Thích là thích, từng cân nhắc lợi hại, cũng chẳng do dự .
Hoàng hậu hẳn cũng rõ, quân cờ của a tỷ, bà còn động nữa.
“Thôi, đều giải tán .”
Hoàng hậu rốt cuộc mở miệng.
“Khương nhị tiểu thư, về nghỉ ngơi .”
Trên xe ngựa trở về, a tỷ vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y .
“Nguyên Nhược, rốt cuộc xảy chuyện gì? Nói thật với .”
Bốn phía .
Ta đem mưu tính của Hoàng hậu cho nàng.
A tỷ xong, lập tức lạnh.
“Tạ Lĩnh Viễn nếu thật sự gánh nổi trách nhiệm của trữ quân, Hoàng thượng từng ý phế Thái t.ử? Con nên , dùng thủ đoạn hèn hạ như để tính kế …”
03
Về đến phủ, phụ Hoàng thượng gọi cung.
Mẫu thấy đỏ hoe mắt, kể chuyện ở yến tiệc, tức đến run , lập tức gọi đạo sĩ tới phép trấn yểm.
“Ta thật xem, ả nữ nhân lòng đen tối dám mưu hại nữ nhi của , lẽ nào sợ trời đất quỷ thần giáng họa báo ứng ?”
Ta nhào lòng mẫu , nước mắt rốt cuộc nhịn mà rơi xuống.
Đời , nhẫn nhịn suốt hai mươi năm, từng rơi một giọt lệ mặt mẫu .
Bởi vì một , bà sẽ đau lòng một , náo với Hoàng hậu một .
Mà mỗi như , Tạ Lĩnh Viễn càng thêm lạnh nhạt với .
Lâu dần, dám nữa.
đời , nhịn nữa.
Mẫu nhẹ nhàng vỗ lưng : “Đừng sợ, phụ con cũng hồ đồ. Hoàng thượng gọi ông , nhất định sẽ con chuyện. Đại hoàng t.ử nếu thương đầu, —”
Chưa xong, chính bà dừng .
Ba tháng , Đại hoàng t.ử Tạ Trường Lưu vì cứu Hoàng thượng, lấy chắn một kiếm của thích khách.
Trên kiếm độc, độc nhập não.
Người tuy cứu , nhưng vị Đại hoàng t.ử từng phong hoa tuyệt đại, tài danh khắp kinh thành, nay tâm trí như hài đồng năm tuổi.
Quý phi đến gần như mù mắt.
Tóc bạc của Hoàng thượng, chỉ trong một đêm nhiều thêm.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Ta nhớ đời , Tạ Trường Lưu về đưa đến Hoàng tự tĩnh dưỡng, từ đó còn tin tức.
Hắn c.h.ế.t sớm hơn .
Nghe là trong một đêm tuyết lặng lẽ qua đời, kinh động bất cứ ai.
Ta ngẩng đầu khỏi lòng mẫu : “Nương, con nguyện ý.”
Mẫu và a tỷ đều sững sờ.
“Nguyên Nhược, con gì?”
“Đại hoàng t.ử là kẻ ngốc. Muội thể gả cho một kẻ ngốc?”
Mẫu cũng vội vàng: “Con hồ đồ ? Đại hoàng t.ử thương não, ngày thường chỉ vui chơi, con gả qua đó—”
“Con .”
Ta cắt lời họ.
“Nương, a tỷ, con thật sự nguyện ý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-nhuoc-jwqa/2.html.]
Đời , khi Hoàng hậu, thời gian còn nhiều.
Mùa đông liệt giường , từ sức, gắng gượng một cuối, một tới Ngự hoa viên.
Chỉ một hoa mai mà thuở thiếu thời yêu thích nhất.
Bởi vì gả Đông cung hai mươi năm, từng nghiêm túc ngắm nó.
Hôm Ngự hoa viên lạnh, chân trượt một cái, suýt ngã.
Là Đại hoàng t.ử kéo .
Hắn đang nặn tuyết.
Biết đến ngắm mai, nghiêm túc chọn cành hồi lâu, bẻ xuống cành nhất, đưa tới mặt .
“Mẫu phi , nhiều thứ , tâm tình sẽ , thể tự nhiên cũng lên.”
Từ ngày gả cho Tạ Lĩnh Viễn, từng ai với như .
Cành mai , bầu bạn với hết đoạn đường cuối cùng.
Khi c.h.ế.t, nó đặt bên gối, cánh hoa khô.
Nếu cơ hội , chỉ nguyện dốc lòng bảo hộ năm xưa tặng cành mai , mong bình an thuận toại.
……
04
Thánh chỉ ban hôn đưa đến phủ Tướng quân buổi tối.
Sau khi nội giám truyền chỉ rời , mẫu cầm thánh chỉ vẫn cam lòng, hình nhân nguyền rủa Hoàng hậu.
A tỷ trầm mặc hồi lâu, chỉ một câu: “Hắn nếu dám bắt nạt , vẫn sẽ đ.á.n.h.”
Sáng sớm hôm , kiệu trong cung tới cửa.
Quý phi triệu kiến.
Trong Ngọc Hòa cung, Quý phi nắm tay , thẳng thắn :
“Chuyện hôm qua, bổn cung , ngươi oan.”
Ta cúi đầu .
“ bổn cung ngờ, ngươi nguyện ý gả cho Trường Lưu.”
“Bổn cung hỏi ngươi, vì ngươi nguyện ý?”
Ta ngẩng đầu, hề giấu giếm.
“Đại hoàng t.ử tâm tính thuần lương, là .”
Quý phi thoáng sững .
“Ngươi ngược cũng thật thà, lời giả dối để lừa gạt .”
Bà dừng một chút, bỗng nghiêm sắc mặt.
“Ngươi là con dâu của bổn cung, từ nay về , ai dám bắt nạt ngươi, cứ tới với bổn cung, bổn cung sẽ dạy dỗ chúng.”
Ta nhịn , khẽ cong môi.
Quý phi và Hoàng thượng là thanh mai trúc mã, mười mấy tuổi gả cho , mấy chục năm mưa gió, tình cảm vẫn sâu đậm như xưa.
Cả kinh thành đều , vị Quý phi nương nương dễ chọc.
Ngay cả Hoàng thượng chọc bà tức giận, cũng chặn ngoài cửa.
Theo lẽ thường, tính cách kiêu ngạo như , sớm thất sủng.
Hoàng thượng vui vẻ dỗ dành bà, châu báu từ biên tái mang về, luôn để bà chọn .
Chỉ riêng hôm nay, đồ Quý phi ban cho chất đầy hai xe.
Chu ma ma quản sự : “Nương nương , con dâu là nhà, thứ tự nhiên ưu tiên nhà.”