NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 622

Cập nhật lúc: 2026-02-23 03:43:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Đường mím c.h.ặ.t môi , cảm giác như bản bước chân một cái bẫy l.ừ.a đ.ả.o siêu to khổng lồ.

Não bộ cô xoay mòng mòng, bắt đầu phân tích xem rốt cuộc cái gì đáng giá để bọn họ dòm ngó, tính toán? Cô lôi bộ gia tài của đếm một lượt trong đầu, nghĩ nát óc cũng chẳng thấy thứ gì đáng giá để dốc lòng thèm khát. Đến cái mớ tài sản còm cõi hiện tại của cô cũng là vặt lông từ tay Nam Cảnh Viêm mà cơ mà.

Nếu bảo thứ gì thực sự thuộc về cô, thì chỉ duy nhất cái mạng quèn thôi.

Buôn ? Mổ cướp nội tạng?

Hai giả thiết kinh dị xẹt ngang qua đầu Tô Đường nhưng nhanh ch.óng gạt bỏ. Nếu sự thật là thế, Nam Cảnh Viêm chẳng rảnh rỗi mà cung cấp dịch dinh dưỡng để cô tăng cường thể lực gì. Ngay từ lúc đầu khi thực lực hai bên còn chênh lệch một trời một vực, bọn chúng thừa sức tóm gọn cô một cách dễ dàng.

Loại trừ hết những thứ thuộc về cô mà khác thể cướp , thì chỉ còn thiên phú mà thôi.

Tô Đường cau mày, chìm trầm mặc suy tư. Loại trừ cả đống giả thiết vô lý, đáp án còn sót chẳng còn là bao.

Cũng thể nào là tiếng sét ái tình, gặp yêu chứ?

Nếu loại bỏ luôn cái đáp án phi lý nhất đó , thì chỉ còn một khả năng duy nhất ——

chiêu mộ cô.

Thậm chí từ thủ đoạn... bán cả nhan sắc.

Giống hệt mấy cái kịch bản não tàn, kinh điển nhưng cực kỳ ăn khách trong mấy bộ sảng văn hạng ba: bên cạnh nhân vật chính luôn xuất hiện hết khác phái ưu tú đến khác phái xuất chúng khác, chỉ vì trúng tiềm lực vô hạn của nhân vật chính mà tự động dâng mỡ đến miệng mèo.

Quá đỗi phi lý, quá mức khoa trương!

Tô Đường âm thầm hít một ngụm khí lạnh trong lòng. Kịch bản phượng ngạo thiên của cô biến thành kịch bản phượng ngạo thiên hậu cung từ lúc nào thế ?

Bầu khí chìm im lặng quá lâu, Khổng Kinh Hàng tinh ý nhận tia cảnh giác lóe lên vụt tắt mặt cô.

"Xin , là quá đường đột ."

Giọng thanh lãnh đầy kiềm chế của thiếu niên vang lên. Khổng Kinh Hàng giữ cách lùi một bước . Trong những mối quan hệ đủ thiết, cách quá gần sẽ tạo áp lực giao tiếp. Sự lùi bước đúng lúc thể giúp giảm bớt cảm giác chèn ép cho đối phương.

Cậu cụp mắt xuống, bắt đầu tự kiểm điểm bản . Chỉ vì chút tin tức về North mà đ.á.n.h mất sự điềm tĩnh, trở nên nóng vội bốc đồng. Tô Đường vẫn thực sự hiểu rõ, cũng tin tưởng bọn họ. Đáng lẽ tiếp cận cô từ từ từng bước một mới . Việc đốt cháy giai đoạn quá nhanh ngược càng khiến cô sinh lòng cảnh giác.

Thế nhưng... một cảm giác cấp bách, nghẹt thở tựa như một đám mây đen xám xịt cứ luẩn quẩn quấn lấy trái tim chịu tan .

Thời gian dành cho bọn họ còn nhiều nữa.

Ký ức của những kẻ khác đang lượt thức tỉnh... Tình cảnh và những trải nghiệm của Đường Đường chắc chắn sẽ rẽ sang một hướng khác so với kiếp . Sẽ những sinh vật siêu phàm tranh chen lấn, lao đến vây quanh, phủ phục chân cô.

So với những kẻ siêu phàm hùng mạnh đó, của hiện tại thậm chí còn chẳng tìm nổi một cơ hội giống như kiếp ... để tiếp cận cô, mượn lúc cô gặp nguy hiểm mà từ từ tạo dựng lòng tin —— Bởi lẽ những kẻ đó tuyệt đối sẽ để chừa bất kỳ cơ hội nào cho đối thủ của .

Cậu bắt buộc xác lập danh phận, tạo dựng một mối liên kết c.h.ặ.t chẽ với cô trong thời gian eo hẹp . Nếu , sẽ chẳng còn chỗ nào bên cạnh cô nữa.

Nghĩ đến viễn cảnh đó, Khổng Kinh Hàng cảm thấy một màu u ám bao trùm lấy đỉnh đầu. Niềm vui sướng khi là đầu tiên tìm thấy cô cũng tan biến sạch sành sanh.

Trái tim sự hoảng loạn bóp nghẹt. Khổng Kinh Hàng rủ hàng mi dài, bóng râm đổ xuống đôi mắt mang theo sự u ám nặng nề. Trên khuôn mặt vốn luôn tĩnh lặng, vô cảm hiếm hoi để lộ một tia cảm xúc. Dưới góc của Tô Đường, dáng vẻ lúc của trông hệt như một thiếu niên từ chối tình cảm, khuôn mặt tràn ngập vẻ thất vọng, tái nhợt. Cậu giống như một con b.úp bê sứ tinh xảo rút cạn sinh khí, tựa hồ chỉ giây tiếp theo sẽ vỡ vụn thành trăm mảnh.

"Ờm..." Tô Đường ngập ngừng: " chỉ cảm thấy là, chúng vẫn hiểu rõ về lắm, bàn về chủ đề ... đốt cháy giai đoạn quá ?"

Khuôn mặt tinh xảo đến khó tin bỗng nhiên cong lên một nụ nhạt. Cậu gật đầu: " . Chúng thể từ từ tìm hiểu . Là do ... quá nóng vội ."

"Thật xin ."

"Chỉ là... ghen tị một chút."

Tô Đường: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-622.html.]

Cô chẳng đáp thế nào nữa. Hơn nữa, đây thứ mấy trong ngày Khổng Kinh Hàng lời xin .

"Đường Đường!"

lúc , giọng sảng khoái, cao v.út, tràn ngập sự vui vẻ phấn khích của Nam Cảnh Viêm vang lên từ lầu. Cậu về .

"Đơn đề cử nhập học Hội đồng nhà trường thông qua ! Chiều mai dẫn cô kiểm tra các chỉ cơ bản xong là thể đăng ký nhập học luôn. Trên đường về mua ít đồ ăn vặt cho cô ——"

Nam Cảnh Viêm hồ hởi thông báo lớn tiếng. Giọng điệu hào sảng, thẳng thắn là , nhưng đôi mắt sắc lẹm như chim ưng, nhanh ch.óng quét qua từng ngóc ngách để tìm kiếm dấu vết. Đôi tai nhạy bén vểnh lên ngóng động tĩnh xung quanh. Cậu tận dụng triệt để kỹ năng phân tích dấu vết đạt điểm S+ của để xác định vị trí của những trong phòng. Tốc độ di chuyển nhanh như chớp, thoắt cái phi đến nơi tựa như một con báo săn.

nghĩ chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi Khổng Kinh Hàng thể giở trò gì , nhưng ngộ nhỡ thì ? Cẩn tắc vô áy náy.

Cậu phi thẳng tới phòng huấn luyện, đẩy cửa , ánh mắt lập tức bắt hình ảnh Tô Đường đang nghỉ ngơi lưng về phía cửa, và ở đối diện cô... là thằng bạn đang ngước mắt lên chằm chằm .

Một đôi mắt vàng đỏ rực rỡ và một đôi mắt xanh ngọc lục bảo chạm tóe lửa giữa trung. Hoàn đối lập giữa tông màu ấm và màu lạnh, tựa như dung nham và tảng băng trôi đang đ.â.m sầm .

Ánh mắt Nam Cảnh Viêm lướt nhanh qua bộ đồ huấn luyện ôm sát cơ thể của Khổng Kinh Hàng, đó xách túi đồ ăn vặt tới: "Đường Đường, cô đang tập luyện hả? Lại đây ăn chút đồ ăn ?"

Thư Sách

Tô Đường nhận những món đồ Nam Cảnh Viêm mang về là mấy thứ đồ ăn vặt "rác" quen thuộc của cô: gà rán, còn kèm với loại tương ớt ngọt mà cô thích nhất nữa. Thân thuộc đến mức khiến cô nhớ , dường như ngay khoảnh khắc xuyên , cô cũng đang gặm gà rán thì .

"Ừm." Tô Đường nhận lấy đôi găng tay nilon dùng một đưa cho, gật đầu : " , khó ngủ quá nên đây tập tành một chút, học thêm vài đường phòng ."

"Có cần giúp một tay ?" Nam Cảnh Viêm híp mắt tít , để lộ hàm răng trắng bóc với chiếc răng khểnh nhọn hệt như một chú cún con. Dung mạo của vốn dĩ vô cùng tuấn tú, diễm lệ, nhưng khi lên mang đậm dáng vẻ của một trai tỏa nắng, sảng khoái. Đôi mắt tựa như một ngọn lửa rực cháy vĩnh cửu bao giờ tắt.

"Điểm môn võ thuật cận chiến của năm nào cũng đạt hạng S đấy." Cậu liếc sang Khổng Kinh Hàng một cái đầy ẩn ý: "Dù thì Khổng Kinh Hàng cũng thuộc hệ hỗ trợ văn phòng, rành đ.á.n.h đ.ấ.m lắm, hợp để hướng dẫn cô ."

Tô Đường: "..."

Ủa khoan, lúc nãy Khổng Kinh Hàng bảo với cô là... trình độ của Nam Cảnh Viêm chênh lệch với cô quá lớn, thích hợp để dạy cho một tay mơ mới nghề như cô, mới là đối thủ luyện tập phù hợp nhất cơ mà.

Là do cô ảo giác ? Sao mùi hai tên đang thi đạp đối phương xuống bùn thế nhỉ. Rõ ràng ngoài mặt lúc nào cũng tỏ vẻ " em chí cốt", nấu cơm cũng rủ cùng. Chẳng lẽ tình em của bọn họ bằng nhựa dỏm ?

nhớ lúc chạy trốn chợ đen, hai họ phối hợp với cực kỳ ăn ý, rõ ràng là xem đối phương như một chiến hữu đáng tin cậy thể giao phó cả tấm lưng.

Lạ lùng thật đấy, quá sức kỳ lạ.

Tô Đường cảm giác đang bủa vây bởi hết tầng tầng lớp lớp màn sương mù bí ẩn đến bí ẩn khác. Tuy nhiên, những bí ẩn dường như gây nguy hiểm đến tính mạng. Ít nhất cho đến hiện tại, cô vẫn cảm nhận bất kỳ tia ác ý nào từ Khổng Kinh Hàng và Nam Cảnh Viêm.

"Được thôi." Tô Đường gật đầu: "Ăn xong tập tiếp."

Ba quây quần chia đĩa gà rán và nước ngọt, bầu khí trở về trạng thái hòa hợp vui vẻ.

Sau đó, Tô Đường tiếp tục Nam Cảnh Viêm chỉ đạo tập luyện thêm một lúc. Cô nhận , kỹ năng chỉ đạo của Nam Cảnh Viêm quả thực bài bản, chuyên nghiệp và dạn dày kinh nghiệm hơn Khổng Kinh Hàng nhiều. nếu để đối kháng thực chiến... thì Khổng Kinh Hàng đúng là phù hợp hơn. Trình độ đ.á.n.h đ.ấ.m cận chiến của Nam Cảnh Viêm thực sự cách cô một trời vực.

Cả ba cùng tập luyện đến tận đêm khuya, chốt lịch trình chiều mai sẽ kiểm tra sức khỏe. Vì ngợm đẫm mồ hôi, Tô Đường đành tắm thêm nữa.

lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng chuông báo bưu kiện chuyển phát nhanh của Tinh Võng.

Tô Đường vội vàng chạy nhận đồ. Trong lòng cô hiện tại chất chứa quá nhiều nghi vấn. Chiếc quang não cô đang dùng là của Nam Cảnh Viêm, cô chắc chắn liệu nó thực sự bảo mật . Sau khi đắn đo suy nghĩ, cô quyết định tự bỏ tiền túi mua một chiếc quang não mới tinh, nhưng giấu cho hai .

Nào ngờ, cô lót tót chạy xuống nhà, Nam Cảnh Viêm và Khổng Kinh Hàng cũng lục tục xuống theo. Hơn nữa, tiếng chuông báo bưu kiện chỉ vang lên một , mà là vang lên những ba liên tiếp.

Ba đưa mắt . Tô Đường gãi đầu ngượng nghịu: "Hai cũng mua hàng online ?"

 

 

 

 

Loading...