Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 10: Phiếu công nghiệp
Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:31:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thị trấn huyện Văn Tây.
Đây là đầu tiên bốn năm rưỡi xuyên đến thế giới , Vương Niệm đặt chân huyện thành.
Bầu trời âm u, đường phố chật chội, trong khí quẩn quanh một mùi bụi đất xộc thẳng mũi, khiến cả huyện thành phủ một màu xám xịt.
Ngô Anh quả sai, cơ sở vật chất ở huyện thành còn kém xa so với xưởng 431.
Thi Hướng Minh vốn thường xuyên mời đến huyện thành để chỉ đạo công tác ở các nhà máy, nên quen thuộc với nơi . Xuống xe ở bến, liền dẫn Vương Niệm rẽ một con ngõ nhỏ.
“Chút nữa lấy giấy chứng nhận xong thì chen ở cửa hàng quốc doanh. Chúng còn thể dùng giấy hôn thú để xếp hàng nhận phiếu mua đồ gia dụng.”
Người khác cưới vợ đều cha , họ hàng lo liệu. Đến lượt Thi Hướng Minh, việc chỉ hai họ tự tay thu xếp. Ngay cả chuyện đặt mua hũ vại trong nhà cũng do Vương Niệm tự quyết.
Cha Thi thì bận trông cháu giúp trai, chẳng thể phân , nên báo sớm là thể đến dự hôn lễ.
Về chuyện , Thi Hướng Minh cũng chẳng bao nhiêu oán giận, chỉ là những thủ tục theo quy củ, cuối cùng thường xuyên phiền đến vợ chồng Hoàng Thu Hồng và Ngô Anh.
Nghe , Vương Niệm vội cúi đầu chiếc túi vải quân đội đeo n.g.ự.c, chắc chắn thắt lưng buộc c.h.ặ.t.
Trong túi mấy đồng tiền tiêu vặt ít ỏi nguyên để , cộng thêm chút tiền phòng mà Vương Dũng và chị dâu dúi cho mấy ngày .
Trước khi lên xe, Thi Hướng Minh còn nhét cho cô 500 đồng tiền lớn cùng một xấp phiếu, cô cả chặng đường cứ nơm nớp lo lắng. Lên xe , cô còn cố ý giấu c.h.ặ.t túi trong áo khoác.
“Hôm qua kiểm kê đồ đạc, phát hiện nhà còn thiếu cái nồi xào. Em tính mua thêm một cái nồi nấu.” Vương Niệm .
Tổ ấm nhỏ của hai sắp thành hình. Ngoài căn phòng phân xuống, thì hầu như vật dụng trong nhà đều chuẩn đầy đủ.
Chỉ là, trong tay Thi Hướng Minh chỉ còn hai tấm phiếu công nghiệp. Sau khi đổi lấy nồi hấp, d.a.o phay và chảo lớn, thì cái nồi xào vẫn lo liệu .
Nghe ở cửa hàng quốc doanh huyện thành thường ngầm mua bán các loại phiếu, Vương Niệm liền mang theo tiền riêng, định thử vận may.
Dù thì là một gia đình hai , cũng thể để Thi Hướng Minh bỏ tiền lo liệu hết thảy.
Hai tắt qua con ngõ gập ghềnh, mặt đất lổn nhổn, nhiều chỗ gạch lát cạy mất, để vô hố lồi lõm.
Dù cẩn thận, nhưng đến khúc cua, một chiếc xe đạp lao bất ngờ vẫn khiến cả hai giật nảy.
Đinh linh đinh linh
Chiếc xe đạp chao đảo, suýt quệt hai mới loạng choạng lao xuống một cái hố ven đường, ngã nghiêng cả lẫn xe.
Lúc Vương Niệm hồn, mới phát hiện đang trong tư thế hai chân lơ lửng, Thi Hướng Minh ôm gọn trong khuỷu tay.
“Không thương chứ?” - nhíu mày hỏi, giọng bình tĩnh đến mức thở cũng rối loạn chút nào. Nói xong liền nhẹ nhàng đặt cô xuống đất: “Để xem, hình như đồng chí thương.”
Người đàn ông trung niên ngã khỏi xe đạp phệt hố bùn, nửa bùn đất.
Bên hông Vương Niệm vẫn còn vương cảm giác bàn tay ấm nóng , như đang lan nhanh qua lớp vải tận da thịt.
Cô khẽ xoa xoa chỗ nóng ran qua lớp áo, mới bước theo .
là những lúc, cảm giác tim khẽ rung động đến những khoảnh khắc kỳ lạ thế .
“Đồng chí, chứ?”
Thi Hướng Minh đỡ đàn ông lên phiến đá ven đường, nhân lúc ông còn hồn, xoay dựng chiếc xe đạp lên.
Xe xích bật khỏi rãnh, kéo lê mặt đất. Thi Hướng Minh dựng xe lên, thành thạo lắp sợi xích, thử đạp hai vòng để chắc chắn bánh xe chạy trơn tru, đó mới vỗ tay phủi bụi.
Tất cả động tác liền mạch, gọn gàng, khiến đàn ông trung niên vốn còn đang rên đau nghẹn nửa câu trong cổ họng.
“Cảm ơn… cảm ơn đồng chí.” - ông thở phào, dùng mu bàn tay quệt bùn mặt, đảo mắt khắp con ngõ đầy trách cứ - “Đường sá kiểu gì mà ai phá nát như thế .”
Vương Niệm khẽ tiến gần, ánh mắt lập tức hút bộ quần áo Tôn Trung Sơn màu xám của đàn ông.
Áo Tôn Trung Sơn màu xám, tay xách cặp da đen - điển hình là cách ăn mặc của cán bộ. Nhìn khí chất và cách ông chuyện, hẳn địa vị cũng thấp.
Vương Niệm đó để ý, cả con ngõ , nhà nào cũng chất củi lửa hoặc đồ linh tinh chắn ngay cửa. Có sợ củi ẩm, bèn cạy gạch lát đường kê sát tường nhà , đó hàng xóm cũng bắt chước theo.
“Đều chất ở ngay cửa nhà họ.”
Cô chỉ bừa một chỗ, đống củi quả nhiên lộ góc gạch xanh còn sót .
Người đàn ông theo, ánh mắt lập tức trầm xuống.
“ thấy tay đồng chí thương , để xem giúp nhé?”
Lúc ngã, ông bản năng chống tay xuống đất, giờ liên tục xoa cổ tay, trông vẻ khá đau.
“Cậu là bác sĩ ?”
Thi Hướng Minh lắc đầu, bước tới chỗ lu chứa nước mưa bên tường múc chút nước rửa sạch tay, mới xuống cạnh ông:
“Trước từng theo ông ngoại học chút ít y thuật.”
Hoàng Thu Hồng bảo Thi Hướng Minh là con cháu nhà Đông y, thật chỉ học lỏm vài chiêu da lông từ ông ngoại. Gia truyền đến đời mợ và thì coi như đứt hẳn.
Trong lúc Thi Hướng Minh kiểm tra tay cho đàn ông, Vương Niệm cúi đầu quần áo , chắc chắn dính bùn. Đây thể là tấm ảnh cưới duy nhất trong đời, tuyệt đối thể để vấy bẩn.
Dưới động tác xoa bóp, cơn đau dần dịu . Người đàn ông ngẩng lên thấy Vương Niệm đang cẩn thận lau bùn b.ắ.n đôi giày da, liền hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-10-phieu-cong-nghiep.html.]
“Hai đồng chí chụp ảnh ?”
Cô gái mặc váy liền mới tinh, giày da sáng bóng, trai diện âu phục, tóc chải gọn gàng - một cái là chụp ảnh.
“Xem là ảnh cưới .”
Không cần Vương Niệm đáp, khóe môi cong cong của cô lên tất cả.
“Tay , chỉ cần mấy hôm nay đừng nhấc đồ nặng, nghỉ ngơi vài ngày là .” - Thi Hướng Minh .
“Ngài ở ? Để chúng đưa về nhé!” - Vương Niệm bụng đề nghị.
Người đàn ông tóc đen điểm bạc, khóe mắt hằn sâu nếp nhăn, ít nhất cũng ngoài năm mươi. Bị ngã mạnh như , đúng là quá sức.
“Không cần phiền! Sao thể chậm trễ chuyện vui của hai đồng chí. Ảnh cưới thì thể chờ lâu .” - ông hào sảng khoát tay, chống đầu gối dậy.
Nhật Nguyệt
….
Ảnh chụp thường chờ vài giờ mới lấy , bọn họ còn tranh thủ về kịp chuyến xe cuối buổi chiều. Trong xưởng, Thi Hướng Minh là bận rộn, giấy xin nghỉ chỉ một ngày.
“Vậy chúng dìu ngài đầu ngõ, phía đường còn hơn.” - Thi Hướng Minh lập tức .
Đoạn đầu ngõ may còn sót vài viên gạch, chứ phía thì chỉ đất lồi lõm. Trước từng tắt đường , còn xe tạt nước bùn ướt hết .
Người đàn ông từ chối, để mặc cho Thi Hướng Minh dắt xe đạp .
“Cậu nắm rõ tình trạng con đường thế, còn nhớ rõ khi nào dân bắt đầu cạy gạch ?” - ông chậm rãi hỏi.
Vương Niệm thầm đoán sai, quả là cán bộ. Thậm chí, đây chính là tân huyện trưởng Văn Tây - Dương Minh Tư, ngày đầu tiên ngã như thế.
Dĩ nhiên, bây giờ cả hai đều phận thật sự của ông .
Thi Hướng Minh chỉ thành thật kể tình hình, xen lẫn chút cảm khái.
“Cậu đúng! Dân thế là sai, nhưng cũng do bất đắc dĩ thôi.” - Dương Minh Tư thở dài.
Đây là con đường thành gần nhất, xe cộ qua nhiều, gạch lát dần nghiền nát mà chẳng ai sửa. Người dân quanh đây nghĩ gạch cũng sớm muộn vỡ, chi bằng cạy về kê củi cho đỡ phí.
Đến đầu ngõ, Dương Minh Tư bỗng gọi hai .
“Vừa nhắc đến chảo sắt, chẳng lẽ hai đồng chí phiếu công nghiệp?”
Ông lục trong cặp hai tấm phiếu, nhét tay Vương Niệm:
“Hôm nay nhờ hai giúp đỡ, coi như quà mừng kết hôn.”
“Như !” - Vương Niệm vội vàng từ chối, thậm chí kịp xem đó là phiếu gì - “Chỉ là việc nhỏ thôi, đáng lễ vật quý thế .”
“ đáng là đáng!” - ông kiên quyết.
Vương Niệm vẫn yên tâm, tiếp tục trả . Cô dám nhận, nhỡ đây là khó lường, lưng tố cáo thì chẳng rước họa .
Thấy , ông trợn mắt Thi Hướng Minh:
“Cậu còn bảo vợ nhận ? Hôm nay các giúp đại ân .”
Thi Hướng Minh liền gật đầu, kéo tay Vương Niệm:
“Đồng chí lòng, chúng cứ nhận cho yên tâm.”
“Vẫn là nhanh nhạy.” - Dương Minh Tư sảng khoái, phủi sạch bùn đất, leo lên xe đạp.
“Có duyên gặp !”
Vương Niệm: “……”
Nếu cô nhầm, ông còn cố ý quệt thêm ít bùn lên mặt!
“Kia phía chính là trụ sở huyện chính phủ Văn Tây.” - Thi Hướng Minh theo bóng lưng khuất dần, khẽ - “Mấy hôm xưởng nhận thông báo, huyện tân huyện trưởng. Xem đúng là ‘tân quan ba lửa’ …”
Một con ngõ lầy lội, ai ngờ trở thành điểm bắt đầu cho bao chuyện!
Dù nữa, hai cũng vặn giúp một phen. Dương Minh Tư lợi, họ cũng phần.
Vương Niệm mấy để tâm chuyện cứu lãnh đạo huyện trưởng gì đó. Trong lòng bàn tay cô, hai tấm phiếu đang ngứa ngáy, chỉ lấy xem ngay.
--
Khi định lén mở thì chạm bàn tay to của Thi Hướng Minh, đành ngượng ngùng rút .
“Đi chụp ảnh , phiếu lát nữa xem cũng muộn.” - .
Vương Niệm khẽ trải phiếu , rõ chữ in. Vừa thấy dòng “Công nghiệp phiếu”, cô bật kêu vui sướng:
“Là hai tấm phiếu công nghiệp! Vậy là chúng chỉ mua một cái nồi, mà còn đủ mua hai cái!”
Cô gái bên cạnh hớn hở nhảy cẫng, đôi mắt sáng long lanh, cả như phát sáng trong hạnh phúc.
Gió nhẹ lướt qua, làn váy lay động, lướt qua mu bàn tay Thi Hướng Minh để cảm giác ấm áp.
Nếu nhớ nhầm, rẽ trái thêm 200 mét nữa sẽ tới tiệm chụp ảnh.
Họ sánh vai , từng bước tới, bắt đầu kiến tạo một mái nhà thật sự của riêng .