NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 617: PN :tuyến phụ

Cập nhật lúc: 2026-02-23 02:57:43
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phi thuyền chở khách chậm rãi cất cánh bay lên trung. Bên tai văng vẳng tiếng bước chân của hành khách trong đại sảnh. Gương mặt của đám North và Đông Phương Từ cũng dần trở nên mờ mịt rõ nữa, tâm trạng Nam Cảnh Viêm phút chốc trở nên nhẹ nhõm và sung sướng vô cùng.

Lần , rốt cuộc cũng đến lượt giành .

Thu hồi ánh mắt xuống mặt đất, Nam Cảnh Viêm chợt nhận ánh mắt Tô Đường đang ngưng đọng tại một điểm. Nương theo tầm mắt của cô sang, trong nháy mắt sởn hết cả gai ốc.

Thôi xong, quên béng mất phi thuyền cất cánh bay lên thì càng gần bức tượng Uriel hơn.

Bởi vì cách với mặt đất quá xa, nên lúc bộ bề mặt tinh cầu, thứ duy nhất thể thấy... chính là bức tượng thiên sứ thuần trắng khổng lồ đến mức phi lý . Thiên sứ dang rộng sáu chiếc cánh chim, gần như che rợp cả bầu trời, phảng phất như một vị thần minh đang xuống thế gian, trở thành một cột mốc địa lý hiển hiện rõ ràng nhất tinh cầu Bạch Hằng.

"Đường Đường, cô đang gì thế?" Nam Cảnh Viêm khẽ run rẩy hàng mi, cẩn thận hỏi dò.

"Hả?" Tô Đường sang mỹ thiếu niên bên cạnh, vẻ mặt trở nên kỳ quặc cách xưng hô quá đỗi mật .

Mặc dù ngay từ đầu gặp mặt, cô vị thuộc tuýp "thấy sang bắt quàng họ", dễ gần thiện, nhưng ngờ đường đường là thủ khoa phòng tuyển sinh mà tự nhiên đến mức .

"Đang bức tượng kìa."

Trái tim Nam Cảnh Viêm và Khổng Kinh Hàng lập tức thắt . Đường Đường nhận bức tượng Uriel , liệu cô vứt bỏ bọn họ để sang liên lạc với Uriel ?

Ngay lúc bọn họ đang mang tâm trạng chênh vênh thấp thỏm hệt như những tên tội đồ chờ đợi ngày phán quyết, thì chợt thấy tiếng thiếu nữ bên cạnh cảm thán:

"Không ngờ tới thời đại tinh tế vẫn còn mê tín ghê nhỉ."

Nam Cảnh Viêm và Khổng Kinh Hàng: "..."

Bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm một .

"Bức tượng thấy quen mắt." Câu thốt , trái tim hạ xuống của hai nhấc bổng lên tận cổ họng, hai con "chim nhỏ" liếc mắt hoang mang.

Tô Đường chỉ thuận miệng cảm thán một câu, ý định tìm hiểu sâu xa.

Chỉ là một bức tượng thiên sứ mà thôi, quen mắt cũng là chuyện bình thường, hơn nữa từ cách gần như chẳng thể rõ mặt mũi của bức tượng . Nếu nãy lúc phi thuyền lướt qua gần, cô lờ mờ thấy đôi cánh của bức tượng tỏa ánh sáng trắng vàng m.ô.n.g lung, mang cảm giác sống động như thể sắp sống đến nơi, thì Tô Đường cũng chẳng thèm để tâm nhiều gì.

Trong lúc bọn họ chuyện, phi thuyền thoát khỏi tầng khí quyển của tinh cầu Bạch Hằng.

Nam Cảnh Viêm thì cô nhẵn mặt , thế nên Tô Đường bắt đầu tò mò quan sát vị thiếu niên tinh tế tinh xảo, xinh nhưng dị thường trầm mặc ít lời mà mang theo.

Hiện tại kỹ ở cách gần, làn da của đối phương còn tinh tế và trắng ngần hơn cả những gì cô tưởng tượng. Ngũ quan vô cùng sắc sảo. Khi gần, ánh mắt dễ thu hút bởi hàng lông mi đen nhánh, thon dài đến mức khoa trương của . Thậm chí gắn mi giả cũng chẳng thể tạo hiệu ứng cỡ , trông hệt như những sợi lông vũ mảnh dài của loài chim .

Hàng lông mi dài rủ xuống, che khuất một nửa tròng mắt, toát một vẻ lạnh nhạt, chán đời nhưng mang theo một nét sắc sảo, diễm lệ khó tả. Trông giống kiểu nhân vật quân sư trong một đội nhóm: tính cách cô độc, thích giao thiệp với ngoài. Dựa định vị vai trò trong đội lúc chạy trốn ban nãy, cùng với vị trí cạnh Nam Cảnh Viêm lúc , khá giống một phó thủ của Nam Cảnh Viêm, nhưng mang đến cảm giác khó gần gũi hơn nhiều.

Tô Đường quyết định từ bỏ việc moi móc thông tin từ vị phó thủ khoa địa vị thấp hơn nhưng tính tình quái gở . Cô định chuyển hướng sang Nam Cảnh Viêm – vị thủ khoa tuyển sinh đầy nhiệt tình – để hỏi han tình hình ——

Thế nhưng, một bàn tay trắng trẻo, thon dài bỗng từ bên cạnh vươn tới, kèm theo đó là một chất giọng thiếu niên thanh lãnh, trong trẻo như ngọc vỡ:

"Khổng Kinh Hàng."

Cái tên khiến trong đầu Tô Đường xẹt qua một tia cảm giác vô cùng quen thuộc. Ồ, thì là Đại Vận Hà Kinh Hàng!

Đôi đồng t.ử xanh ngọc lục bảo của thiếu niên chăm chú cô, trong vắt như hai viên đá quý. Sâu trong ánh mắt còn mang theo một sự nghiêm túc đến mức khiến rần rần cả da đầu, phảng phất như thể chỉ cần Tô Đường đưa tay bắt , sẽ cứ duy trì mãi tư thế .

Suốt chặng đường chạy trốn vội vã , hai bên vẫn màn chào hỏi chính thức nào. Tô Đường chỉ mới là phó thủ khoa phòng tuyển sinh.

"Tô Đường." Tô Đường vươn tay , nhẹ nhàng đáp cái bắt tay: "Tên của , thú vị."

Ban đầu cô còn tưởng đối phương với vẻ ngoài cô độc, lạnh lùng, ghét tiếp xúc với con sẽ chỉ chạm nhẹ tay mang tính chất xã giao rụt về ngay. Nào ngờ, những ngón tay thon dài, trắng trẻo của thiếu niên vô cùng trịnh trọng, chậm rãi bao trọn lấy năm ngón tay của cô. Nhiệt độ cơ thể truyền qua đầu ngón tay lành lạnh, tựa như một viên ngọc lạnh lẽo.

Khổng Kinh Hàng thể rõ trái tim dường như lỡ một nhịp. Cậu thấy giọng bình tĩnh của chính cất lên, nhưng giống như đang văng vẳng từ ngoài dội đại não:

"Cảm ơn. là phó thủ khoa của học viện Chu Tước. Nếu bất kỳ nhu cầu gì, cô đều thể với . sẽ giúp cô."

Nam Cảnh Viêm khoanh tay n.g.ự.c, ánh mắt rủ xuống ghim c.h.ặ.t bàn tay của Khổng Kinh Hàng. Tầm mắt sắc lẹm như ngọn lửa chực chờ thiêu thủng mu bàn tay đối phương.

Hắn thật chống mắt lên xem tên khốn còn định nắm tay đến bao giờ!!!

Tô Đường chẳng hề để tâm đến cái nắm tay kéo dài , cô chỉ đang cảm thấy kinh ngạc vì phán đoán sai lầm. Vốn tưởng Khổng Kinh Hàng thuộc tuýp lạnh lùng khó giao tiếp, ai dè thiện đến . Lúc câu " sẽ giúp cô", thậm chí còn chẳng thèm đệm thêm vế điều kiện "trong phạm vi khả năng cho phép" nữa.

Ái chà, đây chính là đãi ngộ dành cho thiên tài ?!

Là một bình thường, đây là đầu tiên Tô Đường sử dụng chiếc "thẻ trải nghiệm thiên tài" mà kiếp từng cơ hội nếm thử. Mọi xung quanh thiện đến mức cứ như đang đóng phim khoa học viễn tưởng . Ngoại trừ thời gian khó khăn lúc mới lưu lạc , thì mới phát hiện thiên phú một cái, bộ thế giới bỗng chốc rực rỡ hẳn lên, bao nhiêu thiện ý cứ thế dâng đến tận miệng.

Thế giới , đối xử với các thiên tài cũng quá đỗi dịu dàng !!

Thật dám tưởng tượng nổi mấy thành phần thuộc hệ thiên phú ở kiếp sống sung sướng tới mức nào. Trên mặt Tô Đường cũng hiện lên một nụ khách sáo đầy thiện ý, cô gật đầu với Khổng Kinh Hàng:

"Được , thì phiền nhé, phó thủ khoa Khổng."

Ngay đó, cô liền thấy vị thiếu niên xinh mắt, mang theo vẻ mặt tinh xảo lạnh nhạt vô cùng nghiêm túc thẳng mắt , thốt lên:

"Chỉ cần là nhu cầu của cô, thì gì là phiền phức cả."

Nam Cảnh Viêm lườm thằng bạn thường ngày cạy miệng cũng cạy nửa chữ, thế mà hôm nay bung xòe "xòe đuôi công" sức thả thính lợi hại đến , còi báo động trong lòng lập tức reo lên inh ỏi.

" , chỉ cần là nhu cầu của cô thì đều gì phiền hà cả." Nam Cảnh Viêm híp mắt , bày vẻ mặt rạng rỡ đầy cởi mở, cố ý nhấn mạnh từng chữ: "Bất cứ nhu cầu gì cũng ! Nhu cầu gì cũng thể đáp ứng! Cô cứ tha hồ mà phiền ."

Chu choa! Chu choa mạ ơi!

Cuộc sống thế thích cho ! Cuộc sống đúng là quá sức tuyệt vời ! Nhân vật bé nhỏ trong lòng Tô Đường toe toét đến mang tai, sung sướng đến mức khép nổi miệng. Đây chẳng là định luật " khi nổi tiếng, bên cạnh " hàng thật giá thật ?

"Thật ?" Tô Đường giả vờ bẽn lẽn về phía Nam Cảnh Viêm. Không đợi đối phương kịp kích động trả lời, cô lập tức đưa yêu cầu: "Chỗ dịch dinh dưỡng đưa , còn ? uống thêm một ít."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-617-pn-tuyen-phu.html.]

Mặc kệ những nhiệt tình tới , thì việc nâng cao sức mạnh, biến thiên phú thành thực lực chân chính mới là vương đạo. Bọn họ trúng thiên phú của cô nên mới mời cô nhập học, nếu như thiên phú thể chuyển hóa thành thực lực thì tương lai chắc chắn sẽ chẳng bền lâu.

Cô còn cố ý gài thêm một cái bẫy ngôn từ, hề khách sáo bồi thêm một câu " sẽ trả cho " —— cô sợ thứ đồ giá đắt c.ắ.t c.ổ. Suy cho cùng, cái thứ đồ uống hai túi đẩy thể chất của cô tiệm cận tới mức đặc nhiệm thì chắc chắn cái giá trời. Tất nhiên là cô dám hỏi thẳng giá, hỏi xót tiền thì . Dù gì cô cũng sắp học ở Tứ Phương Thiên , nhà trường đầu tư chút vốn liếng bồi dưỡng cô một tí thì đúng ?

" vẫn còn một ít đây." Nam Cảnh Viêm vội vàng lôi dịch dinh dưỡng còn . Lúc về phi thuyền bổ sung thêm một chút, nhưng hiện tại lượng mang theo cũng chẳng đáng là bao. Sợ Tô Đường chê ít, hấp tấp dặn dò thêm: "Hiện giờ chỉ còn ngần thôi, nhưng đặt mua một lô lớn để sẵn ở nhà , chờ khi nào về tới Tứ Phương Thiên là ngay."

Xem thứ dịch dinh dưỡng đối với họ cũng chẳng gánh nặng to tát gì? Tô Đường lập tức thở phào nhẹ nhõm, cô rối rít cảm ơn Nam Cảnh Viêm, thỏa mãn hút chùn chụt túi dịch dinh dưỡng. Rốt cuộc, cái cảm giác đói khát luôn thường trực cào xé cơ thể cuối cùng cũng dần tan biến. Hơn thế nữa, cô còn cảm nhận rõ rệt tố chất thể của đang ngày một dồi dào sức mạnh.

Được crush cảm ơn, đôi mắt Nam Cảnh Viêm cong tít đầy mãn nguyện. Cọng tóc ngốc nhô lên đỉnh đầu cũng vểnh vểnh đung đưa, như thể cảm nhận tâm trạng vui sướng của chủ nhân.

Khổng Kinh Hàng lẳng lặng thằng bạn "thủ khoa" của , đó lên tiếng: " tới nhà ăn phi thuyền lấy chút đồ ăn."

Thư Sách

"Có cả nhà ăn cơ á?" Hai mắt Tô Đường khẽ trừng lớn. đầy một giây cô liền hiểu , phi thuyền vũ trụ ở thời đại chắc cũng xịn xò y như mấy du thuyền du lịch hạng sang ở thời đại của cô thôi.

"Ừm." Khổng Kinh Hàng vươn tay mời: "Cùng chứ? Chúng thể ở khu mái vòm xoay tròn, ngắm tinh vân thưởng thức đồ ăn."

Dù là vội vã mua vé chạy trốn, nhưng với gia thế và bối cảnh khủng của bọn họ, thói quen tận hưởng những thứ nhất ăn sâu m.á.u. Vé bọn họ mua cũng là vé VIP đắt đỏ nhất chuyến phi thuyền cao cấp nhất.

"Đi thôi thôi!" Tô Đường gật đầu tắp lự, thể đợi thêm nữa.

Kiếp mơ cũng chẳng dám nghĩ tới việc vi vu giữa gian vũ trụ chân chính, ngắm những dải tinh vân cuồn cuộn tráng lệ ung dung dùng bữa thế . Mặc dù dịch dinh dưỡng cũng ngon đấy... nhưng mỹ thực kết hợp với bầu trời đầy thì đúng là hảo nhất.

Chuỗi ngày tháng tươi của cô, rốt cuộc cũng bắt đầu thăng hoa .

Nam Cảnh Viêm thấy sự chú ý của Tô Đường mới đó Khổng Kinh Hàng câu mất thì lập tức nheo mắt . Dưới đáy đồng t.ử phảng phất như những tia lửa rừng rực nhảy nhót, âm thầm ganh đua cao thấp, lôi kéo sự chú ý của cô với đối phương.

Tô Đường dẫn tới khu vực nhà ăn mái vòm xoay tròn. Nơi đây là khu vực đặc quyền dành riêng cho hành khách sở hữu vé VIP, tọa lạc tại tầng cao nhất của phi thuyền. Mái vòm bằng pha lê phía tựa như một chiếc bát úp ngược khổng lồ. Toàn bộ khu vực dùng bữa sẽ từ từ xoay tròn một cách chậm rãi, đảm bảo hành khách thể chiêm ngưỡng những góc độ biển khác bất cứ thời điểm nào.

Vì giá vé vô cùng đắt đỏ nên lượng khách ở đây hề đông. Khoảng cách giữa các bàn ăn bố trí rộng rãi. Không gian vô cùng yên tĩnh và thanh lịch, chỉ vang lên những giai điệu âm nhạc êm dịu, du dương. Tô Đường chấn động ngắm biển ch.ói lọi, những dải tinh vân diễm lệ rực rỡ và vô vàn tinh cầu đủ hình thù. Đứng mái vòm pha lê, cô thể cảm nhận trọn vẹn sự bao la hùng vĩ của vũ trụ đang ập thẳng thị giác.

Đời , rốt cuộc cô cũng bước chân lên vũ trụ bao la.

Nam Cảnh Viêm cư xử ân cần hệt như một quản gia chu đáo, dẫn Tô Đường ở vị trí trung tâm tầm nhất. Còn Khổng Kinh Hàng thì đích lấy đồ ăn.

Tô Đường nhận , mặc dù vị thủ khoa tuyển sinh tính cách hỏa bạo và ngông cuồng, nhưng khi thực sự nghiêm túc, lễ nghi cử chỉ đều biểu hiện sự ưu nhã và mỹ tới từng chi tiết. Nhìn lướt qua là xuất từ danh gia vọng tộc, chắc chắn giáo d.ụ.c vô cùng bài bản.

Trong lúc chờ Khổng Kinh Hàng lấy đồ ăn, Tô Đường thuận miệng hỏi thăm về hai con chim nhỏ mà cô vẫn luôn tò mò nãy giờ. Kể từ lúc thoát khỏi chợ đen ngầm, hai con chim đó cũng mất tăm.

"Đó là tinh thần thể của chúng ."

Nam Cảnh Viêm cong khóe mắt. Ngón tay khẽ b.úng một cái, khí lập tức gợn sóng. Một chú chim rực rỡ với bộ lông đuôi lộng lẫy, như đốt cháy bởi ngọn lửa ngùn ngụt lập tức xuất hiện. Nó hưng phấn đập cánh, hướng về phía Tô Đường kêu chíp chíp liên hồi.

Tô Đường ngưỡng mộ cực kỳ, ánh mắt sáng rực mong chờ hỏi: " cũng một con đúng ? Làm để triệu hồi nó ?"

Nam Cảnh Viêm khựng một nhịp: "Chỉ những chủng loài lai mới thôi." Hắn đưa ánh mắt nóng bỏng thẳng về phía Tô Đường: " mà tinh thần thể của cũng là của cô mà. Đường Đường ôm nó một cái ?"

Tiểu Chu Tước lon ton nhảy về phía Tô Đường. Cô thuận theo bản năng vươn tay ôm lấy nó. Lớp lông mềm xù mang tới một cảm giác êm ái, ấm áp khó tả, khiến cô kìm thọc luôn tay xoa xoa vuốt vuốt cái bụng nhỏ của nó hai cái. Trên khuôn mặt trắng trẻo của thiếu niên đối diện lập tức ửng lên một vệt đỏ bừng vì cố gắng kìm nén.

Ngay khi Tô Đường định lên tiếng hỏi "chủng loài lai" là gì, thì xung quanh bất chợt vang lên những tiếng kinh hô đầy kinh ngạc.

Tô Đường ngẩng đầu lên, đập mắt là hình ảnh một con khổng tước diễm lệ kiêu sa đang kéo theo cái đuôi vũ hoa mỹ lướt ngang qua nhà ăn, khiến những hành khách khác xung quanh trầm trồ cảm thán.

Khổng Kinh Hàng thong dong đẩy chiếc xe đẩy nhỏ tới: "Xin nhé, tới muộn."

Tô Đường tò mò về phía chiếc xe. Bên trong chất đầy những món ăn bày biện vô cùng cầu kỳ tinh xảo mà cô từng thấy bao giờ.

"Cô nếm thử xem, hợp khẩu vị của cô ." Khổng Kinh Hàng nhón lấy một miếng bánh điểm tâm nhỏ nhắn trong suốt, ân cần đưa đến tận khóe miệng Tô Đường.

Tô Đường trân trân bàn tay đưa tới sát mép , trong lòng chút chấn động... Trò ... mật quá đà ?

Cô khẽ nâng tầm mắt về phía Khổng Kinh Hàng. Bàn tay thon dài, trắng ngần của càng tôn lên vẻ tinh xảo, đắt đỏ của miếng điểm tâm.

Chú khổng tước hoa mỹ lộng lẫy kiêu hãnh cạnh vị thiếu niên xinh tuyệt trần. Cảnh tượng mỹ hệt như một bức họa chốn cung đình. Biểu cảm khuôn mặt vô cùng điềm nhiên, tựa hồ đang một việc hết sức hiển nhiên như mây bay gió thoảng.

Chẳng lẽ... bối cảnh văn hóa của thời đại tinh tế chính là như thế ? Việc dùng tay bón thức ăn cho lạ là một phong tục xã giao bình thường ư?

Tô Đường ngơ ngác mất hai, ba giây, cuối cùng đành há miệng c.ắ.n luôn miếng bánh tay . Ngay đó, hai mắt cô lập tức bừng sáng. Tuy hình thù thể nhận đây là loại bánh gì, nhưng hương vị ngon nghẻ và hợp khẩu vị của cô đến bất ngờ.

Nam Cảnh Viêm bên cạnh chỉ tức tối trợn ngược mắt. Hừ, Khổng Kinh Hàng kiếp phó thủ của Liên minh tinh cầu Tự do ròng rã bao lâu, một tay lo liệu chuyện ăn ở sinh hoạt hằng ngày của Đường Đường, thế mà chẳng lẽ còn rành khẩu vị của cô ?

Hắn vội vàng cam lòng yếu thế, với tay lấy một ly nước trái cây xe đẩy: "Đây là đặc sản của hành tinh Bắp Cải đó, chua chua ngọt ngọt giải khát lắm, cô nếm thử ."

Tô Đường lơ ngơ há miệng mượn tay Nam Cảnh Viêm uống một ngụm nước trái cây. Ánh mắt cô liếc sang đĩa thức ăn nguội xe đẩy. Dây tiếp theo, Khổng Kinh Hàng gắp thức ăn bỏ tọt miệng cô, còn tận tình giới thiệu: "Đây là món ăn đặc sắc của Tứ Phương Thiên đấy..."

Rất nhanh, Tô Đường mải há miệng đón đồ ăn từ trái sang mà nhai kịp thở. Đột nhiên, trong đôi mắt đen láy trong veo của cô hiện lên một tia hoang mang tột độ.

Kỳ quái ghê, hai tay của cô dường như phế luôn thì ? Hai tên nhóc tự động thế chức năng cho hai cánh tay của cô luôn !

Ngay lúc cô đang ăn uổng đến mức quên luôn trời đất thì phi thuyền đột nhiên rung lắc kịch liệt hai cái. Khổng Kinh Hàng và Nam Cảnh Viêm lập tức phản xạ, vươn tay giữ c.h.ặ.t đĩa đồ ăn xém chút nữa đổ nhào.

"Khụ khụ..." Tô Đường sặc nước, ho khù khụ vài tiếng. Cùng lúc đó, cô thấy hàng loạt tiếng kinh hô hoảng loạn và chấn động vang lên khắp nhà ăn:

"Trời đất ơi! Mãng xà Midgard!"

"Đó là ngài Jormungandr ?!"

Cơ thể Nam Cảnh Viêm và Khổng Kinh Hàng lập tức căng cứng như dây đàn. Tô Đường ngước mắt lên, chỉ thấy khung cảnh biển đa sắc màu vốn dĩ tuyệt giờ đây che lấp bởi một khối khổng lồ trắng muốt.

Tác giả lời :

Đường Đường: Thế giới của thiên tài quá đỗi thiện! [Ngại ngùng] Bọn họ đều nhiệt tình dễ sợ a (Biểu cảm Lưu bà bà thăm Đại Quan Viên).

Chim lớn chim nhỏ: Tranh sủng!!!

Loading...