NGƯỜI VỢ ĐOẢN MỆNH CỦA PHẢN DIỆN TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 24:"

Cập nhật lúc: 2026-04-21 07:27:12
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Thư hỏi: "Nếu trời mưa to thì ảnh hưởng đến việc thu hoạch lương thực ?"

Cố Quân: "Chỉ cần mưa quá to thì đều tranh thủ gặt. Không sợ gì khác, chỉ sợ mưa dầm dề liên tục mấy ngày kèm theo gió lớn, thổi rạp lúa ruộng, lúa ngâm trong nước sẽ ảnh hưởng đến thu hoạch."

Cố Quân dứt lời, tiếng kẻng báo giờ việc vang lên, bèn đưa chiếc quạt cho cô.

Lúc Lâm Thư nhận lấy, thấy vết xước mới tay , bèn hỏi: "Tay ?"

Cố Quân liếc vết xước tay, mấy bận tâm đáp: "Sáng nay cẩn thận cắt trúng."

Anh cầm nón lá dậy, : " đây."

Lâm Thư bảo đến trạm xá xin chút cồn i-ốt bôi băng , nhưng dáng vẻ của , chắc chắn sẽ cho là cô bé xé to.

Cô thầm nghĩ đợi tối tan sẽ ghé qua trạm xá một chuyến, xin ít bông gòn và cồn i-ốt để phòng khi cần đến.

Trưa nay Lâm Thư nhắc đến chuyện trời mưa, thế mà đến giờ tan buổi chiều, bầu trời tối sầm , mấy bà thím vội vã cuống cuồng thu dọn lúa.

Lâm Thư thì phụ giúp vun lúa thành đống đưa lán.

May mắn là khi mưa to trút xuống, kịp gom hết lúa lán, đó lấy bạt nilon sọc màu che kín .

Nền của lán cỏ cao hơn mặt sân phơi một chút, nước cũng sẽ chảy ngược đây.

Mưa trút xuống rào rào, các thím cũng bắt đầu xúc lúa từ đống đổ thúng.

Lâm Thư xắn tay giúp một lúc, nhưng ngay đó liền bọn họ bảo một góc .

Cơn mưa to kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ mới ngớt dần, họ đậy kín các thúng lúa , hai hợp sức khiêng cái kho cách đó xa.

Thu dọn lương thực xong xuôi, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.

"May quá may quá, thu lúa kịp thời, nếu mà để ngập nước thì coi như hôm nay công cốc."

Đợi một lúc lâu, nhân viên ghi điểm mặc áo mưa chạy tới.

Cậu chấm cho các thím mỗi sáu công điểm, nhưng tên Lâm Thư chỉ ghi ba công điểm.

Có một bà thím thấy, liền : "Cậu ghi điểm thế t.ử tế ."

Nhân viên ghi điểm thanh minh: "Cháu ghi thế hợp lý mà, Vương tri thanh đang mang thai, nhiều việc, chẳng nãy giờ là các thím ?"

Mấy bà thím khác cũng xúm : "Sáng sớm tinh mơ, chồng phụ khiêng lúa từ trong kho , còn giúp cào phơi khắp sân, chỗ đó tính ?"

"Còn nữa, vợ Cố Quân m.a.n.g t.h.a.i thì mang thai, nhưng việc cần con bé thiếu phần nào , kể cả sáu công điểm thì chí ít cũng năm công điểm chứ."

" đấy, con bé nhà ỏng ẹo trốn việc."

Lâm Thư nhất thời cảm động vô cùng, các thím đúng là mà!

Nhân viên ghi điểm thấy chỉ một mà ai nấy đều đồng tình, cũng chẳng lý do gì để nghi ngờ, bèn sửa ba công điểm của Lâm Thư thành năm công điểm.

Sau khi nhân viên ghi điểm rời , Lâm Thư các thím với vẻ mặt đầy ơn: "Các thím, các bác, thật sự quá , hơn những thành phố cháu từng nhiều lắm luôn."

Một thím trong đó xua tay: "Gớm, bọn thím chỉ thật thôi mà, cháu lười biếng , việc cũng , cháu xứng đáng nhận điểm đó."

Trò chuyện một chốc, một bà thím lên tiếng: "Mưa giờ cũng to lắm, chạy về cũng , thím về đây." Nói liền lao từ trong lán chạy ngoài.

Những khác sang Lâm Thư, hỏi: "Vợ Cố Quân, cháu tính về kiểu gì?"

Lâm Thư: "Cháu đợi thêm lúc nữa xem ."

Cơ thể cô hiện giờ yếu ớt, nhất là nên dầm mưa bừa bãi.

Mọi đều đội mưa chạy về nhà hết, Lâm Thư đành ở trong lán buồn chán chờ mưa tạnh.

Thế nhưng cơn mưa cứ như trêu gan cô, lúc to lúc nhỏ, mãi mà chẳng dấu hiệu gì là sẽ tạnh.

Lâm Thư cũng đợi bao lâu, đến lúc chán ngấy lên thì cô chợt thấp thoáng thấy bóng từ phía xa đang chạy về hướng sân phơi thóc.

Chỉ một một ở cái sân phơi rộng lớn , thú thật, lúc thấy cô chẳng hề vui mừng chút nào, ngược còn thấy rờn rợn.

Tại xem nhiều phim giật gân quá nên khó trách cô suy nghĩ lung tung.

Trong lúc đang tưởng tượng linh tinh tự dọa , bóng càng lúc càng tiến gần, cô bỗng thấy dáng vẻ quen mắt.

Nhìn kỹ nữa, cô mới chắc chắn đó là Cố Quân

 

Cố Quân đội mưa chạy lán, ngoại trừ cái đầu đội nón lá, đều ướt sũng.

Lâm Thư đưa mắt đ.á.n.h giá từ xuống một hồi lâu, chắc chắn hỏi: "Anh đến đón đấy ?"

Nhìn cũng chả giống đón tí nào.

Anh mang theo đồ che mưa, đón kiểu gì?

Trên Cố Quân vẫn còn rỏ nước tong tong, đáp: "Vừa từ chỗ nhà guồng nước qua đây."

Khu ruộng phụ trách ngay gần sông, ven sông một căn nhà nhỏ, là nhà dùng để xát gạo, dựa sức nước xoay cối đá.

Lúc trời mưa to, đều trong đó trú mưa.

Cơn mưa kéo dài rả rích từ lúc giờ đến tận lúc tan vẫn dứt. Cố Quân đoán chắc cô vẫn về nên tan ca là chạy vọt qua đây ngay.

Lâm Thư làn mưa lất phất bên ngoài lán: "Giờ chúng về kiểu gì đây?"

Đường đất trơn trượt, cô chắc chắn là thể chạy . nếu lội bộ từ từ về nhà, thể nào trừ cái đầu thì cô cũng ướt nhẹp cho mà xem.

Cố Quân nghĩ ngợi một lát : "Cô đợi một chút, một lát về ngay."

Nói xong, lao giữa trời mưa.

Lâm Thư dáng vẻ mà bất lực lắc đầu, đàn ông đúng là đ.á.n.h vần chữ "tự xót thương " thế nào mà.

Chỉ cậy còn trẻ khỏe mà sức chà đạp cơ thể, chẳng thèm coi trọng sức khỏe của bản tí nào.

Chẳng bao lâu , Cố Quân .

Anh c.h.ặ.t mấy tàu lá chuối mang về.

Lâm Thư nghi ngờ về khả năng che mưa của mấy tàu lá chuối .

Nhìn tàu lá chuối xong, cô mới phát hiện trong tay còn cầm vài khúc cây.

Cố Quân trong lán, bứt một nắm rơm mái lán xuống dây, buộc chéo mấy khúc cây thành hình dấu , ở giữa buộc thêm một cây gậy to dựng thẳng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-doan-menh-cua-phan-dien-trong-truyen-thap-nien/chuong-24.html.]

Đây là định ô che mưa ngay tại trận đấy ?

Lâm Thư đoán sai, Cố Quân đúng là đang tự chế một chiếc ô đơn sơ.

Buộc xong khung ô, bèn lợp lá chuối buộc lên đỉnh.

Tuy thô kệch, nhưng cảm giác vẫn đủ sức che chắn để về đến nhà.

Thư Sách

Cố Quân đưa chiếc "ô lá chuối" xong cho cô: "Cầm thử xem."

Lâm Thư nhận lấy, ước lượng tay thử, nặng phết đấy, nhưng vẫn trong phạm vi thể chịu đựng .

Cô che ô bước khỏi lán. May mà mưa to, đến mức đ.á.n.h rách lá chuối. Ô lá chuối thể che mưa, chỉ là nó chỉ vặn che cho một thôi.

Lâm Thư sang Cố Quân: "Còn thì , cứ thế lội về ?"

Cố Quân vắt bớt nước đọng ở vạt áo, đó cũng bước khỏi lán, sát bên cạnh cô.

"Dù cũng ướt sũng hết , dầm thêm chút nước mưa cũng chẳng ."

"Phải nhanh ch.óng về thôi, nhỡ lát nữa mưa to về ."

Lâm Thư cũng dám chần chừ thêm, cùng bộ về.

Cố Quân lùi phía cô nửa bước, cẩn thận để mắt tới cô. Nếu lỡ cô trượt chân, cũng thể ngay lập tức đỡ lấy.

May mà dọc đường bình yên vô sự, hai về đến nhà an .

Trên Lâm Thư chỉ dính chút nước mưa đáng kể, quần áo là xong, chỉ đôi giày vải là ướt nhẹp bộ. Hiện trong nhà cô chỉ còn mỗi một đôi guốc mộc để mang thôi.

sang dặn Cố Quân: "Anh đừng tắm nước lạnh đấy, quần áo , đợi đun nước ấm hẵng tắm."

Cố Quân đang định xách hai thùng nước lạnh giội ào một cái, liền khựng , im lặng gật đầu.

Về phòng bộ quần áo khô ráo, lập tức bếp đun nước.

Lâm Thư đồ xong, cởi đôi giày ướt xỏ guốc mộc ngoài sân. Cô dùng bàn chải lông heo cọ rửa sạch sẽ đôi giày vải mái hiên, đó mang nhà đặt ở bậu cửa sổ chỗ thoáng gió.

Xong xuôi đấy, cô ngoài, men theo mái hiên thẳng bếp.

Vừa bước bếp, cô ngửi thấy mùi cay nồng của gừng.

Nhìn trong nồi, hóa Cố Quân đang nấu canh gừng.

Cố Quân nhét thêm một nắm rơm cửa bếp, : "Cô sang phòng múc gạo qua đây ."

Lâm Thư khẽ ngập ngừng, nhưng vẫn ừ một tiếng, cầm cái bát đong gạo.

Tuy Cố Quân còn đề phòng cô nữa, nhưng mấy ngày nay cô đều tranh thủ lúc ở nhà để bảo tự phòng lấy gạo.

Lâm Thư về nhà chính, tần ngần cửa phòng Cố Quân một chốc mới đẩy cửa bước .

Căn phòng so với cũng chẳng gì khác biệt.

Cô đưa mắt quanh một vòng, lúc mới thấy hai cái chum sành cao ngang đầu gối đặt mặt đất phía cuối giường.

Lâm Thư mở một chum xem, bên trong đựng bột ngô và một túi nhỏ khoai lang xắt hột lựu phơi khô.

Cô mở tiếp cái chum thứ hai, thấy gạo bên trong cũng chẳng còn là bao, nhắm chừng chỉ còn cỡ chục cân.

Lâm Thư đắn đo một lát, chỉ đong hơn nửa bát gạo, bốc thêm một nắm khoai lang khô nữa.

Lâm Thư bưng bát gạo bếp, Cố Quân đang múc canh gừng bát.

Chỉ vỏn vẹn một bát.

Lâm Thư bát canh gừng đó, bực dọc : "Anh thể cậy bây giờ cơ thể khỏe mạnh lực lưỡng mà hành hạ nó thế nào cũng , về già sẽ chịu tội cho xem."

Cố Quân cô lải nhải mắng mỏ, kỳ lạ là chẳng hề thấy phiền phức nhiều lời chút nào.

Thậm chí, còn cảm thấy êm tai.

Lâm Thư lấy một cái bát mới : "Mỗi một nửa."

Nghĩ ngợi giây lát, cô bảo: "Từ từ hẵng chia, để về phòng lấy chút đồ."

Cố Quân hiểu gì, lẳng lặng đợi cô về phòng .

Lát , Lâm Thư cầm theo bọc đường đỏ trở bếp.

Cô múc một thìa đường đỏ cho bát canh gừng, khuấy cho tan đều , lúc định bưng lên để chia thì tay bỏng rụt .

Cố Quân bước lên: "Để chia cho."

Cứ như mất cảm giác với nhiệt độ, bưng bát canh gừng lên trút một nửa sang cái bát nhẹ tênh.

Lâm Thư ngỡ ngàng: "Anh thấy nóng ?"

Cố Quân: "Bình thường, cũng nóng lắm."

Lâm Thư: "Anh ngửa lòng bàn tay xem nào."

Cố Quân xòe cả hai bàn tay mặt cô.

Lâm Thư tay chai sần, nhưng ngờ nó dày đến mức độ .

Vết chai ngả vàng, cộm lên từng mảng lớn, một lớp chai sạn dày như che chắn thì đúng là thể cách nhiệt , thảo nào cô thắc mắc nóng.

Lâm Thư mà thấy mũi cay xè, cõi lòng dâng lên cảm giác chua xót.

Thời đại quá khổ cực, chẳng thể khuyên bớt một chút. Suy cho cùng, bớt một chút thì sẽ thật sự đủ ăn.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...