NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 620

Cập nhật lúc: 2026-02-23 03:02:33
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Tô Đường quả thực sở thích ngắm đàn ông cởi trần, nhưng quy chuẩn đó chỉ áp dụng với mấy lão bụng bia phệ nệ thôi.

Còn nếu tì vết tựa như một tác phẩm nghệ thuật thế , thì là một câu chuyện khác.

Cô bày vẻ mặt "vô cùng nghiêm túc", giọng điệu "cực kỳ thấu tình đạt lý" : "Đây là biệt thự của mà, cứ thấy thoải mái là . Nếu nóng thì cứ ăn mặc như , thấy phiền ."

"Vậy nữa nhé."

Nam Cảnh Viêm chớp chớp mắt, dãn một cái dẫn cô ăn cơm. Từng bước của thiếu niên xinh càng tôn lên những đường nét cơ bắp săn chắc, thon gọn đang phập phồng theo từng cử động, mang cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt.

Tô Đường cảm giác gian xung quanh dường như đang bao phủ bởi một vầng hào quang hormone tàng hình, còn Nam Cảnh Viêm chính là một con chim lửa Chu Tước đang kiêu hãnh ưỡn n.g.ự.c, khoe khoang bộ lông rực rỡ nhất của để thu hút bạn tình.

C.h.ế.t dở thật, cái cảm giác quen thuộc mà mãnh liệt quá !

Tô Đường nhịn đưa tay gõ gõ trán, tự nhủ với bản sửa ngay cái tật ảo tưởng ai cũng thấy giống như đang quyến rũ .

"Cô thế?" Giọng thanh lãnh, trong trẻo như ngọc vỡ của thiếu niên vang lên.

Tô Đường, đang tự gõ trán trong cạn lời, liền bắt gặp ánh mắt của Khổng Kinh Hàng đang dọn chén đũa bên bàn ăn. Ánh mắt thiếu niên dừng trán cô, trong đôi mắt chứa đầy sự nghi hoặc: "Cô đau đầu ?"

Khổng Kinh Hàng cũng một bộ quần áo khác. Không hở hang lố lăng như Nam Cảnh Viêm, nhưng bộ trang phục thường ngày cắt may tinh tế, ôm sát càng phác họa rõ nét hình mảnh khảnh của . Nó tôn lên trọn vẹn vẻ thanh tao, tinh tế tựa như loài khổng tước. Lại thêm làn da trắng muốt như sứ, thoạt chẳng khác nào một món đồ gốm sứ tinh xảo, đắt tiền.

Nghe , Nam Cảnh Viêm cũng lập tức sang Tô Đường đầy quan tâm.

"Không ." Tô Đường mặt đổi sắc lắc đầu: "Chắc là do đêm qua ngủ ngon giấc, đường mệt nên giờ buồn ngủ thôi. Ăn cơm ."

"Ăn xong Đường Đường lên phòng nghỉ ngơi ." Nam Cảnh Viêm dặn dò: "Hồ sơ nhập học của cô sẽ nộp thẳng lên Hội đồng nhà trường là xong. Chỉ còn vài tờ cần chữ ký trực tiếp của cô, ngày mai sẽ đưa cho cô ký ."

"Được." Tô Đường gật đầu, vươn tay gắp một miếng đậu hũ ma bà.

Cô nhận thực đơn của Tứ Phương Thiên vẻ khá giống với nền ẩm thực truyền thống của Hoa Hạ, hợp khẩu vị của cô.

Ban đầu Tô Đường vốn chẳng trông mong gì nhiều bữa cơm . Suy cho cùng, dù là Nam Cảnh Viêm Khổng Kinh Hàng, trông cả hai cứ như mấy thiếu gia sinh ngậm thìa vàng, chẳng vẻ gì là nấu nướng cả. Thế nhưng, thức ăn đưa miệng, hai mắt cô sáng rực lên.

Hương vị cay nồng, thơm ngon, đậm đà bùng nổ nơi đầu lưỡi. thể trông mặt mà bắt hình dong, Nam Cảnh Viêm nấu ăn ngon thật sự!

Bắt gặp ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và thích thú của Tô Đường, khóe môi Nam Cảnh Viêm kìm mà nhếch lên: "Lát nữa sẽ gửi thực đơn cho cô nhé Đường Đường. Ngày mai cô ăn gì thì cứ việc order."

"Tuyệt vời."

Tô Đường ngả lưng ghế, nheo mắt tận hưởng cảm giác khoan khoái, dễ chịu.

Ăn, mặc, ở, đều lo liệu từ A đến Z, cuộc sống tiên cảnh gì thế !

Cô ăn tì tì mấy bát cơm mới chịu dừng đũa. Nhờ dịch dinh dưỡng bổ sung thể lực, ba bữa ăn một ngày đối với cô giờ đây giống như một thứ gia vị tô điểm cho cuộc sống thêm phần tận hưởng. Ăn xong, cô định ý tứ phụ dọn dẹp một chút. Dù đang ở ké nhà , cũng thể ăn , hơn nữa bây giờ đều máy rửa bát tự động .

mới lên, hai em nhà đồng loạt đẩy về phòng.

"Cô nghỉ ngơi , nãy chẳng bảo đang đau đầu ?"

lúc đó, chuông cửa reo vang.

Đông Phương Từ đến ?!

Cơ bắp của Khổng Kinh Hàng và Nam Cảnh Viêm lập tức căng cứng. ngay giây tiếp theo, một giọng máy móc điện t.ử vang lên:

[Chim lớn phẫn nộ, đơn hàng chuyển phát nhanh 0125 của ngài giao đến nơi.]

Nam Cảnh Viêm ngơ ngác. Cậu quái gì mua đồ online cơ chứ.

Tô Đường sực nhớ đống quần áo đặt mua, cô vỗ đập cái bộp lên trán: "Hình như là đồ của đấy."

Cô chạy ùa cửa, dùng quang não của Nam Cảnh Viêm để ký nhận bưu kiện, đó tháo chiếc quang não trả cho : "Cảm ơn cho mượn quang não nhé."

"Không gì." Nam Cảnh Viêm sảng khoái , để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, đeo chiếc quang não lên cổ tay.

Mặc dù dùng hệ thống sạch tự động của phòng tạp vụ ở đấu trường ngầm, nhưng vì lâu quần áo mới, Tô Đường vẫn cảm thấy như bốc mùi chua loét.

" tắm đây, sẵn tiện bộ đồ mới."

"Ừm, cô ."

Nam Cảnh Viêm híp mắt , dõi theo bóng lưng Tô Đường ôm đống quần áo chạy về phòng. Dưới đáy mắt màu vàng đỏ rực rỡ lấp lánh những tia sáng nhu hòa. Trái tim lúc cảm thấy ngập tràn sự mềm mại và ấm áp tựa như nhồi đầy những sợi bông gòn êm ái.

Nam Cảnh Viêm dọn dẹp bàn ăn, sang em cũng đang phụ dọn dẹp bên cạnh, khóe môi hiện lên một nụ hạnh phúc, bình yên: "Cậu xem, chúng như thế giống một đôi vợ chồng trẻ ?"

Cô và sống chung một mái nhà. Mỗi ngày sẽ đúng giờ nấu cơm cho cô ăn. Đợi cô ăn uống no nê thỏa mãn về phòng nghỉ ngơi, sẽ bắt đầu dọn dẹp bát đũa. Cậu cảm nhận một sự yên bình, vững chãi tựa như đang vun vén cho tổ ấm của riêng .

Khổng Kinh Hàng ngước mắt liếc một cái, cúi đầu xuống, dùng sự im lặng để đáp trả: "..."

"Chậc." Nam Cảnh Viêm mất kiên nhẫn tặc lưỡi. Đương nhiên , nếu trong cái tổ ấm sự hiện diện dư thừa của "bà hai" thì còn tuyệt vời hơn nữa.

"Hôm nay đích báo cáo tình hình với Huấn luyện viên trưởng, đó nộp hồ sơ của Chúa tể lên Hội đồng nhà trường," Khổng Kinh Hàng thản nhiên nhắc nhở: "Nếu Huấn luyện viên trưởng hài lòng với thái độ của , thể ông sẽ phê duyệt đơn xin nhập học của Chúa tể ."

Thủ khoa đúng là quyền đề cử, nhưng Huấn luyện viên trưởng cũng quyền phủ quyết. Hiện tại Nam Cảnh Viêm đang là kẻ mang tội trốn học. Rất khả năng Huấn luyện viên trưởng sẽ vin cớ tự ý bỏ trường để bác bỏ luôn đơn đề cử .

"Biết ." Nam Cảnh Viêm cáu kỉnh tặc lưỡi, nhíu mày: "Cùng lắm thì mang roi mây đến nhận với ông già đó là xong."

Nếu nữa... đành liên kết với Đông Phương Từ .

Ném hết đống bát đũa máy rửa bát, trong lúc chờ đến giờ Huấn luyện viên trưởng việc buổi chiều, Nam Cảnh Viêm tiện tay mở quang não , định tham khảo xem Tô Đường thích thương hiệu thời trang nào. Kiếp , tủ quần áo của Tô Đường gần như Chúa tể Ác mộng bao thầu bộ. năng lực nhả tơ dệt vải, thể cạnh tranh với Chúa tể Ác mộng đường đua đó . Hắn quyết định sử dụng siêu năng lực của đồng tiền.

Thế nhưng, khoảnh khắc thấy lịch sử mua hàng, lông mày Nam Cảnh Viêm nhíu : "Sao mua đồ rẻ thế ?"

Khổng Kinh Hàng nghiêng đầu sang. Cảm thấy mấy món đồ rẻ rúng quá mức thể đem quà tặng , thấy Khổng Kinh Hàng đang nhòm ngó lấy cắp tình báo, Nam Cảnh Viêm lập tức tắt phụt quang não, tiện đà dậy: "Giờ chắc Huấn luyện viên trưởng trường . nộp hồ sơ đây."

Nhìn Nam Cảnh Viêm rời , Khổng Kinh Hàng sô pha, dáng vẻ dường như đang chìm suy tư.

Phía bên , Tô Đường nhét đống quần áo mới nhận máy giặt sấy tự động trong phòng tắm chính. Tắm rửa sạch sẽ, bộ đồ ngủ mềm mại xong xuôi, cô sung sướng ngả lưng lên chiếc giường êm ái.

Tuy mang tiếng là trường quân đội, nhưng điều kiện vật chất của Tứ Phương Thiên chẳng hề kham khổ chút nào, thậm chí còn xa hoa đến mức giống trường quân đội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-620.html.]

Thật là một cái xã hội tinh tế hủ bại và thích hưởng thụ!

Sau khi gào thét một câu như thế trong lòng, Tô Đường chút do dự quấn chăn kén thành một con nhộng, chìm đắm sự hủ bại .

Có ăn ngon, giường êm, đây mới gọi là sống chứ!

Thư Sách

mà... vì quá mong chờ cuộc sống mới . Rõ ràng đêm qua cô một gã trai bao "vắt kiệt sức", hôm nay còn trải qua một trận ẩu đả cộng thêm màn truy đuổi rượt bắt giữa gian, thế mà giờ cô chẳng hề thấy buồn ngủ. Tinh thần cô cứ hưng phấn tột độ.

Lăn lộn hai vòng vẫn chợp mắt nổi, cô quyết định mở quang não lên để tìm hiểu thêm về thế giới . Sau đó, cô say sưa tin tức tinh tế.

Đọc xong vài cái tin đồn thất thiệt cẩu huyết giới giải trí, Tô Đường vẫn thèm. Đang lúc thầm rủa xả bản tìm hiểu những thứ nghiêm túc hơn như chế độ quân sự, chính trị của thế giới , ánh mắt cô bỗng dưng va tiêu đề của một bài báo lá cải tiếp theo.

[Lộ diện hình ảnh Thủ lĩnh tương lai của gia tộc Sisyphus...]

Cái danh xưng quen tai quá. Ngón tay Tô Đường bấm đường link còn nhanh hơn cả não bộ phản xạ.

[Thiếu chủ gia tộc Sisyphus bất ngờ hiện tại hành tinh Bạch Hằng, chụp lén tại cảng vũ trụ cùng một thiếu niên bí ẩn. Chân dung vị Bố già Mafia tương lai chính thức phơi bày. Thiếu niên bí ẩn cùng nghi ngờ là thức tỉnh huyết mạch Thanh Long của học viện Tứ Phương Thiên?]

Thanh Long... Đó chẳng là đối thủ một mất một còn của học viện Chu Tước ? Quân nhị đại mà bắt tay hợp tác với Mafia, đúng là chẳng nể nang võ đức gì sất.

Sau khi liếc nhanh qua dòng tiêu đề, tâm trạng Tô Đường bỗng chốc trở nên nặng nề. Mang theo tâm lý " , trăm trận trăm thắng" để tìm hiểu về kẻ thù tương lai, cô tiếp tục dời tầm mắt xuống ——

Trời ơi, đất ơi, sập cmn trời !

Nằm đoạn văn bản dài ngoằng phân tích suy đoán là một đoạn video vô cùng ngắn. Một đám vệ sĩ áo đen vest phẳng phiu đang vây quanh một gã thanh niên. Khi ống kính camera hướng về phía gã, đôi đồng t.ử của gã đột ngột quét sang. Đôi mắt màu xanh xám sắc lẹm, uy lực tựa như một con dã thú săn mồi ở tầng ch.óp chuỗi thức ăn. Mái tóc bạch kim dài mềm mại xõa tung. Gương mặt góc cạnh rõ ràng toát lên vẻ lạnh lẽo, vô cảm của một ngọn núi tuyết cô độc.

Đôi mắt xanh xám quen thuộc .

Mái tóc dài quen thuộc .

Chưa đầy 24 giờ , chính đôi mắt từng chập chờn lúc xa lúc gần trong bóng tối, nương theo một nhịp điệu đặc thù nào đó. Mái tóc dài mềm mại từng phủ rợp lên da thịt cô.

Gã trai bao giá 1 tinh tệ!

Tô Đường: "..."

Trong nháy mắt, Tô Đường cảm thấy khó thở, l.ồ.ng n.g.ự.c như ai bóp nghẹt. Cô nhắm c.h.ặ.t mắt , mở trừng . Nhìn gã đàn ông vẫn đang giữ nguyên tư thế liếc ống kính màn hình quang não, hề nhúc nhích, cuối cùng cô cũng chịu chấp nhận hiện thực phũ phàng —— Chấp nhận cái rắm !

Chuyện chút nào.

Tô Đường đờ đẫn bật dậy, tự rót cho một cốc nước. Mãi cho đến khi dòng nước lạnh buốt trôi tuột xuống dày, cái đầu đang đình công của cô mới tỉnh táo một chút.

Chẳng cô đang cầm kịch bản "Thiên tài Long Ngạo Thiên" ? Tại đột nhiên bẻ lái sang kịch bản "Tổng tài bá đạo Mafia" thế ?

cái kịch bản cẩu huyết a!

Tô Đường bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem ngày hôm đó hành động gì quá đáng . Hình như cũng chỉ vì mải mê hưởng thụ mà lỡ tay véo "hai trái đào" của mạnh, dùng vài món đồ chơi nhỏ , bắt dùng miệng phục vụ . Cuối cùng chỉ quăng cho đúng 1 đồng tinh tệ tiền boa...

A! Thôi dừng ngay, nghĩ nữa!

Tô Đường ôm c.h.ặ.t lấy đầu, cảm giác não bộ như nứt toác đôi. Đôi mắt cô mất tiêu cự, càng thêm mất ngủ trầm trọng. Trong khoảnh khắc , cô chợt nhận thể tiếp tục lãng phí thời gian sống uổng phí nữa. Ý chí phấn đấu bùng lên cháy rực như một ngọn lửa trong lòng, khiến cô yên, hệt như đang đống lửa.

Cô hận thể lập tức lao ngoài tham gia khóa huấn luyện thể lực quân sự, nhồi nhét bộ giáo trình của trường quân đội đầu. Tốt nhất là học ngay lập tức các kỹ năng chống trinh sát, chống bám đuôi, thành thạo s.ú.n.g ống, vật lộn cận chiến, hóa trang ngụy trang... Phải học hết, học cho bằng sạch!

Tầm tuổi , thể ngủ cơ chứ!

...

"Tập hồ sơ để sẽ xem xét. hình phạt cho tội tự ý rời khỏi trường của giải quyết ... Vào phòng huấn luyện thực tế ảo, chọn khóa vật lộn tự do cấp độ cao nhất, tự mà luyện đủ 15 tiếng tiếp."

Trong văn phòng, Huấn luyện viên trưởng của Tứ Phương Thiên đang vô cùng vui vẻ giao nhiệm vụ cho thằng học trò cứng đầu cứng cổ nhất của . Thật hiếm khi thấy cái gai trong mắt ngoan ngoãn lời như hôm nay. Đợi Nam Cảnh Viêm rời khỏi phòng, ông nhàn nhã với tay lấy ấm đun nước, tự rót cho một tách nhâm nhi thưởng thức.

Mặc dù ngoài miệng thì bảo đợi học sinh thành xong hình phạt mới xét duyệt hồ sơ, nhưng Nam Cảnh Viêm khuất bóng, Huấn luyện viên trưởng tò mò mở hồ sơ đề cử nhập học xem.

Học trò của thế nào ông là rõ nhất. Nam Cảnh Viêm là kẻ vô cùng cao ngạo, ngay cả ông mà còn chẳng phục. Vậy thì cái nhân vật thần thánh phương nào khả năng khiến hạ , dùng cả quyền đặc cách để đề cử nhập học đây?

Ông nhấp một ngụm , đủng đỉnh lật giở xấp hồ sơ. Khi thấy đ.á.n.h giá ở cột "Chờ kiểm tra", lông mày ông chợt nhướng lên. Ngoại trừ việc Độ hòa hợp đ.á.n.h giá thủ công ở mức SSS, thì các chỉ như Thể chất Tinh thần lực đều trống trơn, hề bất kỳ dữ liệu nào.

Sơ yếu lý lịch cũng đơn giản đến mức đáng sợ. Từng là vô gia cư ở hành tinh Bạch Hằng, hộ khẩu mới tinh tươm. Mà cái hộ khẩu mới ngay địa bàn quản lý của Nam gia tại học viện Tứ Phương Thiên. Nhìn lướt qua là ngay do Nam Cảnh Viêm một tay thao túng sắp xếp.

Nếu ... bên còn chình ình con dấu liên danh đề cử của Phó thủ khoa Khổng Kinh Hàng, thì Huấn luyện viên trưởng tưởng thằng học trò ngỗ ngược của lừa gạt .

"Có chuyện gì ?" Đang lúc ông lật giở từng trang hồ sơ đề cử nhập học để soi xét kỹ càng, một giọng dịu dàng, ôn nhuận bỗng lặng lẽ vang lên.

Ông giật ngẩng đầu lên, thấy một nam thanh niên với mái tóc đen buộc thấp n.g.ự.c. Khí chất ôn hòa, vô hại. Đôi mắt màu xanh ngọc tĩnh lặng, trong veo tựa hồ nước mùa thu, hề toát chút khí thế công kích nào.

"Ngài Thanh Hành." Huấn luyện viên trưởng gần như lập tức bật dậy, cung kính cúi chào: "Sao ngài tới đây?"

Thanh Hành khẽ rủ hàng mi đen láy, khóe môi điểm một nụ hiền hòa: " thấy thằng bé Chu Tước mới về, bước từ phòng của ông, nên tạt ngang qua xem thử. Chẳng đó ông nhờ bói toán xem tung tích của nó ở ?"

Huấn luyện viên trưởng căn bản thời gian để suy nghĩ sâu xa. Nếu Thanh Hành chỉ đơn thuần lo lắng cho Chu Tước, thì cớ tìm Nam Cảnh Viêm chuyện trực tiếp, mà đợi rời mới bước tìm ông. Ông liền đem bộ những gì sạch sành sanh cho vị nhân vật đức cao vọng trọng .

" thưa ngài! Vừa mới về tới nơi nằng nặc đòi dùng đặc quyền Thủ khoa để đề cử nhập học . Ngài xem."

Huấn luyện viên trưởng đưa tập hồ sơ đề cử cho Thanh Hành: "Đây là đầu tiên thấy một bộ hồ sơ nhân đơn giản và sơ sài đến . Lại còn xuất là kẻ phận, hộ khẩu nữa chứ."

Thanh Hành đón lấy tập hồ sơ. Khi thấy cái tên Tô Đường ở mục họ tên cùng với bức ảnh thẻ khổ 3x4 dán bên cạnh, những ngón tay đang cầm tập hồ sơ giấy của ngài bất giác siết c.h.ặ.t . Nhịp thở khẽ chững . Đôi mắt xanh ngọc trong vắt chợt gợn sóng như mặt hồ gió thổi tung.

Ngài chỉ mới khôi phục ký ức, bọn chúng nhanh chân cướp về ?

Huấn luyện viên trưởng tiếp lời: " đang định điều tra xem—"

Câu còn dứt một giọng dịu dàng nhưng mang theo uy lực thể chối từ cắt ngang: "Vậy thì phê duyệt ."

"Dạ?"

Huấn luyện viên trưởng kinh ngạc ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ ôn hòa của Thanh Hành, nhưng bên trong ẩn chứa một mệnh lệnh cho phép phản bác.

"Vâng, cũng . Suy cho cùng thì đề cử nhập học cũng là đặc quyền của Thủ khoa mà." Huấn luyện viên trưởng gật gật đầu: " mà... một quy trình bắt buộc vẫn thể bỏ qua . Dù đề cử nhập học thì vẫn tiến hành khám sức khỏe tổng quát. Ngày mai sẽ bảo Nam Cảnh Viêm dẫn con bé đó kiểm tra các chỉ ."

"Ngày mai sẽ đích giám sát là ." Ngài dứt lời, giọng dịu dàng, bao dung của Thanh Hành vang lên: "Nhỡ trong quá trình kiểm tra, đứa trẻ đó chỗ nào thoải mái, cũng thể giúp đỡ một tay."

 

 

 

Loading...