Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 25: Giao hàng
Cập nhật lúc: 2026-03-23 22:28:06
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Quân đáp: "Ở đội sản xuất ông Bảy, ngày trẻ cụ từng đầu bếp nhà hàng phố đấy, sang hỏi ông xong."
Lâm Thư ngạc nhiên: "Anh sang hỏi là ông chỉ cho ngay ?" Thời những nghề bếp thường kín tiếng, chuyện truyền nghề dễ dàng thế.
Cố Quân thật thà: "Anh hứa với ông mấy ngày tới ngày nào cũng biếu ít cá nheo với chạch cho ông ăn cho đỡ thèm, thế là ông đồng ý dạy vài đường cơ bản luôn."
Hóa cái gọi là "bí quyết truyền nghề" cũng chẳng quan trọng bằng một miếng ăn bụng lúc . Lâm Thư vốn định bụng xong đợt bận rộn sẽ dạy Cố Quân nấu nướng, giờ thấy hẳn "sư phụ" xịn dạy bảo, cô cũng dẹp luôn ý định đó, cứ để trổ tài xem .
Chập choạng tối, Lâm Thư cắm cơm xong thì thấy Cố Quân dẫn theo một ông già gầy gò, tóc hoa râm về nhà. Anh giới thiệu với cô: "Đây là ông bảy."
Trong đội sản xuất , loanh quanh một hồi kiểu gì cũng họ hàng dây mơ rễ má, dù cách mấy đời thì vẫn cứ gọi một tiếng bề cho đúng phép tắc. Lâm Thư liền chào theo : "Cháu chào ông bảy ạ."
Ông bảy khà khà gật đầu, sang bảo Cố Quân: "Cái thằng , mồ côi mồ cút tự vận động mà cũng cưới cô vợ xinh xẻo thế , đúng là phúc đức tám đời nhà ."
Hai họ cưới xin thế nào, cả hai đều tự hiểu rõ trong lòng. Lâm Thư thì mặt biến sắc, nhưng liếc sang Cố Quân thì thấy đang bồn chồn thấy rõ. Anh định nặn một nụ nhưng khóe miệng cứ giật giật, trông gượng gạo vô cùng.
Lâm Thư thầm nghĩ: "Cái mà đặt ba mươi năm cho đặc công thì chắc quân ngày đầu tóm gọn cả ổ vì cái mặt giấu cảm xúc."
Ông bảy ngạc nhiên Cố Quân: "Sao thế, cái mặt ? Chê vợ đủ xinh gì?"
Lâm Thư vội vàng đỡ lời: "Ông bảy ơi, cụ nhà cháu lớn lên từ bé mà còn hiểu tính ? Anh ngại lắm, cứ trêu vài câu là chẳng chẳng rằng, cứ như ngậm hột thị ."
Cố Quân cô giải thích thì đồng tình lắm, định bụng lát nữa nhắc cô đừng suốt ngày bảo ngại, kẻo ngoài cứ lấy chuyện vợ chồng trêu chọc .
Với cả, thấy cũng đến mức đấy.
Ông bảy Cố Quân, nhớ hồi mỗi trêu chuyện lấy vợ, im như thóc, chỉ cặm cụi việc. Nghĩ kỹ thì đúng là thế thật.
Lâm Thư nhà rót bát nước mát bưng : “Ông uống nước cho đỡ khát ạ.”
Ông bảy vội đón lấy, ngớt lời khen: " là vợ Cố Quân khác, hiểu chuyện quá. Người thành phố giáo d.ụ.c nó khác hẳn."
Lâm Thư mỉm : "Dạ, hai bác cháu cứ bàn việc ạ, cháu vườn hái ít rau xanh."
Cô xách rổ, dặn Cố Quân: "Anh cứ việc với ông nhé."
Cố Quân dặn với theo: "Em cẩn thận đấy."
Đợi Lâm Thư khuất, ông bảy mới nhấp ngụm nước bảo Cố Quân: "Lúc đầu chẳng ai tin là rước một cô tiểu thư thanh niên trí thức về . Họ bảo dân thành phố kiều diễm thế, chịu khổ, sớm muộn gì cũng quậy cho cửa nhà nát bét."
Cố Quân nhíu mày cắt lời: "Cô như ."
Ông bảy gật đầu: "Mới tiếp xúc thì thấy cô khá điều, ăn khéo léo, đúng kiểu vun vén gia đình. Tuy việc nặng thể , nhưng lo còn gì? Cậu lo việc ngoài đồng kiếm công điểm, cô lo việc trong nhà cơm nước giặt giũ, thế là ấm êm . Đời sướng khổ chỉ , mặc kệ thiên hạ , thấy hạnh phúc là ."
Lúc Cố Quân mới nở nụ tự nhiên: "Vâng, cháu hiểu ."
Ông bảy giục: "Thôi, mau lươn . Máu lươn bổ lắm, nhớ lúc đập đầu rạch bụng lấy nội tạng thật nhanh, thế mới giữ phần m.á.u bổ dưỡng."
Cố Quân chăm chú bắt tay ngay.
Lâm Thư vườn hái rau, những quả cà chua đỏ mọng mà lòng thấy vui lây. Từ ngày bà kế của Cố Quân sang phá phách, vườn tược tươi hẳn .
Mấy thanh niên trí thức thỉnh thoảng cũng ghé hái một ít nhưng chẳng đáng là bao, cô bao giờ lo thiếu rau xanh cho bữa ăn.
Nhật Nguyệt
Hái xong nắm rau muống với mấy quả cà chua, cô định về thì gặp một bạn cũ trong nhóm thanh niên trí thức là Diệu Phương Bình.
Cô nàng dáng cao, gương mặt đậm chất con gái miền Bắc. Hai chạm mặt đều thoáng sững sờ.
Ngày họ chơi khá , nhưng từ khi Vương Tuyết kết hôn thì tình cảm lạnh nhạt dần.
Lâm Thư đoán lẽ Diệu Phương Bình lờ mờ nhận chuyện gì đó, còn Vương Tuyết thì sợ bóc trần nên chủ động né tránh, khiến quan hệ ngày càng xa cách.
Diệu Phương Bình do dự một lát mới lên tiếng: "Cậu cũng hái rau ?"
Lâm Thư tươi tự nhiên: "Ừ, rau dạo lắm, cũng hái ít rau muống mà về nấu."
Diệu Phương Bình gật đầu, ngại ngùng bảo: "Mọi ở điểm thanh niên trí thức bàn với , xong đợt bận rộn sẽ sang vườn nhà hái rau nữa ."
Lâm Thư đáp: "Được thôi, để với Cố."
Nhắc đến Cố Quân, Diệu Phương Bình hỏi nhỏ: "Cậu với ... vẫn chứ?"
Lâm Thư gật đầu: "Ổn lắm. Từ lúc cưới đến giờ hầu như chẳng đồng việc nặng, cũng coi như là hưởng phúc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-25-giao-hang.html.]
Nghe , Diệu Phương Bình mới thở phào: "Hồi cứ chê mặt mũi dữ dằn, tính tình cục cằn, chẳng bao giờ với nửa lời."
Lâm Thư đáp: "Hồi đó hiểu nên mới thế, chứ giờ sống chung mới thấy tính, cuộc sống cứ thế mà trôi qua êm đềm thôi."
"Thế thì , nơi nương tựa cho đỡ khổ. Chỉ điều, chuyện với Tề..."
Lâm Thư mỉm ngắt lời: "Trước đây với Tề chỉ là tình đồng chí cách mạng thôi, gì khác cả. Giờ gia đình , đừng gán ghép với nữa nhé, ngoài thấy thêu dệt linh tinh thì khổ."
Lời là đính chính, là lời nhắc khéo đầy ẩn ý.
Diệu Phương Bình hiểu ngay, liền đáp: "Mình cái gì nên , cái gì mà, yên tâm."
Nói chuyện thêm vài câu thì hai chia tay. Lâm Thư thở phào nhẹ nhõm. Đứa bé chỉ hơn một tháng nữa là đời, thể giải thích là sinh non.
nếu để lộ chuyện t.h.a.i khi cưới ở cái thời đại thì chắc chắn sẽ miệng đời vùi dập đến c.h.ế.t. Diệu Phương Bình chắc cũng thấy gì đó đúng nhưng bằng chứng, hiểu rõ sự nghiêm trọng của vấn đề nên bao giờ hé môi.
Chuyện với Lâm Thư mà , bảo nhỏ thì nhỏ nhưng bảo lớn cũng lớn. Nếu để xì xào bàn tán thì khi đứa trẻ đời, thời gian sẽ là minh chứng rõ nhất cho những lời đồn thổi đó.
Lâm Thư mang theo nỗi lo canh cánh về nhà, nhưng bước sân, mùi thơm ngào ngạt từ bếp tỏa khiến cô quẳng luôn gánh nặng tâm tư đầu.
Cô theo mùi hương bếp, hỏi Cố Quân: "Xong hả ?"
Cố Quân bưng bát cháo trắng nóng hổi đưa cho cô: "Em húp hết bát cháo ."
"Thế còn ?"
Cố Quân chỉ nồi: "Chắc em ." Phần cháo còn chứa đầy thịt lươn dành cho .
Lâm Thư đúng là dám thật: "Thế em bê về phòng ăn nhé."
Cô cẩn thận bưng bát cháo về phòng, định bụng tối nay húp cháo là đủ, khỏi cần xào rau, để nắm rau muống đến mai. Cô khuấy bát cháo hành, tự trấn an tinh thần một lát mới thử nhấp một ngụm. Phải công nhận "danh sư xuất cao đồ", bát cháo hề mùi tanh mà cực kỳ thanh ngọt. Cơn thèm ăn trỗi dậy, cô húp xì xụp ngon lành.
Đang ăn thì tiếng gõ cửa, Cố Quân bưng một chiếc bát ở cửa. "Gì thế ?" cô hỏi.
Anh đặt bát lên bàn: "Trứng chiên đấy." Nói xong là thẳng.
Lâm Thư đĩa trứng, khẽ mỉm .
--
Sáng sớm hôm , Cố Quân cùng Tề Kiệt bắt cá chạch và cá nheo, lươn thì để riêng cho ông chủ nhiệm nhà máy.
Tề Kiệt dặn: "Đại đội trưởng cũng gom mười mấy cân , cộng với bắt ba ngày qua chắc cũng tầm sáu mươi cân. Sáng tầm 5 giờ chúng lên thành phố giao hàng, cố gắng về giờ việc lúc 7 giờ."
Vì việc đồng áng gần xong nên giờ việc lùi lúc 7 giờ sáng vì sớm như đợt gặt.
Cố Quân gật đầu đồng ý. Vụ mùa sắp kết thúc , tranh thủ đợt kiếm ít phiếu nhu yếu phẩm, con chào đời kiểu gì cũng cần dùng đến.
Với cả, định xong vụ sẽ đưa Lâm Thư bệnh viện kiểm tra một chuyến.
Dạo ngóng chuyện thành phố từ mấy thanh niên trí thức. Có bảo ở điều kiện, vợ mang bầu cứ cách tháng khám một cho chắc ăn.
Nghĩ đến chuyện Lâm Thư bụng mang chửa, chuột rút hôm nọ, thấy khám ở bệnh viện lớn cho yên tâm. Một hai đồng tiền khám vẫn lo .
Lâm Thư đang ngủ lơ mơ thì thấy tiếng động, cô đoán chắc Cố Quân bắt cá nên để ý mà ngủ tiếp. Trong đầu cô còn m.ô.n.g lung nghĩ bắt cá thêm bao nhiêu ngày nữa mới giao hàng.
Hơn nửa tiếng cô tỉnh dậy, sân thì thấy chậu cá nheo và thùng cá chạch hằng ngày biến mất dấu vết.
Chẳng lẽ giao hàng ? Lại còn cùng Tề Kiệt nữa? Nghĩ đến đây, mí mắt trái của Lâm Thư cứ giật liên hồi. Cô vội vàng luộc quả trứng ăn tạm chạy sang nhà Xuân Phân.
Nhà Xuân Phân đang ăn sáng, thấy cô đến liền hỏi chuyện gì. Lâm Thư Đại Mãn hỏi dồn: "Anh Cố Quân ?"
Đại Mãn ngẩn : "Ủa, Quân bảo với cô là cùng thanh niên trí thức Tề lên thành phố ?"
Lâm Thư lắc đầu.
Đại Mãn trấn an: "Chắc là vì định về giờ nên cô thức giấc thôi."
"Thế kịp về ?"
"Họ xe đạp cả mà, nếu chuyện gì trắc trở thì chắc chắn về kịp, cùng lắm là muộn nửa tiếng thôi."
Lâm Thư đành về nhà chờ, nhưng mãi đến lúc tiếng kẻng báo việc vang lên vẫn chẳng thấy bóng dáng Cố Quân . Tim cô bỗng thắt . Chẳng lẽ... chuyện chẳng lành xảy ?