Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 16: Bọn nhỏ tới

Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:34:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đồng chí, cái bát hoa nứt , lấy đây.”

Mỗi khi nhặt một món, Vương Niệm đều lớn một tiếng, ngay mặt đặt riêng phần hỏng sang một bên.

Cứ thế, nhặt một cái thì một câu, khiến tài xế thể bắt bẻ chút nào.

“Đồng chí, chỗ cũng mẻ nè…”

Vậy là, bắt đầu học theo cô. Trong chốc lát, xung quanh là tiếng nhắc nhở, hết đến khác, sắc mặt mấy bán hàng càng lúc càng đen .

công nhận, câu của gã trung niên cũng phần đúng.

đáy sọt quả thực đồ hơn, chỉ là chúng dính đầy bụi đất và bùn đỏ, còn mùi ngai ngái.

Có lẽ chúng chất đống ở đó lâu, thậm chí còn từng gặp nước ngập, nên bề ngoài mới xí thế .

Vương Niệm chỉ cần dùng ngón tay cái khẽ sờ, nếu vết nứt thì liền để sang một bên chỗ .

Còn những vết mẻ nhỏ thì dựa vận khí.

Quản lý cửa hàng thật vẫn từ nãy. Thấy Vương Niệm lau sạch lớp bụi đất, lộ đồ sứ bên trong sáng bóng, bà bắt đầu thấy yên. Những thứ mà bán rẻ thì cũng tiếc thật.

Sau khi lựa chọn gần nửa buổi, Vương Niệm chọn một đống khá lớn.

Đứng lên, cô thấy chân mỏi, xoa ái ngại:

“Đồng chí, cho mượn miếng giẻ lau. Không rửa sạch thì nó còn dùng .”

Quản lý cửa hàng quả nhiên động lòng, đặt tay chống nạnh bước đến gần:

“Đây là phúc lợi nhà máy dành cho công nhân viên. Nếu bán theo giá cửa hàng thì rẻ thế …”

là một nữ trung niên, cánh tay trái đeo phù hiệu đỏ ghi rõ chữ “Giám đốc”, chuyện cũng cố ý chống nạnh, khoe phù hiệu mặt .

mà, mấy món …” Vương Niệm chỉ chỉ đống chén bát chân, “Vạn nhất cái nào rạn, tính đây?”

“Cô mua nhiều thế !” Giám đốc cửa hàng bộ khó xử, im lặng một lúc mới phất tay:

“Thôi , bớt thêm cho cô chút, nhưng thế nào thì tự cô chịu, chúng cam đoan.”

Vương Niệm vẻ do dự, xổm xuống định lau thêm nhưng ngay lập tức bà giám đốc ngăn .

Một lát , cô mới gật đầu tỏ vẻ đồng ý:

“Cũng coi như hên xui, cùng lắm thì mấy cái bát vỡ đem lót ở góc tường nhà vệ sinh cũng .”

“Vẫn là đồng chí thông minh!” Lời tưởng chừng vô tình mắt bà giám đốc sáng lên, liền bước tới gần, khuyên nhủ:

“Hay là mấy cái mẻ vụn cô cũng lấy hết , tính rẻ thêm cho.”

Sau vài vòng mặc cả, cuối cùng Vương Niệm chỉ mất sáu đồng tiền mà ôm cả một đống bát đĩa, còn tặng kèm cả cái sọt tre sứt.

Cô chỉ , chậm rãi xếp gọn cả bát lành lẫn bát vỡ trong sọt.

Rõ ràng, giám đốc cửa hàng và tay tài xế tìm “chiêu tiêu thụ” hàng tồn kho, cứ khách nào đến là nhiệt tình đẩy mấy món sứ hỏng .

Trước khi rời , Vương Niệm còn khác xì xào : hai là vợ chồng.

Thảo nào bà giám đốc sốt sắng như thế…

….

43 dãy nhà tập thể.

“Em gái, em mua gì thế ?”

Vương Niệm bận rộn ở cửa hàng suốt mấy tiếng, kịp ăn trưa, chọn vải nhờ xe đẩy mang về khu tập thể.

“Một ít bát mẻ thôi.” Cô trả lời.

Vừa về đến nơi thì gặp đúng lúc mấy nhà khác đang tới nhận phòng. Thấy , Lưu Siêu Tiên vội chạy tới giúp một tay khiêng đồ.

Nhìn sọt thấy chén đĩa sứt mẻ, Lưu Siêu Tiên ngẩn :

“Đã vỡ thế mua về gì? Nhà em khổ đến mức .”

Nghe Vương Niệm để lát nữa lót góc nhà vệ sinh, cô càng hít một .

Trong đầu Vương Niệm chỉ nghĩ: lót sứ tường sẽ chống ẩm mốc.

Còn trong đầu Lưu Siêu Tiên lo: bỏ thêm tiền mua xi măng !

Hai mang tâm trạng khác nhưng vẫn cùng khiêng cái sọt tới chỗ ống nước. Vương Niệm lấy tấm vải che :

“Cứ để tạm đây, lát nữa rửa sạch.”

Ở dãy tập thể, nhiều nhà cũng đang mở cửa dọn dẹp.

“Thế là từ giờ chúng chính thức là hàng xóm .”

“Sau tiện qua lắm.” Vương Niệm mỉm đáp.

Đi qua cầu thang thì đúng lúc gặp vợ chồng Cao Kiến Hoa từ tầng xuống.

“Đồng chí Tiểu Vương.”

La Tú Anh tươi, đỡ eo bước cẩn thận phía .

“Đồng chí La.”

“Nhà chọn phòng 5 tầng hai, ngay nhà đồng chí Lưu.” La Tú Anh chỉ tay, “Hai bên trái đều , mùa đông ấm áp hơn nhiều.”

Nói xong, cô thao thao bất tuyệt kể vì chọn tầng một: nào là vì nhà vệ sinh, nào là mùa hè muỗi nhiều, nào là ồn ào… Tóm , mắt cô thì tầng một khuyết điểm.

“……”

Rõ ràng cô quên mất rằng mặt , cả Vương Niệm lẫn Lưu Siêu Tiên đều… chọn tầng một.

“Thôi, chị chậm thôi nhé. về rửa tay cái .”

Nghe nãy giờ khách sáo mà kèm châm chọc, Vương Niệm chỉ sợ nhịn nổi mà bật .

“Ngày mai chúng chuyển nhà, em gái rảnh thì qua giúp một tay nhé!”

“……”

Câu , Vương Niệm coi như thấy, cứ thẳng về phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-16-bon-nho-toi.html.]

Sau khi rửa sạch tay, cô mới lấy cái màn thầu nguội từ sáng kịp ăn, gặm vội, xắn tay áo tiếp tục công việc.

Xem phòng ốc xong cũng gần như đấy, chỉ còn vợ chồng Lưu Siêu Tiên vẫn bận rộn ở đó.

Hai vợ chồng bọn họ đều , trong nhà chỉ còn già và trẻ con, nên mới tính nhân dịp hôm nay nghỉ đem hết đồ đạc lớn thể dọn thì dọn luôn.

Lần chẳng cần ai nhắc nhở, Vương Niệm chủ động mở lời giúp đỡ.

Cả nhóm bận rộn tới khi trời tối hẳn, ăn cơm chiều ở nhà ăn tập thể xong mới trở khu nhà tối đen như mực.

Đẩy cửa phòng, cô mò mẫm kéo đèn dây xuống, ánh sáng lập tức tỏa .

Ban ngày bận rộn còn cảm thấy gì, buổi tối khi xung quanh yên tĩnh, Vương Niệm bỗng dưng thấy trống trải. Trong thoáng chốc, cô như về kiếp .

Mới chỉ vài ngày thôi, quen với trong phòng luôn thêm tiếng động của hai .

Cô bước đến bên tủ, vặn mở chiếc radio, để trong phòng thêm chút âm thanh khác, mới ôm cái sọt đồ nhà.

Ngoại trừ hơn mười cái bát rõ ràng sứt mẻ, những thứ còn Vương Niệm đều mang về cẩn thận.

Cũng may cô gặp may, chọn bừa một sọt mà thực nhiều món vỡ.

Chỉ điều, bác tài xe tải cứ ngừng lặp lặp bên tai rằng nếu hỏng sẽ bồi thường, thành Vương Niệm dứt khoát gộp hết những món tổn hại chung một đôi.

Kết quả là cuối cùng chẳng ai thèm để ý thêm, cả lô hai đồng tiền bán sạch, còn phụ thêm tay giúp dỡ hàng nhanh ch.óng, đến mức lúng túng.

Dùng nước sạch rửa sơ qua bùn đất, từng chiếc chén, cái đĩa lộ dáng vẻ ban đầu.

Phần lớn đều là kiểu dáng thường thấy thời : thành ngoài in hoa văn, hoặc đơn giản là ba đường viền lam quanh miệng chén.

Trong đó vài bình và bát, khi rửa kỹ hơn, Vương Niệm thấy rõ ràng hoa văn mẫu đơn phủ men màu Pháp Lang bên ngoài.

trong nghề, cũng chẳng phân biệt nổi đó là đồ thật bản , nhưng chỉ riêng hoa văn tinh xảo như cũng khiến chúng đáng giá.

Dùng khăn bông lau khô, Vương Niệm nâng niu cất bát đĩa trong tủ quần áo.

“Cuối cùng cũng chỗ để gia vị .”

Nhìn một hàng bình nhỏ sạch bóng, cô bật vui vẻ.

Tính kết quả cũng ngoài mong đợi, 90% đều còn , chỉ mấy cái ban đầu lấy là đồ vỡ.

Bình lớn để mỡ heo, bình nhỏ để xì dầu… mỗi món đồ Vương Niệm đều tính sẵn công dụng.

Đêm , cô chìm trong niềm vui nhỏ bé của việc bày biện cho căn nhà mới.

….

Văn Tây Hương, ga xe buýt chân núi Trường Sinh.

Chiếc xe buýt bám đầy bùn đất dừng , bác tài lầm bầm trách móc cái thời tiết quái gở, hùng hổ mở cửa cho hành khách xuống.

Đám đông ùa .

Đi cuối cùng là Thi Hướng Minh. Anh ngẩng đầu trời, lo lắng sang dặn dò hai đứa nhỏ:

“Mưa lớn, Thư Văn, nhớ dắt tay em gái cho chắc.”

Giọng non nớt của trẻ con đáp “”, bé gầy gò tên Thư Văn đầu căn dặn em gái.

Vừa đặt chân xuống đất, đôi dép nhựa lập tức lấm lem bùn đỏ sền sệt.

Nhật Nguyệt

“Cẩn thận đường trơn.” Thi Hướng Minh đầu dặn thêm.

“Hướng Minh!”

Đột nhiên, một giọng trong trẻo vang lên xuyên qua màn mưa, như sấm nổ ngay bên tai .

Đó là giọng khi vui thường vô thức cao v.út, khi bình thường nhẹ nhàng thong thả, ban đêm còn uyển chuyển mơ hồ khiến thể lắng tai.

Vương Niệm khoác áo tơi, chạy căng chiếc ô che mưa.

“Sao em ở đây?” Thi Hướng Minh vội đưa tay ngăn hai đứa nhỏ xuống xe: “Anh báo giờ về mà.”

“Em đoán đó.” Vương Niệm ngẩng đầu, cặp lông mày thanh tú cong cong, gương mặt đầy vẻ tinh nghịch: “Thế nào, giỏi ?”

“Ừ, giỏi lắm.” Thi Hướng Minh thật lòng khen, mới tránh sang một bên: “Đây là Thư Văn, còn là Tiểu Uyển.”

Thi Thư Văn hàng mi dài và cong, đôi mắt đen láy, môi mỏng giống hệt Thi Hướng Minh, chỉ là gầy đến mức xương hàm nổi rõ.

bé sáu tuổi , vì sự ngây thơ hồn nhiên, là ánh mắt đầy cảnh giác.

Ánh tràn ngập sự đề phòng, đôi bàn tay nhỏ vô thức che chở em gái phía .

Thi Uyển trai che khuất, chỉ dám len lén thò mắt qua khuỷu tay để quan sát Vương Niệm, đôi mắt tròn xoe ngập tò mò.

“Xuống xe nhanh lên nào!”

Tiếng thúc giục của bác tài vang lên. Vương Niệm liền đưa ô cho Thi Thư Văn:

“Anh che cho con , còn em sẽ bế Tiểu Uyển.”

Không cho Thi Hướng Minh kịp phản đối, cô tháo đai áo mưa, ôm bổng Tiểu Uyển giấu bên trong áo tơi.

Cô bé quá nhẹ, nhẹ đến mức chỉ cần một tay là thể bế lên, cảm giác rõ cả xương cốt mỏng manh.

Quay nhận lấy cái bao trong tay Thi Hướng Minh, Vương Niệm cất giọng thúc giục:

“Đi thôi, mưa càng ngày càng to .”

“Được.” Thi Hướng Minh gật đầu, cúi xuống bế lấy Thi Thư Văn đang căng cứng như một khúc gỗ.

Vương Niệm đầu ôm Tiểu Uyển, còn Thi Hướng Minh cũng đầu bế Thư Văn.

Mưa rơi lộp bộp ô, nhanh ch.óng hắt ướt cả ống quần Thi Hướng Minh.

Anh khẽ hỏi:

“Sao em sáng nay về?”

“Em hỏi lịch xe từ huyện mấy hôm . Hôm qua hai chuyến, hôm nay mới là chuyến đầu tiên.” Vương Niệm thành thật đáp.

Cổ họng Thi Hướng Minh khẽ động, môi mấp máy nhưng cuối cùng gì.

Một lúc lâu , thở dài, mỉm :

“Chúng về nhà thôi.”

Một nhà bốn … cùng trở về.

Loading...