NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 629
Cập nhật lúc: 2026-02-23 03:51:21
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20qVxm1STp
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tay chân Missa lạnh toát. Trái tim ngài như một khối chì nặng nề chìm thẳng xuống đáy hồ đóng băng. Đầu ngón tay ngài run rẩy bần bật, lòng đau như cắt.
Nếu mẫu hề thức tỉnh ký ức kiếp như bọn họ thì ?
Bà sẽ tiếp tục chán ghét ngài, kiêng dè ngài.
Trong những mảnh vỡ ký ức , ngài dần dần mẫu chấp nhận. ... liệu ngài may mắn như "Missa" trong ký ức đó, mẫu dang tay đón nhận ?
Lỡ như... thì ?
Liệu mẫu vĩnh viễn chán ghét ngài, vĩnh viễn rời xa ngài ?
Cả cơ thể tê cứng, lạnh lẽo đến mức như cắt đứt xúc cảm với thế giới bên ngoài. Khuôn mặt tuấn tú của Missa co giật liên hồi. Ngài thậm chí còn chẳng buồn phản ứng khi một cú đ.ấ.m nữa của Jormungandr lao tới.
Nắm đ.ấ.m giáng mạnh khóe miệng, đ.á.n.h bật đầu ngài sang một bên, m.á.u tươi rỉ từ khóe môi.
Ngài từ từ ngước mắt lên, đối diện với đôi đồng t.ử dọc của loài rắn đang hừng hực lửa giận nhưng lạnh lẽo thấu xương của Jormungandr. Thế nhưng, trái tim ngài băng giá đến mức chẳng còn lấy một tia phản kháng.
Jormungandr đang trút hết ngọn lửa phẫn nộ vì tìm thấy mẫu lên đầu ngài.
Dù trong mắt hừng hực sự tàn bạo cuồng nộ, nhưng thực chất Jormungandr đang hoảng sợ đến mức từng tế bào trong cơ thể đều co rút vì run rẩy.
Hắn đang sợ hãi.
Hắn sợ rằng những giấc mơ chỉ là hư ảo... Hắn sợ rằng... lỡ như mẫu thực sự bao giờ trở , thì đây?!
Một thế giới mẫu thì căn bản chẳng ý nghĩa gì để tồn tại cả.
Hắn nghiến răng kèn kẹt. Ác niệm bẩm sinh của một chủng loài hệ Hỗn loạn - Tà ác tuôn trào cuồn cuộn từ l.ồ.ng n.g.ự.c tựa như đầm lầy hắc ín đặc quánh.
Cảm nhận luồng ác ý khổng lồ từ , chiếc vòng cổ giam cầm cổ bỗng phát sáng siết c.h.ặ.t . Từng cơn đau thấu xương thấu tủy lan tỏa từ sâu trong tủy sống. Jormungandr đau đớn đến mức cơ thể theo bản năng căng cứng , đôi đồng t.ử đỏ rực nhấp nháy liên hồi.
Hắn dùng một tay nắm lấy chiếc vòng cổ, các khớp ngón tay trắng bệch vì gồng sức. Cơn đau kích thích khiến nhe nanh trợn mắt, nhưng nơi khóe môi vô thức cong lên một nụ si mê. Khuôn mặt tuyệt mỹ méo mó, hiện lên một sự phức tạp vặn vẹo giữa đau đớn tột cùng và khoái cảm tột độ.
Mẫu biến mất hơn một ngàn năm nay, bặt vô âm tín. Chỉ khi cảm nhận cơn đau buốt từ chiếc vòng cổ mang , mới cảm giác chân thực rằng mẫu từng tồn tại cõi đời.
Cơn đau , thường khó thể chịu đựng nổi, nhưng đối với , nó giống như một liều t.h.u.ố.c an thần cho tinh thần. Việc chiếc vòng cổ trừng phạt những ác niệm của , đem cho sự đau đớn, khiến cảm giác như đang mẫu đích răn dạy .
Jormungandr đau đến mức chẳng còn tâm trí mà đếm xỉa đến Missa nữa. Hắn ngửa đầu lên, hít những ngụm khí đứt quãng trong thống khổ. Mái tóc bạc xõa tung rối bời, nước mắt sinh lý ứa nơi khóe mắt.
Mãi cho đến khi luồng ác niệm dần dần lắng xuống, ánh sáng trắng vòng cổ mờ , mới dần khôi phục trạng thái bình thường. Hắn sang Missa - kẻ vẫn bất động như bức tượng, tựa như rút cạn bộ sinh khí.
Dưới bờ môi hé mở, những chiếc răng nanh trắng ởn của loài rắn nhô , sắc nhọn, lạnh lẽo, toát lên sự nguy hiểm rợn . Hắn như một kẻ mất trí:
"Nếu tìm thấy mẫu ... tuyệt đối sẽ tha cho ngươi !"
Đôi mắt vàng rực của Missa mờ mịt, tĩnh lặng như mặt nước giếng c.h.ế.t. Ngài căn bản chẳng còn lọt tai bất cứ âm thanh nào từ bên ngoài nữa. Trong đầu ngài chỉ còn những tiếng ong ong inh tai, xen lẫn nỗi kinh hoàng lạnh thấu xương.
Một kẻ từng tắm trong ánh sáng, thì càng thể nào chịu đựng nổi sự của bóng tối. Cho dù thứ ánh sáng ngài từng thấy chỉ là những ảo ảnh trong mơ, thì ngài cũng thể nào chấp nhận nổi sự chán ghét và ruồng bỏ của mẫu nữa .
Mẫu ... cần ngài nữa ?
Hoàn việc che giấu tung tích gây một trận sóng thần kinh thiên động địa, Tô Đường cứ thế phơi nắng, nhâm nhi dịch dinh dưỡng ngủ lúc nào .
Mãi cho đến khi cảm nhận một thứ gì đó mềm mại khẽ đắp lên , xen lẫn một mùi hương thanh lãnh thoang thoảng lướt qua ch.óp mũi, Tô Đường mới lờ mờ mở mắt .
" đ.á.n.h thức cô ?"
Ngũ quan tinh xảo phóng to ngay mặt, đôi đồng t.ử mỹ lệ thanh lãnh tựa như hai viên ngọc lục bảo sâu thẳm.
Thiếu niên đang xổm bên cạnh chiếc ghế mây. Giọng của nhẹ, vẫn duy trì tư thế vươn tay đắp chăn cho cô. Một con khổng tước xanh lục hoa mỹ, ưu nhã vươn chiếc cổ thon dài ngay bên cạnh, điệu bộ nghiêng đầu tò mò của nó giống hệt như bản thể.
Giọng Khổng Kinh Hàng vô cùng nhẹ nhàng, hàng mi khẽ rủ xuống khuôn mặt thanh lãnh, khiến trông cực kỳ vô hại: " thấy cô ngủ quên bên ngoài mà đắp chăn. Sợ cô cảm lạnh nên mới lấy chăn đắp cho cô... Có quấy rầy cô ?"
Tô Đường dậy: "Không ."
Vốn dĩ cô cũng ngủ gần đủ giấc , nếu thì chẳng dễ gì mà tỉnh dậy .
"Kết quả kiểm tra của thế nào ?" Lúc đó cô ngất xỉu giữa chừng nên kịp thấy kết quả cuối cùng của bài thi tinh thần lực. Trong cơn mê man, cô lờ mờ thấy ai đó nhắc đến con "3".
"Rất xuất sắc." Đôi mắt hẹp dài tuyệt của thiếu niên khẽ cong lên: "Là 3S. Đó là mức giới hạn tối đa mà máy đo tinh thần lực thể ghi nhận ."
Cậu thầm tin chắc rằng, 3S chỉ là giới hạn của cỗ máy, chứ tuyệt đối là giới hạn của Tô Đường. Bởi vì tinh thần lực của cũng đạt mức 3S, nhưng trong những mảnh vỡ ký ức thức tỉnh, thi thoảng mở toang biển ý thức để cô tiến dạo chơi... thì những lúc , luôn cảm thấy ý thức của chỉ là một chiếc thuyền lá nhỏ bé, chông chênh giữa đại dương mênh m.ô.n.g của cô.
Tô Đường vui sướng vểnh khóe môi lên, nhưng vẻ chuyện vốn trong dự đoán.
Mới 3S thôi mà, đối với một thiên tài như cô, chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
Nhìn thấy điệu bộ đắc ý vểnh môi lên nhưng cố tình tỏ khiêm tốn của Tô Đường, Khổng Kinh Hàng cũng nhịn mà bật .
Trong kiếp , giai đoạn đầu khi quen Tô Đường, cô trải qua quá nhiều biến cố khắc nghiệt. Mà xuất hiện quá muộn màng, nên từng thấy nét mặt kiêu ngạo, thuần khiết, chẳng vướng bận âu lo của cô.
"Vậy là chính thức nhập học ?" Tô Đường đắc ý.
"Ừm." Khổng Kinh Hàng gật đầu, dang tay ôm nhẹ lấy cô một cái: "Chào mừng cô gia nhập Tứ Phương Thiên."
Tô Đường bỗng nhiên ôm trọn lòng: Hả? Nhiệt tình quá đáng đấy nhé?
Đầu cô áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c gầy nhưng rắn chắc của thiếu niên, chợt thấy tiếng tim đập "thịch thịch thịch" liên hồi dội từ đó.
Nam Cảnh Viêm - kẻ chạy dặn dò học viện Chu Tước chuẩn tiệc hoan nghênh nên về trễ một bước - vặn chứng kiến màn . Hắn nheo mắt, nhướng mày, phóng một ánh mắt sắc như d.a.o cạo về phía thằng bạn .
Tuy nhiên, ngay khi Khổng Kinh Hàng buông tay , khuôn mặt tuấn tú, rực rỡ của Nam Cảnh Viêm lập tức nở một nụ sảng khoái, nhiệt tình y hệt như một vầng thái dương nhỏ, khoe trọn hàm răng trắng đều tăm tắp.
Hắn lao tới với mấy sải chân dài, cũng ôm chầm lấy Tô Đường lòng, giọng điệu mừng rỡ và vô cùng chân thành: "Chào mừng cô nhé, Đường Đường."
Tô Đường, một nữa ôm c.h.ặ.t cứng, mặt vùi sâu l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc: !!!
Cơ mà bất kể là Khổng Kinh Hàng Nam Cảnh Viêm, cả hai đều chỉ ôm cô một cái thật nhanh buông ngay, cứ như thể đó chỉ là một cái ôm chúc mừng thuần túy nhất giữa những bạn với .
Hai thiếu niên cạnh chiếc ghế mây. Dáng vẻ thon dài, săn chắc. Dung mạo cả hai đều thừa hưởng những nét diễm lệ rực rỡ của chủng loài chim. Một mang tông màu đỏ kim, một xanh ngọc lục bảo. Giống như mặt trời và mặt trăng, một cuồng nhiệt rực lửa, một cao ngạo, thanh lãnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-629.html.]
cả hai đều đang thực lòng vui mừng cho cô.
Thư Sách
Tô Đường hai bạn mặt, chợt nhớ ký ức ôm ấp mờ ám với kẻ thù đội trời chung của bọn họ buổi chiều, đáy lòng lén lút dâng lên một cỗ chột .
"Khụ, đúng , hình như chiều nay gặp tên kẻ thù truyền kiếp của học viện chúng thì —— cái Thủ khoa của học viện Thanh Long ."
Ánh mắt Khổng Kinh Hàng và Nam Cảnh Viêm đồng loạt lóe lên một tia sáng dị thường.
Hèn chi, nãy giờ Đường Đường nồng nặc mùi của tên Thanh Long c.h.ế.t tiệt .
Bọn họ đều về việc Đường Đường từng ngất xỉu khi kiểm tra tinh thần lực ở kiếp . Lần , họ cất công săn lùng nhiều dịch dinh dưỡng cao cấp cho cô, cứ ngỡ sẽ tránh sự cố đó, ai ngờ lịch sử vẫn lặp .
Lúc Tô Đường ngất xỉu và Thanh Hành (Huyền Vũ) đưa , bọn họ lập tức xâu chuỗi ngọn nguồn câu chuyện. Họ thừa Tô Đường cần uống dịch phụ trợ của Thanh Hành mới thể nâng cao thể chất để chịu đựng khối tinh thần lực khổng lồ . Nên dẫu trong lòng ghen tức, bất mãn đến , họ cũng dám xông quấy rầy, chỉ kiên nhẫn chờ đợi Tô Đường hồi phục.
Đâu ngờ, cái tên Đông Phương Từ ngang qua nẫng tay một vố ngon ơ!
Tô Đường kể sơ qua chuyện Đông Phương Từ ngất xỉu và cô đưa đến phòng y tế: "Lúc đó cả nóng hầm hập, cứ như sắp xỉu đến nơi. Tuy là đối thủ, nhưng dù cũng là bạn cùng trường, thấy c.h.ế.t cứu thì thất đức quá, nên đưa đến phòng y tế luôn."
Thật cô thấy chuyện cũng chẳng gì to tát, nhưng hai tên là hai bạn duy nhất cô quen ở thế giới . Tính thêm cả vụ cùng bỏ trốn ở tinh cầu Bạch Hằng, thì coi như bọn họ cũng là bạn bè sinh t.ử . Hai học viện vốn như nước với lửa. Suy tính , cô quyết định khai thật vụ để tránh mầm mống hiểu lầm về .
Đương nhiên, khúc sờ sừng rồng, vuốt đuôi rồng với vuốt múi bụng thì cô tự động chôn c.h.ặ.t ba tấc đất.
Đông Phương Từ mà sốt á? Rõ ràng là thằng chả đang động d.ụ.c thì !
Nam Cảnh Viêm hừ lạnh một tiếng trong lòng.
"Cậu dị ứng đấy," Nam Cảnh Viêm lên tiếng.
"Dị ứng á?!" Tô Đường sửng sốt.
"Ừm, chứng sợ khác phái. Nếu khác phái chạm , sẽ khó thở và sốt cao." Nam Cảnh Viêm nở nụ thật tươi, dáng vẻ vô tư, rạng rỡ như mặt trời ban trưa: "Cho nên, vì cho , Đường Đường cứ tránh xa một chút nhé. Kẻo bọn bên học viện Thanh Long đổ tội lên đầu chúng ."
Từng câu từng chữ đều toát lên mùi "gắp lửa bỏ tay ".
Sắc mặt Tô Đường trở nên kỳ quặc: "Vậy mà còn bảo sờ ?"
Rồi cô chợt bừng tỉnh đại ngộ: "Cậu tính ăn vạ chắc?!"
Đồng t.ử Nam Cảnh Viêm và Khổng Kinh Hàng đồng thời co rụt , hai buột miệng hỏi cùng lúc: "Hắn bắt cô sờ ?!"
Hai cặp mắt với hai màu sắc rực rỡ khác đồng loạt ghim thẳng cô, ánh nặng nề.
Tô Đường chút ngượng ngùng: "..."
Cái ... liệu ?
Nếu bọn họ là chị em gái của cô, thì cô dư sức lôi chuyện xúc cảm sờ sừng rồng, đuôi rồng với múi bụng m.ổ x.ẻ phân tích, nhưng khốn nỗi bọn họ là chị em méo .
Mặc dù là bạn bè thiết, nhưng bàn luận mấy cái chuyện sờ mó với hai tên con trai cứ thấy cấn cấn kiểu gì .
sắc mặt nghiêm trọng căng thẳng của hai bọn họ, cứ như đang đối mặt với chuyện gì đó hệ trọng lắm .
Lo sợ Đông Phương Từ thật sự sẽ bày trò ăn vạ ở những khía cạnh mà lường , Tô Đường nghĩ ngợi một lúc, hắng giọng hai cái : "Cũng gì ... Chỉ là sờ đuôi rồng, sừng rồng với cơ bụng một chút thôi... Chắc là, vấn đề gì to tát nhỉ?"
Cô ngập ngừng hai bạn của : "Các nghĩ xem bọn họ sẽ dùng chiêu gì để ăn vạ?"
Quả nhiên, múi bụng dâng tận miệng cũng thể bạ sờ đó . Tô Đường thầm thở ngắn than dài trong lòng.
Bầu khí chìm tĩnh lặng mất ba giây.
Tô Đường lập tức nhận một ánh mắt đầy oán trách từ Nam Cảnh Viêm. Cặp mắt đào hoa tuyệt của cụp xuống, hệt như đôi mắt cún con tủi , trông chẳng khác nào một gã chồng vợ bỏ rơi:
"Đường Đường sờ cơ bụng thì sờ của . luyện tập chăm chỉ lắm, vóc dáng của còn mlem hơn cái tên Đông Phương Từ nhiều."
Tô Đường: "?"
Hả?? Chẳng chúng đang bàn về việc học viện Thanh Long sẽ giở trò ăn vạ ?
Khổng Kinh Hàng rủ mắt. Cậu cũng đầy đủ những thứ nên , đem so với thường thì cũng xếp dạng mẫu nam chuyên nghiệp. Có điều vóc dáng của thanh mảnh hơn một chút. Sinh viên trường quân đội thì ai cũng qua huấn luyện thể lực cơ bản, vóc dáng chẳng ai là kém cạnh. là một nhân viên hỗ trợ thiên về trí óc, khoản cơ bắp của quả thực cửa để đọ một tên Thủ khoa đỉnh cao vũ lực.
Cậu ngập ngừng một lát, rụt rè lên tiếng: " mà da của mịn màng, tinh tế hơn, cảm giác lúc sờ chắc chắn sẽ tuyệt hơn."
Trước Đường Đường cũng từng khen ngợi về điểm mà.
Bị hai quả "thả thính trực diện" ném thẳng mặt, Tô Đường: "!"
Cô trố mắt hai bạn đang âm thầm ganh đua với tên Đông Phương Từ , nội tâm dậy sóng cuồn cuộn như biển gầm.
Đây là... tự dâng tới tận giường luôn ?
Thảo nào đây cô cứ cảm giác bọn họ đang cố tình quyến rũ cô, thì đó là ảo giác!
Lại liên tưởng đến hành động hôm nay của tên Thủ khoa học viện Thanh Long: rõ ràng dị ứng với cô mà còn bán mạng để quyến rũ cô. Trong lòng cô dâng lên một niềm cảm thán sâu sắc.
Sự cạnh tranh giữa hai học viện... đúng là kịch liệt vượt ngoài sức tưởng tượng. Vì chiêu mộ cô mà từ cả thủ đoạn "trai bao".
Xem Nam Cảnh Viêm và Khổng Kinh Hàng tên Thủ khoa học viện Thanh Long kích thích đến phát rồ . Thậm chí còn tính xài chiêu "2 cân 1" để trói chân cô.
Sự cởi mở của thời đại tinh tế quả là vượt ngoài sức tưởng tượng của nhân loại.
Nhìn hai tên ngốc đang căng thẳng tột độ mặt, Tô Đường buông một tiếng thở dài thườn thượt.
"Các cần đến mức ."
Trái tim Nam Cảnh Viêm và Khổng Kinh Hàng đồng loạt thắt , rơi tọt xuống đáy vực.
Tô Đường hai bằng ánh mắt cực kỳ chân thành: "Các cần vì lôi kéo mà hy sinh cả nhan sắc như ."
" là sẽ gia nhập học viện Chu Tước, thì tuyệt đối sẽ núi trông núi nọ mà chạy sang Thanh Long . Cho dù cái gã Thủ khoa bên đó cởi sạch đồ bán để lôi kéo chăng nữa, thì cũng đời nào sang đó."
Tô Đường nở một nụ rạng rỡ với hai : "Chúng là bạn bè của mà, đúng ?"
Sắc mặt của Nam Cảnh Viêm và Khổng Kinh Hàng lúc chẳng khác nào cái khay pha màu hất đổ, méo mó phức tạp khôn tả. Trong lòng lóe lên tia vui sướng thì nỗi sầu não đè bẹp, cổ họng nghẹn đắng như nhét nguyên một cục bông gòn.
Tác giả lời :
Chim lớn và chim nhỏ: [Trầm cảm] [Tuyệt vọng] [Vỡ vụn]