NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 614
Cập nhật lúc: 2026-02-23 02:54:22
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đường mở quang não lên xem giờ, phát hiện sắp trễ giờ .
Hôm qua mới tìm việc, hôm nay trễ, thế chẳng sẽ đuổi cổ ? Quả nhiên dính trai bao là hỏng hết cả việc.
Tô Đường tự kiểm điểm bản một phen, bật quang não lên, mày mò mãi mới quen các thao tác cơ bản, nhấp mục tin nhắn.
Tin nhắn từ vị thủ khoa tuyển sinh của Tứ Phương Thiên gửi tới cứ như dội b.o.m. Từ hai, ba giờ sáng cho đến tận năm, sáu giờ, cả màn hình ngập tràn những câu hỏi: "Cô đang ở ?", "Có chuyện gì xảy ?".
Tô Đường hết sức chấn động. Rốt cuộc công tác tuyển sinh kiểu gì mà gấp gáp đến mức dội b.o.m tin nhắn lúc rạng sáng thế ? Hả? Nhìn kiểu gì cũng giống bọn buôn hơn!
Hay là do cô quá thiên tài, thiên tài đến mức khiến bọn họ thèm khát, canh cánh trong lòng?
Tô Đường cảnh giác trả lời ngay. Thay đó, cô lướt quang não, lên mạng tìm kiếm thông tin về học viện Tứ Phương Thiên. Quả thực là một trường quân đội đàng hoàng... Thậm chí còn là trường top đầu. Tô Đường các đ.á.n.h giá mạng, thấy vô cư dân mạng lập chí nguyện lớn lao là thi đỗ Tứ Phương Thiên. Căn cứ bảng xếp hạng các trường quân đội Liên bang những năm , thể khẳng định vị thế của ngôi trường ngang ngửa với Thanh Hoa - Bắc Đại ở thời đại tinh tế.
Phạm vi tuyển sinh của họ trải rộng tinh tế, mức độ cạnh tranh vô cùng khốc liệt. Tính theo sự phân bố các hành tinh thể sinh sống trong Liên bang, thì cả một hành tinh chắc giành một suất trúng tuyển.
Càng xem, m.á.u nóng trong Tô Đường càng sôi sục. Hạng nhất của một hành tinh còn chắc chạm tới ngưỡng cửa nhập học. Tỷ lệ chọi khủng khiếp thế , cạnh tranh còn khốc liệt hơn cả thi Trạng nguyên ngày xưa. Một ngôi trường danh giá như mang tiền đến cầu xin cô nhập học. Thiên phú của cô rốt cuộc cao đến mức nào cơ chứ?
Trực giác mách bảo Tô Đường rằng, kịch bản "Lang bạt giữa thời tinh tế" của cô phút chốc biến thành "Cú lội ngược dòng: thiên tài thời tinh tế". Cô cố đè nén sự hưng phấn kỳ diệu đáy lòng, dịu cái đầu đang nóng bừng để bình tĩnh . Miếng bánh từ trời rơi xuống quá lớn! Bánh càng lớn thì càng cẩn thận. Lỡ bên trong độc thì ?
Cô bắt đầu lên mạng tra cứu thông tin về vị thủ khoa . Hình như tên là Nam... Nam gì Viêm nhỉ?
Đêm qua vui sướng vì phất lên một đêm nên trí nhớ của cô chút mơ hồ. Qua các từ khóa liên quan, cô xác nhận Tứ Phương Thiên quả thực một thủ khoa tên là Nam Cảnh Viêm, là đầu học viện Chu Tước. Thông tin khớp với những gì thiếu niên xinh với cô ngày hôm qua.
Đáng tiếc là, Tứ Phương Thiên bảo mật thông tin thủ khoa khóa mới cực kỳ nghiêm ngặt. Trên mạng chẳng bức ảnh nào của Nam Cảnh Viêm, chỉ vài dòng miêu tả ngắn ngủi, thể là vô cùng bí ẩn. Dù , các chi tiết như năng lực điều khiển lửa, màu tóc, tính cách và tuổi tác đều trùng khớp.
Xác nhận xong xuôi, Tô Đường mới yên tâm hơn đôi chút. Nhìn khung tin nhắn của Nam Cảnh Viêm, cô do dự vài giây quyết định đ.á.n.h cược một phen. Tuy chuyện đầy rẫy sự quái lạ, nhưng ngộ nhỡ là thật thì ?
[Tối hôm qua ngủ .]
Dù cô chẳng thấy chuyện qua đêm với nam mẫu là to tát gì, nhưng khai thật với của "phòng tuyển sinh trường quân đội" thì chẳng ho cho lắm.
Gần như ngay khoảnh khắc cô gửi tin nhắn , đối phương lập tức phản hồi.
[Không . Do gửi tin nhắn quá trễ. Cô đang ở ? Chiến hạm vận tải tới , đưa cô đến Tứ Phương Thiên.]
Thành thực mà , Tô Đường cũng chẳng đang ở chỗ quái nào. Hôm qua cô theo nam mẫu , mà khu vực dọn dẹp của nam mẫu thì thuộc phạm vi cô phụ trách. Cô nhắn cho Nam Cảnh Viêm, bảo rằng báo với quản lý một tiếng, đó sẽ gặp ở cửa đấu trường ngầm. Nhận tin nhắn xác nhận từ Nam Cảnh Viêm, Tô Đường vội vã chạy đến chỗ .
"Lát nữa cô sẽ tới đây." Nam Cảnh Viêm đưa ánh mắt nặng nề về phía Khổng Kinh Hàng – cái đuôi mãi cắt nổi. Khuôn mặt tuấn lãng rực rỡ như ngọn lửa lúc mang vẻ lạnh lùng: "Lúc qua đây xử lý sạch dấu vết ? Không để Đông Phương Từ phát hiện chứ?"
Khổng Kinh Hàng đột nhiên ngước mắt, ánh u lạnh tựa như xuyên thấu thẳng linh hồn: "Cậu định cho cô lên chiến hạm của trường ? Cậu ... giấu cô ?"
Nếu , dù bây giờ giấu kỹ đến , thì khi lên chiến hạm, Đông Phương Từ vẫn sẽ tuốt chuyện.
Thư Sách
Nam Cảnh Viêm phản ứng y hệt một chú chim nhỏ xù lông, đôi đồng t.ử vàng đỏ đầy kiêu ngạo ánh lên vẻ khó chịu rõ rệt: " định giấu cô !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-614.html.]
Khổng Kinh Hàng trầm mặc .
"...Hơn nữa giấu cũng chẳng ." Nam Cảnh Viêm hít sâu một . Trước mắt, lượng thức tỉnh ký ức vẫn còn là một ẩn . Kẻ đang lùng sục tìm kiếm Tô Đường chỉ hai bọn họ, mà còn cả một đống chủng loài siêu phàm khác nữa.
"Trong tay Nam gia và cả ... đều suất tiến cử nhập học miễn thi." Hắn rũ mi mắt: " định dùng cả hai suất đó cho Đường Đường. Cô thể bỏ qua bước kiểm tra và vòng thử thách, hơn nữa..." Nam Cảnh Viêm thẳng Khổng Kinh Hàng, đôi đồng t.ử như bùng cháy dữ dội: "Vốn dĩ cô cũng thể bỏ qua những thứ đó."
Cả hai họ đều thấu hiểu chuyện. Với phận của Tô Đường, thậm chí chẳng một ngôi trường nào đủ tư cách để cô dừng chân.
"Không cần tham gia kiểm tra và thử thách... Khoảng thời gian trống ngày khai giảng chính thức, chúng thể dẫn đường cho cô ." Nam Cảnh Viêm bĩu môi, gương mặt xinh môi hồng răng trắng tỏa sáng ch.ói lóa: "Lần Đông Phương Từ nẫng tay , chúng tìm thấy cô . Tại thể để cô ở học viện Chu Tước một thời gian chứ?"
Dù lẽ một thời gian ngắn ngủi sẽ chẳng đổi cục diện gì, nhưng quen chính là lợi thế đầu. Bọn họ sẽ nhiều cơ hội để... cày độ hảo cảm hơn những kẻ khác. Nếu Khổng Kinh Hàng bám theo, vốn định mời cô về căn hộ của ở tạm một thời gian khi chính thức nhập học. Bọn họ sẽ gian riêng tư bên , và sẽ dốc lực chăm sóc cho cô. Vậy mà bây giờ chia sẻ cơ hội với kẻ khác!
Nam Cảnh Viêm khó chịu lườm em đang trầm mặc . Nhìn khuôn mặt tinh xảo, lạnh nhạt, hệt như kẻ vô d.ụ.c vô cầu của Khổng Kinh Hàng, ánh mắt tăng thêm vẻ bực dọc, tặc lưỡi: "Chẳng lẽ ?"
Hắn tin Khổng Kinh Hàng suy nghĩ đó. Dẫn tình địch một vòng, nghĩa là bọn chúng cả mấy bước dài. Trước hiểu em của , nhưng từ khi thức tỉnh ký ức, thấu tâm can tên . Rất nhiều , rõ ràng chính tên cũng c.h.ế.t , thế mà mặt Tô Đường lúc nào cũng thích diễn vai "Bạch liên hoa" vô d.ụ.c vô cầu, ngoan ngoãn, hiền lành và đáng thương.
"Cô ở đây , cần diễn mặt ." Nam Cảnh Viêm mất kiên nhẫn chun mũi.
Ngay đó, bên tai vang lên một chất giọng thanh lãnh, trong trẻo: "Ừm."
"Bên phía Đông Phương Từ thì ?"
"Dấu vết lúc qua đây xóa sạch , tìm ."
Nghe câu trả lời chắc nịch, Nam Cảnh Viêm khẩy. Biết ngay là tên đang diễn mà. Nếu thực sự ý đồ gì, chẳng cất công xóa sạch dấu vết hành động khi bám đuôi tới đây. Tuy nhiên, về năng lực dọn dẹp dấu vết của em , Nam Cảnh Viêm tin tưởng.
Tô Đường cắm đầu chạy một mạch đến chỗ , tới nơi thấy tên quản lý khu vệ sinh của đấu trường ngầm đang đen mặt đợi. Mới ló đầu , gã liền tuôn một tràng xả hết cục tức nghẹn nãy giờ:
"Cô đợi bao lâu ? Hai tiếng! Đi trễ ròng rã hai tiếng đồng hồ! Mới ngày thứ hai muộn thế ? Còn nữa hả?! Hôm qua cô bảo luôn cả hai ca, coi đấu trường ngầm là nhà, còn tưởng cô siêng năng chịu khó, thế mà mới ráng một ngày lộ nguyên hình ? Biết ngay bọn lôi từ bãi rác về chẳng đứa nào hồn mà. Nếu do gia tộc Sisyphus quy định, đám nhãi ranh lười biếng tụi bay căn bản đáng để đấu trường trả cho dù chỉ một xu! Chỉ dùng roi da quất thì tụi bay mới chịu nhúc nhích thôi ——"
Tô Đường nheo mắt. như cô dự đoán, hóa đây chỗ bắt cóc để bóc lột sức lao động. Chẳng qua hôm qua của gia tộc Sisyphus xuống thị sát, nên tất cả các đấu trường ngầm trong chợ đen mới răm rắp theo quy củ, trả lương đúng hạn vì sợ chim đầu đàn chịu sào. Điều càng cô kiên định với ý định rời .
Khu chợ đen ngầm vốn dĩ chẳng chốn gì. Hiện tại nó mới tiếp quản, nên các đấu trường ngầm mới tự giác tuân thủ quy tắc giao dịch. Ai khi Sisyphus nới lỏng giám sát, nơi khôi phục sự hỗn loạn vô trật tự như xưa . E rằng cái chế độ việc tám tiếng nghiêm ngặt cũng chỉ là màu cho cấp xem mà thôi.
" xin nghỉ việc."
"Cái gì?!" Gã quản lý đang c.h.ử.i hăng say liền cau mày nghiến răng. Dù cho bọn chúng đến mức quỵt lương, nhưng mức tiền công bèo bọt thấp hơn giá thị trường nhiều. Những kẻ lang thang hộ khẩu nhặt về từ bãi rác, vốn chẳng phận chẳng kiếm tiền, chỉ cần quẳng cho vài đồng bạc lẻ là bọn họ thỏa mãn , dùng còn rẻ hơn cả mua máy. Nguồn lao động giá rẻ dễ xài thế mà bỏ , gã mất một khoản hoa hồng ăn bớt ở giữa.
"Loại phận hộ khẩu như cô, cô nghĩ còn chỗ nào chịu nhận cô nữa hả? Đấu trường ngầm chịu bố thí cho cô công việc , cô đáng lý ..."