Người Vợ Ngọt Ngào TN60 - Chương 31: Chảy máu mũi

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:37:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cô cứ yên tâm ở đây, mỗi tháng sẽ gửi riêng tiền về cho cô, còn về bác cả cô sẽ tiếp tục lưu ý giúp."

 

"Hả? vẫn thể tiếp tục ở đây ?"

 

"Ừ."

 

Bất kể cô kết hôn với , trong thâm tâm Tiêu Hòa Bình vẫn giữ cô gái , thứ nhất hôn cô ôm cô nên luôn chịu trách nhiệm, thứ hai cũng thể phớt lờ sự dịu dàng trong lòng khi đầu thấy cô.

 

Chương 19

Anh thấy cô bình an vô sự ngay mắt , cho dù gả cho khác, cũng sẽ chuẩn cho cô một món của hồi môn thịnh soạn, để nhà chồng vì chuyện của hai mà xem nhẹ cô.

 

Tất nhiên những điều , Tiêu Hòa Bình sẽ cho Tống Ân Lễ .

 

Tuy nhiên Tống Ân Lễ vẫn cho cảm động, cô cảm thấy chính là kẻ tiểu nhân dùng lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử.

 

Tống Ân Lễ thầm hạ quyết tâm, nhất định giúp chăm sóc cho nhà họ Tiêu, cho đến khi cưới vợ, còn tiền nong gì đó, Tiêu Hòa Bình đưa thì cô cứ giữ hộ , sẽ trả gấp đôi cho một , coi như tiền để lo sính lễ.

 

"Anh đợi ở đây nhé." Cô mở cửa chạy , chạy nhanh.

 

Chẳng mấy chốc, cô ôm một cái lọ thủy tinh đựng đầy chất lỏng màu nâu nhạt , canh vẫn còn nóng hổi, mở nắp là nóng bốc lên nghi ngút, mùi t.h.u.ố.c và mùi thịt quyện tỏa khắp phòng.

 

"Anh uống ."

 

"Cái gì đây?"

 

"Anh cứ uống , để thừa đấy." Vì sợ giải thích rõ ràng nên Tống Ân Lễ chỉ đựng một lọ nước canh, bên trong tinh khiết đến mức thấy nổi một hạt kỷ t.ử thừa nào.

 

Tiêu Hòa Bình nhíu mày, thấy ánh mắt đầy mong đợi của cô, cuối cùng cũng nhắm mắt thổi thổi cho nguội nốc một cạn sạch, hai dòng m.á.u mũi lập tức chảy ròng ròng...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-ngot-ngao-tn60/chuong-31-chay-mau-mui.html.]

"..." Tống Ân Lễ ngây , luống cuống ấn xuống ghế, móc chiếc khăn tay từ trong túi : "Ngồi im đừng động, im đừng động."

 

Một mặt cô ngừng trấn an : "Đây là hiện tượng bình thường thôi, chỉ cần uống thêm vài nữa là , đừng sợ."

 

Cô đoán chắc là do bồi bổ quá mức, nhưng dám với Tiêu Hòa Bình, sợ đả kích .

 

Tiêu Hòa Bình chẳng quan tâm hiện tượng gì , cô bảo im thì ngoan ngoãn im nhúc nhích, để mặc cô xoay xở với như xoay xở với một đứa trẻ.

 

Cô cúi thấp như , gần như sắp chạm mặt đến nơi , đôi mắt chăm chú , khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ to bằng lòng bàn tay hiện lên vô cùng đáng yêu trong ánh sáng lờ mờ.

 

Sao cô gái nhỏ nhắn mềm mại như nhỉ, Tiêu Hòa Bình nghĩ thầm.

 

Anh đột nhiên một sự thôi thúc ôm cô lòng mà yêu thương che chở, đặc biệt là khi chiếc khăn lụa thơm ngát đó lướt nhẹ mặt , giống như đôi bàn tay nhỏ bé của cô đang gãi lòng .

 

Trong cơ thể bỗng trào dâng một luồng khí nóng rực, gò má nóng bừng, đến cả con ngươi cũng như bốc hỏa, lúng túng giật tung cúc áo cổ áo, đột ngột dậy bỏ chạy thục mạng.

 

Chỉ còn Tống Ân Lễ cầm khăn tay ngẩn ngơ tại chỗ.

 

Đây là buồn tiểu ?

 

Tiêu Hòa Bình "buồn tiểu" mãi cho đến lúc bắt đầu bữa cơm mới ôm chiếc áo khoác quân phục và mũ quân đội , cũng chẳng , mồ hôi nhễ nhại đầy đầu, chiếc áo sơ mi trắng ướt sũng dính sát , thấp thoáng lộ hình cường tráng khiến m.á.u nóng sục sôi.

 

Tiếc cho cái "phần cứng" thế mà.

 

Tống Ân Lễ thầm than thở, trong lòng càng thêm kiên định với ý nghĩ chữa khỏi bệnh thầm kín cho Tiêu Hòa Bình.

 

Tiêu Hòa Bình dám Tống Ân Lễ nữa, luôn cảm thấy đôi mắt cô quyến rũ c.h.ế.t , giống như một con yêu tinh , nhanh ch.óng lướt qua cô, xách một xô nước bên cạnh dội nước lạnh tắm.

 

"Cái lão tứ , cũng trở nên thần thần điên điên thế nhỉ?" Trước đây Vương Tú Anh cũng thấy Tiêu Hòa Bình ngốc, giờ một thông tuệ như Tống Ân Lễ, bà cũng xếp hàng ngũ những kẻ ngốc nhà họ Tiêu luôn, bà lầm bầm một tiếng vẻ hài lòng.

 

 

Loading...