NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 640: Phiên ngoại If (Tiếp theo)

Cập nhật lúc: 2026-02-24 03:11:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trường quân đội Tứ Phương Thiên gần trung tâm Liên bang nên cách biên giới khá xa. Khi đoàn của Tô Đường đến nơi, các trường quân đội khác gần biên giới hơn đều tề tựu đông đủ.

Tô Đường bước chân xuống nền cát sỏi, phóng tầm mắt quanh một lượt. Tinh cầu quả thực hoang vu đúng như cái tên của nó, mặt đất trơ trọi chẳng lấy mấy mảng màu xanh. Rõ ràng đang là mùa hè, t.h.ả.m thực vật thưa thớt khiến ánh mặt trời gay gắt chiếu thẳng xuống, nóng hầm hập phả mặt ngay khi bước khỏi chiến hạm vận tải khiến rùng , chỉ rụt chân chui tọt trong cho mát.

Trong lúc Tô Đường đang nổi da gà vì cái nóng, một luồng khí mát lạnh bỗng nhiên áp sát gần. Luồng khí quá mạnh, nhưng giữa cái nắng thiêu đốt , nó chẳng khác nào một làn gió điều hòa mát rượi, khiến vô thức dựa dẫm .

"Ở đây chủ yếu là hệ sinh thái sa mạc. Chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm lớn, nguồn nước và thức ăn đều khan hiếm, ban ngày sẽ nóng bức."

Giọng thanh tao tựa như tiếng trúc va vang lên. Tô Đường đầu , thấy Đông Phương Từ tới bên cạnh từ lúc nào.

Luồng khí mát lạnh dễ chịu tỏa từ chính .

Đám Tứ Phương Thiên nín thở quan sát vị Thủ khoa của Thanh Long viện ngang nhiên bước sang bắt chuyện với phe đối địch đội trời chung là Chu Tước viện. Ai nấy đều dám hó hé nửa lời, chỉ dám liếc mắt trộm.

Còn đám thành viên cốt cán của Thanh Long viện - những qua bài diễn văn " thứ ba" hùng hồn của Thủ khoa nhà tối qua - thì đồng loạt giả mù giả điếc, mắt mũi, mũi tim.

"Nếu thấy nóng, cô thể gần một chút." Hắn : "Nhiệt độ cơ thể bẩm sinh thấp hơn bình thường."

Tô Đường phát hiện quả đúng là như . Đông Phương Từ lúc chẳng khác nào một giàn cây leo xanh mát di động, tỏa mát rượi khác biệt với cái nóng hầm hập xung quanh.

Trái ngược với , Nam Cảnh Viêm nhiệt độ cơ thể cao, cả lúc nào cũng hừng hực như một cái lò sưởi mùa đông.

Tô Đường sang Nam Cảnh Viêm.

Nam Cảnh Viêm đang khoanh tay n.g.ự.c một bên, ánh mắt lạnh lẽo ghim c.h.ặ.t Đông Phương Từ. Thấy cô sang, buông tay xuống, khóe môi lập tức nhếch lên một nụ rạng rỡ như ánh mặt trời.

"Đường Đường, nếu Thủ khoa Thanh Long tình nguyện cái điều hòa di động, thì cô cứ ban cho một cơ hội ."

Đám Chu Tước viện trân trối, ai nấy đều sởn gai ốc. Thủ khoa của bọn họ từ bao giờ trở nên... rộng lượng, hiền lương đến thế? Biết rõ Thủ khoa Thanh Long đang lăm le "tiểu tam" mà những đ.á.n.h cho một trận, còn hào phóng nhường cơ hội cho tình địch tiếp cận yêu ?

Đông Phương Từ giữ vẻ mặt điềm nhiên, thèm để tâm đến lời châm chọc của Nam Cảnh Viêm. Hắn Nam Cảnh Viêm sẽ ngăn cản , cùng lắm là trong lòng đang hận thể băm vằm trăm mảnh mà thôi.

Thời tiết nóng nực thế , Chu Tước mang thuộc tính Lửa, Tô Đường mà cạnh Nam Cảnh Viêm chỉ nước c.h.ế.t ngốt vì nóng. Thay vì ngăn cản, chi bằng tranh thủ cơ hội để ghi điểm trong mắt Tô Đường với hình tượng một trai tâm lý, rộng lượng.

"Đánh ! Đánh !"

Từ lối bên ngoài chiến hạm vang lên một giọng hóng hớt đầy phấn khích.

Mọi của Tứ Phương Thiên đồng loạt đầu sang.

Một đội ngũ mặc quân phục lộng lẫy, cầu kỳ, đeo huy hiệu trường "Mặt Trời Không Lặn" đang ngang qua. Phát hiện ánh mắt của Tứ Phương Thiên đang đổ dồn về phía , sắc mặt bọn họ sượng trân, vội vàng bịt miệng một gã thiếu gia tóc vàng trong đội .

"Ưm ưm ưm." Kẻ bịt miệng phát những tiếng kêu ú ớ.

Nam Cảnh Viêm và Đông Phương Từ lạnh lùng về phía Thủ khoa của trường đối phương. Bị hai vị "lão đại" của trường top 2 (Tứ Phương Thiên) ghim, sợ thù dai loại ngay từ vòng gửi xe trong giải đấu sắp tới, Thủ khoa trường Quân đội Mặt Trời Không Lặn toát mồ hôi hột, áp lực như núi đè:

"Thật xin , đầu óc tên Cotton bình thường cho lắm, linh tinh mà. Các cứ tiếp tục, cứ tiếp tục ."

Tô Đường nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền, nhướng mày. Không hiểu thấy cái tên , tay cô ngứa ngáy đ.ấ.m .

Rõ ràng là thù oán gì cơ mà.

Vì sự cố của trường Mặt Trời Không Lặn phát hiện, những đội ngũ khác vốn đang chậm để hóng biến vội vàng thu hồi tầm mắt, giả vờ như chỉ là qua đường vô tội. Chỉ một đội ngũ vẫn giữ nguyên đội hình chỉnh tề tiến bước.

Cô gái đầu với vóc dáng cao ráo, khí chất hiên ngang gật đầu lia lịa với vẻ mặt tán đồng: " là đầu óc vấn đề thật, nên ăn não heo để bồi bổ ."

Một nam thanh niên khác đầu hàng quân tách , sải bước về phía Tô Đường.

Ngay khoảnh khắc thấy , da đầu Tô Đường tê rần.

Mái tóc bạch kim dài óng ả nhảy múa ánh mặt trời, đôi mắt xám xanh tựa như dòng sông băng phủ sương mù. North Tô Đường, khuôn mặt tuấn mỹ vốn dĩ luôn lạnh tanh cảm xúc nay dường như thoáng hiện lên một nụ cực nhạt: "Đã lâu gặp."

"Đàn North, hóa cũng biểu cảm cơ ?" Vương Phú Quý trong hàng ngũ há hốc mồm kinh ngạc. Việc North đối với còn chấn động hơn cả việc North quen của Tứ Phương Thiên.

Câu của khiến Vệ Nhàn - đang bận đấu võ mồm với trường Mặt Trời Không Lặn - cũng đầu : "Cái gì? Mặt trời mọc đằng tây ? Đâu , để xem nào?"

"Cho xem với!" Đội hình vốn đang chỉnh tề của Đại học Quân sự Bắc Hải bỗng chốc trở nên lộn xộn, ai nấy đều rướn cổ lên hóng hớt.

Sau khi thức tỉnh ký ức, North vốn dĩ mấy mặn mà với Đại học Quân sự Bắc Hải bắt đầu thực sự tham gia các hoạt động của trường, khiến các tân sinh viên dần trở nên thiết với hơn.

Biểu cảm của North vẫn đổi, hệt như một con mèo lớn lười biếng, bỏ ngoài tai lời trêu chọc của đám đàn em. Hắn đến mặt Tô Đường, nghiêng đầu suy nghĩ một chút nghiêm túc hỏi:

"Lần em vội thế? Rời cũng một tiếng, đó tìm em lâu. Là do '' chỗ nào ? thể học thêm khóa nâng cao."

"Ồ woaaa!!"

Có biến!

Đám tân sinh viên Bắc Hải ồ lên đầy ẩn ý, ánh mắt láu lỉnh đảo qua đảo giữa Tô Đường và North.

Ánh mắt của Nam Cảnh Viêm, Đông Phương Từ và Khổng Kinh Hàng lặng lẽ tập trung Tô Đường.

Tô Đường: "..."

Á á á á á!!!

Nội tâm Tô Đường gào thét t.h.ả.m thiết như con gà chọc tiết, đầu óc ong ong.

chuẩn tâm lý để chạm mặt với " giai trai bao 1 tinh tệ" a. Lại còn trong cảnh éo le thế nữa chứ?

Trong mắt ngoài, lời của North như một cặp tình nhân bình thường đang giận dỗi .

Chỉ cô là hiểu tầng nghĩa ẩn giấu đằng những lời đó ——

"Làm" .

"Học thêm khóa nâng cao" là học cái gì.

Rõ ràng là từng câu từng chữ đều sặc mùi "ngành", nhưng thốt từ cái miệng của một quý công t.ử với khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng, giọng điệu ưu nhã tự phụ. Khiến cho những quan hệ "kim chủ - trai bao" giữa hai hiểu đang lời tục tĩu gì.

Đây là ngầm lẳng lơ nữa, mà con báo tuyết đích thị là một tay chơi "hệ dâm ngầm" chính hiệu.

Sự ... Tô Đường đành trưng bộ mặt nghiêm túc kém: "Anh . Chỉ là việc gấp xử lý nên thôi."

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của North, cô sợ thật sự đăng ký mấy khóa học kỳ quái thì c.h.ế.t dở.

Khóe môi North khẽ nhếch lên, như thể nhận lời khen ngợi cao quý nhất, lười biếng đáp: "Ừm, thì yên tâm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-640-phien-ngoai-if-tiep-theo.html.]

" còn tưởng chỗ nào khiến em chán ghét, đến mức bỏ lời từ biệt."

Hai chuyện như giải đố, chỉ trong cuộc mới hiểu, tạo nên một bầu khí bí ẩn khiến ngoài tài nào chen lọt.

Đám thành viên Chu Tước viện lo lắng: Tiêu ! Chuyện tình cảm của Thủ khoa nguy cơ toang !

Tô Đường chỉ gật đầu lia lịa. "Trai bao" báo tuyết là Thiếu chủ Mafia đấy, thể chê bai bừa bãi .

Hơn nữa, công bằng mà , tuy là đầu tiên "xuống biển", nhưng kỹ năng của giai cũng khá. Dù thì phần cứng cũng thuộc hàng thượng thừa cơ mà. Cơ bụng sáu múi săn chắc chút mỡ thừa do tập luyện lâu năm, vóc dáng tràn đầy tính xâm lược, khuôn mặt chuẩn gu quý công t.ử lạnh lùng.

Quan trọng nhất là... còn đôi tai báo lông xù và cái đuôi báo tuyết to bự, mềm mại nữa chứ.

Cũng là Nam Cảnh Viêm kể về chủng loài hỗn huyết, Tô Đường mới đó là đồ chơi tình thú, mà là một phần cơ thể thật sự của .

Thảo nào mà linh hoạt thế, chơi đủ kiểu đủ trò.

Tóm , bỏ qua cú sốc khi xem tin tức về thế của đó, thì 1 tinh tệ đúng là món hời thế kỷ, quá sức đáng giá!

Sau màn đối đáp đầy ẩn ý, Nam Cảnh Viêm con mèo lớn báo tuyết vẫn chịu rời , khóe môi nhếch lên nụ lạnh:

"Còn việc gì nữa , Thiếu chủ Sisyphus? Đây là địa bàn của trường quân đội Tứ Phương Thiên, nên về khu vực của trường ."

"Còn một việc nữa." North lười biếng đáp, chẳng thèm liếc Nam Cảnh Viêm lấy một cái. Đôi mắt xám xanh dán c.h.ặ.t Tô Đường, giơ tay lên.

Tô Đường thấy một tia sáng lóe lên. Ngước mắt kỹ, cô thấy hai ngón tay North đang kẹp một đồng tinh tệ.

Chính là đồng xu cô để đầu giường hôm đó.

Đám sinh viên quân đội xung quanh trố mắt kinh ngạc.

Thời đại nào mà còn dùng tiền mặt tinh tệ thế ?

Con mèo lớn North tỏ là một ăn chân chính, tính toán chi li, nhất quyết chịu chiếm của khách hàng dù chỉ một xu, nghiêm túc : "Em trả thừa một đồng tinh tệ."

Tô Đường: "..."

đó là tiền boa vì thấy phục vụ , nhưng ánh chằm chằm của bàn dân thiên hạ, câu đó thật sự nghẹn ở cổ họng thốt nổi. Cô đành : "Khụ khụ, cứ giữ lấy ."

North tự nhiên thu tay về, cất đồng tinh tệ túi áo n.g.ự.c trái, nơi gần trái tim nhất.

Tô Đường động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi của , thầm nghĩ: Thế giống định trả cho ?

Giây tiếp theo, cô thấy North nghiêng đầu, dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc :

"Tôn chỉ của gia tộc Sisyphus là giao dịch công bằng. vẫn còn nợ em một ."

Tô Đường sững sờ: "...?"

Hả?

HẢ??

Có lẽ vì ở đây tụ tập quá đông sinh viên, vị huấn luyện viên chấp hành vốn dĩ định thả lỏng trong ngày đầu tiên cũng thể ngơ nữa, bèn thổi còi inh ỏi.

"Tụ tập ở đây cái gì? Lều trại dựng xong ? Nhóm lửa ? Tìm nguồn nước ? Kiếm thức ăn ?"

Vị huấn luyện viên chấp hành quân bộ cử đến phụ trách phía Liên bang bước tới, giọng ồm ồm như sấm rền: "Trước khi trời tối dựng xong lều trại, ai dựng xong thì tối nay ngủ cát nhé.

Lần Đế quốc Bạch Trú cùng tham gia huấn luyện với chúng , các đại diện cho bộ mặt của Liên bang đấy! Cấm tiệt đứa nào mất mặt Liên bang!"

Quát tháo xong, ông còn quên chắp tay lưng bồi thêm câu thoại kinh điển:

" là lứa kém hơn lứa !"

Mọi đành ngậm ngùi giải tán chọn địa điểm dựng trại. Nói là huấn luyện sinh tồn nơi hoang dã thì đúng là "hoang dã" thật, nhà trường cắt sạch nguồn cung cấp từ thức ăn đến nước uống, tất cả đều tự túc bằng cách săn b.ắ.n.

Tuy nhiên, nguồn thức ăn tự nhiên sa mạc đủ để nuôi sống lượng đông đảo như , nên quân bộ sẽ thả một động vật xuống để sinh viên tự săn bắt. Ăn no đói là tùy bản lĩnh của mỗi .

North rời , trong lòng Nam Cảnh Viêm dâng lên dự cảm chẳng lành: "Đường Đường, nợ cô dịch vụ gì ?"

Thiếu chủ Sisyphus tay giá trời, dịch vụ nào giá rẻ bèo chỉ 1 tinh tệ chứ.

Ánh mắt Tô Đường lảng tránh: "Khụ khụ, . Chẳng đây là đợt huấn luyện cho tân sinh viên ? Tại sinh viên năm hai cũng tới?"

Lúc cố tình tra cứu về North, xác định là sinh viên năm hai, cứ tưởng sẽ bao giờ gặp .

Nhận thấy cô trả lời, nhóm Nam Cảnh Viêm cũng gặng hỏi thêm. Thực trong lòng họ cũng lờ mờ đoán phần nào.

Những thức tỉnh ký ức đều là những kẻ mang trong dòng m.á.u siêu phàm... North cũng là con lai mang một nửa dòng m.á.u siêu phàm, ôm ấp tâm tư gì, tự soi gương là hiểu.

Đông Phương Từ am hiểu về chính trị hơn Nam Cảnh Viêm nhiều.

Hắn mở mắt, mím môi giải thích: "Vì cơ hội hiếm , nhà trường sẽ chọn một sinh viên khóa , lấy cớ là hỗ trợ trông coi tân sinh viên để đưa sang đây cùng. Đế quốc Bạch Trú cũng điều đó. Việc địa điểm huấn luyện cuối cùng chốt tại Đế quốc Bạch Trú chính là sự nhượng bộ của Liên bang.

Và việc họ ngầm đồng ý cho Liên bang tăng thêm , chính là sự nhượng bộ về lợi ích của Đế quốc Bạch Trú."

Hắn bỗng ngẩng đầu lên, về phía bầu trời:

"Chiến hạm vận tải của Đế quốc Bạch Trú đến ."

Thư Sách

Tác giả lời :

Mèo lớn North: sẽ ép mua ép bán cho bằng !

 

 

 

 

 

 

Loading...