu gia đừng nữa… nếu chung giường tiện thì ở tháp cũng .” – nàng khẽ khàng .
Lục Thận Như thực hiếm khi nàng dùng giọng mềm mỏng thế để níu .
Ánh mắt càng thêm chăm chú nàng.
Ánh khiến Đỗ Linh Tĩnh cũng thấy ngượng, nhưng nàng vẫn cụp mắt xuống, nhẹ giọng giải thích:
“Có lẽ là… nhớ hầu gia , nỡ để hầu gia .”
Những lời như thế, cho dù thêm bao nhiêu nữa, Lục Thận Như vẫn sẽ ngẩn như đầu.
Hắn chỉ càng ôm nàng lòng, nhất là khi hương thơm dịu dàng nàng thoảng qua ch.óp mũi, trong tim liền dâng lên một cảm giác yên cách nào diễn tả .
Thế nhưng là mùi rượu, căn bản thể gần nàng.
“ là lỗ to .”
Lục hầu chỉ đành đó ngẩn ngơ thê t.ử ngay mặt, mà thể ôm lòng.
Đỗ Linh Tĩnh thì chỉ khẽ mím môi .
Dẫu , việc Lục Thận Như thể ở , còn nàng cất lời mềm mại như , với là điều vô cùng vui mừng.
Hai rửa mặt súc miệng xong liền mỗi lên giường nghỉ, trò chuyện vài câu nhẹ nhàng dần dần chìm giấc ngủ.
đến nửa đêm, Đỗ Linh Tĩnh vì khô miệng mà tỉnh dậy.
Thu ý của kinh thành lặng lẽ đọng trong màn đêm, khí khô hanh, gió cũng bắt đầu mang theo lành lạnh.
Nàng mới dậy thì đàn ông động mà bước xuống tháp, khoác áo choàng lên vai nàng , bưng nước đến cho nàng dịu cổ họng.
“Đứa nhỏ khiến nàng thấy khó chịu chỗ nào ?” – khẽ hỏi.
Đỗ Linh Tĩnh m.a.n.g t.h.a.i hơn ba tháng, hài t.ử trong bụng định.
Nàng khẽ lắc đầu, và nhận rằng nửa đêm, mùi rượu gần như tan hết.
Hắn cầm lấy chén của nàng, ngửa đầu uống nốt nửa chén còn , định dậy rời thì Đỗ Linh Tĩnh khẽ gọi .
“Hầu gia… nửa đêm còn , lên giường ngủ .”
Hắn lập tức phản ứng ngay: “Nàng… còn ngửi thấy mùi rượu nữa đúng ?”
Chưa đợi Đỗ Linh Tĩnh gật đầu, đặt chén xuống, bước ngay trong màn, kéo nàng lòng .
Đỗ Linh Tĩnh cảm giác như chính cũng thế t.ử lây cho tâm trạng vui vẻ , bật đến thế chứ?
Nàng khẽ thành tiếng.
Hắn hỏi: “Tuyền Tuyền gì thế? Nàng nhớ ?”
Hắn khẽ : “Ta cũng nhớ nàng.”
Nói xong câu đó vẫn đủ, ghé sát bên má nàng, giọng trầm thấp như làn gió đêm.
“Đã lâu , chúng từng gần gũi.”
Giọng thấp khàn hơn cả ngày thường, như chút khát khao đè nén bấy lâu.
Trước đây, Đỗ Linh Tĩnh từng nhắc đến chuyện một , nhưng nàng dám đáp lời. Hắn sẽ tìm Vương thái y hỏi thử, mà nàng thì đồng ý. Ấy mà hôm nay, một nữa nhắc đến.
Đỗ Linh Tĩnh ngẩng đầu , khẽ chớp mắt.
“Vậy… đêm nay thì ?”
Chỉ ba chữ thôi, mà như sấm sét nổ vang trong tai Lục hầu.
“Tuyền Tuyền… nàng gì?”
Đỗ Linh Tĩnh khẽ lặp bằng giọng dịu dàng:
“Là… đêm nay .”
Đêm nay, nàng chiều theo một .
Hắn rõ rành rọt , mà yên mép giường, nhúc nhích.
Đỗ Linh Tĩnh nhất thời hiểu ý gì, ai ngờ dậy định ngoài.
“Ta vẫn là nên trở về Nguyên Tú các thôi.”
Đỗ Linh Tĩnh thật sự nên gì nữa.
Lúc nàng còn lo lắng thì , giờ nàng qua sách, nghĩ kỹ và thấy rằng cũng , đồng ý … thì bỏ .
“Nếu Hầu gia , về e là sẽ còn cơ hội nữa .” Nàng khẽ mà .
Quả nhiên, bước chân dừng .
“ sợ sẽ tổn thương đến nàng và đứa nhỏ.”
Đỗ Linh Tĩnh khẽ lắc đầu: “Giờ tháng lớn hơn , cũng gì đáng ngại. Chỉ là… nếu Hầu gia , thì tất nhiên là…”
Lời nàng còn hết, bế nàng lên, ép sát mép giường.
Hắn chỉ chằm chằm đôi mắt nàng, trong bóng đêm cũng dời lấy một khắc.
“Ai là ?”
Từng lớp y phục theo gió thu rơi xuống, phần bụng khẽ nhô lên của Đỗ Linh Tĩnh nâng niu trong lòng bàn tay, đứa nhỏ trong bụng vẫn ngoan ngoãn yên lặng.
Rồi một bàn tay trượt lên , chậm rãi lướt dọc theo sống lưng nàng. Khoảnh khắc thể nàng khẽ căng lên, bàn tay liền nhẹ nhàng ôm trọn lấy nàng.
Những dây thần kinh nhạy cảm như mặt hồ phẳng lặng gặp cơn gió, chỉ một cái chạm khẽ cũng dấy lên vô gợn sóng lan rộng.
Lâu chuyện , thở của Đỗ Linh Tĩnh trở nên gấp gáp.
Hôm nay vô cùng dịu dàng, từng động tác đều chừng mực, tiến thoái đều theo quy củ, như một vị quân t.ử ôn hòa tao nhã.
Thế nhưng khi hết tới khác cùng nàng quấn lấy , mang đến một cảm giác khác — mãnh liệt đến mức khiến thể chống đỡ.
Cuối cùng, nàng phủ đầy mồ hôi, từng giọt mồ hôi trượt từ cổ xuống xương quai xanh, chảy dọc đến phần bụng nhô cao.
Đứa nhỏ vẫn bình yên.
Nàng đưa tay khẽ vuốt bụng , nơi làn da ẩm ướt tựa như sườn núi đón cơn mưa.
Hắn cũng đưa tay lên, lòng bàn tay vết chai mỏng khẽ lau những giọt mồ hôi nàng.
Rồi vòng tay ôm lấy eo nàng, cuối cùng ép nàng giữa tầng tầng gấm vóc, như thể đưa nàng lên tận mây trời.
“Tuyền Tuyền…”
Nàng – chính là nguồn suối duy nhất thuộc về .
Sáng hôm , Đỗ Linh Tĩnh ngủ thêm hẳn một canh giờ mới tỉnh dậy.
Lục Thận Như khỏi chút lo lắng — đêm qua dù hết sức dịu dàng, từng động tác đều cẩn trọng, nhưng cuối cùng vẫn quấn quýt nàng lâu.
Không ngờ khi nàng tỉnh dậy, bụng quả nhiên chút khó chịu.
Lục hầu dám chậm trễ lấy một khắc, ánh mắt lập tức dán c.h.ặ.t lên thê t.ử.
“Ta là nên mà.”
Đỗ Linh Tĩnh ôm bụng, vốn định vài câu để trấn an , nhưng xoay sải bước khỏi cửa.
“Nhanh! Mau mời Vương thái y phủ ngay!”