Người Vợ Ngọt Ngào TN60 - Chương 18: Sự cảm động đến từ Tiêu Hòa Bình

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:26:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 11:

Vương Tú Anh tiễn Tiểu Tôn cửa, dặn dò Tống Ân Lễ vài câu bếp rửa bát, Tống Ân Lễ ôm bọc đồ về phòng.

Tiêu Hòa Bình gửi cho cô ít đồ, trong đó bao gồm một bộ đồ Lenin bằng vải nhung kẻ màu xanh lục quân, một bình nước quân y, một đôi giày da bò đen gót và một đôi giày thể thao Huili (Hồi Lực) màu trắng vạch đỏ trang trí.

Giày Huili!

Đây tính là tâm linh tương thông nhỉ...

Hôm qua lúc cô chọn giày trong gian, chấm ngay đôi giữa hai loại Feiyue và Huili.

Tống Ân Lễ ôm đôi Huili giường lò thử một chút, thế mà khít!

mặc thử bộ đồ Lenin màu xanh lục quân , cũng vặn, điều quần xanh áo xanh trông bản giống một con châu chấu.

thẩm mỹ thời đại , bất kể kiểu dáng chất liệu gì, màu xanh lục quân luôn là thời thượng nhất.

Tống Ân Lễ mặc bộ đồ Lenin và giày Huili tới lui vài vòng. Một vốn nhận quà đến mỏi tay ở hiện đại như cô, thế mà đầu tiên trong đời thấy cảm động vì một món quà.

Ma xui quỷ khiến thế nào, cô đem đôi giày Huili Tiêu Hòa Bình tặng cất gian bảo quản kỹ cùng với bộ trang sức ngọc trai cô mang theo khi tới thế giới , lấy một đôi khác từ trong hành lý sắp xếp thế.

Hai đôi giày trông tuy y hệt , nhưng chất liệu của mấy chục năm rõ ràng hơn lúc nhiều, điều kỹ thì cũng nhận .

Ngoài những thứ , trong bọc còn ba lọ hoa quả đóng hộp, một gói kẹo hoa quả, một gói bánh quy hạnh nhân và hai hộp mạch nha, món nào cũng là những thứ xa xỉ nhất thời !

Hơn nữa còn năm mươi đồng tiền mặt và một xấp phiếu tem!

Nếu cô nhớ lầm, thời lương tháng của công nhân bậc một cũng chỉ hai mươi bảy đồng năm hào, năm mươi đồng là khái niệm gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-ngot-ngao-tn60/chuong-18-su-cam-dong-den-tu-tieu-hoa-binh.html.]

Khoản tiền khổng lồ!

Dù lương của Tiêu Hòa Bình thấp, nhưng Tống Ân Lễ thật sự ngờ đưa tiền cho cô thẳng thắn như , chẳng lời nào, cứ mua thôi!

Người đàn ông chút phong thái "tổng tài bá đạo" nha...

cảm động thì cảm động, tiền thể lấy.

Tống Ân Lễ chỉ giữ bộ đồ cần mặc, còn đồ ăn, tiền và phiếu tem đều gói bọc, ôm sang phòng Vương Tú Anh.

Đường đường chính chính xỏ đôi giày Huili , còn đôi giày vải đế nghìn lớp nữa, cô thấy bước nhẹ nhàng hơn hẳn, trong lòng cũng vì sự chu đáo của Tiêu Hòa Bình mà thêm phần nể trọng .

"Thím ơi, những thứ Tiêu gửi trong bọc đồ tới, thím cất ạ."

Vương Tú Anh thấy nhiều tiền như cũng kinh ngạc, rằng những nhà nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời, cả nhà một năm lụng trừ tiền lương thực mà dư mười lăm, hai mươi đồng là vạn hạnh .

thấy đó là chuyện đương nhiên, thừa dịp trong nhà ai, bà nhét tiền túi Tống Ân Lễ: "Nó đưa tiền cho cháu tiêu là chuyện thiên kinh địa nghĩa, chiều nay cháu lên huyện dạo một chút, xem cần mua thêm gì ."

"..." Sao là đương nhiên chứ...

Tống Ân Lễ lay chuyển , đành nhận , nghĩ bụng tìm cơ hội trả .

Lần Tống Ân Lễ lên huyện là vì bệnh viện, đó lúc về thôn Vương Tú Anh kéo trò chuyện, dịp ngắm t.ử tế.

Chuyến riêng bằng xe ngựa, cô đặc biệt ngắm dọc đường cho thỏa thích.

cũng là huyện thành, chắc chắn là hơn thôn Thanh Sơn chỉ một chút, ít nhất là các tòa nhà hai bên lề đường ít nhà gạch ngói, nào là tiệm cơm quốc doanh, cửa hàng thực phẩm phụ, hợp tác xã cung tiêu...

Trong đó cao nhất là hợp tác xã cung tiêu hai tầng, nhưng cũng giống như trong thôn, khắp nơi tường đều sơn những khẩu hiệu chữ lớn màu đỏ, bầu trời vẫn xám xịt, rõ ràng mặt trời mà dường như thấy mặt trời .

Loading...