NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 641: Phiên ngoại If (Tiếp theo)
Cập nhật lúc: 2026-02-24 03:11:38
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đường ngước bầu trời. Một hàng chiến hạm màu bạch kim xếp thành hình chữ "nhân" ngay ngắn, từ từ hạ cánh xuống khu doanh trại đối diện, cách nơi đóng quân của Tứ Phương Thiên 10km. Đó hẳn là khu vực bố trí cho Đế quốc Bạch Trú.
Doanh trại của Liên bang lập tức trở nên náo nhiệt. Những tân sinh viên từng ký khế ước với chủng loài siêu phàm liên tục ngóng cổ về phía Đế quốc Bạch Trú, mơ mộng về một tình bạn đẽ và một bản Hợp đồng Cộng sinh với một sinh vật siêu phàm nào đó.
Sống ở Liên bang, ai mà khao khát như "Đường chủ", ký khế ước với sinh vật siêu phàm và nên một huyền thoại?
Ngay cả những sinh viên cộng sinh siêu phàm cũng giấu sự tò mò và ngưỡng mộ đối với Đế quốc Bạch Trú - một đế quốc hùng mạnh, trỗi dậy thần tốc chỉ trong vòng đầy trăm năm, nơi sinh sống chủ yếu của các chủng loài hỗn huyết và siêu phàm.
Tô Đường thu hồi ánh mắt, cô chẳng mấy hứng thú với đám siêu phàm của Đế quốc Bạch Trú.
Trên đường tới hành tinh hoang vu , Eustace mách nhỏ với cô rằng việc ký khế ước thể giúp cô khôi phục sức mạnh.
đám siêu phàm trướng các lớp vỏ bọc cũ của cô còn đang rối như tơ vò, cắt đứt, gỡ càng rối thêm, cô tự chuốc thêm phiền phức lúc .
"Đường Đường, bao giờ ngài mới chịu ký khế ước với đây?" Tám cái chân lông lá bám c.h.ặ.t lấy mu bàn tay Tô Đường, nhưng giọng vang lên trong đầu cô là chất giọng nam trầm đầy từ tính và quyến rũ: "Sau khi ký khế ước, ngài thể sử dụng năng lực của đấy."
Gia nhập Tứ Phương Thiên giúp cô hiểu về thế giới nhanh hơn nhiều. Cô rằng khi Người Thức Tỉnh và chủng loài siêu phàm ký khế ước, họ thể chia sẻ kỹ năng chiến đấu và năng lực, sức mạnh của cả hai bên đều tăng cường đáng kể. Lời Eustace quả thực sai.
mà... từ lúc lên phi thuyền đến giờ, Eustace cứ chốc chốc thúc giục cô ký khế ước, tần suất khiến cô thể nghi ngờ.
"Sao ngươi cứ vội vàng thế?" Tô Đường nắn nắn con nhện nhỏ trong túi áo. Chân thì lông lá nhung nhung, nhưng cái bụng mềm mại lạ thường. Sao đây cô phát hiện bóp con nhện sướng tay thế nhỉ?
Bị bóp, Eustace rên lên một tiếng "chi...". Tiếng rên rỉ uốn éo lắt léo như đường đèo khiến Tô Đường rùng .
Hắn choáng váng, co chân , cố gắng thu gọn lỏn trong lòng bàn tay Tô Đường.
Hạnh phúc quá, khắp là mùi hương của Đường Đường.
Được Đường Đường bao bọc.
" giúp đỡ Đường Đường mà."
Hắn thở dốc, bẽn lẽn cọ cọ lòng bàn tay cô, giọng đầy chân thành.
Tô Đường: Trung thành đến thế ?
Tô Đường cảm thấy tài nào hiểu nổi con nhện . Trong game, Eustace trung thành đến mức nhỉ?
Cứ thấy sai sai thế nào .
Trong lúc cô và Eustace đang giao tiếp qua thần giao cách cảm, cô cùng Đông Phương Từ dựng xong lều trại. Trời ngả về chiều. Cả khu vực huấn luyện quân sự chia hai phe: Liên bang và Đế quốc Bạch Trú, cách một xa. Trong khu doanh trại của Liên bang, ranh giới giữa các học viện cũng rõ ràng. Nhiệt độ sa mạc về đêm sẽ xuống thấp, thể âm vài độ, nên lúc các học viện đều tranh thủ nhóm lửa trại .
Tô Đường phóng tầm mắt về phía doanh trại Đế quốc Bạch Trú. Khác với sự phân tán lộn xộn của Liên bang, cấu trúc doanh trại bên đó c.h.ặ.t chẽ. Mặc dù kỹ vẫn thể thấy lờ mờ chia thành ba khu vực, nhưng sự liên kết giữa các nhóm khăng khít hơn hẳn so với sự xa cách giữa các trường của Liên bang.
Đế quốc Bạch Trú thể chỉ ba trường quân đội. Chỉ hai khả năng: hoặc là Đế quốc Bạch Trú đoàn kết hơn, hoặc là... Đế quốc Bạch Trú ít nhất ba vị thủ lĩnh kiệt xuất, đủ sức áp chế diện và khiến những khác phục tùng, dùng uy quyền của để gắn kết với .
Chưa hình thức huấn luyện cụ thể là gì, nhưng nếu màn đấu đối kháng giữa hai nước, thì với tình trạng "mạnh ai nấy lo" như cái đống cát rời của Liên bang hiện tại, Liên bang cầm chắc phần thua!
Tô Đường bắt đầu lo lắng, nhưng cái bụng réo lên biểu tình dữ dội.
Cô dám tin xuống bụng .
Trước khi xuống phi thuyền, huấn luyện viên tịch thu bộ đồ ăn mang theo, chỉ phát cho mỗi một chai nước và một con d.a.o găm chiến thuật. Tranh thủ lúc huấn luyện viên tới chỗ , cô lén uống sạch sành sanh dịch dinh dưỡng mới mua và cả dịch phụ trợ mà Thanh Hành đưa cho. Lúc nộp vỏ túi rỗng, sắc mặt huấn luyện viên phức tạp vô cùng.
Cứ tưởng nạp năng lượng nhiêu đó cũng đủ cầm cự một hai ngày, ai ngờ mới việc một buổi chiều tiêu hao sạch sẽ.
Tô Đường tin nổi nắm c.h.ặ.t t.a.y , phát hiện sức mạnh của quả thực tăng lên đáng kể.
Tô Đường: "..."
Cô hiểu . Cô ăn nhiều nhưng tiêu hóa cũng nhanh. Hiệu suất chuyển hóa năng lượng cực cao đồng nghĩa với việc thứ cô ăn đều nhanh ch.óng biến thành sức mạnh. khổ nỗi... cô mở khóa kỹ năng tích trữ năng lượng, thành tiêu hóa nhanh bao nhiêu thì đói nhanh bấy nhiêu!
Nhìn sa mạc mênh m.ô.n.g bát ngát một bóng cây ngọn cỏ, Tô Đường đau khổ nhắm mắt . Đây chính là địa ngục trần gian đối với cô!
Thức ăn khan hiếm, cô còn ăn khỏe như hạm, bây giờ?
"Toàn thể học sinh chú ý, con mồi bổ sung cho ngày hôm nay sẽ thả xuống 10 giây đếm ngược. Hãy tự săn bắt, con mồi các trò săn chính là bữa tối của các trò."
18 giờ, loa phát thanh vang lên khắp các doanh trại.
Tô Đường và nhóm Đông Phương Từ . Việc tự săn bắt thức ăn trong môi trường hoang dã phổ biến từ , thậm chí các trường còn cấm sinh viên tự ý tìm kiếm nguồn nước và thức ăn xung quanh. Tại bây giờ thả con mồi thông báo long trọng như ?
"Số lượng con mồi đủ."
Tô Đường và lập tức nhận vấn đề mấu chốt.
Nhà trường tính toán kỹ lưỡng, lượng con mồi thả xuống chắc chắn đủ để tất cả no bụng. Mục đích của thông báo là để chuẩn tinh thần tranh cướp. Ăn no đói, tất cả phụ thuộc bản lĩnh.
Đông Phương Từ và Nam Cảnh Viêm nhanh ch.óng tập hợp đội hình của Tứ Phương Thiên, tạm gác việc đang dở, sẵn sàng cho cuộc săn.
Mọi dán mắt lên những chiếc chiến hạm vận tải đang lơ lửng bầu trời.
"Bắt đầu đếm ngược mười giây... 10... 9..."
Ngay khi tiếng đếm "1" dứt, cửa khoang của các chiến hạm đồng loạt mở . Trong nháy mắt, tất cả siết c.h.ặ.t d.a.o găm trong tay, lao v.út về phía khu vực săn b.ắ.n.
Những con thỏ màu lông tiệp với màu cát sa mạc ùa như ong vỡ tổ.
Chúng lao nhanh như chớp, thoắt ẩn thoắt hiện trong cát vàng, chỉ vài giây biến mất tăm. Một sinh viên vẫn còn cầm d.a.o găm ngơ ngác, kịp hiểu chuyện gì xảy .
Thư Sách
Rõ ràng là thời cơ bắt mồi nhất, nhưng chẳng mấy ai bắt con nào.
Sắc mặt trở nên khó coi. Không ai ngờ con mồi khó bắt đến thế. Không những màu lông ngụy trang hảo với môi trường sa mạc, mà tốc độ của chúng còn nhanh đến mức kinh hoàng.
Khổng Kinh Hàng như một cuốn bách khoa thư sống, lên tiếng giải thích: "Huấn luyện viên thả xuống là Thỏ Sa Mạc Tia Chớp, dị thú cấp 3. Sức tấn công mạnh, nhưng tốc độ cực nhanh, khả năng chịu đau cực , còn giỏi ẩn nấp và ngụy trang, di chuyển cát để dấu chân."
Cửa ải là để kiểm tra thị lực và tốc độ của sinh viên.
Mọi im tại chỗ, nín thở quan sát xung quanh, hy vọng tìm thấy một con thỏ nào đó sơ hở lộ diện.
Tô Đường cậy nhờ chỉ thuộc tính cao ch.ót vót nên bắt một con, tơ nhện của Eustace cũng lén lút tóm một con. Cô hai con thỏ bé tẹo chỉ bằng hai nắm tay trong tay ... Sau khi sạch nội tạng ăn , chỗ thịt còn chắc chẳng đủ nhét kẽ răng.
Cô ước tính ăn ít nhất mười mấy hai mươi con như thế mới tạm gọi là lửng .
Mọi nín thở chờ đợi thêm nửa phút, nhưng xung quanh vẫn im lìm, chẳng thấy bóng dáng con thỏ nào ló nữa. Tất cả đành tiếc nuối tản tìm kiếm vận may.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-641-phien-ngoai-if-tiep-theo.html.]
Để tăng hiệu quả, Tô Đường tách khỏi nhóm Nam Cảnh Viêm, chủ yếu lùng sục ở những bụi cây rậm rạp, nơi con mồi dễ ẩn nấp.
Đi ngang qua một sườn dốc cát, cô chợt thấy nhóm của trường Mặt Trời Không Lặn đang lao về phía một bụi cây cách đó trăm mét.
Vút! Một bóng đen màu nâu lao v.út như tia chớp. Ngay khi đám sinh viên trường Mặt Trời Không Lặn tản vây bắt, đột nhiên một bóng trắng tuyết từ phóng tới, móng vuốt sắc bén chụp gọn con thỏ đang chạy trốn.
Con thỏ tội nghiệp tát cho ngất xỉu ngay tại chỗ. Tô Đường sững sờ khi thấy bóng trắng .
Đó là một con hồ ly tuyệt . Bộ lông trắng muốt như tuyết, chỉ ch.óp tai và đuôi điểm xuyết chút sắc đỏ như lửa. Cái đuôi xù bông đung đưa lưng. Đôi mắt thú màu vàng kim rực rỡ lấp lánh. Nó đẽ, thánh khiết như một tinh linh bước từ truyền thuyết, phù hợp với khung cảnh sa mạc khắc nghiệt .
Không chỉ Tô Đường vẻ cho kinh ngạc, ngay cả đội săn của trường Mặt Trời Không Lặn cũng sững sờ đến quên cả thở.
Đây cũng là con mồi do quân bộ thả xuống ? Hay là thú săn mồi bản địa của sa mạc ?
Nếu là trường hợp đầu tiên... thì nó đến mức khiến nỡ ăn thịt.
Trong lúc Tô Đường đang mải ngắm nghía, đội săn của trường Mặt Trời Không Lặn hồn, bắt đầu lao về phía con hồ ly mắt vàng.
Ngay đó, cô thấy con hồ ly lắc cái đuôi xù, vô cùng linh hoạt lao thẳng về phía .
Tô Đường: "?"
Thấy con Cửu Vĩ Hồ sắp đ.â.m sầm , cô vội nghiêng né tránh.
giây tiếp theo, con hồ ly đang ngậm con mồi cũng lanh lẹ xoay theo, nhảy phóc lòng cô.
Lúc trời về chiều, nhiệt độ sa mạc giảm mạnh. Đột nhiên một cục bông mềm mại, ấm áp chui lòng, Tô Đường theo bản năng ôm lấy.
"Ư ử!" Nó thả con mồi xuống chân cô, phát tiếng kêu nũng nịu.
Cái đuôi xù bông đung đưa đầy quyến rũ, đôi mắt vàng kim lấp lánh cô chằm chằm chớp mắt, đôi tai khẽ run rẩy.
Trong đầu Tô Đường bỗng hiện lên một ý nghĩ: Nó theo về nhà.
Thiếu gia Cotton thấy Tô Đường liền nhận ngay cô là của Tứ Phương Thiên. Trước đó của Tứ Phương Thiên dạy cho một bài học, giờ nẫng tay con mồi vất vả lắm mới tìm thấy, sắc mặt gã xanh mét:
"Cô là cái gì đó bên Tứ Phương Thiên hả? Con hồ ly hoang cướp con mồi của bọn . Con mồi cho cô đấy, nhưng con hồ ly thì giao đây."
Tô Đường vuốt ve đôi tai hồ ly mềm mượt, chút do dự từ chối:
"Nó là hồ ly của ."
Cotton tức đến xì khói đầu: "Nói láo! Chưa từng ai phép mang thú cưng huấn luyện quân sự cả!"
Tô Đường tỉnh bơ đáp: "Nó tự chạy lòng , nghĩa là nó tự nguyện theo về nhà."
Nhóm Cotton: "..."
Điều khiến họ câm nín nhất là, ngay khi Tô Đường dứt lời, con hồ ly dụi dụi cô một cách chi là... con , ném cho bọn họ một ánh mắt đắc ý đầy khiêu khích.
Đồ hồ ly đáng ghét!
Cotton vẫn cam lòng. Hắn thấy tân sinh viên Tứ Phương Thiên cứ thấy gai mắt kiểu gì , hơn nữa cứ thấy cô là thấy đau nhức xương cốt một cách khó hiểu. đồng đội của gây chuyện với Tứ Phương Thiên lúc .
Tống cổ đám Tứ Phương Thiên, Tô Đường cúi xuống con hồ ly ngoan ngoãn trong lòng .
Cô dùng ngón tay chọc nhẹ ch.óp mũi nó: "Có mày theo tao về nhà ?"
"Ư ~" Hồ ly l.i.ế.m ngón tay Tô Đường, cái đuôi ve vẩy.
Tô Đường phát hiện bộ lông của nó sạch bong kin kít, chẳng dính chút cát bụi nào, cái đuôi xù bông trắng muốt như một đám mây.
Lòng bàn tay ngứa ngáy, Tô Đường vuốt ve dọc sống lưng nó xuống tận gốc đuôi, nó phát tiếng gừ gừ đầy thỏa mãn.
Đôi mắt Thanh Khâu ánh lên tia nước long lanh, lười biếng gọn trong lòng Tô Đường, cơ thể mềm nhũn .
Thế nhưng, khi những ngón tay của thiếu nữ luồn sâu lớp lông dày ở gốc đuôi, định vuốt ve một đường xuống tận ch.ót đuôi, một luồng điện tê dại truyền từ xương cụt lan khắp . Đồng t.ử Thanh Khâu co rụt , gần như thể kiểm soát bản , tám cái đuôi còn đang giấu lượt "bụp bụp bụp" hiện nguyên hình.
Ngay lập tức, cảm nhận rõ ràng động tác vuốt ve của thiếu nữ khựng .
Cơ thể Thanh Khâu cứng đờ trong tích tắc.
Thân phận sắp bại lộ ?
ngay giây tiếp theo, Tô Đường vùi mặt bộ lông, hít hà điên cuồng.
Tô Đường hai mắt sáng rực chín cái đuôi hồ ly xù bông đang xòe , chút do dự áp mặt đó dụi dụi.
Cơ thể căng cứng của Thanh Khâu thả lỏng trở . Hắn híp mắt tận hưởng, rúc đầu hõm cổ Tô Đường tham lam hít hà mùi hương của cô. Những chiếc đuôi linh hoạt nhẹ nhàng lướt qua gò má cô, phát những tiếng rên ư ử mềm mại.
Khi Bạch Kỳ và Chúc Cửu Âm tới, cảnh tượng đập mắt họ là một một hồ đang ôm "hít" lấy "hít" để.
"..."
Tác giả lời :
Hồ ly:
Kiếp : Loài , ngươi theo về nhà.
Kiếp : Loài ơi, theo về nhà.