NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 632: Phiên ngoại If (Tiếp theo)

Cập nhật lúc: 2026-02-24 03:01:28
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám thành viên cốt cán của Chu Tước viện sự mặt dày vô sỉ của Đông Phương Từ cho chấn động đến mức hóa đá, nhất thời quên sạch việc, chỉ trố mắt .

Đông Phương Từ vẫn yên tại chỗ, duy trì phong thái điềm tĩnh, bất biến sóng gió. Hắn vươn một cánh tay gác lên bàn, cổ tay áo xắn lên một đoạn ngắn, để lộ làn da trắng ngần lạnh lẽo. Dường như cảm thấy nóng, giơ tay tháo hai nút áo khoác ngoài, phanh để lộ lớp áo sơ mi bên trong, đó thong thả nới lỏng thêm một nút sơ mi, khoe trọn một đoạn xương quai xanh tinh xảo, gợi cảm.

Hành động trái ngược với truyền thống vinh quang "kín cổng cao tường, gài nút đến tận cằm mới chịu thôi" của học viện Thanh Long.

Rõ ràng biểu cảm khuôn mặt Đông Phương Từ vẫn giữ nguyên vẻ cấm d.ụ.c, tinh như ngày thường, nhưng chẳng hiểu , tất cả thành viên của Chu Tước viện cảm giác như một thứ gì đó " đắn" đang dần dần trỗi dậy từ bên trong con vị Thủ khoa nghiêm túc .

"Thủ khoa Phương Đông thản nhiên thừa nhận là kẻ thứ ba chen chân tình cảm của khác như , cảm thấy lương tâm c.ắ.n rứt ?" Vì Đông Phương Từ chọn "Sự thật", sinh viên đang cầm ly nước ép Mê Điệt chỉ đành tiếc nuối thu tay về. bầu m.á.u nóng trong càng sục sôi, quyết tâm đấu tranh dũng để bảo vệ danh dự cho Thủ khoa nhà .

Vô sỉ! Thanh Long viện quá vô sỉ! là đạp lên mặt mũi của Thủ khoa nhà mà nhảy đầm.

Đông Phương Từ nhấp một ngụm nước, bình thản đáp: "Đây là câu hỏi thứ hai đấy."

Hắn ngước mắt thẳng Nam Cảnh Viêm, giọng nhẹ bẫng nhưng đầy ẩn ý: "Cậu nghĩ Thủ khoa của các chính nghĩa, đạo đức lắm ? Cậu từng chen chân tình cảm của khác ?"

Hả?

Lại thêm một tia sét giữa trời quang giáng xuống đầu , nổ tung khiến ai nấy đều xém chút nữa thì cháy đen thui.

Ý gì đây? Thủ khoa của bọn họ... cũng là "tiểu tam" leo lên thượng vị ?

Thôi xong! Cây đao c.h.é.m ngược .

Theo bản năng, ánh mắt đều đổ dồn về phía Nam Cảnh Viêm để tìm kiếm sự xác nhận. Chỉ thấy sắc mặt Thủ khoa nhà căng cứng, nhưng tuyệt nhiên hề lên tiếng phản bác. Hắn chỉ mím c.h.ặ.t môi, cau mày trừng mắt Đông Phương Từ.

đây... bọn họ cũng từng Thủ khoa thích ai bao giờ.

Đám thành viên Chu Tước viện nuốt nước bọt ừng ực, len lén quan sát Tô Đường với ánh mắt tò mò. Đại lão Tô Đường là do Thủ khoa cướp về ?

Tô Đường cũng nheo mắt Nam Cảnh Viêm với vẻ đầy dò xét, trong lòng khỏi kinh ngạc.

Không ngờ Nam Cảnh Viêm là loại như thế?

Bị ánh mắt của cô đến mức nóng ran cả lòng, Nam Cảnh Viêm theo bản năng vội vàng biện giải: "Đường Đường, ... gặp cô mà."

Tô Đường: ?

Cô nhíu mày, một sự nghi hoặc nho nhỏ nhen nhóm trong lòng.

Lần ... Gặp ... Lời của Nam Cảnh Viêm, cứ sai sai thế nào .

Thấy bầu khí bắt đầu trở nên gượng gạo, sinh viên vội vàng đ.á.n.h trống lảng: "Ván tiếp theo, ván tiếp theo nào!"

Ván tiếp theo, trùng hợp cũng thật trùng hợp, bốc trúng lá bài Quốc vương là một thành viên của Thanh Long viện, còn Người Thực Thi xui xẻo là Khổng Kinh Hàng.

Thanh Long viện kỷ luật nghiêm minh, hành động đều răm rắp tuân theo mệnh lệnh của Thủ khoa.

Cậu thành viên Thanh Long viện theo thói quen sang Đông Phương Từ, chờ đợi chỉ thị. Đông Phương Từ chỉ rủ mắt xuống, thèm , ngầm ý để mặc tự do phát huy.

"Nhìn Thủ khoa của các cái gì? Đây là trò chơi, các chủ kiến của riêng ? Nhanh lên !" Đám Chu Tước viện nhao nhao thúc giục.

Bọn họ cứ đinh ninh rằng đám "ông cụ non" bảo thủ bên Thanh Long viện chắc chắn sẽ đưa mấy cái thử thách tẻ nhạt như nhảy cóc hít đất gì đó. Ai ngờ, đối phương suy nghĩ chừng hai giây, sang Khổng Kinh Hàng:

"Câu hỏi: Phó thủ khoa Chu Tước, cũng đang mưu đồ bất chính với bạn gái của em ? Thật cũng tranh giành bạn gái với Thủ khoa của đúng ?"

Bọn họ để ý thấy lúc nãy Phó thủ khoa nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay còn của Tô Đường, quan hệ rõ ràng hề đơn giản.

Không gian xung quanh một nữa chìm im lặng c.h.ế.t ch.óc. Chiếc bàn của Tô Đường trở thành tâm điểm của sự chú ý: "..."

Người bên cạnh rót sẵn ly nước ép Mê Điệt đưa tới, nhưng Khổng Kinh Hàng chỉ xua tay từ chối, điềm nhiên trả lời: ". quả thực suy nghĩ đó."

Xung quanh chỉ tiếng nuốt nước bọt ừng ực.

Chuyện là thứ bọn họ thể miễn phí ? Sao đêm nay là mấy cái "dưa" bát quái siêu to khổng lồ chấn động thế ?

Tô Đường: "..."

Mặc dù bất kể là ai trả lời thì cũng chẳng ai dám chỉ đích danh cô . cô vẫn cảm nhận rõ rệt mùi vị của việc giữa tâm bão Tu La tràng, bốn phía đều là cuồng phong bão táp.

Cô lờ mờ cảm giác , ánh mắt của cả hai học viện đều đang tập trung hết lên . Hai phe Chu Tước và Thanh Long vốn như nước với lửa, giờ đây dường như đang ngấm ngầm lập thành một mặt trận thống nhất, đồng lòng cô bốc trúng lá bài Tiều quỷ để trở thành Người Thực Thi tiếp theo.

Cũng may, ván kế tiếp bốc trúng là Nam Cảnh Viêm, còn Quốc vương là của Chu Tước viện.

Sau khi chứng kiến màn chào sân của Đông Phương Từ và Khổng Kinh Hàng, Nam Cảnh Viêm chẳng cần suy nghĩ nhiều, chọn ngay "Thử thách" dù đề là quân .

Cậu thành viên nháy mắt hiệu với , vẻ mặt đầy tự tin kiểu "Thủ khoa cứ yên tâm, để em lo", đó dõng dạc tuyên bố: "Thử thách khó . Mời một khác phái mặt tại đây vật nặng, khi sự đồng ý thì thực hiện 100 cái hít đất vật nặng lưng."

Nam Cảnh Viêm ngẩn . Trên khuôn mặt tuấn tú thoáng lấm tấm mồ hôi. Trong đầu lập tức hiện lên ký ức về phạt hít đất ở sa mạc tinh trong kiếp , hình ảnh thiếu nữ lưng hiện rõ mồn một khiến thở trở nên dồn dập.

Đôi mắt đào hoa ướt át về phía Tô Đường, vành tai ửng hồng: "Đường Đường, phiền cô giúp một chút."

Tô Đường dứt khoát dậy: "Được thôi, nhưng đừng ngã đấy nhé."

Thậm chí đợi Nam Cảnh Viêm kịp trả lời, đám đồng đội Chu Tước viện bên cạnh nhao nhao lên phụ họa:

"Không ! Nói về độ vững chãi thì lưng của Thủ khoa chúng nhận hai ai dám nhận một! Đảm bảo êm ru, xóc nảy tí nào!"

"Cứ yên tâm mà bạn học Tô Đường! Không cần thương hoa tiếc ngọc gì !"

Nam Cảnh Viêm xưa nay mặt dày vô đối, nhưng lúc cũng nhịn mà đỏ bừng từ cổ lên đến tận mang tai.

Đám Chu Tước viện rôm rả, trêu chọc đủ kiểu, khiến cho nhóm thành viên Thanh Long viện bên cạnh trông càng thêm trầm mặc, lạc lõng. Bọn họ liếc Thủ khoa nhà , lên tiếng bênh vực vài câu, nhưng cái tính cách nghiêm túc bẩm sinh khiến họ thể nào thốt những lời lẽ mặt dày vô sỉ như đám Chu Tước .

Mọi dọn một trống. Nam Cảnh Viêm cởi bỏ chiếc áo khoác quân phục vướng víu, đó xắn tay áo sơ mi lên, dứt khoát cúi xuống. Xương bả vai mở rộng, cơ thể gần như song song với mặt đất. Những khối cơ bắp cuồn cuộn căng lên, cho chiếc áo sơ mi trắng bó sát .

"Đường Đường, lên đây ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-632-phien-ngoai-if-tiep-theo.html.]

Tô Đường cởi giày, đặt một chân lên lưng .

Cơ bắp quanh vùng thắt lưng của thiếu niên căng cứng , nhưng cơ thể vẫn vững như bàn thạch, hề suy chuyển. Cảm giác giống như đang dẫm lên một khối đá cẩm thạch cứng cáp phủ một lớp nhung thiên nga mềm mại và ấm áp.

Sự vững chãi mang cho Tô Đường cảm giác an tuyệt đối. Cô yên tâm đặt nốt chân còn lên, đó xếp bằng lưng Nam Cảnh Viêm.

Mông cô vững vàng vòng eo thon gọn, săn chắc của thiếu niên. Xuyên qua lớp áo sơ mi lụa mỏng manh, Tô Đường thể cảm nhận rõ ràng ấm tỏa từ cơ thể .

Hơi thở của Nam Cảnh Viêm gấp gáp, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế bất động.

" vững , bắt đầu đấy." Vẫn sợ ngã, Tô Đường đưa một tay túm nhẹ lấy phần áo sơ mi lưng . Lớp vải nhăn nhúm gọn trong lòng bàn tay cô, trông hệt như dây cương trong tay kỵ sĩ.

Trong phút chốc hoảng hốt, Nam Cảnh Viêm cảm thấy như hóa thành con chiến mã trướng cô, cô cưỡi lên để rong ruổi ngàn dặm sa trường.

Vừa nghĩ đến đó, m.á.u nóng liền kiểm soát mà dồn hết lên đỉnh đầu. Gò má nóng bừng, thậm chí còn nghi ngờ đỉnh đầu sắp bốc khói trắng xì xì đến nơi .

"Được." Giọng Nam Cảnh Viêm khản đặc. Cánh tay và cơ bụng dồn lực, từ từ nâng lên, khàn khàn đếm: "Một."

Cậu thành viên Chu Tước viện - kẻ đầu têu cái thử thách - bên cạnh hì hì: "Thủ khoa ơi, chuẩn là tính nhé. Cứ theo tiêu chuẩn huấn luyện của chúng !"

"Các bạn học mến, thù báo thù, oán báo oán nào!" Nói xong, cô nàng còn lớn tiếng nhắc nhở xung quanh: "Hãy nhớ xem chúng phạt huấn luyện khổ sở thế nào! Mở to mắt mà soi, đừng tha cho !"

Cô nàng đoán chắc rằng, cái hình phạt Thủ khoa nhà sẽ hài lòng hết nấc cho mà xem.

Đám thành viên Chu Tước viện lập tức xắn tay áo, hận thể lôi kính lúp để soi mói bắt .

100 cái hít đất, rốt cuộc phạt đội lên thành 150 cái. Mãi đến khi sợ cứ tiếp tục cò thế thì trò chơi sẽ tắc tịt, mới chịu dừng trong sự tiếc nuối thèm.

Khi Nam Cảnh Viêm dậy, tóc bết mồ hôi. Vài giọt mồ hôi thấm ướt một mảng lưng áo sơ mi, lớp vải mỏng dính sát da thịt. Hắn dường như cảm thấy nóng nực, thèm mặc áo khoác, mà còn tiện tay tháo bung thêm vài chiếc cúc áo sơ mi nữa.

Phanh n.g.ự.c còn táo bạo hơn cả Đông Phương Từ.

"Đường Đường, phiền cô quá." Nam Cảnh Viêm toét miệng , để lộ hàm răng trắng bóc với Tô Đường.

Khổng Kinh Hàng và Đông Phương Từ lạnh nhạt liếc Nam Cảnh Viêm một cái. Dù bắt bẻ soi mói cỡ nào, thì với năng lực thể chất của Nam Cảnh Viêm, hít đất mà chỉ đạt tỷ lệ đạt chuẩn 50% là chuyện thể nào.

Rõ ràng trong cái hình phạt , là kẻ hưởng thụ và vui vẻ nhất.

Mọi tiếp tục trò chơi. Sau khi lĩnh giáo độ mặt dày của hai vị Thủ khoa, phe đối địch khi bốc trúng thẻ bài của thủ lĩnh phe cũng ngầm hiểu ý mà hỏi những câu liên quan đến Tô Đường nữa.

Thay đó, họ chuyển sang hỏi những câu hỏi đời tư "bình thường" hơn, ví dụ như: Người mà ghen tị nhất là ai? Bí mật che giấu nhất là gì?...

Sự tò mò của đối với đời tư của các Thủ khoa là vô tận.

Ban đầu còn " đồng da sắt", nhưng dần dần Nam Cảnh Viêm và Đông Phương Từ cũng im lặng nốc cạn vài ly nước ép Mê Điệt.

Bọn họ thể sự thật rằng, khi thức tỉnh ký ức, mà họ ghen tị nhất hiện tại chính là ngài Huyền Vũ đức cao vọng trọng của Tứ Phương Thiên.

Mặc dù tính cách trái ngược , nhưng cả Nam Cảnh Viêm và Đông Phương Từ đều thuộc tuýp sống thẳng thắn, trong ngoài như một. Vốn dĩ họ chẳng bí mật gì đáng kể, nhưng từ khi thêm ký ức kiếp , những bí mật "sống để bụng, c.h.ế.t mang theo" của họ nhiều đếm xuể.

Vài ly nước ép Mê Điệt xuống bụng, mặt hai dần hiện lên ráng đỏ say men, đôi mắt vốn thanh tỉnh bắt đầu trở nên mơ màng.

Thư Sách

Vận may của Tô Đường khá , mãi vẫn gọi trúng, cho đến tận vòng cuối cùng của trò chơi.

Nhìn lá bài Tiểu quỷ tay, cô cảm giác "cái gì đến cũng sẽ đến".

"Tô Đường, giữa Chu Tước, Thanh Long và Khổng..." Một thành viên Chu Tước viện định thêm cả tên Phó thủ khoa thì bên cạnh huých một cái, bịt c.h.ặ.t miệng .

Sao thể tự tay b.ắ.n đồng đội chứ?

Người đặt câu hỏi vội vàng nuốt lời định , sửa : "Giữa Chu Tước và Thanh Long, thích ai hơn?"

Không hỏi đích danh cụ thể, nhưng ai cũng ngầm hiểu hai cái tên đó đại diện cho ai.

Sự lựa chọn giữa ba giờ chỉ còn hai. Khổng Kinh Hàng rủ mắt, bên cạnh im lìm như một bức tượng điêu khắc.

Người đặt câu hỏi thấy dáng vẻ của Phó thủ khoa, bỗng nhiên cảm thấy chột . Cậu vốn dĩ ý kéo Phó thủ khoa xuống nước đục, giờ thấy áy náy thế nhỉ?

Nghe thấy câu hỏi, Tô Đường thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng, ngay là bọn họ sẽ hỏi cái mà.

Hai đôi mắt đỏ hoe vì men say đồng loạt chằm chằm cô, bên trong chứa đựng những cảm xúc phức tạp đến mức thể diễn tả bằng lời.

Tô Đường lảng tránh ánh mắt , gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn: "Chu Tước."

Đông Phương Từ tuy cũng , nhưng cô với Nam Cảnh Viêm hơn.

Khóe môi Nam Cảnh Viêm kìm mà cong lên sung sướng, đôi mắt đào hoa rực rỡ như chứa cả bầu trời .

Đông Phương Từ rủ mắt xuống, che giấu sự thất vọng.

"Tại thích Chu Tước hơn? Cậu thể tiết lộ lý do ?" Đám Chu Tước viện mắt sáng rực lên vì hóng hớt.

Tô Đường nhún vai, thản nhiên đáp: "Chắc là vì thích những thứ lông vũ xù xù hơn."

Khổng Kinh Hàng lập tức ngẩng phắt đầu lên về phía cô.

Tác giả lời :

Tiểu Khổng Tước: Lông vũ xù xù... Chẳng cũng là đang ?

Bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem thế nào để đưa tình em lên bàn tiệc đây. [Đầu ch.ó]

 

 

 

 

Loading...