NGUYÊN NHƯỢC - 8

Cập nhật lúc: 2026-05-04 22:38:49
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta vội xua tay, liếc Tạ Lĩnh Viễn đang hôn mê đất, quyết định hỏi gì thêm.

 

……

 

18

 

Khi chúng yến tiệc, quý phi đang nâng chén rượu mà lơ đãng.

 

Thấy chúng bình an trở về, bà thở phào nhẹ nhõm, đó ánh mắt rơi lên Tạ Trường Phong, chén rượu trong tay “choang” một tiếng rơi xuống đất, xúc động đến đỏ cả vành mắt.

 

“Trường Phong?”

 

“Chân của con… khỏi ?!!”

 

Hoàng thượng cũng bật dậy, long nhan đại hỉ, liên tục : “Tốt! Tốt! Trở về là !”

 

Khắp điện khách khứa đều ngoái .

 

Hoàng hậu cao, nụ mặt cứng trong chớp mắt, đáy mắt lóe lên một tia khó tin.

 

Yến tiệc quá nửa, ca múa đang lúc cao trào.

 

Hoàng thượng quanh, chợt nhíu mày: “Thái t.ử ? Sao còn tới?”

 

Hoàng hậu còn định gượng giải thích: “Thái t.ử ắt là bận công vụ trì hoãn.

 

Chăm chỉ như , đương nhiên—”

 

Chưa dứt lời, bên ngoài điện vang lên một trận náo động.

 

Một tiểu thái giám lăn lộn bò , giọng run rẩy: “Bẩm hoàng thượng, thái t.ử… thái t.ử điện hạ đến !”

 

Nụ của hoàng hậu còn kịp thu , cửa điện đẩy mạnh.

 

Cả điện xôn xao.

 

Tạ Lĩnh Viễn trần truồng xông .

 

Ta cứng đờ, như kim châm mắt.

 

Tạ Trường Lưu phản ứng đầu tiên, vội che mắt : “Tam , mặc y phục!”

 

“Xấu hổ quá!!!”

 

Bên phía a tỷ cũng náo loạn.

 

Ta thấy giọng Lạc Lệ Yến chậm rãi: “Tùy Tích, đừng mở mắt.”

 

Trong điện loạn thành một mớ.

 

Tiếng hét, tiếng chén vỡ, tiếng ghế đổ vang lên hỗn loạn.

 

Tạ Lĩnh Viễn như phát điên, chạy nhảy khắp điện, động tác quái dị vặn vẹo, trong miệng còn phát tiếng sủa.

 

Hắn học ch.ó sủa.

 

Mà còn giống.

 

Tay Tạ Trường Lưu che mắt khẽ hé một khe.

 

Ta qua kẽ tay thấy Tạ Trường Phong đang cầm chén rượu, ung dung nhấp một ngụm, khóe môi dường như cong lên.

 

“Thuốc của nhị lợi hại ?”

 

Tạ Trường Lưu nhỏ giọng lẩm bẩm, giọng đầy kinh ngạc.

 

Ta sững : “Thuốc gì?”

 

“Nhị uống thể giải phóng bản tính trong lòng.”

 

Hắn nghiêng đầu suy nghĩ: “Chẳng lẽ bản tính của tam … là ch.ó?”

 

Trong điện, Tạ Lĩnh Viễn chạy tới ngự án, quanh cột ba vòng, đột nhiên dừng , ngay tại chỗ, ánh của văn võ bá quan và hậu cung, nhấc chân lên.

 

Hoàng thượng tức đến xanh mặt, đập bàn: “Người ! Bắt cho trẫm!”

 

Đã muộn .

 

Một dòng nước “vút” một tiếng b.ắ.n .

 

Hoàng hậu “rắc” một tiếng, ngã thẳng xuống đất.

 

……

 

19

 

Thái t.ử phế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-nhuoc-jwqa/8.html.]

Thánh chỉ ban sáng hôm , lời lẽ nghiêm khắc, chút lưu tình.

 

Hoàng thượng triều quở trách thái t.ử thất đức, trong yến thọ của quý phi hành vi điên loạn, nhục thể diện hoàng gia, lập tức phế truất ngôi vị thái t.ử, giam lỏng tại Đông cung để tự kiểm điểm.

 

Hoàng hậu quỳ điện cầu xin, hoàng thượng ngay cả cũng , còn trách bà dạy con vô phương, quản thúc nghiêm.

 

Nếu bà bao che dung túng nhiều năm, thái t.ử đến mức hoang đường như ?

 

Triều đình xôn xao, nhưng ai dám mở miệng cầu tình.

 

Chủ yếu là… cũng thể mở miệng.

 

Một thái t.ử trần truồng học ch.ó sủa, còn nhấc chân giữa yến tiệc, ai dám đỡ, đó tự chuốc nhục.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Những quan viên từng nương tựa , qua một đêm đều im bặt như cắt lưỡi.

 

Tạ Lĩnh Viễn co trong Đông cung, đóng cửa .

 

Nghe đập phá hết thứ trong phòng, ngay cả thái giám cận cũng đuổi ngoài.

 

Phong hướng triều đình đổi ch.óng mặt.

 

Chỉ dụ phế thái t.ử ban, dâng tấu, quốc gia thể một ngày trữ quân, nhị hoàng t.ử Tạ Trường Phong trầm tài giỏi, đức tài vẹn , thể đảm đương đại vị.

 

Hoàng thượng chuẩn tấu.

 

Chiếu lập thái t.ử mới và chiếu phế thái t.ử cũ, chỉ cách bảy ngày.

 

Thời gian trôi qua, cuối cùng cũng đến ngày và Tạ Trường Lưu thành .

 

Đêm hôn lễ, trăng sáng thưa.

 

Ta trong sân cho ch.ó ăn.

 

Hai con ch.ó bên chân , đuôi vẫy ngừng, miệng ngậm thịt khô, nhai rôm rốp.

 

Ngày mai đại hôn, trong phủ bận rộn rối tung, chỉ riêng – tân nương – rảnh rỗi phát chán, liền ngoài cho ch.ó ăn g.i.ế.c thời gian.

 

Trên tường bỗng rơi xuống một bóng .

 

Ta ngẩng đầu, nhờ ánh trăng nhận đến.

 

Là Tạ Lĩnh Viễn.

 

Hắn gầy nhiều, xương gò má nhô cao, hốc mắt hõm sâu.

 

“Ngươi đến gì?”

 

Chẳng giam ?

 

Sao chạy ?

 

Tạ Lĩnh Viễn đáp, bước thẳng tới mặt , ánh mắt nóng rực chằm chằm, như thấu .

 

“Vì ?”

 

“Khương Nguyên Nhược, vì ngươi hận đến mức ?”

 

hận?

 

Kiếp sống khổ như , giờ hỏi hận.

 

Ta Bồ Tát.

 

“Thái t.ử, ngươi vẫn nên .”

 

Ta cúi mắt, tiếp tục cho ch.ó ăn.

 

“Ta .”

 

Hắn đó, ánh mắt điên loạn.

 

Ta thở dài.

 

“Vậy cũng .”

 

Vừa dứt lời, hai con ch.ó vốn khó chịu liền lao tới.

 

Hai con ch.ó dữ a tỷ nuôi, bình thường thấy Tạ Lĩnh Viễn nhe nanh, tối nay nhịn lâu như là nể mặt lắm .

 

Chúng một trái một , phối hợp vô cùng ăn ý.

 

Một con c.ắ.n giữa hai chân , con còn ngoạm m.ô.n.g .

 

Tiếng kêu t.h.ả.m của Tạ Lĩnh Viễn còn kịp bật , một bàn tay bịt c.h.ặ.t miệng.

 

A tỷ từ lúc nào lưng , một tay bịt miệng, một tay xách cổ áo .

 

Loading...