NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 643: Phiên ngoại If (Tiếp theo)
Cập nhật lúc: 2026-02-24 03:11:40
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng hào sảng, mạnh mẽ của Bạch Kỳ rung động l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, Tô Đường thậm chí thể cảm nhận sự chấn động qua tấm lưng . Nhiệt độ cơ thể nóng rực cùng mùi hormone nam tính nồng nàn bao vây cô từ bốn phương tám hướng.
Bạch Kỳ gục đầu vai thiếu nữ, giọng trầm thấp, thuần hậu vang lên đầy mị hoặc: "Đường Đường, em sẽ phiền khi nuôi một con Bạch Hổ tự săn mồi, còn đường về nhà đúng giờ chứ?"
Âm cuối của kéo dài, mang theo sự quyến rũ và ái khó cưỡng:
"Không chỉ là đệm thịt và đuôi , chỉ cần em , sờ chỗ nào cũng hết. Dù là ở hình dạng nào, cũng sẵn lòng để em tận tình thưởng thức."
Một con hổ trắng khổng lồ mặc cho gì thì !
Hô hấp Tô Đường căng thẳng, sắc mặt nghiêm trọng: Hình như cô bắt thóp .
Sao đám chủng loài siêu phàm của Đế quốc Bạch Trú vẻ hiểu rõ cô đến ?
Tô Đường nhớ những gì Nam Cảnh Viêm từng kể về "kiếp ". Vì thời gian gấp rút, chỉ kể sơ lược, chủ yếu tập trung phận của cô và những trải nghiệm chung của họ, đó nhắc qua loa về các thuộc hạ của cô, mơ hồ rằng cô cùng , Khổng Kinh Hàng và đám thuộc hạ đó hợp thành một "đại gia đình".
Chẳng lẽ... đám Bạch Kỳ cũng cô?
Cô chỉ tay với thuộc hạ, với Thủ khoa trường đối thủ, mà còn tay với cả sinh viên quân đội của Đế quốc Bạch Trú nữa ?!
Và giờ thì, các chủ nợ lũ lượt kéo đến đòi nợ tình?
Tô Đường chấn động tâm can, ngây như phỗng. trong mắt ngoài, cảnh tượng là cô và Bạch Kỳ đang dính c.h.ặ.t lấy , mật khăng khít, mờ ám rời.
Thanh Khâu và Chúc Cửu Âm gạt rìa qua đường, sắc mặt ngày càng đen .
Thanh Khâu liếc tên Bạch Kỳ đang đắc ý, nhanh nhẹn nhảy phắt lên, chín cái đuôi quất bay cái đuôi hổ của Bạch Kỳ chỗ khác, vững vàng đáp xuống lòng bàn tay đang nắm hờ của Tô Đường.
Đôi tai hồ ly xù bông cọ cọ cô, bóp giọng nũng nịu, phát tiếng kêu "ư ử" non nớt đáng thương.
Tư thế của Tô Đường lập tức đổi: lưng dựa một Bạch Hổ lực lưỡng, n.g.ự.c ôm một con hồ ly tinh nũng.
Trước hồ ly, hổ dữ.
Không cần đoán cũng ... hai con chắc chắn là nợ phong lưu kiếp của cô .
Cô quá rõ sở thích của bản , hai con thú lông xù quyến rũ như thế thì đúng là... đỡ nổi thật.
Bạch Hổ và hồ ly chắc chắn là nhà .
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, Tô Đường bỗng cảm thấy lạnh toát.
Một cái đuôi rồng lạnh băng như lưỡi d.a.o sắc bén bắt chước hành động của Bạch Kỳ lúc nãy, quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay cô.
Tô Đường đầu , đập mắt là một khuôn mặt lạnh lùng, sắc bén, tuấn mỹ và đầy kiêu ngạo.
Xương mày sắc sảo như tạc bằng lưỡi d.a.o, toát lên sự lạnh lẽo và áp bức mạnh mẽ.
Đôi mắt vàng kim bễ nghễ của thanh niên lóe lên ánh sáng lạnh lùng, khí thế sát phạt quyết đoán tích tụ qua bao năm tháng nắm quyền sinh sát trong tay.
Đó là cách miêu tả hoa mỹ.
Còn cách miêu tả "thô nhưng thật" là ——
Một khuôn mặt như thể cả thế giới đang nợ một ngàn vạn, hở là lôi c.h.é.m đầu.
Tô Đường Chúc Cửu Âm mặt đen như đáy nồi, vô cùng kinh ngạc, vẻ mặt đầy nghi hoặc:
"Đời cũng là nhà á?!"
Không thể nào!
Cô chắc chắn hứng thú đặc biệt gì với loài vảy, càng rảnh rỗi đ.â.m đầu chỗ khó, tìm một tên "bạo quân băng sơn" mặt lạnh tanh suốt ngày để tự khổ .
Câu hỏi đầy vẻ kinh ngạc và thể tin nổi của cô khiến gian xung quanh tĩnh lặng trong giây lát.
Sau đó ——
"Ha ha ha!"
"Ư ư ư!" (Cười kiểu hồ ly)
Bạch Kỳ và Thanh Khâu Chúc Cửu Âm, đồng loạt phá lên hả hê.
Lồng n.g.ự.c rộng lớn của Bạch Kỳ dán c.h.ặ.t lưng Tô Đường, tiếng của khiến cả cô rung lên bần bật. Còn Cửu Vĩ Hồ thì ngửa tay cô, mõm hồ ly co giật liên hồi vì .
Chỉ Chúc Cửu Âm là cứng đờ , môi mỏng mím c.h.ặ.t, ánh mắt sắc lẹm như phóng d.a.o.
Thấy , Tô Đường càng thêm chắc chắn thể nào quan hệ gì với tên Chúc Cửu Âm .
Bạch Kỳ nhướng mày, cùng Thanh Khâu Chúc Cửu Âm đầy chế giễu, chờ đợi lời giải thích của .
Sau khi phận "Nữ hoàng Long tộc" của Đường Đường lộ, và Thanh Khâu vẫn luôn lo lắng Chúc Cửu Âm cũng sẽ chen chân , rốt cuộc thì Đường Đường và đều thuộc tộc Rồng... dù cùng một loại.
mặc kệ và Thanh Khâu tranh đấu gay gắt thế nào, Chúc Cửu Âm vẫn luôn giữ thái độ thờ ơ, lạnh nhạt như ngoài cuộc.
Mỗi thấy bọn họ chuẩn đến Liên minh Tự do tìm Tô Đường, vẻ mặt luôn tỏ khinh thường và chán ghét, coi bọn họ là nỗi sỉ nhục.
Sau đó, càng tỏ thái độ tránh như tránh tà đối với Liên minh Tự do, thậm chí tránh cả những cuộc gặp gỡ công vụ, giao hết cho cấp hoặc chuyển sang cho bọn họ, triệt để né tránh cơ hội thể gặp mặt Đường Đường. Về , còn trực tiếp dẫn quân chinh phạt các tinh vực bên ngoài, giao bộ chính vụ của Đế quốc Bạch Trú cho hai bọn họ.
Bọn họ dần dần yên tâm về Chúc Cửu Âm, gạt bỏ nghi ngờ việc cũng ý đồ với Đường Đường. Tin chắc rằng trong ba vị Chấp chính quan, chỉ Chúc Cửu Âm là quên sơ tâm, luôn coi việc ký khế ước là sỉ nhục, một lòng bảo vệ sự thuần khiết của Đế quốc Bạch Trú.
Dù quan điểm chính trị dần bất đồng, nhưng họ vẫn thầm mong Chúc Cửu Âm cứ mãi giữ vững lập trường như thế.
Tuy nhiên, bước ngoặt xảy lúc ai ngờ tới nhất.
Ba năm , khi Chúc Cửu Âm dẫn quân đội Bạch Trú chiến thắng trở về từ tinh vực bên ngoài, cả Đế quốc hân hoan ăn mừng. Bạch Kỳ cứ ngỡ Chúc Cửu Âm sẽ chẳng bao giờ dính dáng gì đến Tô Đường nữa, thì đến ngày thứ ba, bắt gặp Chúc Cửu Âm với bộ dạng quần áo xộc xệch bên ngoài quần thể cung điện của Liên minh Tự do.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-643-phien-ngoai-if-tiep-theo.html.]
Ngay cửa tẩm cung mà Long tộc xây dựng cho Nữ hoàng, quân phục của Chúc Cửu Âm lộn xộn, tóc đen ướt đẫm, gò má ửng hồng, cổ và xương quai xanh lộ còn hằn rõ những vết cào của móng tay.
Cái đuôi rồng mạnh mẽ đung đưa đầy thỏa mãn, đôi đồng t.ử vàng dựng ánh lên vẻ no nê, môi còn vương sợi chỉ bạc lấp lánh, tỏa một mùi hương quyến rũ quen thuộc nào đó.
Khi thấy các đồng nghiệp, sắc mặt Chúc Cửu Âm vẫn bình thản, chỉ lạnh lùng l.i.ế.m môi , cuốn sạch những dư vị còn sót trong miệng.
Ngày hôm đó... trần nhà của hành lang hội nghị ba vị Chấp chính quan của Đế quốc Bạch Trú dỡ bỏ.
Dù chuyện đó trong ký ức thức tỉnh trôi qua nhiều năm, nhưng Bạch Kỳ và Thanh Khâu vẫn nhớ như in cảm giác dám tin và phẫn nộ tột cùng lúc bấy giờ.
Ngay cả khi tin Cửu Vĩ Hồ đào góc tường nhà , Bạch Kỳ cũng từng tức giận đến thế.
Cảm giác đó giống như em tin tưởng nhất âm thầm cắm sừng lưng .
Giờ đây Đường Đường nghi ngờ Chúc Cửu Âm nhà , hai tên Chấp chính quan từng phản bội đến mức khép mồm.
Tô Đường suýt nữa tiếng man dại của một hổ một hồ dọa c.h.ế.t khiếp. Tiếng của họ to đến mức... cô sợ họ đến tắc thở mất.
Chín cái đuôi xù của Cửu Vĩ Hồ rung lên bần bật vì . Ánh mắt Chúc Cửu Âm sắc như d.a.o, tưởng chừng lột da rút gân con hồ ly ngay lập tức, Tô Đường chỉ đành ôm c.h.ặ.t nó lòng bảo vệ.
Mu bàn tay và thái dương Chúc Cửu Âm nổi đầy gân xanh. Hắn hít một thật sâu, đôi mắt vàng kim tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, nhưng bên trong như đang nhen nhóm ngọn lửa vàng rực thiêu đốt tất cả.
"Phải."
Hàng mi rủ xuống in bóng lên đôi đồng t.ử vàng kim, lặng lẽ cô: "Em cần ?"
Tô Đường: "..."
Bạch Kỳ và Thanh Khâu đang ngặt nghẽo bỗng thót tim, còi báo động trong lòng réo inh ỏi, nụ tắt ngấm.
Từ bao giờ mà Chúc Cửu Âm cũng diễn trò đáng thương thế ?!
"Vì nguyên hình của lông... ăn , nên em vứt bỏ ?"
Chất giọng trời sinh lạnh lùng, tàn nhẫn của kẻ nắm quyền sinh sát, nhưng khi thốt những lời cầu xin hèn mọn , càng khiến mủi lòng thương xót.
Thân hình cao lớn, đĩnh đạc của Chúc Cửu Âm lặng lẽ như một cái bóng, hàng mi che khuất ánh mắt, khí xung quanh trầm xuống, u uất.
Thư Sách
Tựa như bầu trời cơn giông bão, mây đen nặng trĩu, nước bão hòa chực chờ trút xuống.
Tô Đường Chúc Cửu Âm mặt, còn là tên bạo quân mặt lạnh như tiền đòi nợ nữa, mà là một tiểu đáng thương "mỹ cường t.h.ả.m" đầy quật cường.
Đột nhiên cô lờ mờ hiểu tại kiếp dính dáng đến .
Rốt cuộc thì, một con rồng đen "mỹ cường t.h.ả.m" bề ngoài lạnh lùng tàn bạo nhưng thực chất tỏ đáng thương hỏi "Em cần ", ai mà cưỡng chứ!
Cứ thế, Tô Đường trong trạng thái đầu óc cuồng, ngoài một , lúc về dắt theo hai một hồ.
Sau khi hội họp, đám Nam Cảnh Viêm thấy ba vị Chấp chính quan Đế quốc xuất hiện bên cạnh Tô Đường, đồng loạt im lặng.
Nhìn bộ quân phục học sinh Bạch Kỳ và những khác, cùng với khuôn mặt trẻ trung hơn hẳn so với tuổi thật, còn gì mà hiểu nữa!
Rõ ràng là "cưa sừng nghé" để tiếp cận Đường Đường đây mà.
Những sinh viên Liên bang khác phận thật của nhóm Bạch Kỳ, thấy Tô Đường một vòng "lừa" ba siêu phàm giả của Đế quốc Bạch Trú về, ai nấy đều lén giơ ngón tay cái lên thán phục.
Không hổ danh là đại lão độ tương thích 3S, dạo một vòng là "hốt" tận ba .
Cảm nhận ánh mắt của đám Đông Phương Từ đang im lặng chờ giới thiệu, Tô Đường chút ngượng ngùng.
Không cô dụ dỗ ! Là bọn họ cứ nằng nặc đòi theo cô mà!
Khoan ...
Cảm giác chột thoáng qua tan biến, Tô Đường chợt nhớ , nếu bọn họ đều quen cô và thức tỉnh ký ức, thì chắc chắn bọn họ cũng quen chứ.
Tô Đường hắng giọng một cái: "Mọi đều quen cả nhỉ? Chắc cần giới thiệu ha."
" là cần giới thiệu thật." Khóe môi Nam Cảnh Viêm nhếch lên, nhưng nụ chạm đến đáy mắt, ánh mắt mang theo sự khiêu khích ngông cuồng: "Ba vị các hạ thật nhã hứng... còn đích tham gia trò chơi nhà chòi của trẻ con thế ."
Đối với sinh viên quân sự thì đây là đợt huấn luyện gian khổ, nhưng đối với các Chấp chính quan của Đế quốc Bạch Trú, thì đúng là chẳng khác nào trò chơi trẻ con.
Trong ba Chấp chính quan, Bạch Kỳ là kẻ mặt dày nhất. Hơn nữa, với tư cách là một trong những thần bảo hộ từng trấn giữ Tứ Phương Thiên, và hai thừa kế của Chu Tước, Thanh Long là Nam Cảnh Viêm, Đông Phương Từ cũng chút duyên nợ, xét theo một ý nghĩa nào đó thì cũng coi là "bạn cũ".
Nụ sảng khoái nở môi , để lộ hàm răng trắng bóng: "Cậu cũng thế thôi mà?"
"Nếu nhớ nhầm, kiếp cũng thức tỉnh bộ ký ức và sức mạnh của Chu Tước đúng ? Lăng Quang."
Lăng Quang là tên thật của thần bảo hộ Chu Tước từng trấn giữ Tứ Phương Thiên.
Người thức tỉnh huyết mạch Chu Tước, Thanh Long qua các đời là hậu duệ sinh từ sự kết hợp giữa siêu phàm và con . Năm xưa, Chu Tước và Thanh Long tự giải thể cơ thể, hòa m.á.u huyết dòng m.á.u của những kẻ theo đuổi, truyền thừa sức mạnh qua đường m.á.u để chờ ngày tái sinh trong tương lai, nhằm tránh khỏi sự bào mòn tinh thần của năm tháng đối với loài siêu phàm.
Gia tộc Nam và Đông Phương, ngoại trừ thức tỉnh huyết mạch, thực chất những khác đều là con thuần chủng.
Mỗi đời thức tỉnh đều coi là chuyển thế của Chu Tước, Thanh Long, vì địa vị của họ ở Tứ Phương Thiên mới hiển hách như thế.
Người thức tỉnh huyết mạch xác suất nhất định sẽ xảy hiện tượng "phản tổ", thức tỉnh ký ức và sức mạnh của kiếp .
Bạch Kỳ đang mỉa mai : Rõ ràng kiếp cũng thức tỉnh sức mạnh, xét về sức mạnh và tuổi tâm lý thì cũng già đầu hơn đám sinh viên quân đội nhiều, thế mà vẫn mặt dày tham gia huấn luyện quân sự.
Hai bên "kẻ tám lạng nửa cân", thi châm chọc đối phương "cưa sừng nghé", bầu khí nhất thời trở nên vô cùng căng thẳng.
Tác giả lời :
Mặc dù đây là phiên ngoại "Nếu như", nhưng cũng thể coi là chuyện về . Chuyện năm xưa của Chúc Cửu Âm đúng là như đấy, chi tiết thế nào thì để mở một chương riêng kể nhé. Uy Vũ (Bạch Kỳ) và Hồ Hồ (Thanh Khâu) mỗi tìm Đường Đường đều thấy Chúc Long (Chúc Cửu Âm) chằm chằm họ với vẻ mặt âm trầm. Thực tế là mỗi thấy họ liên lạc với Đường Đường, não của con rồng nào đó tua tua ký ức ở Atlantis. Sau con rồng đó cảm thấy thể tiếp tục như nữa, quyết định "mở rộng bản đồ" (chinh phạt) mấy năm cho bình tĩnh . Kết quả mở rộng bản đồ 3 năm mà ngày nhớ đêm mong, về đến nơi là chút do dự lén lút lưng em "đào góc tường" nhà .
Cuối cùng còn cố tình đợi Uy Vũ và Hồ Hồ ở cửa để trả thù chuyện năm xưa (vì đó mỗi Uy Vũ và Hồ Hồ tìm Đường Đường đều gióng trống khua chiêng, con rồng nào đó cảm thấy họ cố tình khoe khoang cho xem, nhưng thực Uy Vũ và Hồ Hồ chẳng ý đó, là do con rồng nào đó tự biên tự diễn tự kỷ ám thị thôi). [Bất lực] [Bất lực]