Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 18: Nhà mới
Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:34:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy con trai hình như còn chuyện nhưng dám mở miệng, Thi Hướng Minh gặng hỏi thêm, chỉ xoa đầu con kiên nhẫn dẫn dắt từng chút một.
“Thế… con ấn tượng gì khác ?”
“Cái giường … lúc nào con cũng ngủ chung với em gái hả ba?”
“Ừ. Cái giường là dì Vương đặc biệt nhờ thợ mộc đóng cho tụi con. Cái bàn học bên ngoài cũng , còn cả cái tủ quần áo nữa…” - Thi Hướng Minh vỗ nhẹ cánh tủ, mở cửa : - “Sau quần áo của con để bên trái, quần áo của em gái thì để bên nhé.”
Đôi mắt Thi Thư Văn sáng rực lên, từ giường thò nửa xuống, ngó nghiêng hết giường đến tủ, càng xem càng hứng thú.
“Nếu dì luôn đối xử với con và em, thì con… con đồng ý gọi dì là !”
Dì Vương khỏe, nhưng mà xinh , lúc nào cũng thơm.
Hơn nữa… hơn nữa còn thích chiếc giường mềm , trong chăn ấm áp, giống như ngủ … một đám bông .
Trước ở nhà bác cả bên nội, với em gái ngủ chung ở cái giường cũ kĩ ngoài nhà ngang. Chăn rách hở gió, đêm nào cũng mùi chân hôi của ông nội phảng phất trong khí.
Còn bây giờ, chỉ giường riêng, mà giường to sạch sẽ.
Chỉ cần bấy nhiêu thôi, Thư Văn thấy… kế cũng tệ chút nào.
“Về , đây chính là nhà của chúng .” - Thi Hướng Minh bật .
Thư Văn ôm chăn, chỉ ló nửa khuôn mặt, thì mắt cong cong, ánh mắt rốt cuộc cũng ngập đầy niềm vui.
“Con ngủ thêm chút nữa , ba sẽ lấy quần áo sạch để sẵn thang giường cho.”
“Vâng.”
Nói , Thư Văn rút trong chăn, chỉ chốc lát lôi cái áo bông khoe.
“Ba, con cũng học như Quân chứ?”
Thi Quân là con trai bác cả, chỉ hơn Thư Văn một tháng tuổi thôi, mà học nửa năm tiểu học .
“Ừ, hết con sẽ học lớp mẫu giáo lớn nửa năm, lên tiểu học. Em gái thì sẽ nhà trẻ.”
Hai năm chị cũng hứa sẽ cho con học, ai ngờ đến nơi chẳng cho nhà trẻ, đến tuổi tiểu học cũng lo đăng ký.
Thi Hướng Minh thấy may mắn vì kịp đón hai đứa về. Giờ chỉ cần cho thằng lớn học sớm một chút, để tụt quá xa bạn bè đồng trang lứa là .
“Con cũng học học nữa!”
Nằm chiếc giường mới, chăn thì ấm, nhà thì , sắp tới còn học… tất cả những điều khiến Thư Văn mừng bất ngờ.
Cậu bé ôm chăn lăn qua lăn , ngây ngô một .
Thi Hướng Minh gì thêm, chỉ cúi xuống đắp chăn cho tiểu Uyển, nhẹ nhàng khép cửa, bước ngoài.
Ngày đầu tiên hai đứa nhỏ trở về nhà, là bắt đầu bằng nụ .
….
43 khu tập thể - sân trong
Trời vẫn âm u, mưa lất phất. Nước mưa mặt sân đọng thành từng vũng nhỏ, vài dấu chân bùn thưa thớt còn in - chính là lúc gia đình Vương Niệm mới trở về.
Thi Hướng Minh tìm hai cái giẻ cũ, vắt xoắn để dẫn dòng nước mưa từ tường chảy xuống hành lang ngoài.
“Thi tổng công, đang giặt đồ ?”
Nhà Trương Quý Cường hành lang, Lưu Siêu Tiên đảo mắt một cái thấy Thi Hướng Minh đang ngay cửa giặt quần áo.
Một cái chậu lớn, một cái ván giặt, đàn ông cao lớn khom lưng xuống cọ cọ, trông vất vả buồn .
“Hai đứa nhỏ quần áo xong, tiện tay em giặt luôn.” - Thi Hướng Minh .
Lưu Siêu Tiên liếc ông chồng, sang Thi Hướng Minh với vẻ ngạc nhiên, trong lòng thì sướng rơn:
“Con trai lớn nhà với thằng Lập Nghiệp nhà trạc tuổi , cho hai đứa chơi cùng cũng .”
“Lát nữa qua nhà em ăn cơm nhé, để bọn nhỏ quen thêm.”
Trong lúc chuyện, tay Thi Hướng Minh vẫn ngừng . Anh xoay , cầm đôi dép nhựa ướt ở góc tường đem ngâm chậu nước.
Nhìn đôi giày, chỉ liếc một cái là ngay một đôi là của Vương Niệm. nét mặt Thi Hướng Minh vẫn chẳng đổi.
“Không chỉ ở cơ quan cần học tập Thi tổng công, mà ngay cả trong sinh hoạt hàng ngày, cũng đáng để học hỏi đấy!”
Lúc đầu Lưu Siêu Tiên chỉ cho vui, giờ thì thật sự ghen tị. Cô hậm hực trừng chồng một cái.
Lấy chồng Trương Quý Cường tám năm , đừng giặt giày, ngay cả lúc sinh nở gội đầu cũng tự lo.
Mẹ chồng thì cả đời quen kiểu truyền thống, con dâu lẩm bẩm thì chỉ bĩu môi, dám cãi ngay. Thấy con dâu vẻ bực, bà dắt tay cháu trai phòng, tránh để nó “hư” theo.
“Con về !” - Lập Nghiệp giãy , chạy thẳng về phía Thi Hướng Minh:
“Con tìm dì Vương!”
“Dì Vương ngoài mua đồ .” - Lưu Siêu Tiên kéo con , : - “Nhìn con kìa, hận thể con ruột của dì Vương nhỉ?”
“Dì Vương nấu ăn ngon mà.” - Lập Nghiệp đáp tỉnh bơ, tròn mắt nghĩ : - “Con chợ đón dì về!”
“Vào phòng bài tập ngay cho ba! Không xong thì tối nhịn cơm!” - Trương Quý Cường đưa chân đá nhẹ một cái.
“Cậu Thi , chắc …”
Mới bảy ngày trôi qua, Lưu Siêu Tiên tận mắt thấy hết tài khéo léo của Vương Niệm - đến cái bát vỡ cũng thể trò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-18-nha-moi.html.]
Thi Hướng Minh chỉ thấy một phần, vẫn còn nhiều thứ kịp để ý. Nghe , cũng sang bệ bếp.
Chỗ mặt xi măng bếp giờ ốp kín bằng những mảnh gốm vỡ, màu sắc đủ kiểu, hình dạng cũng vuông tròn xen kẽ.
“Cả ngày thấy đồng chí Vương loay hoay, tự tay mài từng mảnh gốm nhỏ để ghép kín khít. Không kiên nhẫn thì nổi.”
Cô còn chạy khắp nơi, gom hết bát đĩa mẻ về để tận dụng. Mảnh lớn thì xếp , khe hở nhỏ thì mài miết cho khít .
Thật ngờ… khi ghép xong sạch dễ chùi, chứ như mặt bếp xi măng dùng lâu cứ đen xạm, khó mà cọ cho sạch.
“Em cũng nên học học đồng chí Vương chứ.” - Tranh thủ cơ hội, Trương Quý Cường chen một câu, nhanh như chớp chuồn thẳng về nhà.
“Tốt cái ông Quý Cường, mới mấy năm dám chê bai hả…” - Lưu Siêu Tiên tức giận, chạy theo trong.
Chỉ còn Thi Hướng Minh ngẩn ngơ bệ bếp. Một lúc lâu mới thôi nghĩ ngợi lan man.
“Anh gì thế?”
lúc đó, Vương Niệm xách giỏ rau về đến cửa.
“Trời mưa thế còn kéo dài bao lâu, chuyện dựng mái che thể chần chừ nữa.” - Thi Hướng Minh như lảng , nhưng thật là giấu cảm xúc , suýt nữa xúc động đến cay mắt.
“Ừ, cũng đúng.”
Thời tiết năm nay thất thường, qua lập thu mà mưa vẫn dầm dề, để lâu thế nào cũng ảnh hưởng đến rau ngoài ruộng.
Tối nay còn mời khách ăn cơm, bếp núc chắc chắn lo xong.
“Em kho lấy đồ, phần còn để nha.”
“Được!” - Thi Hướng Minh lên, liếc qua giỏ rau hỏi thêm: - “Có cần đổi thêm phiếu lấy trứng ?”
Nhật Nguyệt
“Dăm hôm bác em mang cho hai chục quả trứng với một con gà …”
Quần áo Vương Niệm vẫn kịp , bác gái Ngô Anh mang theo trứng gà tới cửa, Vương Niệm sống cơm cũng kịp ăn rời .
Vương Niệm tiếc chẳng nỡ ăn trứng gà. Không trong nhà tích cóp bao lâu mới nhiều trứng thế.
“Của bác đưa thì cứ để dành, mua thêm cũng .” - Thi Hướng Minh , như hiểu rõ tâm ý của vợ: - “Tuần nghỉ, cả nhà về thăm hai bác .”
“Ừ, mua thêm chục trứng nữa nhé.” - Vương Niệm tươi.
Nhìn theo bóng Thi Hướng Minh giương ô bước , Vương Niệm còn kịp dọn đồ, thì thấy Lưu Siêu Tiên hớt hải chạy .
“Cậu Thi, khoan , chồng cùng với!”
Trương Quý Cường miễn cưỡng đẩy cửa, miệng còn ngậm nửa miếng khoai lang khô.
Chờ hai xa, Lưu Siêu Tiên lập tức lôi ghế ở cửa, lấy củ khoai khác đưa cho cô. Vương Niệm xua tay, nhưng cuối cùng vẫn nhét miệng.
“Chồng em giỏi thật đấy, gì cũng để tâm cả!”
“Anh Trương nhà chị cũng giúp việc trong nhà chứ bộ.”
Nói thế thôi, chứ Vương Niệm rõ Trương Quý Cường lười lắm, chỉ sợ vợ nên mới theo thôi. Mà đôi khi… sợ vợ cũng là một ưu điểm.
“Nếu mà kiếm mức lương như chồng em, chị chiều như ông hoàng luôn.”
Tiền lương công nhân thì rõ ràng, còn cán bộ hành chính thì giữ kín. Đến cả Trương Quý Cường cũng Thi Hướng Minh bao nhiêu. Chỉ chắc chắn một điều - cao hơn công nhân nhiều.
Thật , Lưu Siêu Tiên chỉ moi chút thông tin từ Vương Niệm, cố tình lái chuyện sang hướng đó.
Vương Niệm hề đón lời, chỉ thở dài:
“Công nhân cán bộ cũng đều là đồng chí lao động cả, khác gì .”
Nghe , Lưu Siêu Tiên hiểu ngay cô , nên đổi chủ đề:
“Này, em đoán xem hôm bữa Uông Văn Phương dẫn cô gái ?”
Đã sáu ngày kể từ khi Chu Sơn Tú xuất hiện ở xưởng 431, mà Lưu Siêu Tiên vẫn còn nhớ để hóng chuyện.
“Hóa trùng hợp như thế…”
Vương Niệm bưng chậu gỗ lên tầng hai, Lưu Siêu Tiên lon ton theo , hạ giọng kể.
Hôm , mấy bọn họ là đến nhà Uông Văn Phương, nên chẳng thấy gì. Ai ngờ mấy hôm bắt gặp Chu Sơn Tú ngay tại văn phòng.
“Họ thủ tục kết hôn, nhờ đó xin việc cho cô đấy.”
Trong công đoàn hạng mục sắp xếp công việc cho nhà cán bộ, công nhân viên. suất thì ít, khi còn chẳng vị trí trống. Người như Chu Sơn Tú - học hết cấp hai còn xong - thì cơ hội gần như bằng .
Mà , chẳng bao lâu thấy cô lấy chứng nhận kết hôn, còn đang đơn xin nhà ở.
Người kết hôn với cô chính là phó khoa Dương - phụ trách bảo vệ ở phân xưởng hai. Ông ba mươi lăm tuổi, vợ cũ là trí thức, hai ly hôn đầu năm, ba đứa con thì đều ở với ông .
Không ngờ nhanh thế tái hôn.
Điều đáng hơn cả, là họ còn sắp phân nhà mới. Nếu may mắn, dọn về khu tập thể 43 .
“Ôi, đừng mà dọn đây… Ngày nào cũng chạm mặt thì sống nổi…” - chỉ nghĩ thôi mà Lưu Siêu Tiên thấy khó chịu.
Vương Niệm cũng chẳng mong Chu Sơn Tú trở thành hàng xóm. Cô chỉ gượng:
“Chuyện phân nhà thì quyết định .”
Dù gì cũng chỉ là từng mai mối thành. mỗi trông thấy Chu Sơn Tú, Vương Niệm vẫn nhớ đến cảnh vụng trộm ngày xưa với đàn ông .
“Thôi bỏ , nghĩ nhiều thêm phiền. Còn hơn là nghĩ tối nay ăn món gì ngon… Thế em chuẩn đãi khách thế nào ?”
Lưu Siêu Tiên hì hì. Tối nay chị nhất định nếm thử tài nấu nướng mà con trai chị khen ngợi hết lời mới .