NGƯỜI VỢ ĐOẢN MỆNH CỦA PHẢN DIỆN TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 30:"
Cập nhật lúc: 2026-04-21 08:10:47
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai đến nhà cối xay gần bờ sông, đợi bao lâu thì Tề Kiệt và một nam thanh niên trí thức khác cũng đến.
Đại Mãn tuy hỏi, nhưng thấy Tề Kiệt là chuyện triển vọng!
Ai mà chẳng Tề tri thanh mối quan hệ thành phố, đường dây quen của còn rộng hơn tất cả trong đội sản xuất gộp .
Bốn mò mẫm bắt cá chạch và cá trê ruộng trong đêm tối. Vì Tề Kiệt đồng hồ, nên mãi đến gần sáu giờ mới nghỉ tay, mang chiến lợi phẩm thu hoạch về nhà.
Lâm Thư xong bữa sáng thì Cố Quân về tới.
Anh đổ hết cá trong giỏ chậu, Lâm Thư liếc thấy non nửa chậu cá thì thốt lên kinh ngạc: "Nhiều thế cơ á?!"
Cố Quân giải thích: "Không một bắt , trong cả phần của Tề Kiệt và một tri thanh khác nữa. Ở điểm tri thanh đông tiện cất, nên gửi tạm ở nhà ."
Nghe , tâm tư Lâm Thư bỗng trở nên phức tạp.
Xem , nam chính bây giờ vẫn tin tưởng Cố Quân.
Nếu vì thiết lập đối lập trong truyện, còn cái họa lao tù , thì theo nam chính tài nguyên cũng kiếm miếng cơm manh áo.
tương đương với đó, kèm với tài nguyên chỉ cơ hội, mà còn cả hiểm nguy.
Cô gặng hỏi : "Thật sự chắc chắn là tờ giấy thu mua đó vấn đề gì chứ?"
Cố Quân nghi hoặc cô, khó hiểu hỏi: "Cô thấy Tề Kiệt đáng tin ?"
Trước cô từng để mắt tới Tề Kiệt cơ mà, đáng lẽ nên suy nghĩ mới .
Lâm Thư lắc đầu: "Không , chỉ là ngay cả Tề tri thanh cũng khả năng lừa, nên vẫn chắc chắn một chút, xác nhận xác nhận mới yên tâm."
Cố Quân thầm nghĩ quả nhiên là thế, nhưng vẫn nghiêm túc cân nhắc một lát mới : "Vậy sáng mai lúc bắt cá, sẽ hỏi kỹ Tề Kiệt xem ."
Lâm Thư "Ừ" một tiếng, đó bảo: "Ăn sáng ."
Sáng nay vẫn ăn bánh ngô (o oa đầu).
Càng gần đến ngày phát lương thực, Lâm Thư càng chắt bóp tiết kiệm. Sáng ăn bánh ngô chứ nấu cháo nữa, để dành chút gạo nấu bữa trưa.
Bữa trưa mới là bữa chính yếu nhất, ăn no bụng thì chiều mới sức việc tiếp.
Ăn sáng xong, lúc hai cùng gốc cây đa, Cố Quân với cô: "Sáng nay hỏi Đại Mãn , bày cho cách giảm chuột rút ở chân."
Lâm Thư hỏi: "Cách gì thế?"
Cố Quân: "Buổi tối chườm nóng, xoa bóp."
Anh ngừng một lát tiếp: "Lúc nghỉ trưa, sẽ tìm Đại Mãn nhờ chỉ cách nắn bóp, tối nay... sẽ xoa bóp cho cô."
Lâm Thư sự chần chừ ở nửa vế của , cô lập tức đáp ngay: "Cứ như , chỉ cần tác dụng là ."
Ở cái thời đại bảo thủ , sự tiếp xúc cơ thể như vẫn coi là đỗi mật, nhưng Lâm Thư với tư tưởng của hiện đại tự nhiên chẳng thấy hổ gì.
Thư Sách
Một là do tư tưởng quan niệm khác biệt.
Hai là cơn đau do chuột rút đêm qua quả thực quá ấn tượng, cô dăm ba hôm hành hạ một trận , quá khổ sở .
Cô nhận lời quá sảng khoái, gần như mảy may do dự, khiến Cố Quân nghi ngờ cô rõ .
Anh đành lặp nữa: "Là giống hôm qua, nắn bắp chân cho cô đấy, cô ý kiến gì chứ?"
Lâm Thư lắc đầu lia lịa: " thì ý kiến gì ? Tối qua đau c.h.ế.t sống , còn tưởng ai lấy d.a.o cứa đứt gân chân cơ đấy."
Cố Quân hiểu , cô vì sợ đau nên mới để tâm chuyện kiêng dè.
Vừa trò chuyện, loáng cái đến điểm tập trung gốc cây đa.
Thấy tập trung hòm hòm, đại đội trưởng cầm loa : "Trên thành phố đơn vị thu mua cá trê và cá chạch, nên lúc rảnh rỗi bắt một ít nhé. Cứ một con cá trê đổi một viên kẹo, hai con cá chạch đổi một viên kẹo. Tất nhiên là bé quá thì lấy."
Nghe dùng kẹo để đổi, bàn tán xôn xao: "Giữa thịt cá và kẹo, cái nào giá hơn tự chúng đều rõ. Chỉ lấy kẹo đổi, đơn vị liệu keo kiệt quá thế?"
Đại đội trưởng đáp: "Kẹo là xuất từ tài sản chung của đội sản xuất đấy. Lãnh đạo đơn vị thành phố bảo , sẽ dùng tem phiếu và nhu yếu phẩm để trao đổi với chúng . Đến lúc đó, đồ sẽ nộp công quỹ, đợi cuối năm phân chia."
Trong đám đông lên tiếng: "Nói cho cùng thì vẫn là thấy đồ đạc cả. Hơn nữa mấy con cá trơn tuồn tuột đó dễ bắt, còn bận nữa chứ. Nếu mất thời gian bắt, thì còn cần lấy công điểm nữa ?"
Người lớn ai cũng chê bõ bèn gì, nhưng mấy đứa trẻ cùng gia đình, vốn dĩ chẳng kiếm bao nhiêu công điểm, đổi lấy kẹo ăn là lập tức để tâm ngay.
Dăm ba bữa ăn cá trê với cá chạch, thêm chuyện nhà nào cũng tiếc mỡ, tay nghề nấu nướng kém nên ngon lắm, thậm chí còn nồng nặc mùi bùn tanh.
So với cá trê và cá chạch, bọn trẻ thèm kẹo ngọt hơn nhiều.
Quanh năm suốt tháng, trẻ con ở nông thôn chắc chỉ đến dịp Tết mới chia cho một hai viên, nên kẹo ngọt với chúng quả thực là món đồ cực kỳ quý hiếm.
Đại Mãn những lời đại đội trưởng , liền đưa mắt sang Cố Quân.
Cậu coi như thấu mánh lới trong chuyện .
Việc sáng sớm Quân gọi bắt cá chạch với cá trê là đại đội trưởng đồng ý, nghĩa là qua đường chính ngạch, tính là đầu cơ trục lợi, cùng lắm là bọn họ chỉ kiếm chút tiền chênh lệch.
Mà kiếm chút tiền chênh lệch , đối với một kẻ chỉ cắm mặt cày công điểm như mà , khi là món hời lớn.
Ánh mắt Cố Quân vô tình chạm ánh mắt Đại Mãn.
Đại Mãn thấy sang, trong ánh mắt lập tức tràn đầy vẻ ơn. Nếu đang họp, chắc chạy ào tới rối rít gọi "" .
Cố Quân lặng lẽ dời mắt , buồn để ý đến .
Sau một ngày bận rộn lụng, mặt trời ngả bóng cũng là lúc tan ca.
Cố Quân và Đại Mãn rửa sạch bùn đất tay chân sông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-doan-menh-cua-phan-dien-trong-truyen-thap-nien/chuong-30.html.]
Cố Quân với Đại Mãn: "Lát nữa sang nhà , dạy cho một nữa nhé."
Đại Mãn lập tức trưng bộ mặt đưa đám: "Anh Quân ơi, thực em cũng chỉ bóp theo cảm tính thôi, miễn vợ thấy dễ chịu là mà."
Cố Quân im lặng vài giây mới : " chỉ định lấy bia luyện tay nghề thôi, sợ đến lúc đó xuống tay nặng nhẹ."
Đại Mãn: ...
Hóa vợ là cục cưng đối xử nhẹ nhàng cẩn thận. Còn là cỏ rác, chà đạp cũng hả.
Cố Quân nhận thấy sự cự tuyệt của Đại Mãn liền chằm chằm , lôi đạo lý ép buộc: " còn là của ? Có chuyện đều nhớ tới , xem dẫn những khác trong đội sản xuất bắt cá chạch ?"
Đại Mãn: "..."
Người đến nước , còn từ chối ?
Không thể.
Lúc Cố Quân từ nhà Đại Mãn về thì trời nhá nhem tối.
Lâm Thư nấu xong bữa tối từ sớm, đợi ròng rã hơn nửa tiếng mới thấy về, liền hỏi: "Mạ ruộng cấy xong, bù ?"
Cố Quân thành thực đáp: " qua nhà Đại Mãn, lôi luyện tay nghề một chút."
Lâm Thư chốc lát load kịp, hỏi : "Luyện cái gì cơ?"
Cố Quân liếc mắt chân cô, cô lập tức hiểu .
Lâm Thư nhịn bật khanh khách: "Anh thể hỏi thẳng luôn cũng mà. Anh quên , hồi đau mỏi vai gáy cũng là do xoa bóp cho đấy thôi."
Cố Quân quên khuấy mất thật, chỉ nhớ mang máng chuyện Đại Mãn từng kể về vợ .
"Vậy tối nay nếu bóp , cô dạy nhé."
Lâm Thư đáp: "Thành giao."
Chờ đến khi trời tối hẳn, tám giờ, Cố Quân lấy một mảnh vải bọc mấy hòn đá cuội hấp nóng mang phòng, đặt lên chiếc ghế đẩu.
Lâm Thư bên mép giường, gác bắp chân lên cục đá bọc vải. Nếu thấy nóng quá, cô sẽ khẽ nhấc chân lên một chút.
Chườm nóng chừng sáu bảy phút, viên đá chỉ còn âm ấm, Cố Quân xuống bếp một viên đá khác lên.
Cô chườm chườm hai bận, đó mới dẫm chân lên để chườm nóng gan bàn chân.
Chườm nóng xong, tuy Lâm Thư đổ mồ hôi đầm đìa nhưng hai chân vẻ nhẹ nhõm hơn hẳn, còn căng cứng như nữa.
Cố Quân mang đá ngoài ngâm nước, một lúc lâu mới phòng cô, kéo ghế xuống đối diện.
Lâm Thư buông một câu "Làm phiền ", đó tự nhiên gác thẳng chân lên đùi .
Chân cô đặt lên, lưng Cố Quân bỗng chốc cứng đờ, thẳng tắp.
Lâm Thư: ...
Cũng ngây thơ gớm.
Cố Quân đặt tay nắn bắp chân cô, giọng cũng căng như dây đàn: "Nếu thấy đau thì cô bảo nhé."
"Biết ."
Cố Quân dùng tay xoa bóp bắp chân cô, từ từ xoa nắn.
Chỉ là gương mặt cảm xúc, lông mày cau c.h.ặ.t, bày dáng vẻ sẵn sàng đón địch.
Rõ ràng chỉ là xoa bóp thôi, mà Lâm Thư vẻ mặt nghiêm túc quá đáng của , cứ cảm giác như đang chuyện gì đó vô cùng trọng đại.
Cố Quân cố thu bớt lực tay, cách một lớp quần áo để nắn bóp. Chắc do tập trung cao độ để kiểm soát lực đạo nên chẳng còn tâm trí để nghĩ ngợi lung tung nữa.
Lâm Thư thấy căng thẳng như liền lên tiếng: "Không cần căng thẳng thế , cứ thả lỏng một chút cũng ."
Một xoa bóp như cô, thế mà khuyên nhủ xoa bóp thả lỏng bớt .
"Khoan hẵng chuyện." Cố Quân thèm ngẩng đầu lên, chỉ một lòng chìm đắm việc xoa bóp.
Lâm Thư: ...
Thôi , là do cô ồn đến .
Cố Quân bấm trúng huyệt, Lâm Thư vẫn thấy đau, nhưng cô chịu đựng . Dù thì chuyện đau hơn thế đêm qua cô cũng nếm mùi , còn gì mà chịu nữa?
Thời gian cứ thế trôi , Cố Quân nắn từ bắp chân xuống gan bàn chân. Cảm giác đau dễ chịu khiến cô bất tri bất giác thấy buồn ngủ.
Lâm Thư ngáp một cái, kéo chiếc gối tới : " mỏi quá, một lát nhé."
Cố Quân "ừ" một tiếng.
Anh bắt đầu quen tay, dùng bao nhiêu sức thì , chắc ngày mai sẽ thạo hơn.
Cố Quân cảm thấy bóp hòm hòm bèn dừng động tác, hỏi cô: "Cô thấy thế nào ?"
Không thấy tiếng đáp , Cố Quân ngẩng đầu lên thì thấy cô nhắm nghiền mắt ngủ khò khò từ lúc nào.
Cố Quân cũng đ.á.n.h thức cô, mà nhẹ nhàng nâng chân cô đặt lên giường, đó kéo vỏ chăn đắp lên cái bụng nhô cao của cô.
Ánh mắt dừng bụng cô, bất giác chằm chằm một lúc.
Thật khó tưởng tượng bên trong đó đang mang nặng một sinh linh nhỏ bé.
Khóe miệng Cố Quân từ từ cong lên một nụ , đang định dời mắt , tắt đèn về phòng thì thấy chiếc chăn đắp cô đá phăng sang một bên.
Cố Quân lặng yên một lát, đành kéo chăn lên, đắp ngang bụng cho cô.