Nguyện một đời - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-13 02:49:25
Lượt xem: 117
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn khẽ rên một tiếng, nghiêng đầu .
Xe ngựa lọc cọc tiến về phía , đường về phủ còn hơn nửa canh giờ nữa.
Trong xe im lặng, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của Thẩm Tri Nhiên.
Bất chợt, xe ngựa lắc lư hai cái dừng .
Binh lính mở đường bên ngoài trao đổi vài câu, đó giọng của Ôn Ngọc vang lên bên ngoài xe:
“Minh Châu công chúa.”
Ta sững , còn tưởng nhầm.
Thẩm Tri Nhiên bực bội bĩu môi, kéo tay áo , nhẹ nhàng lay.
Lòng mềm nhũn, nhẹ nhàng vuốt má , vọng ngoài: “Ôn công t.ử việc gì?”
Bên ngoài xe, giọng Ôn Ngọc mang theo vẻ ngạo mạn và ban ơn: “Ta đến Thanh Thanh xin , nàng vốn tự đến, nhưng nghĩ chuyện nàng gì sai. Nàng chỉ là quá lương thiện nên mới luôn cảm thấy chăm sóc công chúa chu đáo.”
Ôn Ngọc còn xong, Thẩm Tri Nhiên đột nhiên kéo eo , kéo cả lên :
“Ưm hừm…”
Bên ngoài xe, Ôn Ngọc dừng một chút: “Minh Châu công chúa, Thẩm tướng quân đ.á.n.h xe cho công chúa, ?”
Mặt nóng bừng, trả lời qua loa một tiếng: “Ừm.”
Không thể , bây giờ đang ở trong xe, .
“Ôn công t.ử, hôm nay là bổn công chúa đường đột.” Ta chỉ mau ch.óng đuổi Ôn Ngọc , để giúp Thẩm Tri Nhiên giải độc, “Không trách Quý cô nương, mời về cho.”
Thẩm Tri Nhiên nhẫn nhịn đến cực điểm, trong mắt còn sự tỉnh táo, chỉ còn sự thôi thúc và ham nguyên thủy.
Đầu ngón tay thô ráp của nhẹ nhàng vuốt ve làn da bên hông , khiến run rẩy.
Bên ngoài xe, Ôn Ngọc dường như cảm nhận điều gì đó: “Minh Châu công chúa, … ?”
Trước đây, điều mơ ước chính là sự quan tâm của Ôn Ngọc.
Bây giờ, chỉ cảm thấy nực :
“Bổn công chúa— ưm—”
Nói nửa lời, Thẩm Tri Nhiên đột nhiên ngẩng đầu, phủ lên môi , hôn nhanh một cái.
Sau đó, ghé tai , vui hỏi: “Nàng , là… ?”
Ta do dự: “Muốn ngươi.”
Hắn khẽ nhếch môi, đôi mắt dài nhướng lên, sâu thẳm và quyến rũ.
Chỉ một cái , cũng thể nuốt chửng lý trí, thể thoát nữa.
Thẩm Tri Nhiên đưa tay kéo đùi , kéo về phía , giọng khàn khàn: “Vậy thì bảo cút .”
Sau đó, là từng đợt cảm giác mãnh liệt và vụn vặt.
Ta thể trả lời Ôn Ngọc như bình thường nữa.
May mắn là một lát , Ôn Ngọc tự thấy vô vị mà rời .
Xe ngựa tiếp tục lăn bánh.
Sau nửa canh giờ mây mưa, Thẩm Tri Nhiên khẽ thở hổn hển, lấy lọ t.h.u.ố.c cao luôn sẵn trong xe bôi lên .
“Thần… kiểm soát lắm.”
Lòng bàn tay ấm áp của xoa bóp .
Trong giọng khẽ khàng, tràn đầy sự thỏa mãn no đủ.
Ta bực bội : “Hay cho một Thẩm Tri Nhiên, lúc nhớ đến tôn ti quân thần… ái…”
Hắn vài tiếng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng: “Minh Châu công chúa dạy .”
07
Ban đêm, Thẩm Tri Nhiên bôi t.h.u.ố.c cho một nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguyen-mot-doi/chuong-4.html.]
“Hợp Hoan Tán là do Quý Thanh Thanh hạ, chắc bây giờ Ôn Ngọc cũng điều tra .” Thẩm Tri Nhiên khẽ .
Ý của là, Ôn Ngọc thể chuyện giữa và Thẩm Tri Nhiên.
Hắn cất lọ t.h.u.ố.c cao, cẩn thận quan sát vẻ mặt của .
“Quý Thanh Thanh ở bên Ôn Ngọc, thành cho họ là .” Nhắc đến Quý Thanh Thanh, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Thẩm Tri Nhiên sững một lúc, nhẹ .
Ta : “Ngươi gì?”
Hắn gì, chỉ nén .
Gương mặt thường ngày lạnh như băng , lúc như tuyết xuân tan chảy, mang theo sức sống căng tràn: “Nàng nghĩ thông suốt ?”
Ta hổ, một cách lúng túng: “Thẩm Tri Nhiên… thực , ngươi là thế của ai cả, ngươi và Ôn Ngọc giống chút nào.”
Hắn đúng, quả thật là một ngu ngốc và phản ứng chậm chạp.
Kiếp vẫn luôn hỏi thích Ôn Ngọc ở điểm nào.
Ta , cũng hiểu rõ.
Quý Thanh Thanh , tình yêu đích thực là lý do, chắc chắn yêu Ôn Ngọc đến c.h.ế.t sống .
Ta nghĩ, lẽ đúng là như .
Thế là nửa đẩy nửa đưa, đến cả lòng cũng rõ.
Sau , dưỡng bệnh ở một viện nhỏ hẻo lánh, thường xuyên thấy bóng dáng Ôn Ngọc.
Thẩm Tri Nhiên ở bên cạnh , lấy truyện cho để giải khuây.
Tình yêu của các công t.ử tiểu thư trong truyện khiến rơi lệ, quá trình gian nan càng khiến đau lòng.
Ta bất lực : “Nếu cuộc đời của và ngươi là một cuốn truyện, e rằng khó mà đối chọi với những nữ t.ử thông minh và sâu sắc .”
Thẩm Tri Nhiên bình luận gì, chỉ : “Công chúa cũng ngốc đến mức vô dụng… ưm, ý thần là, thứ mà ai cũng tranh giành chắc là .”
Ta lườm một cái.
Những ngày dưỡng bệnh đó, từ lúc nào trở thành đoạn ký ức nhiều nhất trong lòng .
Sự phụ thuộc của Thẩm Tri Nhiên, nhiều hơn Ôn Ngọc nhiều.
Thẩm Tri Nhiên vẫn cảm thấy nợ .
“Được …” Thẩm Tri Nhiên đột nhiên nâng cằm , nhẹ nhàng lau vệt nước mắt nơi khóe mắt, “Thần lúc đó… chỉ thuận miệng hỏi thôi, công chúa cần để trong lòng.”
Hắn thở dài một tiếng, vuốt phẳng đôi mày của : “Nếu công chúa chê, thần nguyện… ở bên bảo vệ công chúa.”
Ta tự nhiên ý định đuổi !
“Thẩm Tri Nhiên…” Ta đáng thương , “Ta ngốc, ngốc lâu mới nghĩ thông suốt, rằng chỉ là đang tìm kiếm bóng hình của ngươi Ôn Ngọc…”
Thẩm Tri Nhiên sững : “Cái gì…”
Ta cúi đầu: “Ta vẫn luôn nghĩ ngươi chỉ là vì báo ân, hơn nữa tiền đồ của ngươi xán lạn, thể cam tâm ở bên cạnh chứ… sợ rằng trói buộc ngươi.”
Thẩm Tri Nhiên như thấy chuyện gì đó buồn , ghé sát gần , xoa nắn khuôn mặt : “Lý Minh Châu, nhiều .”
Hắn nghiêm túc : “Ngày đó trong tuyết lớn nàng cứu , , từ nay về mạng là của nàng. Thật sự, là của nàng.”
“Sau đó nàng , nàng là công chúa, chỉ là một kẻ thường dân, nàng cần mạng của một kẻ thường dân để gì?”
Ta hổ mặt .
Lúc đó , thực là sợ Thẩm Tri Nhiên nghĩ cậy ơn báo đáp.
Hắn : “Cho nên, bây giờ phong tướng quân, mạng của một tướng quân, dù cũng chút tác dụng.”
Mũi cay cay: “—”
Hắn dùng ngón tay chặn môi , lắc đầu: “Ta đương nhiên hoàng thượng e dè điểm yếu để khống chế, mài mòn khí thế của , nhưng đây chẳng cũng là điều ?”
“Trên đời hùng quá nhiều, thiếu một Thẩm Tri Nhiên .”
“ công chúa Lý Minh Châu nếu Thẩm Tri Nhiên sẽ nguy hiểm.”