Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 102: Ngoại truyện 1

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:04:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Một trận đại nạn nơi kinh thành cuối cùng cũng tan biến trong vô hình. Qua hai cơn mưa, cái nóng oi ả dần dần lắng xuống, bầu trời mây thẳm cao xa, Lục hầu cũng rốt cuộc rảnh rang ít nhiều những ngày bận rộn vì việc cựu quân băng hà, tân quân đăng cơ.

Hắn bãi triều xong liền thẳng về phủ .

Hắn cùng Đậu các lão cùng tiến cử Liêu Hủ, bổ nhiệm Thượng thư bộ Lại. Chỉ chờ Liêu vững ở bộ Lại, bước các viện là chuyện trong tầm tay.

Nhiều năm , Đậu các lão từng vị thuộc hạ tài trị chính, nay quanh co nhiều năm, cuối cùng cũng đến cửa các viện.

Mà tân quân ý trọng dụng các quan thuộc Phất đảng, nay Liêu Hủ gương, cho dù trong hàng văn thần vẫn còn kẻ vốn bất mãn với phất đảng, song thế cục triều chính định, bọn họ cũng chẳng còn lời nào để .

Giới võ tướng dĩ nhiên tiếc nuối vì đăng cơ Tuệ vương điện hạ, song Thái hậu Lục thị chấp chính, cũng coi như một sự an ủi. Thế t.ử Trung Khánh Bá phủ thuộc phái của Lục Thận Như, là Ngụy Tông, trở về Tây Bắc điều binh cứu viện kinh sư, nay thành để y ở Tây Bắc thêm ít ngày, dùng để khuyên giải, trấn an tướng sĩ.

Thiên hạ chẳng ai đại loạn, thái bình yên mới là hạnh phúc hiếm hoi cho bách tính.

Lục Thận Như thẳng về phủ , đến chính viện, liền thấy phu nhân đang tựa tháp cửa sổ mà chợp mắt.

“Phu nhân ngủ nữa ?”

Hắn khẽ giọng hỏi. Thu Lâm vén rèm, đáp: “Bẩm hầu gia, phu nhân thể ngày một nặng nề, tất nhiên thường mệt mỏi.”

Lục hầu gật đầu, bước chân khẽ khàng đến bên tháp, nghiêng xuống, thấy nàng lấy khăn che mắt, chỉ lộ ch.óp mũi cùng đôi môi mềm mại đỏ hồng, ngủ say sưa, còn khe khẽ phát tiếng ngáy nhẹ.

Khóe mắt đàn ông nhịn nở nụ , cúi xuống khẽ chạm môi nàng. Sau đó đưa tay đặt lên bụng tròn căng của nàng.

Hài t.ử hẳn cũng giống nương , ngủ yên trong bụng, ngoan ngoãn tĩnh lặng.

Hắn bất giác xoa thêm mấy lượt. Đỗ Linh Tĩnh khẽ chớp mắt, dần tỉnh, khăn rơi khỏi mắt, dừng nơi ch.óp mũi một thoáng, trượt xuống . Chưa kịp đưa tay đón lấy, rơi gọn tay .

“Bao giờ hầu gia hạ triều mà về nhà ?” Nàng chẳng .

Hắn đáp là lâu, lập tức bế nàng ôm trong lòng. Dù giờ thể Đỗ Linh Tĩnh ngày một nặng nề, nhưng ôm nàng vẫn nhẹ nhàng như thường, khiến nàng khỏi nghi ngờ bản nhẹ như bông gòn.

Hắn đem nàng ôm sát, vùi hõm cổ .

Từ khi chuyện định, khi nàng hồi kinh, gần như mỗi ngày đều bế nàng mấy , chẳng gì, dường như chỉ ôm nàng n.g.ự.c, hít lấy mùi hương quen thuộc nàng, mới thấy yên tâm.

Trên nàng gì còn hương gì, trong tiết trời oi nóng , chỉ mùi mồ hôi mà thôi.

vẫn cứ đem nàng giữ c.h.ặ.t trong lòng, ôm mãi buông.

Nhiều năm trôi qua, lời nhị từng rốt cuộc thành thật: quả thật thêm một cơ hội, để cùng nàng kết duyên phu thê, cùng nàng m.á.u mạch tương liên, chẳng mấy chốc nữa sẽ đứa con thuộc về bọn họ.

Hắn khẽ v**t v* bụng nàng.

“Thê t.ử lộ bụng nhanh thế ?”

Hắn nghĩ ngợi một chút, nhướng mày: “Chẳng lẽ con gái, mà là một tiểu t.ử mập mạp ư?”

Câu Đỗ Linh Tĩnh suýt nữa nghẹn thở.

Quả nhiên vẫn luôn canh cánh chuyện con gái.

Từng trận gió mát từ ngoài cửa sổ thổi , Đỗ Linh Tĩnh mỉm liếc : “Nếu thật sự là , e rằng sẽ khiến hầu gia thất vọng mất thôi.”

Hắn liên tục lắc đầu, đáp rằng hề thất vọng.

“Chỉ cần là con của nàng, thể thất vọng ?”

Từ lúc rời khỏi Miên lâu, cho đến khi đón nàng cửa suốt tám năm, thật lòng, một chỉ cưới nàng, cả đời duy chỉ nàng. nay nghĩ đến việc nàng còn sắp sinh cho một đứa con, đó quả thực là điều xa xỉ đến mức từng dám tưởng tượng.

Hắn , bất kể là trai gái, “Trước tiên bế đến cho nhạc phụ xem, nghĩ đến nhất định sẽ vui mừng.”

Hắn nghiêm túc, khiến Đỗ Linh Tĩnh khỏi thêm một cái.

Bế đến cho nhạc phụ xem , chẳng lẽ là bởi vì, trong các con rể, vốn là mà nhạc phụ hài lòng nhất?

Đỗ Linh Tĩnh khẽ chớp mắt, Lục Thận Như cũng nhận ánh mắt dò xét của nàng, nhưng chỉ kiêu ngạo ngẩng cằm, mặc cho nàng ngắm.

Hôn sự của , chuyện và nàng, đều danh chính ngôn thuận.

Bởi vốn dĩ đây là do nhạc phụ đích định đoạt, cho dù banđầu nàng từng vô cùng cam lòng.

Cơn gió nhẹ mang theo chút se lạnh đầu thu, lững lờ luồn trong song cửa. Hai đều thẳng , nhưng trong lòng mỗi kẻ đều hiểu rõ ý của đối phương.

Cả hai cùng ngầm bật . Đỗ Linh Tĩnh cựa , định thoát khỏi vòng tay , nhưng chẳng chịu buông.

Hắn giơ tay vén mấy sợi tóc mai lòa xòa bên tai nàng, khẽ vắt gọn vành tai.

“Tuyền Tuyền, nàng ?”

Hắn chính miệng nàng thừa nhận.

Đỗ Linh Tĩnh cũng phủ nhận, chỉ thầm, chợt nhớ điều gì, liền buột miệng:

“Đã , đợi đến khi con chào đời, chúng mang nó về Thanh Châu cho cha qua, chẳng càng ?”

Trước đây, mấy nàng xin về Thanh Châu, đều nhất quyết đồng ý. Lần , , nàng còn cố ý ngẩng mắt .

Lục Thận Như bắt gặp ánh mắt , lập tức hiểu rõ nỗi ngầm trong lòng nàng.

Thanh Châu chỉ nhạc phụ.

Nàng rõ ràng là cố tình đối nghịch với .

Người đàn ông khẽ hừ trong lòng, nhưng ánh mắt vẫn dõi thẳng đôi mắt của thê t.ử.

“Vậy thì về Thanh Châu. Đợi thể nàng hồi phục, chúng sẽ trở về, ở nửa tháng một tháng cũng .”

Lời dứt, Đỗ Linh Tĩnh trừng mắt , kinh ngạc đến kịp giấu.

Phản ứng khiến Lục Thận Như càng thêm buồn trong bụng. Hắn đưa tay xoa vai nàng.

Ấy vốn là nơi duyên phận giữa và nàng khởi sinh, thể về?

“Chỉ cần Tuyền Tuyền đừng bắt ở cách vách Miên Lâu nữa là .”

Hắn vốn là con rể nhà họ Đỗ nuôi mấy năm nay, đến mức cả Thanh Châu đều thấy rõ.

“Lần , nhất định sẽ cho trò.”

Hắn đường đường chính chính như , đến nỗi Đỗ Linh Tĩnh cũng gì.

Nàng mím môi rũ mi mắt, Lục hầu cúi đầu khẽ c.ắ.n môi nàng. Nàng né tránh, cho né.

“Tuyền Tuyền, nàng vẫn còn nghi ngờ chăng? Nàng chọc giận đúng ?”

Chẳng lẽ nàng vẫn cho rằng phe lão thái sư ?

Đỗ Linh Tĩnh mở miệng, khẽ c*n m** d***. Hắn cố tình dùng sức, coi như cảnh cáo. Đỗ Linh Tĩnh cũng chẳng đẩy , chỉ cùng dây dưa thêm mấy phần.

Nàng c.ắ.n đến nóng ran, nhịn hỏi: “Chẳng lẽ Lục hầu từng đùa ?”

Nàng hỏi xong, liền siết c.h.ặ.t vòng eo của nàng. Nàng vốn mang thai, nhưng điều đối với , thật cũng chẳng gì quá nặng nề.

Nàng còn dám gọi thẳng “Lục hầu”? Hắn liền bế nàng lên.

Trong lòng thừa , thể nhẹ nhàng hơn đôi chút, nhưng đàn ông mà — rõ ràng hiểu .

“Chẳng lẽ nàng thể thiên vị thêm chút ?”

Hắn nàng thiên vị , ít nhất cũng đừng lúc nào cũng đối chọi với .

Đỗ Linh Tĩnh xong thấy càng muộn phiền, cái gì cũng , một còn hai, hai ba.

Nàng hiểu nổi: “Hầu gia vốn dĩ là phu quân danh chính ngôn thuận của .”

Lục Thận Như thấy nàng còn giả vờ, lời rõ ràng như thế, nàng vẫn chịu thừa nhận thiên vị chút nào.

Hắn hừ một tiếng, bực bội liếc nàng: “Tuyền Tuyền cho rằng vì nàng mang thai, thì sẽ chẳng còn cách nào ?”

Đỗ Linh Tĩnh giật , nghĩ thầm, chẳng lẽ sẽ thật , giường vận dụng mười tám món võ nghệ với nàng?

Nàng khẽ chau mày.

Dáng vẻ cau mày , khiến Lục Thận Như nở nụ .

“Ta , khi t.h.a.i định, phu thê cũng thể gần gũi.”

Giọng trầm thấp vang bên tai nàng: “Bằng … đêm nay nhé?”

Những lời rơi xuống tai, khiến Đỗ Linh Tĩnh cả mặt lẫn tai đều nóng bừng, nàng thật cái lý lẽ hoang đường từ .

Nàng lập tức đẩy , xoay rời khỏi.

Lục hầu bật . “Thế nào? Nương t.ử cùng đùa giỡn nữa ?”

Đỗ Linh Tĩnh dám chấp nhận chuyện là đùa cợt, chỉ lắc đầu liên tục. càng như thế, càng siết c.h.ặ.t vòng eo nàng, lòng bàn tay m*n tr*n ngừng.

thật sự nhớ thương vợ . Nàng xem đây?”

Lời kề sát bên tai, vành tai nàng đỏ ửng.

Hai bọn họ con, mà nàng vẫn còn như thiếu nữ ngượng ngùng thế . Lục Thận Như cuối cùng cũng thấy gỡ gạc phần nào, khẽ chạm ch.óp mũi nàng.

Bao giờ thì nàng mới chịu thiên vị nhiều hơn một chút nhỉ?

Chỉ cần thiên vị một chút thôi, thêm một chút nữa thôi…

Nàng dám ngẩng đầu, đôi mắt rũ xuống thấp, nhưng vẫn tránh khỏi ánh sáng long lanh phản chiếu trong mắt .

Hắn nhỏ: “Chúng mời Vương thái y đến khám thử xem, như chẳng sẽ rõ ngay ?”

Đỗ Linh Tĩnh tìm Vương thái y, thế, nhất thời đáp thế nào.

Vương thái y vốn là thầy t.h.u.ố.c bắt mạch cho nàng từ khi m.a.n.g t.h.a.i đầu, chuyện nếu để ông thì thật khó xử.

Lục Thận Như chẳng bận tâm, : "Vậy thì thuận tiện để qua luôn, xem là nam nữ."

Đỗ Linh Tĩnh cảm thấy mặt nóng bừng. Lục Thận Như thật cho mời Vương thái y đến phủ, chẳng ngờ hôm nay Vương thái y ở nhà.

"Gia, thái y hoàng thượng sai Thừa Ân điện xem bệnh cho Hoàng t.ử ."

Câu khiến Đỗ Linh Tĩnh lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nàng thật sự lo Lục Thận Như vì chuyện m.a.n.g t.h.a.i mà thể , lo còn nghiêm túc đến mức mời Vương thái y đến bắt mạch.

Nàng thở hắt , còn Lục Thận Như thì càng nàng hổ e thẹn càng thấy đáng yêu.

mà, thật sự nàng quá…

*

Trong cung.

Vương thái y tiên đến xem vết thương cho Phùng Tường, đó mới sang cung của Thái hậu để bắt mạch cho Tuệ vương.

Ngón tay gãy của Phùng Tường thể nối , tiếc là tiếc ở chỗ đó, nhưng Vương thái y cũng khuyên: "Điện hạ vẫn thể lắp ba cái móc gỗ, qua cũng kém bao nhiêu. Trước đây lão thần còn từng giúp Lục hầu gắn một chiếc chân gỗ đấy."

Phùng Tường ho khẽ một tiếng, thôi bỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-102-ngoai-truyen-1.html.]

Vương thái y thấy gắn tay giả, chỉ tiếc nuối than thở, kê thêm một đơn t.h.u.ố.c điều dưỡng, đặc biệt dặn dò: "Điện hạ nhất định thường xuyên , giữ tâm tình khoan khoái, như thế vết thương mới mau lành. Tuyệt đối cứ lì trong phòng."

Nói đến câu cuối cùng, Vương thái y còn cố ý nhấn mạnh thêm một .

Phùng Tường tiễn ông ngoài, nhưng khi bước đến cửa, trở , trở chính cung điện của .

Từ khi phụ hoàng còn tại vị, sớm lạnh nhạt. Không ai đến điện của , mà cũng chẳng ngoài triệu kiến quần thần, ngoại trừ lúc triều học lễ nghi, hầu như bước chân khỏi cửa.

Giờ thì nhị ca lên ngôi tân hoàng, còn vốn dĩ từng là thái t.ử phụ hoàng cân nhắc lập. Cho dù mất một cánh tay, vẫn luôn cảm thấy bản gạt ngoài.

Huống chi tam ca cùng nhị ca tình cảm sâu đậm, từ nhỏ Thái hậu nuôi lớn.

Năm đó Thái hậu cũng từng thương yêu , nhưng phụ hoàng ý đó. Tình thế mắt, trong cung chỉ còn ba thành chỉ như kẻ ngoài cuộc.

Một mang phận lạc lõng như , thể chuốc lấy đủ loại dị nghị, thị phi?

Cuối cùng, vẫn về điện của .

Chỉ là kịp đặt chân cửa, thái giám vội vàng đến mặt, cúi bẩm báo:

"Vương gia, Thái hậu nương nương thỉnh ngài tối nay đến cung dùng bữa."

Lời dứt, Phùng Tường sững sờ.

Mẫu hậu gọi , là việc gì ?

Thiếu niên lập tức đáp: "Xin báo với mẫu hậu, nhất định sẽ đến."

*

Trong tẩm cung lạnh lẽo.

Sau tang lễ của tiên hoàng, các phi tần đều chuyển đến cung khác, chỉ một an trí tại chỗ.

Khuôn mặt sớm biến dạng, còn dáng dấp ban đầu. Trên thể đầy thương tích, chỉ còn những thang t.h.u.ố.c đơn giản nhất mới miễn cưỡng giữ tính mạng. Mục đích duy nhất là để gã tiếp tục sống, sống thêm một ngày, chịu thêm một ngày giày vò.

Hôm nay đưa đến cho gã thứ t.h.u.ố.c khiến đau đớn đến phát cuồng, chẳng thể c.h.ế.t .

"Sao các ngươi dám giam giữ trẫm ở đây? Trẫm là hoàng đế! là chủ nhân của hoàng thành , là thiên hạ chi chủ!"

Những kẻ ép gã uống t.h.u.ố.c từ lâu quen với tiếng gào thét , mặt vẫn đổi sắc.

Hoàng đế thì ? Một vị vua mất thế, lãnh cung chính là nơi chôn vùi của gã. Còn kẻ ở ngôi cao , chính là nhà họ Lục do Thái hậu nâng đỡ.

bọn mắt vẫn thờ ơ, căm hận gần như trào dâng trong mắt.

mắng c.h.ử.i vô dụng, chỉ thể nghiến răng mắng tiếp những kẻ ép uống t.h.u.ố.c: "Các ngươi rõ trẫm là ai mà! Chờ ngày trẫm cứu , một khi liên hợp phục khởi, các ngươi sẽ b.út tích giám ngục chín đời tru di!"

Trong quân doanh vẫn còn của gã và gián điệp Thát Đát, chỉ cần một tin tức thả ngoài, gã tin sẽ cứu.

Những lời ngày hôm nay vẫn một viên quan ghi nhớ, khi rời lặng lẽ đem tin tức báo cho một khác.

Người đó chính là Hoàng hậu nương nương.

Cũng là "kẻ giam giữ", nhưng Hoàng hậu thản nhiên hơn nhiều.

Nàng hiểu rõ chẳng còn sống bao lâu nữa. Thế nhưng, nếu thể tận mắt thấy hoàng đế trong đau khổ giày vò mà c.h.ế.t , nàng cam tâm tình nguyện dốc hết sức lực còn .

Hôm nay, quan nhân cũng đem những lời của Hoàng đế truyền tới, nàng liền bật thành tiếng, trong lòng hả hê khoái trá.

Nàng vốn còn sức, lê tấm đến lãnh cung thêm một chuyến.

Đây là đầu tiên Hoàng đế thấy nàng chủ động tìm đến.

Lần đầu tiên gặp , gã liền nổi giận, vẫn dùng phận Hoàng đế và trượng phu mà áp chế nàng , tức giận chất vấn nàng phản bội.

Nàng mang cái c.h.ế.t của con trai chất vấn gã.

Gã nghẹn lời, chỉ thốt : "Ngươi đừng bậy."

Sau đó đổi giọng, giải thích: "Chuyện như , tất cả đều do Lục Hoài Như ở giữa giở trò, thể để con trai c.h.ế.t ?"

Thế nhưng, bao năm qua, Hoàng hậu chẳng còn tin bất cứ lời nào của kẻ nữa.

Nàng chỉ hỏi một câu: "Ngươi chẳng sớm để nhi t.ử của c.h.ế.t , ngươi chờ ngày lâu đúng ?"

Ngày hôm đó, Hoàng đế thoáng ngẩn .

Nàng đoán, lẽ khi đăng cơ, gã cũng từng nghĩ sẽ thuận thế đem ngôi vị truyền cho trưởng t.ử, dù những năm đó, gã với nàng cũng là phu thê.

Thế nhưng, gã yêu chân thành, khác xa với Lục Hoài Như.

Lục Hoài Như thể giúp con nuôi lên ngôi, còn gã chính con ruột cũng chẳng để tâm.

Nếu ở bước đường cùng, trong lòng gã sẽ chẳng sinh thứ ác niệm, để nhi t.ử của nàng c.h.ế.t như .

gã vĩnh viễn sẽ thừa nhận.

Khi đến lãnh cung lạnh lẽo, thấy gã mặt mày xanh xao, gân m.á.u giăng đầy, thở hôi hám, bèn khinh miệt mà mắng: "Đồ tỳ tiện, ngươi sống chẳng còn bao lâu nữa ."

Hoàng hậu cả: “Ít nhất thì vị của ngươi cũng đối xử với hơn ngươi.”

Nhắc đến Lục Hoài Như, gương mặt gã càng thêm dữ tợn. "Đó mới thật sự là tỳ tiện!" GÃ gầm lên như điên: "Ả quên , năm đó vì cầu xin tha cho gia tộc ả, ả quỳ chân , cam tâm tình nguyện cho !"

Nỗi căm hận lẫn nỗi đau chồng chất, khiến gã chẳng còn chút tỉnh táo nào.

Gã điên cuồng gọi tên Lục Hoài Như, liên tục quát: "Bảo nàng đến gặp trẫm, vì nàng đến gặp trẫm?!"

So với sự điên loạn , Hoàng hậu chỉ lạnh lùng , như thể Lục Hoài Như từng tồn tại trong cung cấm , cũng từng xuất hiện trong đời nàng .

hôm nay Hoàng đế chỉ gào lên với nàng : "Trẫm nàng đến!"

Gã vẫn dùng uy quyền ép buộc nàng .

Cuối cùng tin tức vẫn truyền đến tai Lục Hoài Như.

Vương thái y khi chẩn mạch cho Phùng Trinh xong thì rời , còn tai của tiểu hoàng t.ử sẽ cơ hội khỏi hẳn.

Lục Hoài Như cũng nhịn mà trọng thưởng cho Vương thái y, trong lòng thấy vui, lúc đang ở trong viện ăn cơm. Người trong cung truyền tin tới, cung nữ bên cạnh nàng ghé sát tai thì thầm.

Nghe xong những lời ác độc , hàng mi dài của nàng khẽ run, nhưng ánh mắt vẫn điềm nhiên, ngay cả khi tự đến lãnh cung, nàng chỉ thấy buồn , càng càng thấy nhạt nhẽo.

Nàng chẳng gì, vẫn tiếp tục ung dung dùng bữa, sai mời Phùng Tường đến cung .

Phùng Tường y phục chờ sẵn, cung Thái hậu, thấy trong viện bày bàn ghế, bàn đầy ắp món ngon, thoạt giống hệt một bữa tiệc gia đình thường nhật.

Chưa từng dự qua kiểu tiệc mật bất ngờ thế , chút lúng túng.

Vẫn là Lục Hoài Như chủ động gọi, Phùng Trinh kéo xuống.

"Tam ca!" gọi là ‘hoàng ’, một tiếng , bầu khí mắt liền chẳng khác nào một bữa tiệc gia đình đầm ấm.

Thiếu niên khẽ bối rối, trong lúc đó tin báo tân đế sẽ đến đây.

Vị hoàng đế trẻ tuổi đến nơi kịp giờ ăn.

Phùng Tường toan hành lễ Phùng Kỳ báo cho lui .

So với sự câu nệ của , vị trưởng tỏ quen thuộc và thoải mái, khi Thái hậu vài câu, liền sang hỏi chuyện của tứ hoàng t.ử.

Phùng Tường bật , : "Vương thái y bảo cần đeo trợ thính nữa!"

Hoàng khẽ mỉm , Phùng Tường suýt thì nghẹn lời. hoài nghi nhắc tới chính là vị thái y lão luyện . Sao lắp tai giả chứ?

Rõ ràng bao đều mặt, nên giữ lễ, mà ý nghĩ lóe khiến lòng xao động thoáng chốc.

Cậu nhanh ch.óng hồi thần, cũng chẳng dám nghĩ sâu hơn, càng rõ hôm nay Thái hậukia gọi đến rốt cuộc là vì chuyện gì.

Cậu định hỏi thử, nhưng lời khỏi miệng nụ cùng lời của nàng chặn :

“Ngày hôm nay chẳng gì, bất quá chỉ là một bữa cơm”

Nàng , ngoảnh đầu : “Phùng Tường.”

Thái hậu : “Nếu thời gian, tối nào cũng ăn cơm cùng nhé?”

Nói đoạn, nàng gắp một đũa thức ăn bỏ bát .

Phùng Tường thoáng ngây .

Tứ thấy cũng gắp một đũa, đặt bát . Thậm chí đến tiểu hoàng đế cao quý cũng tự tay múc một bát canh, đích đưa tới mặt .

“Ngươi tay bất tiện, cứ thong thả mà dùng. Dẫu cũng chỉ là bữa cơm gia đình.”

Tiểu bật , nương nương cũng theo đó khẽ gật đầu.

Phùng Tường trong khoảnh khắc , một hàng lệ chợt rơi xuống.

Yến tiệc dần tàn. Lục Hoài Như như thấy thái giám truyền ý từ tiền điện, cẩu Hoàng thượng vẫn triệu kiến nàng .

Lần nàng chỉ nhàn nhạt đáp một câu:

“Bảo gã, đang cùng ba đứa con dùng bữa, tiện.”

Nói xong, nàng khẽ khép mắt, đoái hoài thêm nữa.

Trong lãnh cung lạnh lẽo, sắc mặt sa sầm của cẩu Hoàng đế khựng khi câu .

Ba đứa con?! Ngay cả Phùng Tường giờ đây cũng trở thành con của Lục Hoài Như ?!

Cẩu Hoàng đế vốn kìm nén , một nghịch huyết xộc ngược lên, một ngụm m.á.u đen phun đất.

Gã ngã nhào xuống, song nhóm cung nô để gã dễ dàng c.h.ế.t như thế.

sống… để tiếp tục chịu tội.

*

Phủ Hầu gia ở Tích Khánh phường.

Đỗ Linh Tĩnh lặng đón tiếp một vị khách mời mà tới.

Nàng Ngũ Gia, hỏi nhỏ: “Quận chúa tới đây? Còn mang theo cả rương hành lý ư?”

Ngũ Gia chậm rãi đặt chén xuống, giọng nhẹ như gió:

“Thế t.ử ngày mai sẽ hồi kinh, hai ngày gửi thư báo cho …”

“Trong thư những gì?” Đỗ Linh Tĩnh lặng hỏi, trong mắt thoáng nét hiếu kỳ.

Ngũ Gia vốn ấp úng nên lời, song cuối cùng vẫn bảo thị nữ đem tất cả hòm rương đặt xuống.

“Dù về, thì cho dù trở chăng nữa, vẫn sẽ ở Hầu phủ để chăm sóc ngươi, cho đến khi ngươi tròn con vuông!”

Đỗ Linh Tĩnh: “…”

Nàng thoáng trầm ngâm, trông nàng vẻ yếu đuối đến , thật sự cần khác ở chăm nom ư?

 

 

Loading...