Nguyện Vì Nàng, Đổi Cả Hầu Phủ - Chương 100: 【Kết thúc】Quét sạch thiên hạ

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:04:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Trước mắt then chốt nhất, là Hoàng thượng đang ở .”

Trong điền trang Tưởng gia, khí căng thẳng như thể bóp nát. Đậu các lão mở lời, đưa câu hỏi trọng tâm nhất.

Hai phe tạm thời bắt tay giảng hòa, song chừng nào Hoàng thượng còn sống, chừng đó sóng gió vẫn thể lặng yên. Ai nấy đều hiểu rõ điều , dù chẳng ai : tuyệt đối thể để gã trở về cung nữa.

Phùng Kỳ Đậu các lão hỏi Quý phi, liền cất lời:

“Ta cùng các lão chỉ tìm một cung nhân lẽ theo phụ hoàng rời cung, nhưng đột nhiên phát bệnh nặng, suýt diệt khẩu, may mắn chạy thoát một mạng.”

Hắn : “Cung nhân kể rằng cô cô bên cạnh phụ hoàng từng dặn nàng nhất định mang theo d.ư.ợ.c thảo trừ trùng, còn nơi họ sắp tới một hồ nước lớn trong viện.”

Lục Hoài Như , ánh mắt thoáng suy tư. Đỗ Linh Tĩnh thì ngay:

“Trong viện tạo cảnh hồ nước là chuyện thường. Các lão tra xét hết thảy hoàng gia trang viên ?”

“Tất cả đều tra ,” Đậu các lão đáp “nhưng hề nơi nào để Hoàng thượng cư trú.”

Lão ngừng một lát hỏi Quý phi: “Lão thần hỏi, nương nương nơi ở tư mật của hoàng gia ?”

Tưởng Phong Xuyên lập tức đưa danh sách hoàng trang từng tra qua. Lục Hoài Như xem kỹ hai lượt lắc đầu.

“Ngoài cũng .”

Lời nàng rơi xuống, sảnh đường lập tức trầm mặc.

Quý phi sang Phùng Kỳ bên cạnh. Thấy cúi mắt im lặng, nàng khẽ đặt tay lên vai con.

“Mẫu phi tuy ,” nàng chậm rãi “nhưng một lẽ rõ.”

“Ai?” Phùng Kỳ ngẩng đầu.

Ánh mắt Lục Hoài Như đảo qua tất cả , dừng : “Hoàng hậu nương nương.”

Câu khiến đồng loạt . Phùng Kỳ và Đậu các lão trao đổi ánh mắt, Đỗ Linh Tĩnh cũng khẽ ngẩng lên.

Hoàng hậu… vẫn còn sống.

“Chỉ là,” Quý phi tiếp, giọng khẽ “Hoàng hậu chịu , thì .”

chắc chắn, nhưng đây là manh mối duy nhất họ thể nắm .

Đêm , Lục Hoài Như trở hoàng cung.

*

Hoàng cung

Từ khi “thăng thiên”, cung điện vốn thuộc về Hoàng hậu trống trơn, chỉ còn vài cung nhân túc trực bên linh cữu.

Lục Hoài Như đến đó. Nàng về một cung điện hẻo lánh.

Vừa mới tới gần, một cung nữ hành lễ đón nàng. “Hoàng hậu nương nương khỏe chăng?” nàng hỏi.

“Nương nương khỏe. Mới nghỉ ngơi, giờ đang ở trong điện.”

Lục Hoài Như khẽ gật đầu bước tới. Nắng hè trong kinh nóng hầm hập, cửa phòng mở toang, mà nàng vẫn ngoài cửa, cất tiếng hỏi :

“Nương nương cho phép bước ?”

Bên trong vọng một tiếng hừ lạnh: “Vào .”

Nàng vén mành bước , thấy Hoàng hậu dựa nơi mép giường, ánh mắt đầy căm hận.

“Rốt cuộc ngươi cũng quyết định diệt trừ ?” bà hỏi thẳng.

Hoàng hậu tuy “thăng thiên”, nhưng Lục Hoài Như Lục Thận Như đều g.i.ế.c bà, chỉ giam lỏng.

“Không .” Lục Hoài Như điềm tĩnh “Ta từng tự tiện hậu trạch vương phủ, càng đến việc g.i.ế.c ngài để lên ngôi. Từ khi Thái t.ử hoăng thệ, bên Phùng Trinh ai nấy đều mong ngài c.h.ế.t để chỗ … Ngài chán ghét . nếu vì lên ngôi mà g.i.ế.c ngài, tội càng nặng hơn.”

Hoàng hậu bật lạnh: “Ngươi đúng là hiểu rõ lòng . Ta chán ghét ngươi chỉ vì điều đó. Trong mắt , cái gọi là phượng mệnh của ngươi chính là thứ g**t ch*t con ! Nếu thuận lợi đăng cơ, ngươi bao giờ thể bước lên phượng vị. vì phượng mệnh c.h.ế.t!”

đến đây, nước mắt rơi như mưa, từ đôi mắt mù lòa nhỏ lệ quá nhiều năm.

Lục Hoài Như xong, chỉ lặng lẽ thở dài. Bản nàng cũng chẳng mấy thích thú gì với “phượng mệnh” .

Hoàng hậu nàng trừng trừng:

“Ngươi con c.h.ế.t thế nào ?”

“Chẳng Thái t.ử điện hạ c.h.ế.t bệnh ?”

“Phải, nhưng đáng lẽ nó thể cứu! Khi y thuật thể cứu sống, chính phụ , Hoàng thượng dừng tay, cắt đứt d.ư.ợ.c liệu…”

“Con c.h.ế.t mắt như đó!”

Lục Hoài Như sững . Nàng Hoàng thượng chia rẽ con Phùng Kỳ, nhưng ngờ gã còn nhúng tay cả sinh t.ử của Thái t.ử.

“Hổ dữ còn ăn thịt con,” nàng rùng : “ còn là .”

“Vậy nguyện vọng của nương nương là gì?” nàng hỏi khẽ.

Hoàng hậu mím môi, ánh mắt sắc lạnh: “Ta sống đến giờ chỉ để xem ngôi vị hoàng đế cuối cùng rơi tay ai!”

“Hắn là vô tâm, yêu thương ai. Ta sống là để xem cái gọi là phượng mệnh của ngươi và sự tàn độc của , rốt cuộc ai thắng! Con thể bước lên ngai vàng, ai mới là sẽ bước lên đây?”

Lục Hoài Như im lặng. Nàng , nếu giờ mở miệng hỏi, Hoàng hậu cũng sẽ chẳng trả lời gì thêm. Bà chỉ thấy kết cục.

“Ngươi nghĩ ai sẽ là tân hoàng?” Hoàng hậu bất ngờ hỏi.

Nàng suy nghĩ một lát: “Nếu chúng c.h.ế.t, Phùng Tường sẽ đăng cơ.”

“Nếu các ngươi c.h.ế.t thì ?” Hoàng hậu hỏi.

Lần , nàng đáp ngay: “Nếu còn sống, sẽ ủng hộ Phùng Kỳ tân quân.”

“Phùng Kỳ?”

“Phùng Kỳ tuy con ruột , nhưng cũng là con . Và thích hợp hơn Phùng Trinh.”

Lời nàng dứt, Hoàng hậu đột nhiên bật , một tràng kéo dài hóa thành cơn ho sặc sụa. Lục Hoài Như vội vàng chạy tới đỡ lưng, rót nước cho bà.

Hoàng hậu dần dần bình tĩnh . Ánh mắt bà nữ t.ử từng khinh miệt nhiều năm:

“Chẳng lẽ ngươi thật sự mang phượng mệnh? So với , chính ngươi mới là xứng mẫu nghi thiên hạ?”

Hoàng thượng bốn con, Thái t.ử c.h.ế.t, Thừa vương giam cầm, hai còn đều là con của Lục Hoài Như, và giờ chính nàng ủng hộ đứa con nuôi lên ngôi.

Hoàng hậu chợt nhớ hình ảnh lục tiểu thư kiêu ngạo năm xưa, từng quỳ mặt dâng

Khi bà chỉ thấy chán ghét. Giờ nghĩ , một thể nhẫn nhịn điều thường thể nhẫn, há chẳng là thiên mệnh định sẵn ?

Bà chợt chẳng còn chờ “kết cục” nữa. Thà để nàng thắng còn hơn để kẻ tàn độc thắng.

“Các ngươi vẫn tìm Hoàng thượng đúng ?” Hoàng hậu hỏi.

Quý phi khựng , kể hết tình hình.

Hoàng hậu mỉm : “Không trách các ngươi , đề phòng các ngươi đấy. Ta từng đến nơi đó, nhưng nó ở .”

Bà trực tiếp địa điểm.

Lục Hoài Như hít sâu, định hành lễ, nhưng Hoàng hậu đưa tay ngăn :

“Không cần. Ta chỉ mong các ngươi thắng . Nếu Lục Thận Như tìm và g.i.ế.c , nhớ về cho .”

Ánh mắt bà xa xăm ngoài cửa sổ, như xuyên qua tường thành hoàng cung để thấy một thế giới khác.

“Ta sống còn bao lâu. Khi c.h.ế.t, tận mắt với con trai , Phùng Y, rằng mẫu hậu nó báo thù.”

*

Xa tụ các

Lục Thận Như về phủ một chuyến, chỉ để lấy hai thứ:

Một thanh đao sắc bén quen tay suốt bao năm chinh chiến.

Và một thanh Bạc Tuyết từng thuộc về nhị Lục Hằng Như.

*

Sân viện bí mật

Trong một sân viện giấu kín, Hoàng đế hôm nay cũng ở bên hồ nước.

Trên cao, trời hè kéo mây đen vần vũ. Hai tiếng sấm lớn cuộn đến chân trời, như tiếng trống trận từ cửu trùng vang vọng xuống mặt đất.

Mưa kịp đổ, Duyện vương bẩm: hai bên đều đang điều động binh mã. Tỷ Lục thị sai thế t.ử Trung Khánh Bá là Ngụy Tông phi ngựa hồi Tây Bắc điều binh, còn Đậu các lão thì hướng Sơn Đông, Hà Nam thỉnh binh hộ giá Ung Vương.

Duyện vương , “Chỉ e sắp giao phong đến nơi.”

Hoàng thượng ngả ghế bập bênh, khóe môi lộ nụ như tất cả ở trong tay.

“Thuận thiên thời mà tính, chờ bọn chúng đ.á.n.h đến gần cạn sức, nắng dữ qua , trẫm liền đợi trời thu mát mẻ mà hồi cung.”

Duyện vương thưa, “Thần cũng coi như theo bệ hạ tránh nóng, xem một trận náo nhiệt.”

Hoàng thượng xong gật đầu:

“Ai . Hoàng thúc của trẫm phúc tướng thật, dẫu sinh thời mang tật, mà đời hết xem náo nhiệt nhà : coi con tiên đế tranh đoạt, giờ đến trẫm bày cục. Thiên hạ náo nhiệt thật là để cho ngươi coi hết.”

Duyện vương , chỉ dám: “Là bệ hạ dẫn thần xem thôi.”

Hoàng thượng phẩy quạt, nhạt: “Bằng , ngươi chẳng là kẻ sợ thiên hạ bất loạn một, dám chịu theo trẫm đến đây?”

Lời khiến Duyện vương khó bề tiếp đón, dẫu ông là kẻ tàn tật, thiên hạ loạn trị cớ gì liên can. Bèn lảng sang chuyện khác, liếc về phía Thừa vương Phùng Tường vẫn khuất nơi bóng râm.

“Tam điện hạ xưa nay ít lộ diện, nay khác thời , bệ hạ hà tất còn lạnh nhạt với ?”

Hoàng thượng cũng đưa mắt qua đứa con “giống nhất”, gọi: “Lại đây.”

Thiếu niên cúi đầu bước tới gần. Hoàng thượng đắc ý với cái vẻ sợ sệt của ; điều lúc tình thế chẳng còn như thường ngày.

“Đại ca ngươi ch.ết, nhị ca với tứ cũng khó sống nổi. Ngươi kế vị, rốt cuộc cũng thẳng lên.”

tiếp, giọng lạnh tanh: “Trong ngươi chảy nửa dòng m.á.u Thát Đát, nhớ kỹ: Hán cũng thế, Thát Đát cũng , đều nên ngươi đùa bỡn trong lòng bàn tay. Cái gì mà trung thần lương tướng, cái gì mà thiên chi kiêu t.ử — bọn chúng lúc ngoài sáng trông thì oai phong, trong cung đến thái giám còn dám khinh rẻ ngươi. Vậy nên một khi lên ngai, để bọn chúng sấp mặt đất, dập đầu liên miên, cho ngươi hả . Khi , nhớ những ngày tiểu thái giám bắt nạt, há chẳng sảng khoái lắm ?”

Nghĩ đến đó, Hoàng thượng bật .

Phùng Tường vẫn cúi đầu, cũng mấp mé , một lời. Cậu quả nhớ những bữa cơm thái giám xem thường, nhớ ném quạt sai nhặt, tiểu thái giám chịu. hôm Lục hầu ngang, vốn chẳng liên can, song dường như nể mặt Quý phi mà lạnh giọng quở trách thái giám…

Phùng Tường càng cúi thấp đầu. Hoàng thượng thấy con dày công dạy dỗ thành nhút nhát, câm lặng, hết thảy chỉ cần là đủ, bèn phất tay cho lui.

Đoạn hỏi thống lĩnh đại nội thị vệ: “Ngụy Quyết ở ?”

“Khởi bẩm bệ hạ, Ngụy chỉ huy sứ lĩnh vẫn canh giữ bên ngoài.”

“Ừ.” Hoàng thượng ừ khẽ. Với Ngụy Quyết, yên tâm cũng là yên tâm, vì cả nhà ngoại thích Ngụy quốc cữu đều đang trong tay gã; bảo yên tâm, cũng điểm ngờ vực: tâm địa , e là đủ lạnh cứng.

Gã dặn đại nội thống lĩnh: “Bảo Ngụy Quyết giữ cho vững nơi , đồng thời phái giám sát , chớ để cơ hội ‘mềm lòng mà hỏng việc’.”

“Tuân chỉ.”

*

Rừng rậm ngoài viện

Trời sầm sụp, sấm chớp gần kề, mưa lớn sắp trút.

Ngụy Quyết khoanh tay , nắm c.h.ặ.t Tú Xuân đao.

Ánh trời hầm hập và nóng dính đặc như kéo về năm : Hoàng thượng lệnh diệt trừ Đỗ các lão.

Chỉ một câu, mà rùng lạnh gáy.

Đỗ Trí Lễ — phụ của Tĩnh Nương, là bậc kính trọng nhất. Hoàng thượng cho phép ông sống, còn sai chính hạ thủ.

“Đi , g.i.ế.c Đỗ Trí Lễ, cả Cẩm Y Vệ về đều thuộc về ngươi.”

Hoàng thượng , một tiếng.

“Còn nếu nương tay thả , ngươi c.h.ế.t, cả quả phụ với tỷ ngươi đều c.h.ế.t. Còn Đỗ Trí Lễ, trẫm sẽ sai kẻ khác kết liễu. Đây là khảo nghiệm cho ngươi, trẫm đợi ngươi mang tin cái c.h.ế.t của kẻ ngươi kính trọng nhất đến phục mệnh…”

Lời nhẹ như mây, mà sắc như đao, bổ từng nhát lòng , lăng trì suốt năm qua năm khác.

Ngụy Quyết nhắm mắt, n.g.ự.c như d.a.o nhỏ xoáy từng vòng.

Kẻ như , sống là địa ngục; xứng với chút nào của thế gian, nhất là với tấm chân tình của Ngũ Gia dành cho

Hai vệ đại nội đến truyền chỉ: “Bệ hạ dặn, chỉ huy sứ tuyệt chậm trễ.”

Nói xong chịu , cứ kèm bên.

Ngụy Quyết hiểu: hoàng đế sinh nghi. Dẫu hai kẻ , quanh cũng đầy rẫy mắt giám thị.

Bao ngày qua, trong đầu từng nảy ý truyền tin ngoài, nhưng cơ hội.

Đến lúc thế t.ử của hầu gia phái điều binh, mới thấy cửa sinh hé mở.

Hầu gia, Tĩnh Nương, thế t.ử… và Ngũ Gia…

Hoàng thượng tất cả họ nộp mạng.

Dao nhỏ trong n.g.ự.c xoáy một vòng.

Phải liều tìm đường gửi tin, bằng , với hoàng đế gì khác ?

khi , chợt tiếng bước chân mơ hồ trong rừng.

Lâu năm lăn lộn trong Cẩm Y Vệ khiến căng như dây cung, song động đậy.

Trong ánh sáng mờ, mắt quét một vòng…

Một tia kiếm quang bạc loáng qua, mỏng như tơ, lạnh như tuyết.

Bạc Tuyết kiếm?

Thân hình Ngụy Quyết khẽ cứng . Ẩn giữa rừng cây, Lục Thận Như đối phương phát hiện.

Ngụy Quyết nhạy bén hơn tưởng, hổ là Cẩm Y Vệ chỉ huy sứ. Đã thế, thể lưu .

Ngay giây kế tiếp, Ngụy Quyết bỗng xoay , phơi lưng về phía Lục Thận Như.

Trong khoảnh khắc , Lục Thận Như vẫn động thủ.

Bàn tay đặt chuôi Bạc Tuyết kiếm khẽ siết , lông mày tuấn khẽ nhướng, thấy Ngụy Quyết bỗng nhiên rút Tú Xuân đao, gần như trong cùng một thở, xuất đao như chớp. Hai vệ đại nội phía kịp phản ứng, cổ lưỡi đao c.h.é.m đứt, ngã xuống đất một tiếng kêu.

Ngay cả Sùng Bình cũng ngẩn .

Máu tươi vẽ thành một đường đỏ đậm nền cỏ ướt. Ngụy Quyết xoay , đối diện với , trầm giọng mở lời:

“Hầu gia, ở bên trong.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-vi-nang-doi-ca-hau-phu/chuong-100-ket-thucquet-sach-thien-ha.html.]

Lục Thận Như từ trong rừng bước một bước, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng, thẳng Ngụy Quyết mà một lời.

Ngụy Quyết hiểu rõ lòng khó mà tín nhiệm , đành cất giọng khàn khàn, đượm khổ sở:

“Ta phạm tội thể dung tha, nhưng khi c.h.ế.t… còn một việc cuối cùng.”

Lục Thận Như khẽ mím môi.

*

Trong viện

Đại nội thống lĩnh vội vã trở , tiến bẩm báo:

“Bệ hạ, Ngụy chỉ huy sứ nghi xâm nhập, điều động nhân thủ tra xét phía tây.”

Hoàng thượng cau mày. Duyện vương hỏi:

“Bọn họ tra nơi chăng?”

Hoàng thượng lắc đầu.

Nơi , tỷ Lục thị , Đậu các lão cũng chẳng . Nếu ai thể , chỉ e Hoàng hậu.

Hoàng hậu gã giam trong cung, hơn nữa “thăng thiên”. Nghĩ đến đây, gã khẽ lạnh:

“Có lẽ chỉ là đám giặc cỏ.”

Đoạn truyền lệnh: “Cho Ngụy Quyết dẫn tra, bảo nhanh về nhanh.”

Ngoài viện dấu hiệu nhân mã dịch chuyển, song hoàng đế để tâm. Trời sắp mưa, gã uống nốt nửa chén dậy.

khi gã cùng Duyện vương và Phùng Tường mấy bước, bỗng nhiên tứ phía hỗn loạn, chỉ tiếng bước chân ồn ạt, mà còn xen lẫn tiếng binh khí va chạm mơ hồ.

Mí mắt Hoàng thượng giật mạnh.

“Chuyện gì thế?! Chẳng lẽ… tặc?!”

Gã vội quát hỏi, song ai trả lời. Không khí cơn mưa ngột ngạt đến khó thở.

Một vệ xông tra xét, nhưng khỏi cửa hoa viên, đại nội thống lĩnh m.á.u me đầy mà lao .

“Hoàng thượng, nguy ! Ngụy Quyết dẫn tiếp ứng Lục Thận Như, phản công xông !”

Lời dứt, mắt hoàng đế tối sầm.

Lục Thận Như… tìm nơi ?! Ngụy Quyết… tiếp ứng , phản công đây ?!

“Hắn… dám ?!”

tiếng “sát!” bên ngoài ngày càng gần, tiếng g.i.ế.c ch.óc cuồn cuộn như sóng dữ. Ngay cả Duyện vương cũng biến sắc:

“Bệ hạ! Không thể ở nơi nữa, mau !”

Hoàng đế choàng tỉnh, chỉ thấy Duyện vương què chân cũng lảo đảo chạy , gã dù phẫn hận tận xương, cũng chỉ thể hét gọi vệ:

“Nhanh! Hộ giá trẫm rút lui!”

Cơn giận khiến gã khụ khụ ho dữ dội, song mấy bước, chợt nhớ đến một

“Phùng Tường!”

Gã lạnh giọng gào, gọi tam hoàng t.ử theo sát rời .

Không ngờ đứa con trai nhút nhát vẫn trốn bóng râm lắc đầu.

“Nhi thần… .”

“Không ?! Ngươi , Lục Thận Như sẽ g**t ch*t ngươi!”

“Nhi thần nguyện ý c.h.ế.t.”

Hoàng đế ho khan dữ dội, tiếng “sát!” ngoài như sét nổ bên tai, càng lúc càng gần tường hoa viên.

“Ngươi điên ?! Ngươi c.h.ế.t cái gì?! Trẫm phí tâm bày t.ử cục là để ngươi kế vị, thể c.h.ế.t?!”

đứa con trai co rúm , vẫn yên trong góc, nhúc nhích:

“Nhi thần vị hoàng đế… dính đầy m.á.u dơ bẩn như thế!”

“Hoàng đế dơ bẩn”?!

“Ngươi… ngươi dám trẫm dơ bẩn?!”

Hoàng đế tin nổi, gã suýt nữa nuốt sống đứa con ngay tại chỗ.

giờ khắc , gã chỉ thể lệnh:

“Bắt nó cho trẫm!”

Hai vệ nhào tới, trong nháy mắt khống chế thiếu niên gầy yếu, kéo đến mặt hoàng đế.

Hoàng đế đứa con trai duy nhất còn của , gằn từng chữ:

“Cho dù là dơ bẩn, ngươi vẫn hoàng đế! Còn , Lục Thận Như, g.i.ế.c nổi , thì cũng g.i.ế.c nổi ngươi!”

Bố cục thành, ai, điều gì thể ngăn gã.

Gã tự tay tóm c.h.ặ.t lấy vai con trai, toan rời khỏi nơi đây.

đúng lúc , thiếu niên yếu đuối vùng lên, hét to như sét đ.á.n.h xé trời:

“Hầu gia! Lục hầu gia! Phụ hoàng ở đây!!”

Tiếng gào rền vang, như lôi đình x.é to.ạc hư .

Khóe mắt hoàng đế rạn nứt, thể tin nổi đứa con trai mà lập kế vị, gào lên gọi tên kẻ thù của !

bịt miệng , muộn .

Một cánh cửa nhỏ của hoa viên phá tung, và Lục Thận Như — một bước đạp .

Nam nhân hình cao ngất như núi. Trời đang vẩn đục, mây mù đè nặng, khoác tay giáp nắm đao, sừng sững nơi cửa, tựa như chỉ một đủ chống đỡ cả tầng trời u ám .

Lông mày khí, đuôi mắt như lưỡi kiếm.

Sấm bỗng dội, một đạo bạch quang xé trời rơi đúng bên cạnh , soi rõ nửa gương mặt vấy m.á.u mà vẫn oai hùng. Chỉ trong khoảnh khắc , như vị thần tướng hạ phàm.

Song ánh chớp trắng khiến con ngươi hoàng đế đau nhói.

Gã bất giác run rẩy: “Đi! Mau ! Hộ giá—!”

đến nước , còn thể ư?

Lục Thận Như bỗng rút Bạc Tuyết bên hông, chẳng buồn thừa một lời, vung tay phóng thẳng về phía tên cẩu hoàng đế .

Thanh trường kiếm như mũi tên bén, lóe ngân quang, xé gió bay tới. Hoàng đế thất thanh kêu sợ.

Một chiêu , ai dám… ai thể ngăn?

Gã hoảng hốt né tránh, song mũi kiếm buông tha gã, xuyên phập qua bả vai, ghim thẳng gã bức tường phía .

“Bệ hạ!”

Thị vệ bốn bề đại loạn, nhưng nhân mã của Lục Thận Như cùng đám Cẩm y vệ phản chủ ào ạt tràn , còn ai đủ sức cứu giá.

Những hạt mưa đầu mùa rơi lộp bộp, đúng lúc vương sống mũi nam nhân, chảy dọc theo hai vết sẹo năm xưa để nơi biên ải.

Hắn giơ tay quệt sạch m.á.u cùng nước mưa, từng bước tới mặt hoàng đế.

“Lục… Thận… Như…” Vai kiếm xuyên, hoàng đế ngẩng đôi mắt âm u . “Ngươi trẫm ẩn ở đây?”

Nam nhân vốn chẳng phí lời với hạng âm độc , song vẫn thong thả đáp:

“E rằng Hoàng thượng vạn ngờ, kẻ đích chỉ chỗ cho gia tỷ , chính là Hoàng hậu nương nương.”

—Hoàng hậu?!

Lục thị tỷ g.i.ế.c Hoàng hậu, mà Hoàng hậu, kẻ chán ghét Lục Hoài Như đến tận xương, chỉ sào huyệt … Ngực gã chấn động, vị tanh mặn dâng đầy cổ họng.

Chưa kịp nghĩ thêm, thấy Lục Thận Như đổi tay rút đao.

“Ngươi dám mưu nghịch?!” hoàng đế rít qua kẽ răng. “Vĩnh Định hầu phủ Lục thị xưng trung thần lương tướng ư? Ngươi dám hành thích vua?!”

dứt lời, Lục Thận Như bật .

“Hành thích vua? Chỉ dựa ngươi, cũng xứng để Vĩnh Định Lục thị, đời đời thận chung như thủy phụng dưỡng ư?”

Tiếng tắt, giọng lạnh như sương: “Ngươi chỉ là trùng chuột nơi cống ngầm, thứ dơ bẩn dám thấy ánh trời mà thôi.”

Hắn sẽ cho gã c.h.ế.t dễ dàng.

Cúi xuống tên cẩu hoàng đế còn đang trừng mắt hoảng hốt, chậm rãi :

“Ta giữ mạng ngươi, để tự mắt tỷ tỷ , Lục Hoài Như, bước lên tối cao chi vị.”

Hoàng đế thở hổn hển, tới đây , gã chẳng còn coi sinh t.ử :

“Phượng mệnh ư? Lên ngôi ư? Trong tay Đậu các lão chiếu thư lập trữ của trẫm! Đậu các lão cùng Phùng Kỳ chịu để tỷ Lục thị các ngươi tọa ở đỉnh cao? Không thể!”

rống, đây là t.ử cục gã dày công bày sẵn. Phùng Kỳ, Phùng Trinh dẫu ai đăng vị, kẻ còn cũng chẳng đội trời chung; khi họ còn sống, sẽ tranh đấu sẽ dừng!

Cười đến dứt, gã chợt khựng: Lục Thận Như cũng .

“Ngươi… gì?”

Khóe môi Lục Thận Như nhếch cao:

“Ta ngươi tính toán tỉ mỉ, rốt cuộc vẫn tính sai kết cục.”

… chỗ nào?!”

Ánh mắt trầm như mực:

“Bước lên ngôi vị Thái hậu phụ chính, ắt là tỷ Lục Hoài Như.

Còn đế vị kế nhiệm, là Ung Vương Phùng Kỳ, đứa con gọi nàng là mẫu .”

Tranh chấp văn võ chẳng dễ dừng ngay; nhưng chỉ chế ước mới là con đường lâu dài—cũng là cách phá t.ử cục của ngươi.

Lời dứt, hoàng đế uất nghẹn, m.á.u tươi phun thành vệt.

“Sao thể? Sao thể?!”

Lục Thận Như vung đao, lấy mạng tức khắc, mà vạch liền hai nhát, xẻ nát gương mặt đối phương.

“Không còn gương mặt , xem ai còn nhận ngươi là hoàng đế.”

Một tên trùng chuột khoác da xưng chí tôn.

Hoàng đế rên khẽ hôn mê lịm .

Ngụy Quyết điệu Duyện vương trở . Vị hoàng thúc đổi giọng nhanh:

“Lục hầu thả , ai hoàng đế bổn vương cũng phục tùng! Ta sẽ dẫn tông thất quỳ nghênh tân quân!”

Lục Thận Như chỉ hừ lạnh. Duyện vương thấy thế, vội biện bạch— cũng chỉ bức ép.

Ngụy Quyết lạnh giọng: “Thật ? Vụ Vinh Xương Bá, chẳng đích vương gia xúi giục ư?”

Duyện vương nhạt: “Ngụy Quyết ngươi thì sạch sẽ hơn ai? Nhạc phụ Lục hầu, Đỗ các lão, chẳng do chính tay ngươi hạ thủ?”

Lục Thận Như im lặng; Ngụy Quyết hiểu . Hắn cúi đầu:

“Đỗ các lão… quả thật là . Tội đáng c.h.ế.t, quyết cầu sống. Điểm , vương gia cứ yên tâm.”

Ngụy Quyết nên xử trí thế nào, Lục Thận Như thế quyết định.

Còn vị hoàng thúc

“Điện hạ, mời tự tận linh vị Vinh Xương Bá mà phân trần.”

Lời rơi xuống, đao sáng lạnh lóe lên—cổ ông hóa m.á.u.

Sấm dồn, chớp giật, mưa mỗi lúc một nặng hạt.

Máu nóng, mắt đỏ, việc còn chỉ còn là 'thái t.ử', tức Thừa vương Phùng Tường mà Hoàng đế thực tâm lập.

Thiếu niên trốn, ngẩng Lục Thận Như:

“Hầu gia, ban cho một cái c.h.ế.t thống khoái .”

Cậu , cũng chảy nửa dòng m.á.u Thát Đát: “Ta… nên tồn tại. Xin hầu gia… tất.”

Lục Thận Như khựng . Nhớ chính thiếu niên gào gọi , để kịp thời đến nơi.

Trên mang nửa huyết thống ngoại tộc— của nó?

Nam nhân cụp mắt, lắc đầu.

Hắn dù g.i.ế.c đỏ mắt, cũng nỡ xuống tay với một hài t.ử vô tội.

Ai ngờ thiếu niên :

giữ … rốt cuộc vẫn bất an.”

Cậu vẫn khả năng kế vị, dẫu mong manh.

Lục Thận Như vẫn lắc đầu.

Lệ thiếu niên rơi lã chã. Cậu thể vì phụ hoàng mà để mầm loạn nào.

Cúi mặt đất, bỗng chộp lấy thanh đao do thị vệ đ.á.n.h rơi. Trước khi ai kịp ngăn, lưỡi đao phập xuống, c.h.ặ.t phăng ba ngón tay của chính .

Tự tàn phế, tự dứt đường kế vị.

Mọi đồng loạt thất sắc; ngay cả Lục Thận Như cũng sững .

“Làm càn…”

Tên cẩu hoàng quả thực gieo nghiệt—gã xứng những đứa con !

Sùng Bình xé vạt áo, vội băng bó cho Thừa vương.

Lục Thận Như nhắm mắt mở , đưa mắt quét khắp viện bí ẩn—chốn ẩn của hoàng đế.

Tiếng kêu dứt, mưa cũng trút xuống ào ào. Máu nơi đây chẳng mấy chốc sẽ rửa trôi, còn vết.

Ân hữu mười một năm giữa hạ, từ nay thiên hạ còn “Ân hữu đế”.

Vị hoàng đế mang huyết thống Thát Đát , danh nghĩa, tấn thiên.

Lục Thận Như khẽ thở một trọc khí, xoay dứt khoát:

“Hồi kinh!”

 

 

Loading...