NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 647: Đánh ghen trong hồ bơi
Cập nhật lúc: 2026-02-24 08:25:26
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh sáng trắng mang sức mạnh thanh tẩy tràn ngập hồ bơi rộng lớn, quét sạch những tơ nhện tinh thần vô hình đang giăng mắc trong gian.
Cảnh tượng mắt Jormungandr lập tức đổi. Từ mặt hồ trong veo, một mái tóc dài màu tím đậm trồi lên, theo là khuôn mặt tuấn mỹ yêu dị đang rỏ nước ròng ròng. Gương mặt ửng hồng, toát lên vẻ thỏa mãn, no nê đầy gợi cảm.
Trời sập!
Jormungandr kinh hoàng, dám tin mắt , chuyển sang phẫn nộ tột độ!
Làn da trắng bệch của đỏ lựng lên vì tức giận. Cái đuôi rắn khổng lồ nước quất mạnh một cú, tạo thành làn sóng dữ dội quật thẳng Eustace!
Cảm nhận thở của Thẩm Phán Trưởng từ , Eustace chuẩn sẵn tinh thần. Hắn nhanh ch.óng né tránh, hình hóa thành một làn khói tím m.ô.n.g lung biến mất tại chỗ.
Jormungandr tức đến ong cả đầu, mất lý trí.
Hồ bơi dậy sóng, những cột nước khổng lồ cuộn trào đập thành hồ. May , chút lý trí cuối cùng khiến cả hai đồng loạt dùng sức mạnh siêu phàm để giữ cho vùng nước nhỏ nơi Tô Đường đang yên tĩnh.
Tô Đường: “...”
Cả cái hồ bơi loạn như cái chợ vỡ.
Cô bám thành hồ, nổi lềnh bềnh trong nước, Jormungandr và Eustace đang đ.á.n.h đến mức hận thể đập nát óc đối phương, liếc sang Missa đang lù lù ở cửa như cảnh sát ập bắt quả tang ổ nhóm tệ nạn. Cuối cùng, cô ngước trần nhà đầy bất lực, cảm thấy cả tê rần.
Cảnh tượng khác gì đang vệ sinh thì kẻ thù cầm rìu tìm tới tận cửa, hai bên trân trối cơ chứ!
Nếu là bình thường, khi thấy Missa, cô sẽ tìm cách lẩn trốn hoặc bỏ chạy. hiện tại, Tô Đường ngâm trong nước, đầu óc c.h.ế.t lặng đến mức lười suy nghĩ xem liệu Missa tay với .
Cô chỉ tắm một cái thôi mà! Đây là cái giá trả cho việc ý chí kiên định, cơ bụng và nam sắc dụ dỗ ?
Haizz!
Trong lúc Tô Đường đang t.h.ả.m thương đối diện với hiện thực, một bóng cao lớn quỳ một chân xuống bên cạnh cô, phủ bóng râm lên cô.
Tà áo bào trắng tách theo động tác, lộ đường cong đùi săn chắc. Tỷ lệ cơ thể vàng, như tuyệt tác nghệ thuật của nhân loại, mỗi thớ cơ bắp đều gãi đúng chỗ ngứa, ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp đang ngủ đông. Hắn cao lớn tựa như tượng thần Apollo giáng thế.
Tô Đường chạm đôi mắt màu ám kim ẩn hiện lớp gai nhọn.
“Mẹ.”
Giọng nam trầm thấp, hồn hậu vang lên. Đôi bàn tay to lớn, rắn rỏi cung kính bế cô lên khỏi mặt nước, giũ chiếc khăn tắm mềm mại tạo thành một đường cong trung, bao bọc cô kín mít.
Khác với Jormungandr, ánh mắt Missa mang theo sự nguy hiểm d.ụ.c vọng khinh nhờn. Ánh mắt kính cẩn, thuần túy, mang theo vẻ cẩn trọng của chim non lạc tổ khi thấy chim , như thể sợ hãi chối từ.
Hành động của Missa khiến Tô Đường ngạc nhiên trong giây lát.
Ủa? Sao thái độ khác hẳn trong game thế ? Chẳng lẽ Missa mất trí nhớ?
Tô Đường bất động thanh sắc quan sát.
Thấy Mẹ kháng cự , trái tim đang căng thẳng đến ngừng đập của Missa bắt đầu đập . Dòng m.á.u đông cứng như mùa xuân tan băng tuyết, bắt đầu chảy rần rật trong huyết quản.
Hắn sợ... sợ Mẹ sẽ giống như trong ký ức thức tỉnh, chán ghét , phớt lờ .
Mẹ cần ... Chỉ nghĩ đến đó thôi, thấy lạnh toát. Vì thế, dù Jormungandr mang Mẹ lên tinh hạm, sự hèn nhát trong lòng khiến trốn chui trốn nhủi trong góc, dám xuất hiện. Mãi cho đến khi cảm nhận thở nồng nặc của loài tà ác, mới vội vàng chạy tới.
So với việc Mẹ ngó lơ, thà khiển trách còn hơn.
“Mẹ, để con đưa quần áo.” Missa vươn tay, cẩn trọng hướng về phía Tô Đường nhưng dám chạm , chỉ hờ hững dừng bên cô, chờ đợi sự cho phép.
Tô Đường . Dưới đôi mắt gai che phủ là sống mũi cao thẳng, đường hàm sắc bén, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t. Cấu trúc xương mặt khắc sâu toát lên vẻ tuấn gì sánh kịp.
Khác với vẻ yêu dị của Jormungandr, Missa thiên về vẻ dương cương, nam tính, giống như bức tượng trang trọng trong thánh đường, mang cảm giác khiến kính phục.
hiểu , cô cảm thấy cơ bắp đều đang căng cứng vì tự ti. Nhìn dáng vẻ đợi câu trả lời, quả thực giống hệt một tì nữ rụt rè đang đợi hầu hạ chủ nhân tắm gội đồ.
Tắm rửa hầu hạ, mặc quần áo cũng hầu hạ. Cuộc sống của cô... càng ngày càng giống thổ hoàng đế thời phong kiến .
Hủ bại! Quá hủ bại.
Thư Sách
Tô Đường tự kiểm điểm lối sống gần đây, cảm thấy sa đọa đến mức mặc quần áo cũng cần giúp, bèn từ chối Missa: “Để tự .”
Missa mím môi, buông thõng tay xuống.
Khi Tô Đường về phía phòng đồ, Missa lẳng lặng theo từng bước.
Như một chú cún con sợ chủ nhân vứt bỏ.
Trong đầu Tô Đường chợt nảy so sánh . Sợ hãi chỉ cần chớp mắt là sẽ bỏ rơi, dám ồn đến chủ nhân, nên chỉ vẫy đuôi lặng lẽ theo gót chân. Sự kiêng kỵ của Tô Đường đối với Missa giảm đôi chút.
Đến cửa phòng đồ, thấy "chú ch.ó săn" khổng lồ phía vẫn rũ mắt định theo theo bản năng, Tô Đường dừng bước:
“Ta đồ, ngươi cũng theo ?”
Gương mặt Missa nóng bừng.
Hắn bất giác nhớ những hình ảnh trong ký ức thức tỉnh, khi nàng .
Từ khi nhớ , như rơi trạng thái tinh thần hỗn loạn. Hắn dám chủ động nhớ , dám xem những ký ức đó, nhưng thi thoảng kích động, những hình ảnh kiểm soát mà tua tua trong đầu.
Rõ ràng ở kiếp , Mẹ ngại những chuyện . Họ từng thẳng thắn đối diện , ngón tay nàng từng lướt n.g.ự.c , dọc theo rãnh bụng... mật khăng khít.
kiếp gặp , Mẹ cũng còn kiêng kỵ chán ghét như kiếp .
Trong mắt Missa thoáng qua sự mê mang.
Hiện tại đang gần gũi với nàng hơn, cách giữa họ càng xa xôi hơn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-647-danh-ghen-trong-ho-boi.html.]
Hắn ngoan ngoãn như một chú cún con, nhưng dáng vóc cao lớn, vững chãi như tượng thần:
“Con đợi ở bên ngoài.”
Mãi đến khi Tô Đường phòng đồ, hai kẻ đang đ.á.n.h sống c.h.ế.t, đục thủng cả vách thép tinh hạm sang tận phòng bên cạnh mới nhận : Đường Đường ?!
Nỗi sợ hãi và kinh hoàng ập đến, hai con quái vật siêu phàm chẳng còn tâm trạng đ.á.n.h tiếp, lập tức buông bỏ ân oán, chui qua cái lỗ thủng tường , về phía Missa:
“Mẹ / Đường Đường ?”
Missa mười ngón tay siết c.h.ặ.t chuôi trọng kiếm, ánh mắt lạnh băng chằm chằm Eustace.
Ngay khoảnh khắc định vung kiếm, cửa phòng đồ mở .
Tô Đường xong một bộ quần áo khác. Không đồng phục Tứ Phương Thiên, mà là bộ đồ Jormungandr mua sắm từ . Chất liệu lạ lẫm nhưng mặc vặn đến bất ngờ, cảm giác mát lạnh như lụa, vô cùng mềm mại.
Cô về phía Eustace và Jormungandr trải qua trận chiến.
Trên Jormungandr lấy một vết xước. Hắn vốn là loài siêu phàm chuyên về chiến đấu, là một trong những chủ lực sát thương cao nhất cô từng sở hữu. Dù dạng trông trắng trẻo, mảnh mai, tinh tế, nhưng thực chất là "da dày thịt béo", sức phá hoại cực lớn.
Còn Eustace khả năng cận chiến kém hơn, nhưng giỏi thôi miên và tạo ảo cảnh, đầu óc đầy mưu mô. Tuy đ.á.n.h trực diện Jormungandr, nhưng Jormungandr cũng chẳng bắt .
Một rắn một nhện đ.á.n.h trời long đất lở, kết quả kẻ thương duy nhất là... mấy bức tường.
Trong đầu Tô Đường chợt nảy một câu: Mèo và ch.ó cùng phá nhà thì ?
“Thu v.ũ k.h.í .” Tô Đường ngăn Missa.
Eustace đ.á.n.h với Jormungandr thì , nhưng rơi tay Missa thì là chuyện khác. Loài Hỗn Loạn Tà Ác vốn tinh thần bất , dễ ảnh hưởng, nhưng Missa khả năng thấu hư vọng, miễn nhiễm với ảo cảnh của Eustace. Có thể Missa phong ấn hơn một nửa sức mạnh của con nhện .
Sát thương cao, gần như bất t.ử, kháng tính tinh thần tuyệt đối. Trong chơi đầu tiên, Missa chính là chiến lực T0 thuận tay nhất của cô. Một kiếm Thẩm Phán mà vỗ xuống, Eustace chắc chắn sẽ thành con nhện hai mảnh.
Ánh mắt nghiêm nghị lạnh lẽo của Missa như lưỡi d.a.o thẩm phán chĩa Eustace, giống như quan tòa cao cao tại thượng đang xuống tội phạm, chuẩn tuyên án t.ử hình.
Sát khí của thiên địch lạnh thấu xương, nhưng Eustace vẫn yên nhúc nhích, đôi mắt hoa đào còn khiêu khích Missa.
Tô Đường giục, chỉ lẳng lặng Missa. Cô bảo thu v.ũ k.h.í cũng là một phép thử. Thử xem rốt cuộc lời .
“Vâng, thưa Mẹ.”
Thanh trường kiếm màu bạch kim từ từ tan biến khí. Missa cúi đầu, cố nén sát ý đối với loài tà ác trong lòng.
Eustace rũ hàng mi màu mật, trong mắt thoáng qua tia thất vọng. Hắn thà c.h.é.m một nhát còn hơn. Thẩm Phán Trưởng c.h.é.m một nhát chắc c.h.ế.t, nhưng thể mượn cớ đó để loại bỏ một đối thủ cạnh tranh. Chỉ cần Thẩm Phán Trưởng tay mặt Mẹ, thì đừng hòng sự tin tưởng trong một thời gian dài.
Trong khi Eustace tiếc nuối thôi, thì Jormungandr bên cạnh khi thấy Mẹ an bình tĩnh đôi chút. Hắn hậu tri hậu giác sang chất vấn Eustace:
“Ngươi cái gì trong hồ tắm?”
Giọng nghiến c.h.ặ.t từng chữ, như tiếng kim loại cọ xát.
Tô Đường: “...”
Sao cứ nhè chỗ hiểm mà hỏi thế hả!
Khóe môi Eustace cong lên nụ hạnh phúc thỏa mãn, đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ qua cánh môi. Hắn định mở miệng khoe khoang chiến tích ăn uống no nê thì Tô Đường cắt ngang:
“Khụ, , chuyện qua thì cho qua .”
Đồng t.ử rắn của Jormungandr đỏ quạch, sắc đỏ lan cả hốc mắt. Hắn thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c trắng bệch phập phồng dữ dội. Gương mặt đến mức nhiếp hồn đoạt phách giờ đây vặn vẹo, âm lãnh tột cùng, trông như một con nam quỷ bò lên từ đáy nước, tỏa thở tăm tối.
Eustace thì cũng đoán tên khốn đó gì!
Con nhện tiện nhân!!! Rõ ràng tất cả những thứ là của ! Là phục vụ Mẹ! Là "ăn cơm"!
Nhìn hai gã khách mời mà đến tinh hạm của , đôi mắt Jormungandr tức đến mức sung huyết.
Thế giới hai của và Mẹ! Cuộc sống hạnh phúc mong chờ bấy lâu nay! Tất cả đều hai gã đàn ông hổ phá hỏng!
Nhìn vẻ mặt dữ tợn g.i.ế.c của Jormungandr, Tô Đường lo lát nữa cổ Eustace và Missa mỗi sẽ dính một cái răng nanh rắn.
Cô định mở miệng cảnh cáo Jormungandr thì bỗng thấy đôi mắt rắn đáng sợ ngưng tụ một giọt nước mắt. Hàng mi dài đọng nước rung rung, cô, trông đáng thương, tan vỡ hung ác:
“Mẹ, còn con thì ? Con là đứa con Mẹ yêu nhất ?”
Hắn còn l.i.ế.m cái nào mà!
Tô Đường: “Hả?”
Đây là... tức đến phát ? Đường đường là một con mãng xà khổng lồ, yếu đuối thế ?
ngay giây tiếp theo, ánh mắt Missa bên cạnh cũng lặng lẽ liếc sang. Tuy bình tĩnh hơn Jormungandr, nhưng vẻ cũng cực kỳ để ý đến câu trả lời .
Tô Đường: “...”
Tác giả lời :
* Bé Rắn: Không chịu ! Rắn tức đến mức vặn thành bánh quẩy đây !