NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 654: Khi cả thế giới chỉ có thể nói lời thật lòng
Cập nhật lúc: 2026-02-24 08:34:14
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tóm tắt phiên ngoại phúc lợi: Nếu thế giới bắt buộc lời thật lòng thì cốt truyện sẽ phát triển như thế nào? Cốt truyện nối tiếp chương 85 của chính văn.
Tô Đường dẫn theo nhóm sinh viên quân sự của Đại học Quân sự Bắc Hải, cùng Nam Cảnh Viêm đến nhà khách dành cho đoàn Bắc Hải tại Tứ Phương Thiên.
Vừa nhảy từ lưng Chu Tước xuống đất vững, Tô Đường đầu định cảm ơn Nam Cảnh Viêm thì dáng vẻ của cho giật .
Gương mặt tuấn mỹ kiêu ngạo của thiếu niên ửng hồng, trán lấm tấm mồ hôi. Trông cứ như ai đó "chà đạp" .
Rõ ràng lúc tên còn lo lắng cô quen bay lượn, giờ bay xong một vòng, cô thấy mới là mềm chân thế ?
Tô Đường đỡ một cái: "Cậu chứ?"
"Không ." Lồng n.g.ự.c Nam Cảnh Viêm phập phồng, miệng hé mở, thở dốc khe khẽ đến mức khó nhận .
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo khi dứt lời, một giọng thiếu niên giống hệt giọng , như quy luật tự nhiên, đột ngột vang lên giữa trung:
[ . Đường Đường cưỡi sướng thật. Giờ chân mềm .]
Trong nháy mắt, cả nhóm Bắc Hải phía Tô Đường lẫn các học viên Viện Chu Tước theo đều im bặt, cơ thể cứng đờ như tượng đá. Chỉ những đôi mắt trợn tròn đồng loạt đổ dồn về phía thủ tịch Viện Chu Tước.
Tô Đường cũng ngẩn .
Sắc mặt Nam Cảnh Viêm chuyển từ hồng sang đỏ lựng, như một quả bóng bơm căng sắp nổ tung.
Hắn dám tin dáo dác xung quanh, kẻ nào dám chơi khăm . tất cả sinh viên quân sự đều trưng vẻ mặt thành thật vô tội... Trông giống như ai đủ khả năng qua mặt để giở trò cả.
Thiếu niên hổ thẹn thùng, ánh mắt Tô Đường đầy vẻ gượng gạo:
"Không là ai đang đùa dai nữa."
"Dẫn đội Tô, ... giúp sắp xếp phòng nhé."
"Thủ tịch Chu Tước, tất cả phòng của khách từ Bắc Hải đều dọn dẹp sạch sẽ ạ." Robot phục vụ bên cạnh bắt từ khóa, liền phát giọng máy móc thông báo.
Thư Sách
Bốp. Cái mỏ nhọn của Chu Tước mổ mạnh con robot nhiều chuyện.
Nam Cảnh Viêm bỏ cuộc: "Cậu cần dọn hành lý chứ?"
" giỏi xây tổ... , dọn phòng."
Dọn phòng? Thủ tịch Chu Tước á?
Tô Đường còn kịp ngạc nhiên vì công t.ử thế gia như Nam Cảnh Viêm mà cũng dọn phòng, thì giọng thiếu niên quen thuộc vang lên giữa trung:
[ thích hợp chồng đấy.]
Tô Đường: "..."
Nam Cảnh Viêm nheo mắt , ánh mắt nguy hiểm quét bốn phía.
Ngay cả các thành viên bình thường của Bắc Hải và Tứ Phương Thiên cũng ngơ ngác, xem ai to gan lớn mật dám trêu chọc thủ tịch thứ hai.
Tô Đường dời ánh mắt chỗ khác: "Người đùa giỡn quá trớn đấy."
" ." Nam Cảnh Viêm gật đầu.
Đồng thời, một giọng thiếu niên đầy thắc mắc vang lên:
[Sao suy nghĩ trong lòng nhỉ?]
Mọi : "..."
Tất cả bó tay.
Lớp mặt nạ xã giao lịch sự sắp sụp đổ đến nơi .
Tô Đường cố gắng duy trì nụ xã giao, nỗ lực lờ cái giọng "thừa thãi" : "Yên tâm, sẽ coi trò đùa dai là thật ."
Cô cụp mắt xuống, thấy trán Nam Cảnh Viêm lấm tấm mồ hôi, da thịt vùng xương quai xanh và cổ ẩm ướt, cổ áo mở để lộ lờ mờ rãnh n.g.ự.c săn chắc của thiếu niên.
Nam Cảnh Viêm đưa tay định cài cổ áo, nhưng do vội quá mà chẳng những cài , ngược còn kéo banh n.g.ự.c áo rộng hơn.
Tô Đường : "Thời tiết vẻ nóng. Thủ tịch Nam nếu thấy nóng quá thì cởi áo khoác ."
Giây tiếp theo, giọng giống hệt cô cũng vang lên giữa trung:
[Dáng cũng đấy chứ. Tiếc là cơ n.g.ự.c rõ lắm.]
Nam Cảnh Viêm sững sờ.
Tô Đường cũng hình: "..."
Đến lượt cô hổ .
Hôm nay gặp ma ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-654-khi-ca-the-gioi-chi-co-the-noi-loi-that-long.html.]
" là nóng thật, sợ nóng." Nam Cảnh Viêm thuận tay cởi phăng áo khoác, tiện thể tháo thêm mấy cúc áo sơ mi bên trong, để lộ cơ n.g.ự.c rắn chắc với đường nét quyến rũ.
[Cô thích body của !! YES!!! về nên tập n.g.ự.c thêm nhỉ? Không cô thích cứng một chút mềm một chút.]
Đối với cái loa phát thanh tiếng lòng , hết cách.
Tô Đường gì đó, nhưng cứ nghĩ đến việc mở miệng là "phiên dịch" tiếng lòng, cô nuốt xuống, chỉ mời Nam Cảnh Viêm trong nghỉ ngơi.
Cuối cùng vẫn là Nam Cảnh Viêm mở lời , ngỏ ý mời Tô Đường và đoàn Bắc Hải ăn cơm.
Thiếu niên sảng khoái, mắt hoa đào sáng rực: " sẽ bảo nhà ăn chuẩn cơm ngay bây giờ. Coi như là... Viện Chu Tước hoan nghênh những bạn từ phương xa."
Một giọng thiếu niên ngượng ngùng vang lên:
[Coi như là... hoan nghênh vợ tương lai của .]
"Được thôi." Tô Đường mỉm đồng ý, tiếng lòng cô cũng vang lên gần như cùng lúc:
[Tuyệt quá. Lại đại gia bao nuôi, ăn chực uống chùa .]
Sự thật chứng minh, chỉ cần tất cả cùng hổ thì sẽ chẳng ai thấy hổ nữa.
Hai bất chấp những âm thanh kỳ quặc , cứ thế ha hả mà đạt thành thống nhất. Cả hai đều ăn ý coi những âm thanh đó là trò đùa dai.
Còn việc những âm thanh đó thật giả, chỉ trời , đất và chính họ .
Nam Cảnh Viêm rời khỏi nhà khách, trong lòng hổ chút... nhẹ nhõm kỳ lạ. Cái giọng thừa thãi coi như phơi bày trần trụi suy nghĩ của .
Những tâm tư thầm kín trong lòng , cô đều .
Tuy cô thể cho là giả... nhưng ít nhất, Đường Đường tỏ chán ghét kháng cự tình cảm của .
Khóe môi Nam Cảnh Viêm kìm mà cong lên, bước chân nhẹ nhàng. Đi vài bước, bỗng như cái bóng phía .
Người em khác dòng m.á.u như cái bóng, luôn theo lưng . gương mặt tinh xảo tú lệ đến mức kinh , chẳng khác nào loài Khổng Tước.
Trong lòng dâng lên cảm giác nguy cơ nhàn nhạt, giọng lười biếng: "Kinh Hàng."
Khổng Kinh Hàng: "Thủ tịch?"
Nam Cảnh Viêm: " thích cô . Nhất kiến chung tình."
[Cậu tranh với .]
Tiếng lòng đồng bộ vang lên, nhưng Nam Cảnh Viêm phủ nhận, đó chính xác là điều với Khổng Kinh Hàng.
Chỉ là vì tình nghĩa em, quá toạc móng heo. đối phương hiểu.
Gương mặt xinh của Khổng Kinh Hàng chìm trong bóng tối: "..."
"Cậu đừng thích cô ." Nam Cảnh Viêm đưa tay vuốt mái tóc cong, : "Như thế ."
[Sức hút của cô đối với chúng lớn như , tin thích. phép thích.]
" thậm chí còn hiểu tính cách, sở thích của cô . Chỉ là sự thu hút bắt nguồn từ dòng m.á.u siêu phàm, nông cạn và trống rỗng." Giọng Khổng Kinh Hàng nhàn nhạt vang lên, trong trẻo và êm tai: " thích cô ."
Nam Cảnh Viêm nhếch môi: "Vậy thì t..."
Chữ "" trong miệng còn thốt , giọng của em vang lên từ phía đối diện.
Rõ ràng môi đối phương vẫn mím c.h.ặ.t, nhưng âm thanh như phát từ chính l.ồ.ng n.g.ự.c , lạnh lùng băng giá:
[Không thích... mới là lạ.]
[Ai thể thượng vị thì tùy bản lĩnh thôi. Hỡi... " em " của .]
Nam Cảnh Viêm đột ngột ngẩng đầu, chằm chằm Khổng Kinh Hàng.
Ánh mắt sắc bén như d.a.o.
Tác giả lời :
Chương là phiên ngoại "Thật lòng" của cá góa vợ [Cười ha ha].
Liệu pháp "Thật lòng": Chuyên trị cứng miệng, ngầm lẳng lơ (muộn tao).
Bệnh nhân tiếp theo: Nhân Ngư Vương.
Tỷ lệ đúng bệnh: 100%.