Người Vợ Ngọt Ngào TN60 - Chương 20: Vải "Đích xác lương" đắt đỏ

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:37:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đây là loại vải gì , sờ trơn thế nhỉ? Lần ở xưởng chúng một cô gái, đối tượng của cô mua cho cô một chiếc áo sơ mi bằng vải gần giống thế ở cửa hàng quốc doanh thành phố, tốn tận gần mười đồng đấy, mà màu sắc bằng của cô, cũng mềm bằng."

 

Tống Ân Lễ mới nhớ những năm sáu mươi vải polyester dường như vẫn thịnh hành ở trong nước, những năm bảy mươi tám mươi mới chính thức phổ biến, lúc đó gọi là vải "Đích xác lương" (Dacron), coi là thứ đắt tiền.

 

Người hiện đại vì chê vải polyester thoáng khí và hút ẩm kém nên ít khi dùng vải quần áo, nhưng ở những năm bảy mươi tám mươi, màu sắc rực rỡ cũng như đặc tính bền, dễ khô của polyester cực kỳ ưa chuộng, hầu như ai cũng khao khát một chiếc áo bằng vải "Đích xác lương".

 

Cô nghĩ một chút, dám thật: "Em cũng nữa, trai em gửi về cùng một lúc."

 

"Mẹ, mua cái mà, xem từ nhỏ tới lớn con mặc quần áo cũ của cả chị cả, khó khăn lắm mới kết hôn mua cho con cái gì một chút ." Cô gái trẻ kéo ống tay áo nũng.

 

Đẹp thì thật, nhưng con gái thế, phụ nữ trung niên dám mua.

 

Ở hợp tác xã cung tiêu một chiếc áo lót một đồng rưỡi, mà chiếc áo sơ mi bằng loại vải tận gần mười đồng!

 

Một trời một vực!

 

Người phụ nữ trung niên tính tính , cầm lấy một sấp vải cotton màu đỏ dền: "Lấy cái , kết hôn thì tươi tắn một chút, mặc cái màu xanh chẳng xanh trắng chẳng trắng nhà chồng vui."

 

Bà hỏi Tống Ân Lễ: "Vải bán thế nào?"

 

"Giống như cửa hàng thôi ạ, sáu hào một thước, tổng cộng chín thước, nhưng chị đưa cho em ba thước phiếu vải." Trên tay phụ nữ trung niên tuy phiếu vải nhiều nhưng ba thước chắc chắn là , tích tiểu thành đại cũng .

 

Ở chợ đen tuy cần phiếu vải nhưng giá cao ngất ngưởng, nên tính , vải của Tống Ân Lễ ở cũng thấy hời.

 

Người phụ nữ trung niên thèm để ý đến ánh mắt ai oán của con gái nữa, khi mặc cả thành liền rút năm đồng bốn hào và ba thước phiếu vải.

 

Tiền trao cháo múc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-ngot-ngao-tn60/chuong-20-vai-dich-xac-luong-dat-do.html.]

Tống Ân Lễ hai con rời , hớn hở nhét tiền và phiếu túi.

 

Đang định xách bọc đồ rời , cô gái trẻ lúc nãy chạy ngược trở , lo lắng nắm một nắm tiền lẻ: "Chị ơi, em thật sự tấm vải , nhưng tấm vải đó của chị to quá, em chỉ mười một đồng năm hào thôi, chị thể bán tấm vải đó cho em ?"

 

"Mười một đồng , các cô gái trẻ để dành ít tiền cũng dễ dàng gì." Tiếng "chị ơi" khiến Tống Ân Lễ dứt khoát giác ngộ chị gái.

 

Thật thì, thời đều xưng hô như , chị thì là đồng chí.

 

Cô nhận tiền, tháo tấm rèm cửa đưa cho cô gái, dùng một tấm vải cotton màu xanh thẫm khác bọc đồ.

 

"Chị, chị thật là ." Cô gái mừng rỡ, tấm rèm ít nhất cũng bảy tám thước vuông, rộng hơn gần gấp đôi so với khổ vải bình thường, đừng là may một cái áo, may cả bộ cũng thừa thãi, hơn nữa còn cần phiếu!

 

Tiếc thì tiếc thật, dù tiền cô cũng tích góp hơn một năm trời, nhưng tóm là xứng đáng.

 

"Chị ơi, em thấy tay chị còn mấy sấp vải nữa, là để em dẫn chị đến xưởng của chúng em mà bán, em những ai tiền dư dả."

 

"Thế thì quá."

 

Tống Ân Lễ đang lo bán đồ cho ai, thể cứ túm bừa một mà hỏi , ngộ nhỡ cẩn thận đ.â.m đầu họng s.ú.n.g thì chỉ nước chịu nổi mà .

 

Cô lén lấy một chiếc khăn mặt từ trong gian gói bọc đồ, theo cô gái đến xưởng thép Giang Nguyên, chẳng mấy chốc bán hết năm sấp vải còn , tổng cộng thu về bốn mươi ba đồng bốn hào, cùng với hai mươi hai thước phiếu vải và bốn cái lọ thủy tinh rỗng.

 

Tống Ân Lễ thật tâm cảm kích cô gái , bèn tặng chiếc khăn mặt màu đỏ rực đó cho cô quà.

 

Cô gái trẻ cầm khăn mặt khỏi kinh ngạc: "Khăn trải gối quá!"

 

...

 

 

Loading...