Người Vợ Ngọt Ngào TN60 - Chương 14: Phá ổ gà rừng

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:26:15
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

mới gian một lát lúc về, chẳng lẽ gian khả năng phục hồi?

 

Tống Ân Lễ tò mò vô cùng, cảm giác cắt ngón tay thử một nữa. một sống sờ sờ đang đây mà biến mất là biến mất, chắc chắn sẽ khiến lũ trẻ sợ c.h.ế.t khiếp mất!

 

"Thím nhỏ, thím ." Tiêu Tiểu Thuyên từ cây tụt xuống, cẩn thận bưng ba quả trứng chim to bằng ngón tay cái đến mặt cô: "Tối để bà nội vùi bếp tro cho thím ăn, thơm lắm ạ!"

 

"Lát nữa về chúng cùng chia ăn nhé?" Tống Ân Lễ vội vàng quấn băng gạc , suối rửa tay, nhận lấy trứng chim nhét túi áo, nhưng trong đầu khỏi hiện lên những gói đồ ăn vặt cô gói sẵn.

 

Nếu nhóc thấy, chắc chắn sẽ vui lắm.

 

Vừa nghĩ đến đó, trong lòng bàn tay cô đột nhiên xuất hiện một gói đồ ăn vặt nhỏ bọc bằng giấy xi măng một cách khó tin!

 

Lại dùng niệm lực điều khiển, nó liền biến mất dấu vết.

 

Trời đất...

 

Lại còn kiểu thao tác !

 

May mà Tiêu Tiểu Thuyên thấy. Tống Ân Lễ chột lau tay quần áo, chỉ tay về phía dãy núi trùng điệp bên sông: "Đi thôi Tiểu Thuyên, chúng sang bên núi xem còn rau dại trứng chim gì ."

 

Tiêu Tiểu Thuyên lắc đầu nguầy nguậy: "Chỗ đó ạ. Bà nội bảo núi Bạch Châm lợn rừng, trong rừng sâu còn sói nữa. Cha của chị Phân Phương chính là vì đó săn b.ắ.n mà lợn rừng húc c.h.ế.t đấy."

 

"..." Thật sự lợn rừng !

 

"Vậy chúng nữa, chúng cứ loanh quanh gần đây thôi." Tống Ân Lễ giả vờ móc túi, lấy hai miếng sô-cô-la nhỏ bọc giấy bạc, nhét lòng bàn tay Tiêu Tiểu Thuyên: "Đây là hôm qua chú Tư của cháu cho đấy, chỉ hai miếng thôi, nên thím mang về chia nữa, cháu ăn ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-ngot-ngao-tn60/chuong-14-pha-o-ga-rung.html.]

Tiêu Tiểu Thuyên giơ hai tay lên thật cao, gần như dính sát sống mũi, mắt rời hai thứ vàng óng ánh : "Thím nhỏ, cái thật sự cho cháu ăn ạ? Đẹp quá!"

 

"Ừm, nhưng cháu giữ bí mật đấy, đợi chú Tư mang về thêm thím mới mang về chia."

 

"Cháu hứa sẽ cho ai !" Tiêu Tiểu Thuyên tuy tuổi còn nhỏ nhưng trong lòng hiểu chuyện lắm. Chỉ hai miếng thế mà trong nhà bao nhiêu đứa trẻ, mỗi đứa một miếng cũng đủ. Nếu để bác gái cả , chắc chắn sẽ trách thím nhỏ thiên vị. Ba đứa con nhà bác cả ham ăn hung hăng, lúc đó nhất định sẽ loạn lên cho xem.

 

Thấy Tiêu Tiểu Thuyên hứa hẹn, Tống Ân Lễ cũng yên tâm.

 

Tuy tạm thời cách nào mang đồ về nhà họ Tiêu, nhưng ít nhất việc nuôi đứa trẻ ăn uống thành vấn đề. Hai năm nạn đói trôi qua, đứa trẻ gầy gò đến đáng thương, còn những khác cơ hội hãy tính tiếp.

 

Chương 9

 

Hai trốn đến một sườn núi ít . Tiêu Tiểu Thuyên hỏi Tống Ân Lễ mấy , khi xác định cô thực sự ăn, mới bóc một viên sô-cô-la cầm lấy. Cậu nỡ nhai mà cứ thế dùng lưỡi l.i.ế.m từng chút một, vẻ mặt mãn nguyện đến mức híp cả mắt .

 

Tống Ân Lễ bảo sườn núi đợi , còn cô xách giỏ mây chui rừng. Cô dùng cỏ gianh khô bện một cái tổ gà giấu lùm cỏ, đó lấy từ gian nửa vỉ trứng gà rừng nuôi nhân tạo, xếp từng quả một đáy giỏ mây.

 

lúc đang thời kỳ thắt c.h.ặ.t kinh tế, mỗi hộ gia đình chỉ nuôi tối đa hai con gà, các loại gia cầm gia súc khác thì đừng hòng nghĩ tới, thấy con nào là đ.á.n.h c.h.ế.t con đó. Cô chỉ thể đổi cách khác để phụ trợ thêm.

 

"Tiểu Thuyên !" Làm xong những việc , cô như khoe bảo bối, ôm giỏ mây chạy khỏi rừng.

 

Tiêu Tiểu Thuyên thấy mười mấy quả trứng gà rừng đáy giỏ, mắt trợn tròn vì kinh ngạc: "Nhiều trứng quá! Thím nhỏ thím giỏi thật đấy!"

 

"Giỏi chứ lị! Thím phá cả ổ gà rừng đấy!"

 

"Có gà rừng ạ! Lần cháu thấy gà rừng là lúc chú Tư về bẫy đấy, thím nhỏ cũng giỏi như chú Tư !" Tiêu Tiểu Thuyên nhảy cẫng lên định chui rừng: "Thím nhỏ, ổ gà rừng ở thế? Chúng cũng đặt bẫy , vạn nhất bắt thì !"

 

 

Loading...