NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 612:"
Cập nhật lúc: 2026-02-23 02:52:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đường thu lu trong góc, c.ắ.n một miếng bánh kem nhỏ xíu, ăn trầm trồ ngắm nghía những món đạo cụ chân thực đến mức đáng kinh ngạc. Đột nhiên, cô cảm nhận một thứ xúc cảm mềm mại truyền đến từ cánh tay, giống như đang một vật gì đó nhiều lông xù xì lơ đãng vỗ nhẹ .
Chỗ cô ngay hành lang nối giữa phòng nghỉ tạp vụ và đại sảnh, ngày thường hiếm khi qua . Tô Đường chép miệng, cứ tưởng là con nhện con chuột gì đó...
May mắn , nhờ những tháng ngày lang bạt ở bãi rác khi xuyên , cô chẳng còn chút e sợ nào với mấy thứ . Nếu sợ lây bệnh dịch hạch, khi cái lúc đói vàng mắt, cô còn nghĩ đến chuyện thịt chuột để lót cũng nên.
Tô Đường lắc lắc cùi chỏ, định hất con vật nhỏ đang cọ quậy . Thế nhưng, cái thứ đầy lông lá chẳng những hất văng, mà ngược còn trườn từ khuỷu tay lên tận bắp tay cô.
Tô Đường giật ngoắt đầu . Dưới ánh đèn mờ ảo, cô thấy một chiếc đuôi xù lông mềm mại, đang nhịp nhàng lúc lúc quẫy nhẹ lên cánh tay .
Đuôi... đuôi báo tuyết lốm đốm?!
Ánh mắt Tô Đường theo chiếc đuôi sang, đập mắt là một dáng cao ráo, thon dài. Tựa như một bức tượng thần Apollo ẩn trong bóng tối, đàn ông cao lớn phủ bóng đen che khuất cô. Thân hình đĩnh đạc giấu kín trong bộ đồ vest đen cắt may tinh tế, tỏa thở cấm d.ụ.c ngùn ngụt. Mái tóc dài thẳng tắp như lụa buông xõa, lấp ló mái tóc là một đôi tai báo tuyết trắng muốt. Dù đối phương hề đầu , cô vẫn thể chiêm ngưỡng đường nét góc cạnh rõ ràng nơi sườn mặt .
Là nam mẫu của đấu trường ngầm ?! Hắn qua đây từ lúc nào ?!
Tô Đường nhíu mày cố lục trí nhớ, nhưng phát hiện chẳng một chút ấn tượng nào. Chẳng lẽ do cô mải ăn đến mức say sưa quá nên thèm để ý gì xung quanh?
Đối phương vẻ như hề nhận cái đuôi của đang đập trúng khác, chiếc đuôi lông xù bông xốp vẫn thản nhiên đung đưa qua , thỉnh thoảng cọ sát cánh tay cô.
Tô Đường: "..."
Công bằng mà đ.á.n.h giá, vị nam mẫu bất luận là vóc dáng, gương mặt trang phục, so với những kẻ đang lượn lờ qua trong đại sảnh đều cao cấp hơn gấp bội, lướt qua là thuộc hàng "cực phẩm".
mà, hễ nhớ lời tay thợ pha chế rượu từng dặn dò, rằng chủ động sờ một cái tai đuôi của họ là tốn từ 300 tinh tệ trở lên, thì trái tim cô lập tức trở nên lạnh lẽo và cứng rắn hệt như con d.a.o của gã hàng cá mổ cá suốt mười năm ở siêu thị.
Cô rõ ràng sờ mó gì, là cái đuôi của tự động ve vẩy đập đấy chứ. Hay là đang định ăn vạ để tống tiền đây?
Tô Đường nhích sang một bên một chút, cố tình vạch rõ ranh giới với vị nam nhân viên cao cấp . Tuy nhiên chỉ vài giây , cái đuôi báo tuyết vốn đang ve vẩy nhẹ nhàng bỗng nhiên tăng biên độ đong đưa. Chẳng những tiếp tục cọ tay cô, mà nó còn lờ mờ xu hướng chủ động rúc luôn trong lòng cô.
Tô Đường: "..."
Ăn vạ thật đấy ? Trông cô giống nhiều tiền lắm ?
"Anh..." Sau hai giây im lặng, Tô Đường là phá vỡ bầu khí . Cô chẳng những lên tiếng mà còn giữ nguyên tư thế cứng đờ dám nhúc nhích, cốt để lát nữa khỏi đổ vỏ là cô chủ động sờ đuôi để bắt đền.
Sau khi cô lên tiếng, đàn ông bên cạnh vốn nãy giờ im lìm như tượng rốt cuộc cũng đầu . Ánh sáng lờ mờ hắt từ phía sân khấu chiếu rọi đồng t.ử của .
Lúc Tô Đường mới rõ, sở hữu một đôi mắt màu xanh xám, lạnh lẽo tựa dòng sông băng đọng đỉnh núi tuyết. Hơn thế nữa, gương mặt còn tuấn mỹ hơn xa so với những gì cô tưởng tượng. Đường nét xương cốt hảo toát lên vẻ sắc lạnh như lưỡi d.a.o, đồng thời tỏa khí chất ưu nhã và ngạo nghễ chỉ ở những bậc quý tộc thế gia lâu đời.
Nếu rằng chỉ những chủng loài siêu phàm của đế quốc Bạch Trú mới bẩm sinh sở hữu những đặc điểm phi nhân loại, còn đám mang tai thú ở chợ đen ngầm bộ đều là nam mẫu, thì suýt chút nữa cô tưởng đây là vị Thiên Long Nhân cao quý nào giáng lâm cơ đấy? Cái nhan sắc đúng là lừa tình .
"Hửm?" Một giọng trầm thấp vang lên, mang theo vẻ lạnh nhạt bẩm sinh, đều đều phẳng lặng một gợn sóng, nhưng chất giọng từ tính quyến rũ như tiếng đàn cello.
Tô Đường chỉ tay về phía đại sảnh, bụng nhắc nhở: "Anh nhầm chỗ ? Chỗ việc của ở đằng kìa."
North theo hướng ngón tay cô chỉ. Đó là một đám nhân viên phục vụ đặc biệt ăn mặc gợi cảm, tay bưng khay bánh trái và rượu, đang điêu luyện len lỏi giữa dòng để tìm kiếm "con mồi".
North: "..."
Tô Đường nuốt nốt miếng bánh kem bơ bụng, nhận cái đuôi của vẫn đang xu hướng rúc về phía , cô : "Chỗ gần phòng nghỉ tạp vụ quá, sẽ giàu nào mò tới đây . Anh cứ ngốc nghếch chôn chân ở đây thì chẳng kiếm chác đồng hoa hồng nào ."
North im lặng mất ba giây, nhàn nhạt cất lời: "Cô cũng ở đây mà."
Tô Đường đáp: " tan . Với là nhân viên vệ sinh."
Đôi mắt xanh xám của đối phương tiếp tục trầm mặc cô chằm chằm. Trông hệt như một chú báo tuyết khổng lồ đang xổm nấp ngọn núi, bất động dõi theo con .
Tô Đường: "..."
Ngay trong khoảnh khắc , cô như thể bắt trúng tần não của đối phương ——
Cô cũng là ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-612.html.]
Ái chà, dám coi cô như doanh để chốt đơn ?
"Như thấy đấy, chỉ là nhân viên dọn vệ sinh." Ăn xong miếng bánh kem cuối cùng, Tô Đường uống cạn ngụm nước ép đào nhún vai: " tiền, cũng chẳng nhu cầu gọi nam mẫu gì."
Ánh mắt kiểu gì chứ! Muốn moi tiền thì tìm mấy phú bà mà moi, nhắm một cô lao công quét dọn. Trông cái mặt thì trai đấy mà đầu óc vẻ thông minh cho lắm.
Cô tự hỏi, vì ánh đèn ở đây quá mờ ảo ch.ói mắt, nên gã thấy bộ đồng phục tạp vụ rách rưới bần hàn cô, mà lầm tưởng cô là phú bà lắm tiền nhiều của nào đó chăng?
À, đúng, suýt nữa thì quên mất cô mới biến thành thiên tài, phất lên một đêm, trong túi vẫn còn cả một vạn tinh tệ cơ mà. Chẳng lẽ tên nhóc lúc đó thấy ? "Bẫy tình lừa tiền" cuối cùng cũng vớt tới lượt cô ? C.h.ế.t tiệt, thế giới mồi chài l.ừ.a đ.ả.o cũng đến nhanh quá mất!
Ngay lúc trong lòng cô đang dấy lên hồi chuông cảnh giác, thì cô chợt nhớ ... cô xác nhận kỹ, ban nãy ở phòng nghỉ của nhân viên... gì ai khác ngoài cô. Hơn nữa, nhân viên dọn vệ sinh là tầng lớp thấp kém nhất ở khu chợ đen ngầm. Phòng nghỉ của những mẫu phục vụ đặc biệt như bọn họ khác biệt và cách xa phòng nghỉ tồi tàn của nhóm tạp vụ đáy xã hội. Bình thường, mấy tay mẫu chẳng bao giờ bước chân tới khu vực của bọn cô cả.
Ngay lúc Tô Đường đang chìm trong mớ suy nghĩ bòng bong, đôi mắt màu xanh xám lạnh lùng, ưu nhã về phía cô. Hắn chậm rãi cất lời:
"Một tinh tệ."
Tô Đường: "?"
Đối phương cúi đầu xuống, ánh sáng hắt lên tôn lên những đường nét góc cạnh rõ rệt gương mặt. Tô Đường dường như ngửi thấy một luồng khí tức nguy hiểm nhưng đầy mê hoặc, mùi của m.á.u và t.h.u.ố.c s.ú.n.g quyện , phảng phất cái lạnh lẽo của vùng núi tuyết. Hắn chậm rãi tiếp:
" chỉ cần một tinh tệ."
Một... Một tinh tệ á?
Nhìn khuôn mặt tuấn mỹ cao quý , mức giá rẻ mạt như cho , Tô Đường khỏi cảm thấy hổ vì... trong một giây phút nào đó, trái tim cô lỡ nhịp. Đỉnh cấp nam mẫu đây ! Giá rẻ bèo luôn! Ham của rẻ đúng là cái tật ăn sâu linh hồn con mà chẳng thể nào gột sạch .
Dẫu , cô vẫn vô cùng kiên định lên tiếng từ chối: "Không , sợ sạch sẽ."
Thân hình cao lớn của đàn ông chậm rãi cúi sát xuống, khuôn mặt lạnh lùng tuấn mỹ của phóng to ngay mắt cô. Hàng lông mi dài rủ bóng râm che khuất đôi mắt, dùng một chất giọng bình tĩnh đến mức hảo, đáp:
" mới khách đầu."
Nhan sắc cỡ ... Cặp chân dài thế ... Mà cũng nam mẫu bán ?
Tô Đường khiếp sợ. Tô Đường cảm thán.
Cuộc sống đúng là chẳng dễ dàng gì. Cái xã hội tinh tế ăn thịt đúng là tàn nhẫn! Lại bộ trang phục kín cổng cao tường của , hận thể bọc kín từ cổ trở xuống, thậm chí ngay cả đôi bàn tay cũng đeo găng che đậy cẩn thận, trái ngược với những đồng nghiệp hở hang khác... thắc mắc của cô bỗng chốc giải đáp một cách dễ dàng.
"Sao ?" Đón nhận ánh mắt bừng sáng như ngộ chân lý của cô, North khẽ nghiêng đầu thắc mắc.
Tô Đường gật gù: "Thảo nào chẳng giống đám nam mẫu ở đây chút nào, trông giống mấy vị thiếu gia quý tộc thì đúng hơn."
Hàng mi của North khẽ rũ xuống, giọng phẳng lặng: "Tổ tiên cũng từng chút tiền lẻ."
Thì là gia cảnh sa sút. Vị đại thiếu gia từng sống trong nhung lụa rốt cuộc cũng dấn con đường bán nam sắc để mưu sinh. Tô Đường vớt vát chút lương tâm ít ỏi của , bụng khuyên nhủ:
"Anh hợp nghề . Còn trẻ tuổi, nên tìm cách đổi nghề sớm ."
North thong thả chớp mắt một cái thật khẽ: "Tại chứ?"
Tô Đường: "..."
Thế mà còn hỏi ? Cứ xem ở cái nơi gã mẫu nào ăn mặc kín mít như ?
"Anh ăn mặc kín đáo quá." Tô Đường lướt qua bộ vest chỉn chu một nếp nhăn của : "Trông vẻ gì là buông thả phóng khoáng."
Thư Sách
Đến bình thường cũng chẳng ai giống , lúc nào cũng đeo găng tay, đến một kẽ ngón tay cũng thèm lộ ngoài. Hơn nữa, gì gã nam mẫu nào kiếm khách mà trốn chui trốn lủi trong góc mọc nấm giống cô cơ chứ?
Tô Đường cảm nhận chiếc đuôi mềm mại đang quấn lấy cánh tay , tựa như một sự quyến rũ đang nhẹ nhàng vuốt ve. Cô bắt gặp đôi mắt màu xanh xám lạnh lùng, tĩnh lặng . Dường như một tia sáng tăm tối, mờ ám nào đó lặng lẽ trỗi dậy từ sâu thẳm trong đáy mắt . Cô thấy giọng trầm thấp, đều đều nhưng mang theo chút khẩn cầu:
"Vậy cô... thể dạy ?"