10
“Tam tuổi còn trẻ, mắt kém ?”
Tạ Trường Lưu nhíu mày, vẻ mặt lo lắng .
“Nếu mắt , nên tìm thái y xem. Lỡ ăn khuỷu tay mà c.ắ.n trúng tay thì ?”
Biểu cảm mặt Tạ Lĩnh Viễn cứng đờ.
Đang định phản bác, khóe mắt bỗng thấy phía hành lang, Hoàng ma ma bên cạnh Quý phi đang dẫn tới.
Hắn nuốt lời xuống, sắc mặt tái xanh.
Hoàng ma ma: “Điện hạ, nương nương điện hạ ở đây, đặc sai lão nô tới nghênh đón.”
Tạ Lĩnh Viễn hừ lạnh, rời .
Lúc Hoàng ma ma mới sang , nhỏ giọng hỏi: “Khương nhị tiểu thư, Thái t.ử chặn hai vị ?”
Ta kịp đáp, Tạ Trường Lưu tranh :
“Ma ma! Ma ma!”
Hắn kéo tay áo bà, khẩn trương : “Tam mắt rõ, ngay cả y phục cũng nhận . Ma ma về với mẫu phi, bảo tìm thái y khám cho , lỡ ăn khuỷu tay c.ắ.n trúng tay thì ?”
Hoàng ma ma xong, khóe môi giật nhẹ, cố nhịn gật đầu: “Lão nô nhớ . Nhất định sẽ bẩm với nương nương, khám cho kỹ, kẻo thành mắt lệch, suốt ngày nhòm ngó nhà khác thì .”
Ta cúi mắt, giả vờ hiểu.
Đến cung của Quý phi, viên minh châu đặt giá gỗ t.ử đàn.
Quý phi cầm lên, nhét tay : “Cho Nguyên Nhược, cầm lấy.”
Ta giật : “Nương nương, vật quá quý trọng, thần nữ dám nhận.”
Tạ Trường Lưu vui vẻ nhét lòng: “Nhận nhận nhận! Nương t.ử, chúng mang về!”
“Mẫu phi, một viên đủ, còn giày cho Nguyên Nhược, thiếu một viên nữa. Người xin phụ hoàng thêm một viên !”
Ta vội ngăn: “Đại hoàng t.ử, vật quá quý, thể khảm lên giày?”
Tạ Trường Lưu vẻ mặt khó hiểu: “Vậy dùng gì? Đồ quý để bên ngoài mỗi ngày, nếu cất trong rương ai thấy, quý cho ai xem?”
Quý phi : “Vật vốn để khiến vui. Có thể khiến con vui, là nó giá trị.”
“Người khác nó quý, đó là chuyện của họ. Đến tay con, con khảm lên giày thì khảm, gắn lên mũ thì gắn. Con dâu của , xứng đáng.”
……
11
Ta ngờ Quý phi thật sự đem lời Tạ Trường Lưu để trong lòng, đầu liền bẩm với Hoàng thượng.
Hoàng thượng sai tra xét, rõ tiền căn hậu quả, tại chỗ nổi giận lôi đình, gọi Thái t.ử đến mắng cho một trận xối xả.
“Chuyện thành định cục, nếu ngươi dám phá hỏng hôn sự , trẫm quyết tha!”
Theo lời tiểu thái giám truyền tin, Thái t.ử khi bước , sắc mặt xanh như sắt, khóe môi cũng run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-nhuoc-jwqa/5.html.]
Tin truyền đến phủ Tướng quân, vui đến mức ăn liền hai bát cơm!
Sáng hôm , a tỷ từ bên ngoài trở về, gia nhân tới báo, Lạc Lệ Yến Tạ Lĩnh Viễn chặn ở t.ửu lâu.
Nàng hai lời, vác lang nha bổng liền xông ngoài.
Ta sợ xảy chuyện, vội chạy theo, chỉ lo nàng tại chỗ đ.á.n.h c.h.ế.t .
Khi tới t.ửu lâu, thấy Tạ Lĩnh Viễn a tỷ đá văng một cước, cả treo lơ lửng lan can lầu hai.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Mấy tên thị vệ của bên, tay chân luống cuống, vì cây lang nha bổng của a tỷ chắn ngang cầu thang, ai dám tiến lên.
Lạc Lệ Yến dựa bên cạnh a tỷ, ôm n.g.ự.c, sắc mặt trắng bệch như giấy.
Tạ Lĩnh Viễn mặt đầy ấm ức: “Tùy Tích, thật đ.á.n.h , chỉ thể , e rằng ảnh hưởng con nối dõi, …”
A tỷ kiên nhẫn cắt lời: “Thái t.ử, thể thế t.ử , liên quan gì đến ngươi? Ngươi chặn gì? Ngươi là thái y ? Ngươi bắt mạch cho ?”
Tạ Lĩnh Viễn treo lan can, mặt đỏ như gan lợn.
Lạc Lệ Yến ho một tiếng, yếu ớt tựa vai a tỷ, ủy khuất :
“Tùy Tích, là , là vô dụng, thể quả thực … nhưng cũng đến mức hiểu lầm như . Thái t.ử … nhục mặt , còn mặt mũi nào sống?”
Nói , thật sự rơi xuống hai giọt lệ, khiến dung mạo càng thêm đáng thương.
Ta mà trợn mắt há mồm.
Vị thế t.ử Phủ Viễn Hầu , ngày thường ôn hòa yếu ớt, ngờ cũng là một đóa bạch liên hoa, nở là nở.
Bên cạnh bỗng một bàn tay đưa tới, lòng bàn tay đặt một nắm nhân hạt dưa.
Ta đầu , Tạ Trường Lưu từ lúc nào tới, c.ắ.n hạt dưa xem kịch.
“Ngươi tới?”
“Ta đến phủ tìm nương t.ử, thấy, nàng tới đây, nên cũng tới.”
Ánh mắt dán lầu hai, lẩm bẩm: “A tỷ thật lợi hại.”
Tạ Lĩnh Viễn từ trong đám thấy và Tạ Trường Lưu, sắc mặt vốn khó coi, giờ tối sầm.
A tỷ dỗ dành Lạc Lệ Yến dựa vai, mắng xối xả: “Thái t.ử! Chẳng thuở nhỏ chỉ c.ắ.n ngươi một cái tai thôi ? Ngươi cần gì đuổi theo mãi? Hết chặn vị hôn phu của , bôi nhọ danh tiết , đời ngươi quyết đối đầu với Khương gia ?”
“Khương Tùy Tích, ngươi—”
“Ta cái gì?”
A tỷ đập một gậy xuống lan can, dọa Tạ Lĩnh Viễn run lên.
“Ngươi còn dám động Khương gia một sợi tóc, sẽ c.ắ.n luôn tai còn của ngươi!”
Mọi đồng loạt lùi một bước.
Lạc Lệ Yến lén hé một mắt , khóe môi khẽ cong nhanh ch.óng hạ xuống, tiếp tục bộ dáng thê t.h.ả.m.
Tạ Lĩnh Viễn nghẹn một ngụm m.á.u nơi cổ họng, c.ắ.n răng chịu đựng.
……