NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 607:"
Cập nhật lúc: 2026-02-22 05:08:56
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20qVxm1STp
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thế nhưng thể thấu tương lai của Mẹ. Về tương lai của Mẹ, chỉ thấy duy nhất một phân cảnh..."
"Ngươi thấy cái gì?" Giọng của Ngân Luật lạnh lẽo như băng, rõ ràng đang dốc sức kiềm chế cơn giận.
Thư Sách
Lucifer đáp: "Ta thấy, khi Mẹ cầm lấy nửa Trái tim dùng mỏ neo định vị , cô lập tức rời khỏi thế giới ."
Chính vì , Ngài dùng nửa quả tim còn ngụy trang thành một Trái tim Tà thần chỉnh, cố tình để cho Tô Đường phá hủy nó.
Sau đó, Ngài bắt tay với Độ Nha như "chơi với hổ", âm thầm giấu nửa quả tim mỏ neo bên trong hạt nhân của Ngài .
Chắc chắn sẽ chẳng kẻ nào ngờ tới việc, bên trong hạt nhân của một Chủng Siêu Phàm thể cất giấu Trái tim Tà thần.
Hàng mi Lucifer khẽ run rẩy, nặng nề rũ xuống: "Mẹ... rốt cuộc vẫn sẽ rời xa chúng ."
Lời Ngài dứt, xung quanh chìm một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Đồng t.ử Gia Mộng Gia Đắc liên tục co rút giãn nở. Cơn ác ý điên cuồng và d.ụ.c vọng hủy diệt mãnh liệt trào dâng trong l.ồ.ng n.g.ự.c Ngài, ngừng bành trướng.
Phát hiện mầm mống tội ác đang nảy sinh trong lòng Ngài, chiếc vòng cổ giam cầm cổ lập tức siết c.h.ặ.t , giáng xuống những cơn đau đớn tột cùng để trừng phạt.
Thế nhưng Gia Mộng Gia Đắc chẳng thèm bận tâm đến cơn đau như xé rách tâm can, róc xương hút tủy . Cuồng phong hủy diệt bắt đầu gào thét, cuộn xoáy xung quanh Ngài.
Ngài thể ngược bản tính của loài rắn... thể ngoan ngoãn lời... thể trở nên lương thiện... thể tay giúp đỡ nhân loại...
Ngài ngoan ngoãn đến , cớ Mẹ vẫn nhẫn tâm vứt bỏ Ngài?
Không Mẹ... thì thứ thế gian đều chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Đám Chủng Siêu Phàm thuộc phe Sợ Hãi như Vưu Tư Tháp Sắt cũng chung một trạng thái với Gia Mộng Gia Đắc. Ác ý tỏa từ bọn họ ngày càng đậm đặc, gần như ngưng tụ thành một thực thể hữu hình.
Bọn Hắc Chủng vốn dĩ sinh là những kẻ tồi tệ. Bọn chúng chẳng màng đến đạo lý, chẳng quan tâm đến luân thường đạo lý, cũng chẳng cần oán đầu nợ chủ, càng bao giờ thương xót cho bất kỳ sinh linh vô tội nào. Việc duy nhất chúng là báo thù tất thảy thứ.
Dục vọng phá hoại và cái ác ăn sâu trong xương tủy chúng. Nếu như Tô Đường ở đây, chúng còn đường thu liễm bản tính của .
Thế nhưng khi còn Tô Đường nữa, thì đám Chủng Siêu Phàm tà ác thuộc phe Sợ Hãi , chừa một tên nào, tất cả đều sẽ hóa thành những con ch.ó điên sẵn sàng c.ắ.n xé bất cứ ai cản đường.
Ngay cả Dĩ Di Tát, vị Thẩm Phán Trưởng đáng nhẽ là đầu tiên ngăn chặn sự tha hóa của bọn chúng, lúc cũng chỉ trân trối về phía Tô Đường biến mất bằng ánh mắt trống rỗng, vô hồn, hệt như một con rối gỗ rút cạn linh hồn.
Thế nhưng, ngay lúc đó, một giọng nữ quen thuộc, mang theo sự thắc mắc đột nhiên vang lên:
"Sao tự dưng các tụ tập đông đủ ở đây thế?"
Đồng t.ử rắn của Gia Mộng Gia Đắc lập tức mở to hết cỡ. Ngài ngoắt phắt đầu về phía phát âm thanh, chất giọng mị hoặc thường ngày run rẩy giấu nổi sự kích động:
"Mẹ... Mẹ ơi, Mẹ về ?"
"Ừm." Tô Đường gật đầu, khuôn mặt ngoài thì cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đang ngượng ngùng c.h.ế.t.
Số là cô mới một chuyến "về quê", định bụng ngó qua căn nhà cũ một cái .
Ai dè lúc dùng tinh thần lực bao phủ cầu để dò tìm tọa độ nhà , cô mới phát hiện ... tinh thần lực của khi ngưng tụ bầu trời tạo một cái bóng khổng lồ ảo diệu, Trái đất bên lầm là Tà thần giáng thế.
Đồng ý là cô cái sở thích hô biến tinh thần lực thành những sợi dây leo ngoằn ngoèo cuộn xoắn... Khi những sợi tinh thần lực đó hóa thành thực thể và bao trùm lấy cả một hành tinh, thì trông nó đúng là giống hệt như những xúc tu khổng lồ mọc từ trời thật. Thế nhưng cô thề với bóng đèn là cô là Tà thần nha!
Thấy tình hình nguy cơ đám đồng hương sợ c.h.ế.t khiếp, vì bảo vệ sự yên bình cho mẫu tinh, Tô Đường đành ngậm ngùi xe trở về dù còn kịp ngó thấy cửa nhà.
Haizz. Sao quê nhát gan thế !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-607.html.]
"Có chuyện gì xảy ?" Tô Đường đưa mắt một vòng đám con cái, thuộc hạ, tình... của .
Lời còn dứt, cô một con rắn lao thẳng tới ôm c.h.ặ.t lấy.
Mặc dù lao tới với một lực mạnh, thế nhưng ngay khoảnh khắc ôm lấy Tô Đường, bộ sức mạnh đó lập tức thu .
Chàng thanh niên tóc bạc vốn dĩ nãy còn mang cái vẻ mặt phản diện hủy diệt thế giới, lúc ngoan ngoãn, đáng thương tựa cằm lên hõm vai cô. Khuôn mặt yêu dã, tuyệt mỹ lúc trông đáng thương y hệt như một chú cún con chủ bỏ rơi: "Mẹ ơi, con cứ tưởng... Mẹ định vứt bỏ bọn con chứ..."
"Làm chuyện đó ?" Tô Đường chớp chớp mắt, nở một nụ rạng rỡ: "Các đều là 'đôi cánh' (chỗ dựa/hậu cung) của mà. Sao nỡ lòng vứt bỏ các chứ?"
Nhận câu trả lời ưng ý, Gia Mộng Gia Đắc vẫn nhất quyết ôm c.h.ặ.t lấy Tô Đường chịu buông tay.
lúc đó, một sợi dây leo xanh biếc lặng lẽ trườn tới, quấn lấy đuôi Ngài, lưu tình mà lôi tuột Ngài khỏi Tô Đường.
Câu Mang ngay bên cạnh cô. Đôi mắt thanh sắc trong veo, khuôn mặt thanh tú, thoát tục mang một biểu cảm vô cùng nghiêm túc. Ngài vươn một nhánh dây leo nhỏ bé chạm tay Tô Đường: "Chủ nhân... cũng , ôm."
Câu của Ngài giống hệt như một nút công tắc, kích hoạt sự tỉnh táo của tất cả các Chủng Siêu Phàm còn .
"Mẹ ơi." "Đường Đường." Khắc Lao Tạp (Mèo Hề) rón rén cọ cọ tới gần. Vưu Tư Tháp Sắt thì khua khoắng tám cái chân nhện lạch cạch chạy như bay đến.
"Chúa Tể." Chó Ba Đầu Địa Ngục và Mục Sư Ác Quỷ bám sát gót Khắc Lao Tạp.
Dĩ Di Tát thì loanh quanh bên cạnh, Tô Đường với ánh mắt mong mỏi tự ti, ngập ngừng dám bước tới.
"Bệ hạ." Đám rồng Phất Liệt Nhĩ sải bước tiến . Mấy con rồng đồng tâm hiệp lực hùa xô đẩy đám Chủng Siêu Phàm phe Sợ Hãi rìa, thậm chí còn âm thầm giở trò ngáng chân, chơi trong bóng tối.
Tô Đường cảm giác bản lúc chẳng khác nào cái nhân bánh bích quy, kẹp ở giữa, hết lôi lôi kéo kéo đến khác xô đẩy.
Đám Khắc Lao Tạp phe Sợ Hãi suýt chút nữa là lao tẩn một trận với Long tộc. Bên phe Ánh Sáng, ngoại trừ Gia Mộng Gia Đắc - cái thành phần dị biệt cứ liên tục tung cước đá xéo khác - thì các Chủng Siêu Phàm còn đều cố gắng giữ thái độ lịch sự. Mặc dù trong mắt ai cũng khao khát đến gần Tô Đường, thế nhưng chẳng ai dám manh động đ.á.n.h ngay mặt Mẹ.
"Đình chiến."
"Tuyệt Đối Phòng Ngự."
Hai câu thanh tao, trầm vang lên. Ngay lập tức, tất cả những Chủng Siêu Phàm đang lén lút giở trò chơi đều các lớp lá chắn mai rùa giam c.h.ặ.t tại chỗ.
Những bức tường chắn màu xanh nhạt tạo thành từng cái "phòng biệt giam" nhỏ xíu, nhốt riêng biệt từng Chủng Siêu Phàm với .
"Đường Đường, con chứ?" Thanh Hành bước tới, đôi mắt xanh biếc dịu dàng như đại dương cô đầy lo lắng.
"Con ." Tô Đường liếc đám Chủng Siêu Phàm như Gia Mộng Gia Đắc đang nghiến răng nghiến lợi nhưng chẳng thể loạn, chỉ bất lực gào thét trong vô vọng. Cô khỏi cảm thán trong lòng: Phải công nhận là kỹ năng của Huyền Vũ dùng sướng thật! Quả nhiên "ông bố bỉm sữa" bao giờ cũng là đáng tin cậy nhất.
"Con đói ?" Thanh Hành cong khóe mắt lên : "Ta bữa trưa nhé."
"Vâng." Tô Đường nắm lấy tay Ngài, tiện thể gọi đám Dĩ Di Tát - những "đứa trẻ ngoan" tham gia vụ bạo loạn lúc nãy - về phòng nghỉ ngơi.
"Mọi cùng ăn cơm ." Thanh Hành nhếch môi, nụ mỏng manh nhưng vô cùng khoan dung, độ lượng: "Ta thể nấu thêm vài phần nữa."
"Cũng ." Tô Đường gật đầu đồng ý. Cô gọi Dĩ Di Tát, Câu Mang và Ô Liệt Nhi (lúc Lucifer chủ động nhường quyền kiểm soát cơ thể cho em sinh đôi vì tỏng chỉ Ô Liệt Nhi mới mời ăn), đó phóng ánh mắt sắc lạnh lướt qua đám Gia Mộng Gia Đắc đang chôn chân theo đầy ấm ức.
"Các , cứ ở đây mà tự kiểm điểm bản cho bình tĩnh ."
Nói xong, cô thản nhiên lưng bước cùng nhóm Thanh Hành, Dĩ Di Tát.
Đám rồng Phất Liệt Nhĩ cùng với phe tà ác như Gia Mộng Gia Đắc, Mèo Hề chỉ còn trố mắt . Đợi Tô Đường khuất, cái đám Chủng Siêu Phàm chỉ cần giậm chân một cái là cả tinh tế rung chuyển ba , vì nhốt trong l.ồ.ng thể lao choảng sứt đầu mẻ trán, nên chỉ đành trong cái phòng biệt giam chật hẹp của , gào thét c.h.ử.i rủa bằng những lời lẽ vô bổ, ấu trĩ nhất.
Dĩ Di Tát - luôn nơm nớp lo sợ việc Mẹ chán ghét và ruồng bỏ - bóng lưng Tô Đường đang thong dong bước phía . Trên khuôn mặt lạnh tanh, vô cảm như máy của Ngài, từ từ hé nở một nụ mỏng manh, dịu dàng.
(Hoàn chính văn)