NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 610:"
Cập nhật lúc: 2026-02-22 07:18:08
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là Đường Đường!
Sau khi thức tỉnh đoạn ký ức đó và nhận dòng thời gian hiện tại chính là vài ngày cuộc thi tuyển sinh ở tinh cầu Bạch Hằng, lập tức lén dùng phi thuyền gian để chạy vội đến đây!
Yết hầu Nam Cảnh Viêm lăn lộn khó nhọc. Hiện tại trông Đường Đường vẫn chạm mặt những kẻ khác.
Phải nhanh lên... nhanh hơn nữa.
Cậu chắc chắn ngoài ... còn ai đồng thời thức tỉnh ký ức , và thời gian thức tỉnh của giống . từ những động thái của gia tộc Sisyphus và sự khác thường của Jormungandr... ít nhất thể phán đoán rằng, lẽ bọn họ cũng nhớ đoạn ký ức đó.
"Tiền bồi thường."
Ném một ấn tín liên lạc khắc gia huy nhà họ Nam, Nam Cảnh Viêm cố gắng kiềm chế sự kích động, phớt lờ đám đông xung quanh, sải bước dài vội vã đuổi theo.
Phòng nghỉ của nhân viên chật hẹp và hẻo lánh, gần như chẳng ai lai vãng tới đây.
Tô Đường bước phòng nghỉ, lấy dụng cụ dọn dẹp nhưng vội ngay. Thay đó, cô trân trân chiếc bánh mì mà cô cất trong tủ đồ cá nhân, vốn định dành cho bữa sáng ngày mai.
Một cái bánh mì giá 5 tinh tệ, nhưng mua combo bốn cái loại sắp hết hạn thì chỉ tốn 4 tinh tệ một cái, tiết kiệm tận 4 đồng.
Ăn bánh mì buổi tối chẳng thấm tháp , mới chốc lát mà dày đau quặn lên vì đói... Không, chính xác hơn... từ lúc xuyên tới nay, cô từng ăn no.
Tô Đường nuốt nước bọt, thâm tình chằm chằm chiếc bánh mì thô ráp rẻ tiền. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô quyết định hôm nay sẽ "giải quyết" nó luôn. Lương tăng gấp đôi , xa xỉ một chút, thêm một bữa ăn khuya mỗi ngày chắc cũng quá đáng nhỉ?
khi hai chiếc bánh mì to bằng nắm tay trôi tuột xuống bụng, cảm giác cồn cào co rút trong dày vẫn hề thuyên giảm. Tô Đường uống ực một ngụm nước lớn, ủ rũ rũ mắt, thở dài thườn thượt.
"Đói quá..."
Nghĩ đến lượng sức ăn đột nhiên khổng lồ của bản và chiếc túi tiền trống rỗng, cô cảm thấy cuộc đời thật tuyệt vọng. Mới ăn thế mà chẳng no bụng chút nào, hệ Engel kiểu sắp tăng vọt . Cứ cái đà thì đến đời nào mới tích cóp đủ tiền để giấy tờ tùy đây?
Ngay lúc cô đang cảm thấy tương lai mờ mịt, một giọng thiếu niên trong trẻo quen thuộc vang lên bên tai.
"Cậu đói bụng ?"
Tô Đường đầu , liền bắt gặp đôi mắt kim hồng sáng lấp lánh.
Là cái thiếu niên "Thiên Long Nhân" xinh ban nãy!
Có điều, khác hẳn với vẻ kiêu ngạo ngông cuồng bên ngoài, giọng điệu của thiếu niên lúc pha chút cẩn trọng, rụt rè.
Một mùi hương hấp dẫn bay mũi, khiến tuyến nước bọt của cô tiết điên cuồng.
"Trước khi ngoài, mang theo dịch dinh dưỡng loại đặc cấp." Nam Cảnh Viêm cong khóe mắt. Trong lòng thầm thấy may mắn vì ở giai đoạn đầu Tô Đường đang thiếu năng lượng, nên khi vội vã chạy tới đây, vẫn quên mang theo thứ cô đang cực kỳ cần.
Tô Đường tuýp dịch dinh dưỡng đưa tới. Bản năng khát khao năng lượng khiến tế bào trong cơ thể cô đều gào thét đòi uống nó. sự cảnh giác vẫn khiến cô từ chối theo phản xạ:
"Cậu là ai?"
Nam Cảnh Viêm bỗng khựng , nhận rằng Tô Đường lúc hẳn vẫn ký ức về .
Cậu theo bản năng thẳng lên:
" là Tư lệnh Quân khu Chu Tước của Tứ Phương Thiên..."
Giọng Nam Cảnh Viêm khựng , bỗng nhớ thời điểm vẫn tiếp nhận thế lực gia tộc như trong trí nhớ.
Thiếu niên chớp chớp mắt: "... Thủ khoa viện Chu Tước Tứ Phương Thiên - Nam Cảnh Viêm, mang huyết thống lai Chu Tước, tiềm lực cấp SSS, thừa kế gia tộc họ Nam, sở thích , hiện tại đang độc ."
Đôi mắt sáng lấp lánh, trông cứ như một chú cún đang vẫy đuôi.
Tô Đường: "……"
Câu cuối cùng thực sự cần thiết .
"Chúng ... quen ?"
Nam Cảnh Viêm cô gái đang lộ vẻ cảnh giác, khẽ dừng . Kiếp , Tô Đường chiêu mộ Đại học Quân sự Bắc Hải, vì thế con báo tuyết nhà Sisyphus mới cơ hội. Cậu vội vắt óc suy nghĩ, nhớ việc năm xưa bọn Lệnh Dĩ Châu theo đoàn tuyển sinh đến tinh cầu Bạch Hằng .
"Vừa ở trong đám đông, cảm nhận độ tương thích của , vượt xa tiêu chuẩn thử nghiệm của Liên Bang. mời gia nhập trường quân đội Tứ Phương Thiên."
Lần , bất luận thế nào, cũng đưa bằng Tô Đường Tứ Phương Thiên.
Hóa , là thiên tài ?
Tô Đường chớp mắt, sắc mặt phần kỳ quái. Không ngờ cũng sẽ gặp tình huống kinh điển kiểu "Thiếu niên, thấy cốt cách ngươi tuyệt hảo, nhận ngươi đồ ", chỉ điều cô gặp là một lão già râu tóc bạc phơ, mà là một mỹ thiếu niên.
"Đãi ngộ của Tứ Phương Thiên chúng cực kỳ ." Nam Cảnh Viêm bắt đầu dối chớp mắt, "Sau khi nhập học sẽ biệt thự độc lập, cung cấp miễn phí dịch dinh dưỡng đặc cấp và đồ ăn tại nhà ăn. Nguyên liệu nấu ăn tươi ngon vận chuyển mỗi ngày từ khắp Liên Bang, đầu bếp đặc cấp phục vụ, mỗi tháng còn trợ cấp mười vạn tinh tệ..."
Những đãi ngộ tự nhiên là trường , nhưng thì thể lo .
Tô Đường càng càng cảm thấy... Đây giống chiêu sinh, đây rõ ràng là bẫy l.ừ.a đ.ả.o "mổ lợn" thì !
Chiếc bánh vẽ quá lớn, lớn đến mức cô dám ăn.
Ngay lúc Nam Cảnh Viêm đang khô héo cả miệng lưỡi, nỗ lực đưa Tô Đường về Tứ Phương Thiên, thì quang não của đột nhiên vang lên một cuộc gọi khẩn cấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-610.html.]
Cậu vội vã máy theo phản xạ, đến khi nhận lúc cuộc gọi khẩn cấp là của ai thì quá muộn. Hình chiếu 3D lập tức phóng từ quang não.
Tô Đường xoay chuyển ánh mắt sang. Đó là một thiếu niên dáng thon dài, mặc bộ võ phục sát nách ôm lấy cơ thể rắn rỏi, lộ những đường nét cơ bắp mỏng cánh tay. Khuôn mặt thiếu niên trắng nõn tinh xảo, trông như một con b.úp bê BJD cảm xúc. Đôi mắt màu xanh lục thẳm sâu tựa như một hồ nước sâu thấy đáy.
Nhan sắc của thế giới đều cao đến ?
Trong lúc Tô Đường đang thầm cảm thán trong lòng, thiếu niên trong hình chiếu mở miệng với gương mặt biểu cảm, giọng trong trẻo mát lạnh như nước suối đầu nguồn:
"Thủ khoa, hồ sơ vi phạm quy định tự ý khỏi trường trong thời gian học của phát hiện. Tổng huấn luyện viên lệnh cho về trường trong thời gian quy định, đồng thời nộp bản báo cáo giải trình."
" ."
Phát hiện Tô Đường đang Khổng Kinh Hàng, trong mắt Nam Cảnh Viêm hiện lên sự bực dọc, theo bản năng tắt hình chiếu liên lạc . Lần ... chính là Khổng Kinh Hàng nẫng tay .
" đến tinh cầu Bạch Hằng để tiếp ứng, phiền gửi tọa độ cho ."
Tô Đường thấy, ngay khi trong video dứt lời, thiếu niên mặt cô nháy mắt xù lông hệt như một con chim chọc giận:
"Cấm hành động, yên tại chỗ chờ lệnh!"
Nam Cảnh Viêm đột ngột ngắt kết nối.
Mặc dù trong ký ức, để chống đám siêu phàm giả quyền lực trướng Tô Đường, từng bắt tay liên minh với Khổng Kinh Hàng, thậm chí sớm quen với việc chia sẻ. Cậu còn dẹp bỏ hiềm khích để kéo cả Đông Phương Từ - kẻ vốn luôn đối đầu với - liên minh... ... chiếm ưu thế , vẫn Khổng Kinh Hàng tiếp xúc với Tô Đường quá sớm.
Ít nhất... ít nhất cũng đợi quan hệ giữa và cô thiết hơn một chút chứ?
Cậu mím môi, cam tâm từ bỏ lợi thế của . Cậu rõ Khổng Kinh Hàng khôi phục ký ức , nhưng bất luận , đều gạt thằng em chỗ khác .
"..." Nam Cảnh Viêm sang Tô Đường, " chút việc xử lý, nửa giờ tinh tế nữa sẽ . Có thể thêm bạn bè quang não , để tiện bề chuyển cho ... chuyển một khoản tiền thưởng nhập học."
Đây là đầu tiên Tô Đường trải nghiệm cảm giác chạy theo dúi tiền tay. Dù ban đầu cô cứ nghĩ đây là bẫy l.ừ.a đ.ả.o, nhưng cuộc gọi ban nãy khiến cô tin tưởng phận của hơn. Nghĩ kỹ ... bẫy l.ừ.a đ.ả.o nào mà thèm để ý đến cô chứ, một con nhóc nghèo rớt mồng tơi chỉ đúng 15 tinh tệ.
mà...
" quang não."
Nam Cảnh Viêm ngẩn , đó trong lòng dâng lên một trận xót xa. Đường Đường hiện tại đến một chiếc quang não cũng ?
Thư Sách
Cậu lập tức tháo chiếc khuyên tai hồng ngọc bên tai xuống, ngón tay khẽ chạm, từ chiếc khuyên tai phóng một màn hình ảo. Đây thế mà là một chiếc quang não siêu nhỏ ngụy trang!
"Đây là quang não ẩn danh, bên trong mười vạn tinh tệ, và lưu sẵn phương thức liên lạc của ."
Nam Cảnh Viêm nhét vội tay Tô Đường, đưa bộ dịch dinh dưỡng đặc cấp cho cô: "Đây là dịch dinh dưỡng đặc cấp. Lấy năng lượng từ việc ăn uống bình thường hiệu suất thấp, chỉ dịch dinh dưỡng cao cấp mới thể xoa dịu cơn đói năng lượng của Người thức tỉnh."
Tô Đường trơ mắt vị mỹ thiếu niên tay tàn nhẫn ban nãy khi dúi tiền và đồ ăn cho xong, liền vội vã rời .
Tô Đường tò mò nghịch chiếc quang não, quả nhiên thấy dư đúng mười vạn tinh tệ. Cô thử đến khu vực nghỉ ngơi của nhân viên để mua một lon nước từ máy bán hàng tự động.
"Thanh toán thành công."
Một chai nước trái cây rơi xuống từ khe lấy đồ. Tô Đường thử thêm vài , khi xác định là thực sự thể thanh toán , sắc mặt cô dần trở nên quái dị.
Đây là đứa con trai ngốc nghếch nhà địa chủ nào thế ?? Cậu thực sự sợ cô ôm mười vạn tinh tệ bỏ trốn ?
Trong khoảnh khắc phát hiện thanh toán thành công, trong đầu Tô Đường thật sự lóe lên ý định bỏ trốn: dùng mười vạn mua một cái quang não mới, chuyển hết tiền sang, ném cái quang não ẩn danh , chạy chợ đen một cái giấy tờ tùy giả, từ đó trời cao biển rộng mặc chim bay.
khi tà niệm lóe lên, nghĩ đến kết cục thê t.h.ả.m của Hắc Quỳ ban nãy, ý định đen tối lập tức đè bẹp.
Cứ xem tình hình thế nào . Nếu chế độ đãi ngộ của cái trường Tứ Phương Thiên thực sự đến thế, cô cũng ngại cắp sách học .
Tô Đường hạ quyết tâm, đó uống thử một ngụm dịch dinh dưỡng thiếu niên để . Cảm giác đói khát cồn cào dứt trong bụng cuối cùng cũng biến mất. Cô đột nhiên nheo mắt, dùng tay bóp nhẹ chiếc tủ sắt đựng đồ bên cạnh.
Tủ sắt lõm một hố nhỏ.
như cô dự đoán, sức mạnh của cô thực sự tăng lên...
Tô Đường thử uống cạn ống dịch dinh dưỡng, bóp mạnh phần kim loại. Bề mặt kim loại vốn cứng rắn lòng bàn tay cô lúc cứ như một cục đất nặn mặc sức nhào nặn.
Hóa , thực sự là một thiên tài?! Những lời chiêu sinh của Nam Cảnh Viêm là thật?!
Tô Đường trừng lớn hai mắt, nháy mắt tin tưởng lời Nam Cảnh Viêm đến chín phần.
Tạm thời định từ chức, cô cẩn thận đóng gói cất kỹ chỗ dịch dinh dưỡng, giấu chiếc quang não Nam Cảnh Viêm đưa trong tay áo, cầm lấy dụng cụ dọn dẹp tiếp tục việc. Vừa phất lên một đêm, giờ đống hỗn độn ngổn ngang mặt đất, tâm trạng cô vô cùng bình thản.
mà, Tô Đường còn kịp đến khu vực việc của thì gọi giật .
Các nhân viên phục vụ, lao công... đều chặn ở vòng ngoài cùng. Tô Đường từ xa, khu vực quầy bar nơi Nam Cảnh Viêm tay lúc nãy bao vây tầng tầng lớp lớp. Gã quản lý phụ trách đấu trường cỡ trung đang nín thở chằm chằm, hành xử vô cùng cẩn trọng, ngay cả bóng lưng gã cũng toát lên sự căng thẳng tột độ như đang lớp băng mỏng.
Xuyên qua những bóng , cô thể cảm nhận bầu khí ngưng trọng và khẩn trương của xung quanh.
Đây là vị "Thiên Long Nhân" nào nữa ?
Tô Đường đang mải nghĩ xem liệu kịp dọn dẹp chỗ đó thì trừ lương , thì pha chế bên cạnh hạ giọng cảnh cáo:
"Suỵt... Đừng lộn xộn. Thiếu chủ của Sisyphus... đang ở đằng đấy."