NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 615:"

Cập nhật lúc: 2026-02-23 02:54:23
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Đường phủi m.ô.n.g lưng thẳng, chẳng thèm đếm xỉa.

Gã quản lý thấy vẻ mặt thờ ơ của cô, giọng lập tức trầm xuống mang đầy ý vị uy h.i.ế.p: "Công việc ở đấu trường ngầm , nghỉ là nghỉ dễ dàng ."

Vừa dứt lời, mấy tên bảo kê cao to vạm vỡ lặng lẽ một tiếng động vây kín lấy Tô Đường.

Tô Đường: "..." Thế lực ngầm quả nhiên vẫn là thế lực ngầm, cho dù ngụy trang cỡ nào thì bản chất vẫn đổi. Thật sự coi cô là nô lệ lao động để tùy ý bóc lột ?

Tô Đường siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, căng thẳng chút hưng phấn. Kiếp sống trong thời bình, cô từng động tay động chân, cũng chẳng hiểu gì về võ thuật chiến đấu. Thấy đám bảo kê vây , khó tránh khỏi cảm giác hồi hộp. Tuy nhiên, cô cũng kìm sự tò mò: rốt cuộc sức mạnh của cô khi nâng cấp đang ở trình độ nào? Kể từ lúc phát hiện thể bóp méo cả ống thép bằng tay ngày hôm qua, cô vẫn luôn thắc mắc liệu ở thời đại tinh tế , ai cũng sở hữu sức mạnh đáng sợ như .

Ngay khi tên bảo kê đầu tiên vươn tay định tóm lấy cô, Tô Đường phản xạ cực nhanh, chộp ngược cổ tay gã. Cơn đau điếng truyền đến từ cổ tay khiến tên bảo kê kinh hãi, định vùng lên phản kích, Tô Đường nhận sức mạnh của gã bằng . Dựa theo một chiêu vật qua vai trong trí nhớ, cô mượn đà quật ngã gã một cú cực mạnh xuống đất.

"Bịch!" Một tiếng động nặng nề vang lên. Tên quật bay xa tới hai ba mét, lăn đất chịu đựng cơn đau mà hoảng hốt kêu lên: "Con nhãi thể chất cấp D!"

Gã quản lý trợn trừng mắt. Bất cứ "con lợn con" nào đưa tới đấu trường ngầm đều trải qua bước kiểm tra thể chất. Nếu thể chất đạt mức D, mặc kệ lũ "lợn con" đồng ý , bọn chúng đều hàng trăm hàng ngàn thủ đoạn để ép buộc họ bước lên võ đài, trở thành những võ sĩ giác đấu mới.

Rõ ràng lúc đó, kiểm tra thể chất của con bé thuộc dạng thấp kém nhất, ngay cả mức trung bình cũng đạt , mới chạy hai bước thở hồng hộc. Cớ chỉ một đêm tăng vọt lên mức ?

Trong lúc gã quản lý còn đang khiếp sợ, mấy tên bảo kê khác đồng loạt lao vây bắt Tô Đường.

Thể chất cấp D? Thì ở thời đại tinh tế, thể chất cũng phân chia theo cấp bậc. Nếu phân loại theo thứ tự A, B, C, D, E... thì cấp D cũng chẳng cao siêu gì. Vậy mà cô thể dễ dàng bóp méo ống thép, thế thì những cấp bậc cao hơn còn khủng khiếp tới mức nào nữa? Tô Đường thành thật thừa nhận, cuối cùng cô cũng chút khái niệm về lực lượng của bản . Xem cô cũng chẳng thiên tài gì cho cam...

Có điều, nếu thể moi thêm chút dịch dinh dưỡng loại đó từ chỗ Nam Cảnh Viêm để uống, chừng sức mạnh của cô sẽ còn tăng lên nữa. Não bộ cô hoạt động cực nhanh, đồng thời đưa phán đoán về tình huống mắt. Bọn cô đạt thể chất cấp D mà vẫn dám xông lên, chứng tỏ năng lực của cô vẫn trong phạm vi đối phó của chúng. Ở cái chốn màng luật pháp , quan trọng nhất vẫn là xem xét thời thế.

Tô Đường lập tức chốt phương án: lằng nhằng dây dưa với bọn chúng, tiết kiệm thể lực, chuồn thẳng là thượng sách. Thủ khoa tuyển sinh chắc chắn đang túc trực ở cổng chính, nhớ cái điệu bộ ngạo mạn nghênh ngang của ở đấu trường hôm nọ, vị thủ khoa ắt hẳn thừa sức xử lý bọn .

Sau khi định hình lối thoát, Tô Đường ngó lơ đám bảo kê đang ập tới từ hai phía, cắm đầu phi thẳng về một hướng. Ngay lúc cô tung cước đá văng thêm một tên, thì những tên còn bỗng đ.á.n.h móc sườn định tập kích cô.

"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"

Đám bảo kê đang lao về phía cô bỗng chốc hất văng như những quả bóng bida va đập , lê lết mặt đất hàng chục mét.

"Chíp chíp!"

Trước n.g.ự.c Tô Đường chợt nóng rực lên. Cô cảm nhận một cục bông xù xù, nóng hầm hập đang rúc thẳng lòng , liền theo bản năng vòng tay ôm lấy. Ở phía bên , một chùm lông chim cứng khẽ cọ qua cánh tay cô.

Hóa , bên trái và bên cô bỗng dưng xuất hiện thêm hai bóng . Nhìn sang bên , một thiếu niên tuấn lãng với mái tóc màu vàng đỏ ch.ói lóa, mặt mày toát lên vẻ hung bạo. Nhìn sang bên trái, một thiếu niên xinh , cao ráo, nước da trắng ngần với đôi mắt xanh ngọc lục bảo giống thường, ngũ quan tinh xảo tựa như b.úp bê sứ.

Hai họ kẹp cô ở giữa, trông chẳng khác nào Tả hữu Hộ pháp. Cục bông mà cô đang ôm trong lòng chẳng thứ gì khác, mà chính là một chú chim nhỏ màu vàng đỏ tuyệt và lộng lẫy, lớp lông vũ như ngọn lửa đang rực cháy. Còn thứ đang cọ cánh tay của cô chính là cái đầu của một con khổng tước, đôi mắt hẹp dài nheo đầy vẻ mãn nguyện, vô cùng diễm lệ. Hai con vật nhỏ bé hiểu mang đến cảm giác đồng điệu kỳ lạ với hai vị Tả hữu Hộ pháp hai bên.

Nam Cảnh Viêm thì cô , nhưng còn thì cô mù tịt. Cô chỉ cảm thấy hai vị nhân viên tuyển sinh của Tứ Phương Thiên vẻ bảo vệ "thiên tài" như cô quá đà, ép cô giữa c.h.ặ.t cứng cả .

Không cần... Thực sự cần bảo vệ kín kẽ đến mức nghẹt thở thế .

sang hỏi Nam Cảnh Viêm: "Sao tới đây?"

Nam Cảnh Viêm khẽ bĩu môi: " chờ mãi thấy cô nên đành đây xem thử."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-615.html.]

"Cậu cũng là nhân viên tuyển sinh của Tứ Phương Thiên ?" Tô Đường chỉ tay về phía Khổng Kinh Hàng.

Nghe thấy cụm từ "nhân viên tuyển sinh", Khổng Kinh Hàng khựng một nhịp, đuôi mắt thanh lãnh liếc về phía Nam Cảnh Viêm. Cậu tò mò rốt cuộc tên thủ khoa của họ c.h.é.m gió những gì với Tô Đường.

Nam Cảnh Viêm khựng hai giây đáp: " ."

Tô Đường như chợt hiểu vấn đề: "Phó thủ khoa tuyển sinh hả?"

Nam Cảnh Viêm: "... Ừ."

Khổng Kinh Hàng: "..."

Thủ khoa tuyển sinh là ai thì khỏi cần cũng đấy.

Về phần gã quản lý bên , từ lúc thấy "tôn hung thần" Chu Tước của Tứ Phương Thiên xuất hiện, gã sợ đến cứng họng, như một con vịt bóp c.h.ặ.t cổ, thốt nổi nửa lời.

"Có chuyện gì ? Đám ... đắc tội với cô ?" Đôi đồng t.ử vàng đỏ của Nam Cảnh Viêm lạnh lùng quét qua những kẻ đang la liệt đất.

Lưng đám quản lý vã đầy mồ hôi lạnh. Bọn gã lập tức nhớ kết cục t.h.ả.m khốc của Hắc Quỳ – kẻ hóa thành một đống tro tàn ngày hôm qua. Gã vội vàng giải thích: "Đều là hiểu lầm! Hiểu lầm thôi!"

Nam Cảnh Viêm nheo mắt, hiển nhiên hề ý định bỏ qua dễ dàng như một sự hiểu lầm. Gã quản lý lập tức lôi thế lực chống lưng dọa nạt: "Chợ đen ngầm ở tinh cầu Bạch Hằng hiện thuộc quyền quản lý của gia tộc Sisyphus... Cho dù các của Tứ Phương Thiên, nhưng chỉ vì một chuyện cỏn con mà đắc tội với Sisyphus thì e là sáng suốt chút nào nhỉ?"

Trong mắt Nam Cảnh Viêm và Khổng Kinh Hàng đồng loạt lóe lên một tia dị sắc.

Tô Đường nhớ cái tên Sisyphus mà cô liên tục nhắc tới mấy ngày nay. Cảm thấy bản là "chân ướt chân ráo" mới đến, nhất đừng gây thêm phiền phức cho trường học gì. Cứ nhùng nhằng mãi cũng vô ích, moi lợi lộc thực tế bỏ túi mới là thượng sách.

chìa tay về phía gã quản lý, thái độ tươi rói tựa như giữa hai bên từng xảy xích mích gì, dịu dàng : "Chuyện là thế , vì thi đỗ học viện Tứ Phương Thiên, cho nên đành xin nghỉ việc để học. Chắc ông quản lý đây thông cảm chứ nhỉ?"

Vừa , cô cố ý quơ quơ bàn tay đang chìa biên độ lớn mặt gã.

Thư Sách

Quản lý: "..."

cũng là kẻ lăn lộn ở cái chốn phức tạp nhiều năm, gã ranh ma thành tinh . Gã lập tức xòa, mở quang não chuẩn chuyển khoản: "Nhân viên của chúng đỗ trường quân đội Tứ Phương Thiên thì đúng là chuyện đại hỷ. Năm vạn tinh tệ ..."

Thấy sắc mặt Tô Đường sầm xuống, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t, gã lật đật sửa lời: "Mười vạn tinh tệ! Coi như đây là quà mừng cô nhập học. Sau phát đạt , nhớ đấu trường ngầm thăm chúng nhé." Chứ trong thâm tâm gã đang gào thét: Tốt nhất là đừng bao giờ vác mặt tới nữa!

"Dễ , dễ thôi." Tô Đường tủm tỉm nhận tiền chuyển khoản, đó rời cùng Nam Cảnh Viêm và Khổng Kinh Hàng.

Hai cũng thêm lời nào. Dù thì chuyện ầm ĩ ở đây e rằng sẽ lọt đến tai North nhanh thôi. Cứ để tên đó tự mà thu dọn mớ bòng bong của .

Lời tác giả:

Hai con chim lớn bé (Chu Tước & Khổng Tước): Tình hình căng , chuồn lẹ thôi! Trước tiên cứ bắt cóc !

Mèo lớn (North) tỉnh dậy thấy hai đồng tinh tệ: ???

Rắn vẫn đang mải miết tìm : Mẹ ?! Mẹ của con ?!

Loading...