Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 15: Cái giường này không tồi
Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:33:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà thợ mộc Trịnh ở khu tập thể 7, một căn nhà trệt bốn ở, rộng đầy 30 mét vuông với hai gian nhỏ.
Cả dãy nhà trệt ít nhất hai chục gian. Vì phía nhà chính là cửa nhà khác nên chuyện nấu nướng gom chung một dãy bếp bên hông.
Khi ba tới nơi, Trịnh thợ mộc đang lúi húi nấu cháo trong bếp.
Ngay bếp, đặt một khúc gỗ gọt nhẵn, bên cạnh còn một chiếc giường đôi đang thành hình.
Nhân lúc Lưu Siêu Tiên bếp chuyện với ông, Vương Niệm tranh thủ gần, quan sát kỹ tay nghề thợ mộc.
Mỗi thanh gỗ đều mài láng bóng, áp sát còn mùi dầu trẩu thoang thoảng.
“Đồng chí đóng loại giường gì?”
Thợ mộc bưng bát cháo loãng từ trong bếp , thổi hỏi.
Không vòng vo, Vương Niệm lấy ngay bản vẽ hôm qua :
“Đồng chí xem kiểu ?”
“Cái cô tự vẽ ?” - Lưu Siêu Tiên tò mò, ghé sát .
“Ừ, tự nghĩ thôi.” - Vương Niệm : - “Thi Uyển mới ba tuổi, nếu để con bé trèo lên xuống giường cao thì yên tâm. dù cũng là con gái, để ngủ đất thì cũng bất tiện…”
Cũng chỉ vì nhà quá chật, hai đứa trẻ chắc ở chung phòng nhỏ vài năm nữa. Nhà cửa thể nới rộng, chỉ thể khéo xoay sở từ cái giường mà thôi.
Bản vẽ của Vương Niệm tham khảo từ giường tầng ở ký túc xá kiếp , cầu thang nhỏ thể tận dụng ngăn tủ.
Phần giường thiết kế phức tạp, thể tháo rời khung, đầu giường còn gắn thêm vài ngăn kéo nhỏ. Sau mua ít vải bông về che , giường sẽ thành một gian riêng tư cho con.
“Trời ơi, em chu đáo thật đó!” - Hoàng Thu Hồng tròn mắt, giọng bật cao.
Chị vốn cũng một trai một gái. Con trai đang ngủ tạm ở phòng khách, còn chị và chồng giường lớn cùng bé gái. thằng bé sắp mười tuổi, ngủ chung với cha thì quả là bất tiện.
Hai vợ chồng cũng bàn tính đóng một cái giường đôi: con trai ngủ tầng , tầng thì che tạm bằng tấm vải. So , sự tính toán của Vương Niệm quả thật chị thấy hổ.
“ mà thì tốn tiền lắm.” - Lưu Siêu Tiên ngập ngừng, tiếc rẻ: - “Có giường cho con ngủ là , cần cầu kỳ thế.”
Vương Niệm còn kịp đáp, Hoàng Thu Hồng chen :
“Chị nghĩ mà xem! Giường con bé dùng đến tận lúc cưới cũng chẳng hỏng. Tính còn tiết kiệm hơn nhiều.”
là một cho chắc, khỏi lo con lớn mà chẳng chỗ đàng hoàng.
Ngẫm nghĩ một hồi, Lưu Siêu Tiên thấy cũng lý.
“Giường đồng chí vẽ thì khó, chứ thật tốn mấy công sức. Chủ yếu là phần cầu thang thôi.” - Thợ mộc trả bản vẽ cho Vương Niệm, xuống hút nốt chén cháo.
Cháo cạn đáy, ông đặt bát xuống, vẫy tay:
“Đi, để cho các cô xem.”
Trước mấy căn nhà trệt một cái lán gỗ. Ông mở dây thép khóa cửa, đẩy hàng rào bước .
Trong lán chất đầy gỗ nguyên liệu bào cùng nhiều sản phẩm dở dang. Chỉ một cái liếc mắt, Vương Niệm thấy khung giường tầng lắp ván.
“Cái vốn đặt, đó chồng chị điều sang xưởng khác, giường bỏ dở đến nay. Nếu đồng chí chê, để rẻ cho.”
Khung giường từ gỗ bưởi, to bản hơn loại thường, chắc chắn. Với chất liệu , dùng 20 năm cũng chẳng vấn đề.
“Vậy thì bác dùng luôn cái khung tiếp cho .” - Vương Niệm dứt khoát đồng ý.
“Ván giường cũng sẵn , chỉ cần mấy hôm nữa thêm cầu thang nữa là xong. Có điều là…” - đến đây, thợ mộc Trịnh ngập ngừng một chút mới tiếp: - “Không thể đổi bằng ít phiếu thịt ? Cuối tháng , cũng mua cho bọn nhỏ chút thịt tươi.”
Có lẽ thấy rổ xương sườn trong tay Hoàng Thu Hồng, nên ông mới nghĩ tới chuyện .
Dù đều là công nhân trong cùng một nhà máy, nhưng cảnh mỗi nhà mỗi khác. Nhà ông thì lúc nào cũng thiếu hụt , cải thiện bữa ăn thì chỉ cách xoay xở thêm như .
Vương Niệm nhớ trong ngăn kéo vẫn còn mấy tập phiếu, liền gật đầu:
“Bác chỉ cần phiếu thịt thôi ạ?”
“Phiếu thịt hoặc phiếu vải đều .”
“Được!”
Thấy Vương Niệm đồng ý sảng khoái như thế, mặt thợ mộc Trịnh liền nở nụ , liên tục hứa sẽ thật cho cô. Cả tiền dầu trẩu vốn định tính thêm cũng bỏ qua.
Sau khi bàn xong thời gian giao giường, Vương Niệm kéo hai bạn cửa hàng trong khu để xem thêm đồ.
Giường , thì chăn ga và rèm vải cũng chuẩn .
“Thật đúng là hai đứa nhỏ nhà Thi đồng chí phúc.” - Hoàng Thu Hồng cảm khái.
Trên đường , Vương Niệm lấy trong túi một quyển sổ nhỏ, dùng b.út chì tiếp tục phác vài bản vẽ. Hoàng Thu Hồng và Lưu Siêu Tiên tò mò, liền ghé sát .
Trong sổ, cô ghi danh sách những thứ cần mua. Thứ nào xong thì gạch , thêm phía những thứ mới phát sinh.
Nhật Nguyệt
Lưu Siêu Tiên học nhiều, mới học hết năm nhất trung học nghỉ, nên nhiều chữ Vương Niệm cầu thả, cô quen.
“‘Đào… vại’? Đào gì cơ?”
“Đấy là bình gốm, tức là hũ sành đó. Em vội thôi, dùng hũ men chum sành đều .” - Vương Niệm .
Trong nhà tủ chén, nhưng bát đũa thì thiếu. Ba cái đĩa, hai cái bát, thêm một khách nữa là đủ đũa.
Ngoài còn thiếu lọ đựng gia vị. May mà mấy gói gia vị “bàn tay vàng” vẫn còn, chỉ cần đồ chứa là chỗ để dùng.
Nói chung, cứ chịu khó để ý thì thấy trong sinh hoạt thiếu đủ thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-15-cai-giuong-nay-khong-toi.html.]
“Cuộc sống thì còn dài. Có tiền thì sắm dần, thì tạm dùng đồ sẵn cũng .” - Lưu Siêu Tiên đưa sổ cho Vương Niệm: - “Nhà chị vẫn dùng hũ muối bằng vỏ hộp sắt đấy, dùng thì thôi.”
“ mua đồ hộp về cũng tốn tiền mà.” - Vương Niệm : - “Trong nhà bây giờ gần như chẳng gì, sắm dần cho đầy đủ vẫn hơn.”
Đang chuyện, Hoàng Thu Hồng bỗng nhận hai phía quen, kỹ hóa là Uông Văn Phương và… Chu Sơn Tú.
Hôm nay Chu Sơn Tú mặc áo khoác xám trắng bằng sợi tổng hợp, quần xanh lam, đôi giày da gót gõ lộp cộp, gây chú ý.
Vừa thấy, Vương Niệm gọi ngay:
“Chị dâu, là Chu Sơn Tú!”
Chuyện Chu Sơn Tú thất bại trong buổi xem mắt ở đội sản xuất hề ai bàn tán, ngược , việc Tạ Hoa trở thành phố mới là đề tài xôn xao.
Ngay cả dì Ngô Anh cũng từng dò hỏi tin tức nhà họ Chu.
Nghe Chu Sơn Tú xin nghỉ một tháng để lên tỉnh thăm chị gái, từ sớm. Sau đó thì chẳng ai thêm tin tức gì.
Chớp mắt, Vương Niệm kết hôn với Thi Hướng Minh, vốn nghĩ sẽ còn gặp , ngờ sớm chạm mặt. Mà ngay trong nhà máy 431 …
“Không hai đó tới đây gì?” - Hoàng Thu Hồng cau mày: - “Chẳng lẽ Uông Văn Phương giới thiệu cho trong nhà máy?”
Nếu chuyện Chu Sơn Tú t.h.a.i là thật, thì với tính khí bốc đồng của Uông Văn Phương, cô dễ để yên. nếu , thì với cách ăn mặc , tám phần là xem mắt!
Lưu Siêu Tiên rõ chuyện, nhưng linh cảm sắp náo nhiệt để xem, liền nhanh nhảu:
“Để hỏi thăm xem.”
“Đi .” - Hoàng Thu Hồng gật đầu.
Vương Niệm thì lắc đầu:
“Em còn nhiều việc, thôi hóng chuyện .”
“Vậy em .” - Hoàng Thu Hồng xách rổ lên tay, kéo luôn Lưu Siêu Tiên: - “Chúng xem cho rõ, thể để Uông Văn Phương hại khác.”
Trước khi , Lưu Siêu Tiên còn cố ý với Vương Niệm:
“Nhà chị bốc trúng căn hộ , ngay cạnh nhà em luôn. Chiều nay chị lên phòng quản lý lấy chìa khóa.”
Thế là , hàng xóm định, còn là dễ gần.
Nhìn theo bóng hai xa, Vương Niệm quẹo sang lối khác.
Khu xưởng 431 rộng đến mức, những ai điều kiện khá thì đều bằng xe đạp. Nếu bộ vòng quanh khu sinh hoạt, ít nhất mất ba tiếng đồng hồ.
Từ nhà thợ mộc đến cửa hàng cũng mất gần hai mươi phút.
Mùa thu sang, gió lạnh ngày một rõ. Cái nóng ngày cưới chẳng còn dấu vết, mới dạo một vòng mà cảm thấy se lạnh.
Vương Niệm nghĩ, tiện tay lôi tiền trong túi đếm.
Nếu tìm vải sợi tổng hợp phù hợp, cô may cho bố chồng hai cái áo khoác. Bấy lâu nay, cô từng may tặng hai vị trưởng bối thứ gì.
“Không lâu đụng máy may, còn nhớ cách cắt may nữa…”
Kiếp , khi còn thành niên, Vương Niệm từng nhiều nghề.
Bị bóc lột hai năm ở một quán ăn, đó cô đến xưởng may nhỏ trong thôn học nghề, bắt đầu từ việc chạy máy.
Sau cô còn học cả cắt may quần áo. vì chứng đau cột sống quá nặng, cô buộc đổi việc.
Đang mải nghĩ ngợi, thì một chiếc xe màu xanh dừng ngay cửa hàng khu xưởng khiến Vương Niệm chú ý.
Xung quanh xe tụ tập khá đông, bàn tán ồn ào, chỉ trỏ.
“Nếu góp ý thì cứ lên nhà máy mà , chúng đều bán theo giá quy định cả.”
Bên cạnh xe, một đàn ông trung niên mặc áo kẻ thủy thủ chống nạnh, giọng gay gắt.
Đám đông dần tản bớt, chỉ còn vài nấn ná, lom khom bới tìm trong mấy sọt hàng.
Hơn chục sọt tre cao ngang đùi, bên trong chất đầy… bát, đĩa, nồi, chén, thau.
“Đồng chí, mấy thứ bán ?”
Vương Niệm bước nhanh tới, tiện tay nhặt một chiếc chén rượu nhỏ.
Men ngoài thô, trong lòng chén phủ bụi dày. Sau khi lau sơ, ánh men trắng bên trong sáng lên rõ rệt.
Không loại sứ cao cấp, nhưng so với đồ sành thì hơn nhiều.
“Một cái phiếu nhu yếu phẩm, bên bán hai hào một cái, còn chỗ chỉ một hào thôi…”
Đây đều là hàng tồn từ xưởng gốm đóng cửa nhiều năm . Một phiếu nhu yếu phẩm thể mua bao nhiêu tùy ý, hạn chế lượng.
Có điều tự bới trong đống hàng , hàng mẻ để lựa. Tìm cái thì coi như may, nhưng chẳng may rơi vỡ thì bồi thường.
Nhiều thấy hàng sứt mẻ nhiều quá thì nản, chỉ bới vài cái bỏ .
“Chúng vận chuyển từ núi xuống, vỡ mấy cái là bình thường thôi!”
“Muốn thì mua, thì thôi!”
“Xưởng trưởng nhờ ít quan hệ mới lấy về chỗ hàng thế , là do các hàng đấy!” - Người đàn ông trung niên tranh cãi với mấy khoát tay.
Trong lúc còn đôi co, Vương Niệm lẳng lặng xổm xuống, cẩn thận lựa từng món, gạt những cái nứt mẻ ngoài.
Nhìn kỹ vết vỡ, cô đoán quá nửa là do vận chuyển cẩn thận mới hỏng, chứ hàng kém ngay từ đầu.
Còn chuyện bán đổ cho khách, cô chẳng mấy bận tâm.