NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 619
Cập nhật lúc: 2026-02-23 02:59:27
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chh1FdB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc xe bay thể thao ngạo nghễ lao thẳng qua bức tường thép cao ngất của trường quân đội Tứ Phương Thiên.
Nhìn thấy thứ mắt trùng khớp với thông tin tìm hiểu, chút nghi ngờ cuối cùng về một vụ l.ừ.a đ.ả.o trong lòng Tô Đường tan biến sạch sẽ. Thay đó là sự mong đợi xen lẫn chút thấp thỏm về tương lai.
Vừa bước qua bức tường thép, cô liền thấy bốn tòa kiến trúc đồ sộ, hoành tráng tọa lạc ở bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc.
Tòa kiến trúc phía Nam lấy tông màu đỏ kim chủ đạo, toát lên vẻ lộng lẫy và hoa lệ. Trên trung phía tòa nhà là hình ảnh gian ba chiều của một con chim lửa Chu Tước đang vỗ cánh bay lượn. Phía Đông là một con Thanh Long dũng mãnh cuộn . Thế nhưng, phía Tây và phía Bắc chẳng gì, chỉ là hai tòa nhà trơ trọi.
Tô Đường tò mò hỏi Nam Cảnh Viêm tại chỉ hai tòa nhà là hình ảnh chiếu.
Sắc mặt Nam Cảnh Viêm bỗng chốc trở nên kỳ quặc, nhớ tới hai kẻ thuộc học viện Bạch Hổ và Huyền Vũ ở kiếp : "Bởi vì học viện Huyền Vũ và học viện Bạch Hổ hiện tại Thủ khoa thức tỉnh huyết mạch."
"À, ." Tô Đường gật gù, thầm nghĩ hệ thống tín ngưỡng ở thời đại tinh tế cũng tạp nham thật, chỉ Thiên sứ mà còn cả Tứ linh tinh tú của các quốc gia phương Đông cổ đại.
"Thủ khoa!"
"Thủ khoa về ."
Vừa bước địa bàn của học viện Chu Tước, Tô Đường bắt gặp nhiều nam thanh nữ tú với vóc dáng cao ráo, khoác bộ đồng phục quân đội màu đỏ kim chỉnh tề. Bọn họ cung kính chào Nam Cảnh Viêm, tò mò đưa mắt sang cô.
Nghe từng tiếng gọi "Thủ khoa", Tô Đường chút kinh ngạc. Nằm ngoài dự đoán của cô, một kẻ mang tính cách ngông cuồng, kiêu ngạo như Nam Cảnh Viêm mà lòng và kính trọng đến .
"Thủ khoa, , trong thời gian vắng, bên học viện Thanh Long cũng ngoài ." Một thành viên tươi chạy tới báo cáo tình báo mới nhất: "Tổng huấn luyện viên tin xong mặt mày xanh lè vì tức. Trước đây các giáo quan còn hùa khen Đông Phương Từ tính tình điềm đạm, đặt đại cục lên hàng đầu, giờ thì tự vả sưng cả mặt. Hội đồng nhà trường thông báo sẽ xem xét ứng cử viên cho chức Chủ tịch hội học sinh. Ngoài vòng thi đấu vòng loại, sẽ thêm một vòng bỏ phiếu trường nữa."
Nam Cảnh Viêm nhướng mày.
Kiếp , và Đông Phương Từ tranh giành vị trí Chủ tịch hội học sinh, hai bên đ.á.n.h bất phân thắng bại. Cuối cùng, Hội đồng nhà trường lấy lý do Đông Phương Từ tính cách trầm , phù hợp với vị trí Chủ tịch hơn nên giao chiếc ghế đó cho tên khốn .
Bởi vì Đông Phương Từ mắc "chứng sợ khác giới", lúc đó còn bất bình , cho rằng Hội đồng nhà trường giao chức Chủ tịch cho một kẻ phế vật điểm yếu chí mạng như .
mới !
Cái rắm gì mà chứng sợ phụ nữ! Sao tên khốn đó sợ cả đời luôn !
Nhớ cái dáng vẻ đạo mạo, chính nhân quân t.ử, lúc nào cũng thanh lãnh điềm đạm của Đông Phương Từ, thế mà thực chất luôn âm thầm gửi tin nhắn riêng cho Tô Đường, viện cớ nhờ cô giúp "chữa bệnh mẫn cảm" để tiếp cận cô. Nam Cảnh Viêm nghiến răng trào phúng trong lòng.
Đám thành viên cốt cán của học viện Chu Tước cạnh bất giác rùng một cái.
Nam Cảnh Viêm lên tiếng: "Đợi đến lúc vòng bỏ phiếu bắt đầu, bộ thành viên học viện Chu Tước hãy dồn phiếu cho Đông Phương Từ."
Sau khi tiếp quản quân khu và xử lý mớ công việc tạp vụ chất cao như núi, chẳng còn hứng thú gì với cái chức Chủ tịch hội học sinh nữa.
"Hả?" Thành viên học viện Chu Tước sững sờ. Mới mấy hôm , Thủ khoa của họ còn đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán với Thủ khoa học viện Thanh Long vì cái chức Chủ tịch cơ mà?
Nói xong, Nam Cảnh Viêm đột nhiên nhớ ở kiếp Tô Đường từng là Chủ tịch của Đại học Quân sự Bắc Hải, liền đầu hỏi: "Đường Đường, cô Chủ tịch ?"
Tô Đường đang hóng hớt say sưa bỗng giật : "Hả?"
Trong phút chốc, cô cảm nhận vô ánh mắt kinh ngạc, dò xét đang đổ dồn . Dù lôi kéo cô thì nhường luôn chức Chủ tịch thế cũng chơi lớn quá đấy?
Tô Đường thầm cảm thán, từ chối thẳng thừng lời đề nghị của Nam Cảnh Viêm. Cái chức Chủ tịch gì đó, qua thấy ôm đồm cả đống việc vặt. Cô thà ăn ngon ngủ kỹ để tập trung nâng cao sức mạnh của còn hơn.
"Cũng , Chủ tịch thì cũng chẳng gì béo bở." Nghe cô , Nam Cảnh Viêm tít mắt, vỗ tay chốt hạ: "Vậy cứ dồn phiếu cho Đông Phương Từ ."
Để cho bận cắm đầu cắm cổ công việc! Xem còn thời gian mà quyến rũ Đường Đường.
Tuy nhiên, vì câu hỏi mang tính chất "nhường ngôi" của Nam Cảnh Viêm, những ánh mắt tò mò dò xét đổ dồn lên Tô Đường ngày càng nhiều. Bọn họ đang chờ Nam Cảnh Viêm giới thiệu.
Nam Cảnh Viêm đành dùng lý do lấp l.i.ế.m với Tô Đường từ : "Đây là Tô Đường, tân sinh viên và Khổng Kinh Hàng tuyển thẳng đặc cách. Sau khi khai giảng, thể cô sẽ gia nhập học viện Chu Tước của chúng ."
Hắn dùng đôi mắt đỏ rực lướt qua đám thành viên cốt cán, ánh mắt mang theo hàm ý sâu xa —— Có thể giữ thì trông cậy các đấy.
Tân sinh viên đích Thủ khoa và Phó thủ khoa tuyển thẳng đặc cách?!
Chỉ trong chớp mắt, ánh mắt của bộ thành viên Chu Tước viện cô tràn đầy sự kính nể, hai mắt phát sáng!
Đại lão đây !
Tô Đường tươi chào hỏi quen với các thành viên. Mọi xúm vây quanh, nhiệt tình đến mức khiến cô túa cả mồ hôi trán. Cuối cùng, vẫn là Nam Cảnh Viêm và Khổng Kinh Hàng lấy lý do thời gian còn sớm, mới kéo cô khỏi đám đông cuồng nhiệt, đưa thẳng khu biệt thự của Thủ khoa.
Nhìn bóng lưng ba cùng bước biệt thự, sắc mặt các thành viên Chu Tước viện thiên biến vạn hóa.
Có ngơ ngác chớp mắt: "Đại lão ở chung với Thủ khoa và Phó thủ khoa luôn á?"
Bất cứ ai ở Chu Tước viện cũng , khu nhà riêng của Thủ khoa nay chỉ và Phó thủ khoa ở chung, từng mời bất kỳ ai khác bước chân . Thủ khoa ý thức lãnh thổ cực kỳ cao, cực kỳ ghét ngoài xâm phạm gian cá nhân của . Sở dĩ Khổng Kinh Hàng thể ở cùng... là vì bọn họ lớn lên bên từ nhỏ, ăn cùng mâm ngủ cùng giường, tình như thủ túc, sớm quen với sự tồn tại của đối phương.
Cả Chu Tước viện một ai nghi ngờ về tình vững như bàn thạch giữa Thủ khoa và Phó thủ khoa.
Có vắt óc suy nghĩ: "Chắc là để lấy lòng và chiêu mộ đại lão chăng?"
Thủ khoa của họ cao ngạo tới mức nào, ai nấy đều hiểu rõ tới tận xương tủy. Việc đích mời chào, hộ tống tận nhà riêng, quả thực chẳng khác nào chuyện mặt trời mọc đằng Tây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-619.html.]
Nhóm Nam Cảnh Viêm ngờ rằng, chút tâm tư cưa cẩm của bọn họ chẳng những Tô Đường hiểu lầm là đang chiêu mộ nhân tài, mà ngay cả trong mắt đám đàn em Chu Tước viện cũng coi là chiêu trò lôi kéo bè phái.
"Đường Đường, đây là phòng của cô. Hành lý để giúp cô sắp xế—"
Vừa nhường xong phòng ngủ chính dọn dẹp sạch sẽ cho Tô Đường, Nam Cảnh Viêm định xung phong giúp cô thu dọn hành lý để chứng minh bản cũng năng lực việc nhà xịn xò chẳng kém gì con nhện . chợt nhận ... Tô Đường quái gì hành lý.
Đến cả đồ lót, quần áo giặt cô cũng chẳng .
Hắn bật quang não của lên, chuyển sang giao diện mua sắm tháo đưa cho Tô Đường: "Cần mua gì cô cứ chọn trực tiếp nhé. Cô nghỉ ngơi , và Khổng Kinh Hàng xuống bếp bữa tối đây."
Nói xong, mặc kệ Khổng Kinh Hàng đồng ý , lôi xệch Phó thủ khoa thẳng.
Bọn họ khuất, Tô Đường liền thả ngã phịch xuống chiếc sô pha êm ái trong phòng ngủ, thoải mái lăn qua lăn một vòng. Tâm trạng nhẹ nhõm lâng lâng như bay bổng mây.
Không gốc cây, đường phố, cũng cái phòng nghỉ tạp vụ chật hẹp. Đây là đầu tiên kể từ khi xuyên , cô ngủ trong một căn phòng đàng hoàng, ấm áp, sạch sẽ và an tuyệt đối —— cái đêm ngủ phòng khách sạn của gã trai bao tính tính.
Trong đầu Tô Đường vui sướng vang lên giai điệu bài hát "Hôm nay là một ngày tuyệt vời". Cô ườn tấm đệm mềm mại, giơ quang não lên bắt đầu lướt mua quần áo mới. Thật với công nghệ hiện đại của thời đại tinh tế, tắm xong cứ quăng đồ máy giặt tự động là nó sẽ tự sấy khô sạch sẽ, nhưng vài bộ quần áo đổi thì cứ thấy thiêu thiếu thế nào .
Thế nhưng, bài hát "Ngày tuyệt vời" đang phát trong đầu Tô Đường lập tức tắt phụt ngay khoảnh khắc cô thấy giá tiền hiển thị.
Đắt rớt tròng mắt!
Nhìn chuỗi 0 nối đuôi , Tô Đường suýt chút nữa thì ném thẳng cái quang não tường.
Cô nheo mắt đếm kỹ xem bao nhiêu 0... Niềm vui phất lên một đêm nhờ hai mươi vạn tinh tệ bỗng chốc tan thành mây khói. Tổng tiền trong tài khoản quang não của cô, cộng còn đủ mua vài bộ quần áo cho hồn .
Cô vẫn cô, vẫn là một con nhóc bần hàn. Thật khoa học chút nào!
Trong mắt Tô Đường lóe lên tia sáng quật cường. Cô ôm rịt lấy chiếc quang não bắt đầu mài mò nghiên cứu thuật toán. Cuối cùng, sự nỗ lực ngừng nghỉ, cô thành công phá vỡ lớp đề xuất dữ liệu dựa thói quen của chủ nhân chiếc quang não, tìm những gian hàng bình dân mà giàu chẳng bao giờ thèm ngó tới.
Nhìn những món đồ giá vượt quá ba chữ , Tô Đường thở phào nhẹ nhõm, chút do dự chốt đơn vài bộ quần áo thể thao thoải mái. Vừa nhấn thanh toán thành công, hệ thống báo sẽ giao hàng tận nơi trong vòng nửa tiếng.
Tốc độ giao hàng của tinh tế đúng là đỉnh cao, thời gian vặn đủ để cô tắm. Tô Đường gật gù tán thưởng. Đột nhiên, não bộ cô mới chậm chạp load một vấn đề.
Khoan ... hình như cô đang dùng quang não của Nam Cảnh Viêm mà.
Tô Đường chiếc quang não tay, bỗng nhiên nhận tại giao diện ban đầu hiển thị quần áo đắt c.ắ.t c.ổ, và tại tìm đồ rẻ khó đến thế. Bởi vì đây là mức chi tiêu thường ngày của , AI tích hợp quang não ghi nhớ thói quen và sở thích tiêu xài của chủ nhân.
Đồ tư bản lắm tiền!
Nghĩ đến việc một chiếc áo của tên tư bản bằng cả năm trời cô lụng cật lực nhận hai ca đấu trường ngầm, cô bắt đầu âm thầm hối hận. Lúc đó tại dùng luôn quang não của mà quẹt thẻ cơ chứ.
ngay giây tiếp theo, cô liền ném suy nghĩ đó đầu. Mặc dù quang não là Nam Cảnh Viêm đưa cho cô, nhưng lỡ đòi tiền thì .
Bỏ bỏ . Tên tư bản lắm tiền tuy thiên phú cao, mặt , bối cảnh khủng, sự giàu tầng lớp vô sản như cô đau lòng, nhưng bản chất cũng đến nỗi tệ, nên nghĩ cách hố gì.
Ngay lúc Tô Đường đang tự răn đe bản nên chuyển sự ganh tị với kẻ giàu sang chú "chim nhỏ" nhiệt tình , thì Nam Cảnh Viêm bước tới phòng.
Thiếu niên với mái tóc đỏ tung bay, vầng trán trắng trẻo lấm tấm vài giọt mồ hôi nóng. Ngũ quan tuấn mỹ tỏa sáng với nụ lộ đủ tám cái răng trắng bóc: "Đường Đường, cơm xong . Cô xuống ăn luôn nhé?"
Thế nhưng, khoảnh khắc thấy dáng vẻ của Nam Cảnh Viêm lúc , Tô Đường câm nín.
Một chiếc tạp dề thiết kế hẹp rộng đang quấn quanh trần trụi của . Phần vải mảnh dẻ bên căn bản thể che hết khuôn n.g.ự.c săn chắc, trắng ngần của thiếu niên. Nó thuộc kiểu cơ bắp cuồn cuộn thô kệch, mà là kiểu mỏng nhưng săn chắc, cân đối và ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Đường nét cơ bắp hai cánh tay lộ rõ mồn một đầy nam tính.
Nửa trần trụi kết hợp với chiếc tạp dề hẹp ngắn, tự nhiên mang đến cảm giác... cực kỳ gợi tình.
Tô Đường sững sờ, dán mắt Nam Cảnh Viêm nhúc nhích. Nếu đang trong biệt thự của Thủ khoa học viện Chu Tước, cô còn tưởng lạc một kênh 18+ nào đó.
Nam Cảnh Viêm như thể lúc mới nhận cách ăn mặc của phần . Cậu bày vẻ mặt vô cùng áy náy, loay hoay cởi tạp dề tỏ vẻ như là một trai đàng hoàng, hiền lành, chuẩn "con nhà giáo d.ụ.c":
"Xin nhé, điều hòa trong bếp hỏng, nhiệt độ cao quá nên đành cởi áo , chỉ mặc mỗi tạp dề thôi."
Hắn nhớ rõ, ở kiếp đám siêu phàm cực kỳ thích dùng chiêu để quyến rũ cô. Mặc dù Đường Đường từng là thích... nhưng nhiều kẻ như thành công, chắc chắn là cô thích, đúng ?
Tô Đường: "Khoan ..."
Thư Sách
Cô kịp dứt lời, Nam Cảnh Viêm gỡ hẳn chiếc tạp dề xuống.
Lần lột đồ mới là đòn chí mạng, trực tiếp phơi bày bộ vùng cơ n.g.ự.c và cơ bụng sáu múi lấp ló nãy giờ mắt cô. Cơ thể thiếu niên vẫn còn mang theo vài phần ngây ngô nhưng cực kỳ cao lớn, đĩnh đạc. Trên làn da trắng trẻo mịn màng, những đường cong cơ bắp hiện lên rõ ràng, góc cạnh, quyến rũ đến mức thốt nên lời.
Thậm chí hai điểm hồng đào n.g.ự.c cũng phấn nộn, đẽ như thể chăm sóc vô cùng kỹ lưỡng.
Mái tóc ngắn màu vàng đỏ rực rỡ trương dương. Một bên tai đeo chiếc khuyên từ lông vũ màu đỏ thẫm đính hồng ngọc, càng tôn lên vẻ diễm lệ, xa hoa lộng lẫy. Trên khuôn mặt tuyệt mỹ, đôi đồng t.ử rực rỡ như ngọn lửa đang tỏ vô tội cô chằm chằm.
Khoảnh khắc đó, bất giác khiến liên tưởng tới những thiếu niên quý tộc của đế quốc Thổ Nhĩ Kỳ cổ đại, khoác lên đầy vàng bạc đá quý lấp lánh.
Tô Đường trơ mắt giật phăng luôn cả chiếc tạp dề xuống.
Cái quần què gì bạn? Thật sự coi cô là ngoài luôn ?
Nam Cảnh Viêm bộ "lúng túng" vắt chiếc tạp dề lên cánh tay trái, "ngượng ngùng" gãi gãi mái tóc đỏ. Trên mặt tỏ rõ vẻ e thẹn ngượng ngùng, nhưng phần cơ bụng săn chắc tuyệt cơ thể cố tình phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở, thu hút bộ ánh của cô.
Cậu nhẹ giọng: "Nếu cô để ý... để đồ nhé."
Tác giả lời :
Đại điểu Chu Tước: Kiếp , ông đây cầm chắc kịch bản trọng sinh, thề thượng vị cho bằng ! Bao nhiêu chiêu trò thả thính ngon nghẻ của bọn tình địch kiếp , mang hết đây xài! [Cười ha hả]