Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 101: Chính văn hoàn
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:04:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuông tang kinh thành
Kinh thành vang vọng tiếng chuông tang từng hồi, hoàng đế băng hà.
Thái t.ử Phùng Kỳ từ hành cung chinh đỡ linh cữu phụ hoàng hồi kinh, Vĩnh Định hầu Lục Thận Như tự dẫn quân khỏi kinh thành nghênh đón, mà Lục Hoàng hậu, mới sắc phong lâu, thì dẫn bá quan văn võ mở cửa cung nghênh giá.
Khắp kinh thành lặng ngắt như tờ, ai dám nhiều lời.
Những kẻ rõ nội tình đều thấp giọng bàn tán. Khi còn sinh thời, tân đế và Lục thị một văn một võ đối chọi gay gắt: Lục thị đại diện cho giới võ tướng, còn Ung Vương Phùng Kỳ là trung tâm tụ tập của đám văn thần. Hai phe như nước với lửa, thế đội trời chung.
Mấy ngày , Lục Quý phi sắc phong Hoàng hậu, còn Ung Vương thì lập Thái t.ử.
Rốt cuộc chiếu thư nào mới là thật? Ai mới là nắm thiên mệnh? Không ai thể trả lời.
Và ai cũng tin rằng, cuộc đối đầu đẫm m.á.u giữa hai thế lực kéo dài nhiều năm, chắc chắn sẽ bùng nổ thành chiến loạn.
Thế nhưng ai ngờ tới, hoàng đế băng hà, tân Thái t.ử đỡ linh cữu hồi kinh, Lục Hoàng hậu cùng Vĩnh Định hầu mở cửa cung nghênh đón.
Trong kinh thành hề một trận huyết chiến, một giọt m.á.u đổ.
Thái t.ử và Đậu các lão chỉ như , thuận lợi đưa đại sự trở về kinh thành.
Những kẻ ngoài cuộc, dù lòng đầy suy đoán, cũng còn quan trọng nữa.
Thái t.ử Phùng Kỳ cửa cung, thấy mong chờ lâu.
Hắn khẽ gọi: “Mẫu hậu.”
Nàng mỉm hiền từ vị vua thiếu niên, khẽ gật đầu. Bên cạnh nàng , tiểu Phùng Trinh cũng lặng lẽ chớp mắt trêu chọc một cái.
Trái tim thiếu niên Thái t.ử run lên, mẫu , … cuối cùng cũng về nhà.
*
Tân quân đăng vị, Thái hậu phụ chính.
Trong đại điện hoàng cung, Lục Hoài Như, nay là Hoàng hậu, đích đặt ngọc tỷ truyền quốc, biểu tượng quyền lực tối cao, tay Phùng Kỳ.
“Kỳ Nhi, phụ hoàng con băng hà. Từ nay về , con chính là quân chủ của vạn dân, là tân hoàng triều đình.”
Phùng Kỳ hành đại lễ, hai tay đón lấy ngọc tỷ. Đậu các lão bên , vị quân chủ mà lựa chọn, ánh mắt thoáng ánh lệ.
Ông trầm giọng quỳ xuống, hướng về phía Lục Hoài Như: “Tân quân còn trẻ, e rằng khó lòng một vững ngôi báu. Thỉnh Thái hậu nương nương tạm thời phụ chính, cho đến khi tân quân đủ tuổi đăng quan.”
Phùng Kỳ năm nay mới mười sáu, còn bốn năm nữa mới đủ tuổi chính vị.
Hắn cũng quỳ xuống mẫu hậu: “Khẩn cầu mẫu hậu phụ tá cho nhi thần.”
Lục Hoài Như duỗi tay nắm lấy tay , kéo lên, gật đầu dứt khoát: “Được.”
Mẫu t.ử nắm tay , cùng ngự đài, ánh sáng triều đại mới từ đây mà bắt đầu.
Lúc , Lục Thận Như bước lên, quỳ gối hành lễ bậc điện:
“Thần, Vĩnh Định hầu Lục Thận Như, nguyện tùy tướng trung thành vì tân hoàng, dốc hết trung nghĩa, c.h.ế.t cũng hối!”
Tiếng như sấm rền, khí phách bừng bừng.
Phùng Kỳ lập tức cúi đáp lễ: “Hầu gia, xin mau lên!”
Đậu các lão cũng tiến tấu nghị: “Văn thần võ tướng đều là trung lương vì nước. Trung của ngươi , trung của ngươi, nên chia bè kéo cánh, đối lập công kích. Thần thỉnh bệ hạ trọng dụng phất đảng, những trung thần thanh liêm chính trực vì dân vì nước. Dùng họ điều hòa văn võ, thiên hạ mới an định.”
Lục Thận Như đồng thanh phụ họa: “Thần tán thành.”
Phùng Kỳ về phía mẫu hậu, thấy nàng mỉm gật đầu. Hắn chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt xa về phía cửa điện, nơi thiên hạ đang chờ đợi tân triều của minh.
Thiếu niên tân quân mở lời, giọng kiên định vang vọng khắp điện:
“Trẫm sẽ phụ lòng kỳ vọng của quần thần. Sẽ trị quốc bằng nhân nghĩa và trí tuệ, mở một thời thịnh thế dài lâu.”
Thành Khánh phường, kinh thành.
Đỗ Linh Tĩnh từ điền trang trở về, ngang qua con phố cũ thì bước chân khựng .
Nàng bảo Sùng An dừng xe cửa Đỗ phủ. Trước cổng hai đang ngẩng tấm biển cũ, thì thầm trò chuyện.
“Liêu ? Sở ? Sao trong?”
Nàng xuống xe bước tới, nhưng hai chỉ khẽ lắc đầu.
“Chúng chỉ ngang qua nơi … đến để các lão một chút thôi.”
Đỗ phủ giờ đây nhà ở, nhưng nơi từng là mái nhà của một bậc trung thần dốc hết tâm huyết vì nước, cuối cùng kẻ ác tâm mưu hại.
Nhắc đến phụ , mắt Đỗ Linh Tĩnh cay xè.
Hai vị thở dài, Liêu :“Tĩnh Nương, chớ quá đau buồn. Chúng cửa, hết với các lão về những việc ngươi .”
“Ái nữ trong tay như minh châu, các lão khi xưa dám nhiều, chỉ sợ ngươi là nữ nhi mà hành sự khó khăn. ông ngờ, cuộc chiến thiên hạ tưởng thể tránh khỏi, cuối cùng nhờ Tĩnh Nương ngươi hết lòng bôn tẩu mà hóa giải.”
Sở tiếp lời: “Nghe Đậu các lão cũng khôi phục phất đảng. Các lão tuy còn, nhưng những từng theo ông dựng phất cờ ngày , nay thể trọng dụng trở . Mà phất đảng hồi triều, những chính sách ông để , ngày sẽ sống dậy. Đó chẳng công lao của Tĩnh Nương ngươi ?”
Nếu nàng, cả Liêu lẫn Hỗ Đình Lan cùng đám phất thần, lẽ bỏ mạng nơi núi Bảo Định từ lâu.
Đỗ Linh Tĩnh cúi đầu, dám nhận công.
Hai vị nàng : “Chúng tin rằng tối nay, khi hết lời của chúng , các lão nhất định sẽ mộng gặp ngươi.”
Nước mắt nóng rơi lã chã, nàng nghẹn ngào: “Ta… thật sự nhớ phụ …”
Giọng nàng nghẹn , ba lặng tấm biển Đỗ phủ, ngẩng đầu mãi rời, bao lâu.
Tiễn hai vị rời , Đỗ Linh Tĩnh bước phủ mà dặn Văn bá giữ cửa cẩn thận.
Nàng lên xe, chỉ bước chậm qua từng con phố kinh thành, ngang qua Chẩm Nguyệt Lâu, ngẩng đầu lên bảng hiệu từng quen thuộc.
Nàng chợt nhớ về những ngày đầu trở kinh thành, khi đó lòng còn nặng nề, chỉ trốn Thư Lâu, để thế gian cùng nàng còn liên quan.
Ngày nàng từng định yết kiến Tưởng Thái phi, nhưng nương nương gặp, chỉ nhờ Phác ma ma chuyển một lời:
“Nương nương , cô nương còn trẻ. Thế gian chỉ hiếu đạo và tình , chỉ thanh mai trúc mã, cũng chỉ núi sách biển học cổ kim văn chương. Nương nương , cô nương thiên tư trác tuyệt, tài học hơn , nên một nhân sinh cao rộng hơn, mới uổng một kiếp .”
Kỳ thực đến nay, Đỗ Linh Tĩnh vẫn thế nào mới gọi là “nhân sinh cao rộng”. giờ phút , khi ngẩng bầu trời cuối hạ, nàng dường như thấy một thu rộng lớn.
Kinh thành nay an thái.
Ác quỷ từng ẩn trong kim điện nay nhổ tận gốc.
Nàng cảm nhận rõ ràng: vòng xoáy quyền lực từng khiến khiếp sợ giờ tan biến. Chốn vẫn là kinh thành nàng từng theo phụ trưởng thành thuở nhỏ.
Gió mát phất qua, phố phường bình an, trời cao đất rộng.
Đỗ Linh Tĩnh về hầu phủ, nhưng hầu gia vẫn trở về.
“Hầu gia hôm nay còn thể trở về ?” nàng khẽ hỏi.
*
Quả đúng như vẫn , giờ phút chuyển giao giữa cựu đế và tân quân luôn là quãng thời gian hỗn loạn nhất.
Sùng An truyền lời về: “Hầu gia nhắn rằng hôm nay nhất định sẽ trở về, thỉnh phu nhân đợi .”
Đỗ Linh Tĩnh kìm , khẽ mím môi mà .
Hắn sẽ về, thế thì còn chạy ?
Nàng mỉm bước về chính viện, xuống lớp xiêm y lấm bụi đường trường. Cơn gió nhẹ thổi qua hành lang, lay động tà váy, thế gian trong phút chốc trở nên tĩnh lặng và mát lành.
Thế nhưng lòng nàng chợt nhớ tới điều gì đó.
Nàng bước đến cửa Tây sương phòng, nhẹ tay đẩy cửa .
Trong phòng vẫn còn hai rương giấy cũ kỹ của Tam Lang, đặt cạnh án thư như thể thời gian từng trôi qua.
Nàng tưởng rằng sẽ còn cần tìm câu trả lời trong đó nữa, nhưng bàn tay vẫn khẽ vươn tới, nhặt lấy một tờ giấy mục nát, mặt giấy còn lưu nét chữ yếu ớt của Tam Lang khi lâm bệnh.
Có lẽ đây chính là lời giải mà nàng tìm kiếm bao lâu nay.
Thông tuệ như Tam Lang, từ vài lời ngắn ngủi của phụ , những suy tính thầm lặng của Tưởng thị, cộng thêm bao nhiêu tin tức triều đình mà y thu thập suốt nhiều năm, y ngửi thở của một thời cuộc hỗn loạn sắp sửa bùng lên.
Cái bóng âm u ẩn nấp trong bóng tối, chuẩn rung chuyển thiên hạ, nhưng y còn sức để tiếp tục bảo hộ những yêu bên cạnh. Bệnh tật đeo đẳng nhiều năm sớm bào mòn thể y đến rỗng .
Y sống. cũng như tờ giấy mục nát trong tay nàng —
khi thế đạo loạn, một cơ thể tàn tạ thể ngăn nổi gì đây? Cuối cùng chỉ là liên lụy mà thôi…
Chính vì , y dám níu giữ, dám cưới nàng qua cửa.
Có lẽ ngay từ khoảnh khắc đính hôn, y nghĩ kỹ — sẽ cưới nàng. Bởi thế hôm đó, y mới đỏ mặt hổ khoác lên áo gấm đỏ thẫm, cùng nàng định một nhân duyên mà chính y là thể thành.
Đỗ Linh Tĩnh ép tờ giấy tàn đó n.g.ự.c.
Bao nhiêu điều y từng với nàng.
nàng hiểu — y hy vọng rằng khi rời , sẽ một mạnh mẽ hơn , thể cùng nàng nương tựa giữa cơn loạn thế, sống hết một đời bình an thuận hòa.
Nước mắt nàng rơi, từng giọt nóng bỏng.
“Tam Lang… cảm ơn …”
Nàng giữ tờ giấy nơi n.g.ự.c bao lâu, mới chậm rãi gỡ xuống.
Nàng lau khô nước mắt gọi: “Xương Bồ, thỉnh Lục gia đến hầu phủ.”
Xương Bồ lanh lẹ chạy . Chỉ cần đám thủ vệ ngăn ngoài cổng, chẳng mấy chốc dẫn Tưởng Phong Xuyên tới.
Đỗ Linh Tĩnh đón trong sảnh ngoại viện.
Nàng lời dư thừa. Khi thấy ánh mắt , nàng lập tức đưa tờ giấy vụn mặt .
Chỉ một thoáng , sắc mặt Tưởng Phong Xuyên thể giữ bình tĩnh nữa.
Hắn xuống, im lặng cúi đầu, chằm chằm nét chữ mà tam ca để — hết tới khác.
“Lần biến động, lẽ Tam Lang sớm đoán .” – nàng khẽ .
Nàng nhớ , từng lúc nàng cho rằng sẽ theo vết xe đổ của Thiệu Bá Cử, nhưng ngờ, khôn ngoan và lạnh lùng hơn nhiều, cuốn vũng lầy, thậm chí còn chìa tay giúp nàng thời khắc mấu chốt.
Hắn thông minh như , tất nhiên sẽ hiểu rõ dụng ý của Tam Lang.
Trong sảnh im phăng phắc. Tưởng Phong Xuyên vẫn cứ chằm chằm tờ giấy đó, ánh mắt phức tạp.
“Liên lụy mà thôi…” – lẩm bẩm.
Tam ca sợ liên lụy điều gì?
Sợ liên lụy yêu?
Sợ liên lụy cha già yếu?
Sợ liên lụy đứa em trai còn đang đường kinh dự thi?
Hay là… tất cả những điều ?
Thế nhưng, ai từng xem y là gánh nặng.
Có lẽ y nghĩ rằng chỉ khi rời khỏi nhân gian sớm một chút, những y yêu thương mới thể xếp hành lý, tiếp tục con đường đời của riêng họ, sống cho chính .
Tưởng Phong Xuyên gì nữa.
Hắn chỉ tờ giấy, đột nhiên ngẩng lên Đỗ Linh Tĩnh.
“Phu nhân, lẽ… về ngươi sẽ cần tờ giấy nữa.”
Trong lời mơ hồ hàm ý gì đó, nhưng nàng chỉ bình thản hỏi:
“Ngươi mang ?”
Hắn gật đầu.
Đỗ Linh Tĩnh trầm mặc một hồi, cùng tờ giấy cuối.
“Tam Lang, tái kiến.” – nàng thì thầm trong lòng bốn chữ .
Nước mắt ứa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-101-chinh-van-hoan.html.]
Nàng ngẩng đầu, nhẹ giọng :
“Ngươi mang .”
Tưởng Phong Xuyên cúi đầu thu tờ giấy thật cẩn thận.
Trước khi rời , ngẩng lên nàng, thấy dải lụa tóc nàng khẽ buông rủ vai — ánh mắt chợt mềm , nhưng vẫn giấu vẻ bình tĩnh.
Rồi bỗng mở miệng, giọng điệu bình thản đến lạ:
“Nếu Lục hầu c.h.ế.t , sẽ đến cưới ngươi.”
Lời rơi xuống đất, một thoáng tĩnh lặng đến nghẹt thở. Đỗ Linh Tĩnh ngẩn , mất một lúc mới lấy hồn.
Hắn … đang cái gì ?
Một cơn giận mơ hồ dâng lên.
“Chàng sẽ c.h.ế.t! Ngươi thể nghiêm túc một chút ?!”
Đừng những điều xằng bậy như thế!
Giọng nàng lạnh lùng dứt khoát. Tưởng Phong Xuyên chỉ nàng nhẹ:
“Ta là nghiêm túc. Còn về phần Lục hầu… nhất đừng c.h.ế.t.”
Nói xong, dậy rời , thêm một lời.
“Ta đây.”
Đỗ Linh Tĩnh tiễn. Nàng giận đến mức lưng, thèm theo đối phương.
Bởi thế nàng thấy khoảnh khắc đến cửa, đầu nàng cuối — thật lâu.
Nếu một ngày Lục Thận Như thật sự c.h.ế.t , sẽ đến.
Không mặt tam ca, mà chính .
Đỗ Linh Tĩnh ở trong sảnh uống liền một chén nhỏ cho hả khí, mới xoay về hậu trạch.
Dọc đường Xương Bồ đang cùng thị vệ hầu phủ tươi rói mặt mày kể lể những chuyện nàng “ dũng” thế nào ở điền trang.
Đỗ Linh Tĩnh vội tiến lên ngăn : “Làm gì dũng! Chớ thổi phồng.”
Nào ngờ Sùng An cãi: “Phu nhân . Xương Bồ hề sai. Nếu nhờ phu nhân, lúc thiên hạ chỉ e đại loạn.”
Thấy Sùng An năng nghiêm trang, đến cả ánh mắt nàng cũng khác xưa, đầy vẻ tôn kính, Đỗ Linh Tĩnh bật , đang định thêm thì gác cổng bẩm: đến xin diện kiến.
“Ai?”
“Hồi phu nhân, là Cẩm Y Vệ Chỉ huy sứ Ngụy đại nhân.”
—Ngụy Quyết.
Đỗ Linh Tĩnh trở đại sảnh.
Ngụy Quyết mặc một áo thô màu nhạt. Vừa thấy nàng, liền rút chủy thủ bên hông, nhưng đưa chuôi về phía nàng.
Mũi chủy thủ lạnh lẽo, đặt thẳng n.g.ự.c .
Hắn cúi đầu: “Các lão là do hại. Ta còn lời nào biện bạch. Tĩnh Nương… xin lấy mạng để tế vong linh các lão.”
Người đặt chủy thủ tay nàng, đem nỗi sỉ nhục lớn nhất của một đời , giao trọn tay nàng, thỉnh nàng hạ một đao kết liễu.
Hắn bình thản mà nhắm mắt.
Đỗ Linh Tĩnh ngẩng đối phương, nâng tay, cầm chủy thủ cắt một lọn tóc bên thái dương của .
Ngụy Quyết giật mở mắt.
“Tĩnh Nương…” Giọng run: “Không thể như !”
Thấy mắt nàng đỏ hoe, nàng bèn trả chủy thủ .
Hắn sống c.h.ế.t chịu nhận. “Tĩnh Nương, các lão c.h.ế.t trong tay , thể chỉ lấy mấy sợi tóc mà đền?!”
Đỗ Linh Tĩnh lắc đầu: “Không thể chỉ như thế.”
“ ngươi… chỉ là lưỡi d.a.o trong tay kẻ khác. Kẻ thật sự cầm d.a.o… ngươi.”
Ngụy Quyết lặng lẽ nàng. Bao năm thống khổ mài nát tâm can, sẵn sàng c.h.ế.t ngay mặt nàng để chuộc tội.
Nàng bỗng gọi khẽ: “Tướng quân.”
Nàng gọi “Chỉ huy sứ”, gọi “Ngụy Quyết”, mà gọi là tướng quân.
“Tướng quân chẳng vẫn rời kinh, chiến địa giữ nước, lập công danh đó ư?”
“Ngươi . Nếu một ngày da ngựa bọc thây, coi như giữa với ngươi… cũng xem như một cái kết.”
Ngụy Quyết khép hẳn mắt . Cái “kết cục” nàng , là thứ chỉ chiến trường mới định đoạt nổi tội nghiệt của .
“Tĩnh Nương… ngươi lòng mềm quá…”
Nàng gật đầu: đúng, nàng mềm lòng. Ấy là tật , nhất là với vật cũ xưa.
Nàng lau nước mắt, mời Ngụy Quyết trở về: “Biên cương cần mạng ngươi hơn .”
Nàng tiễn Ngụy Quyết khỏi phủ.
Ngũ Gia năm dẫu bao điều hồ đồ, giờ nàng hiểu thông. Mà Thế t.ử thể cho nàng một nữa sự trấn an và ấm áp.
Còn Ngụy Quyết—
Rốt cuộc bọn họ ở ngã rẽ vận mệnh, lỡ làng cách gì vãn hồi.
Đỗ Linh Tĩnh ở cổng hầu phủ lặng lâu.
Bỗng nàng chợt tỉnh: còn một , may nàng lầm.
Nàng lập tức gọi Sùng An và Xương Bồ.
Nàng bảo Xương Bồ: “Đi hỏi, hầu gia bằng cửa cung nào.”
Lại bảo Sùng An: “Chúng cửa cung đón .”
Hai mỗi bên một việc. Nàng thu xếp qua loa lên xe, thẳng tới cửa cung.
Xe ngựa tấp , Lục Thận Như cũng từ trong cung bước , định giục ngựa về phủ, chợt thấy chiếc xe dừng ngoài cửa.
Trời oi ả, trong xe nổi, kéo váy bước xuống.
Sùng An đỡ nàng. Nàng thấy , chỉ nhận lấy chiếc quạt lá ngải quạt nhè nhẹ.
Lục hầu sững.
Hắn hỏi vì nàng ở đây, nhưng chỉ một thoáng hiểu—— Nàng đến đón .
Nàng đợi ở nhà, nàng tới đón về.
Nam nhân khẽ cúi đầu.
Hoàng hôn bám tường cung, ánh mây đỏ như lửa.
Xưa nay vẫn nghĩ, trong lòng nàng, bì với Tưởng Trúc Tu.
Tưởng Tam Lang chiếm tám chín phần, nhiều lắm chỉ một hai.
nàng là thê t.ử , còn gì nữa? Nàng chịu gọi một tiếng “phu quân”, dẫu mối duyên là do cầu mà .
Mãi cho đến ngày , Sùng An : phu nhân vì bôn tẩu khắp nơi.
Nàng đang mang thai, vẫn hết sức thuyết phục thuyết , gắng gượng khoẻ, chạy chạy bắc cầu giữa bao .
Sùng An còn kể nguyên văn những lời nàng với Đậu các lão:
“Gia phu Lục Thận Như, là bậc nặng tình trọng nghĩa nhất đời, quyết điều thất tín bội nghĩa, lấy tánh mạng đảm bảo. Hiện nay chỉ xin các lão cùng bắt tay giảng hoà, mới là lối thoát duy nhất!”
Nàng gọi “Gia phu”.
Tỷ tỷ cũng mắng yêu: “Nàng bôn ba vì ai, chẳng lẽ ngươi đến giờ còn hiểu?”
Nam nhân chỉ lặng trong nắng gắt, đến tận cửa cung… đón .
“Tuyền Tuyền—”
Đỗ Linh Tĩnh dường như thấy ai đó gọi một tiếng.
Chưa kịp ngoảnh , một cơn gió mạnh ào tới, nàng ôm cả một vòng tay rắn chắc.
Vòng ôm — là chốn an vững bền nhất thế gian.
Cằm tựa lên b.úi tóc đỉnh đầu nàng. Lực ôm c.h.ặ.t đến nỗi nàng như ép dẹp lép, mà nàng chỉ , vòng tay ôm siết .
Sức nàng dẫu mạnh, so với vẫn chỉ như mèo con; mà lòng lúc chua xót đến khó chịu.
Hắn ngu dại đến thế? Vì cứ nghĩ nàng đủ yêu ?
“Tuyền Tuyền…”
Hắn sai quá .
Lục Duy Thạch khàn giọng hỏi: “Có giận ?”
Vì vô duyên vô cớ mà giận dỗi bấy lâu với nàng.
Nàng “”, chỉ im lặng.
“Nàng thật sự giận…?” Hắn bối rối, chỉ ôm nàng c.h.ặ.t hơn.
Đỗ Linh Tĩnh khẽ : “Ta giận. Giận hầu gia gặp biến mà chịu cho về kinh.”
Lời khiến Lục hầu sững .
Nàng : “ sẽ tự mở cổng thành, tự trở về tìm .”
Một câu , đủ khiến nam nhân cứng cỏi cũng suýt rơi lệ.
Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, chợt trong lòng n.g.ự.c vang lên giọng nàng:
“Có điều , nếu hầu gia cho về, sẽ trở nữa.”
Hắn hoảng hốt: “Ta dám như thế!”
Hắn càng ôm c.h.ặ.t nàng hơn. Nàng sắp thở nổi, may mà một luồng gió thoảng qua.
Nàng ngước : “Điều đó… khó lắm. Nhỡ hầu gia khác, đuổi khỏi nhà, chẳng là trèo tường mà ư?”
“Nói bậy!” Hắn mắng yêu.
Chẳng lẽ dám ca cơ t.ửu quán, quý nữ thế gia, tiểu ni cô chùa chiền, hoặc công chúa Thát Đát ư?
Người sinh con với công chúa Thát Đát, bao giờ là Lục Thận Như.
Nam nhân cúi xuống thê t.ử trong lòng.
Nắng chiều nghiêng dần, rơi từ lầu thành xuống. Mây ráng đỏ như lụa mỏng phủ nửa vòm trời.
Giọng vốn khàn, nay càng trầm:
“Ta, Lục Thận Như, cả đời chỉ một Tuyền Tuyền.”
Hắn đôi mắt trong như suối của nàng:
“Tấm lòng , chỉ duy nhất… hầu phu nhân.”
Giữa ráng hồng phủ kín, bức tường son cửa cung, Đỗ Linh Tĩnh đón gió mím môi mỉm .
Làn tóc mai thái dương khẽ bay. Nam nhân cúi xuống, đặt nụ hôn mềm nhẹ lên khóe môi nhuận của nàng.
Tấm lòng , chỉ duy nhất… hầu phu nhân.
----------------
Chính văn kết thúc.