NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 604:"

Cập nhật lúc: 2026-02-22 04:59:36
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị phó quan Linh miêu vốn dĩ định âm thầm sắp xếp thứ, nhưng cấp ngang nhiên cướp mất công việc, lúc chỉ còn cảm thán trong lòng: sắp sa thải đến nơi .

Chẳng điểm chung nào để trò chuyện với cái tên Chấp chính quan lúc nào cũng chỉ đến chính trị và quân sự , Tô Đường đành lắc đầu, tập trung việc thưởng thức các món ăn của Đế quốc Bạch Trú.

Chúc Cửu Âm ngay đối diện, chỉ lặng lẽ cô ăn.

Đến lúc Tô Đường ăn sắp xong, cô mới để ý thấy phần ăn khay của Ngài dường như vẫn hề đụng đũa tới.

Chúc Cửu Âm rũ mắt xuống, định giơ tay gọi nhân viên nhà ăn mang thêm đồ lên, thì Tô Đường ngăn : "Không cần , no . Ngài cứ bận việc của ngài , cần để ý đến , ngủ một lát đây."

Mặc dù hiện tại cô lúc nào cũng tràn trề năng lượng, chẳng cần ngủ nghỉ gì, nhưng do thói quen sinh học của một bình thường hình thành từ nhiều năm, nếu cứ thức trắng mấy ngày đêm thì cô sẽ cảm thấy vô cùng uể oải, khó chịu.

Chúc Cửu Âm khay thức ăn của cô, khẽ mím môi.

Chẳng đồn cô ăn khỏe lắm ?

Hay là do đồ ăn ở đây nấu hợp khẩu vị?

Sắc mặt Ngài càng lúc càng trở nên lạnh lẽo, u ám, nhưng Tô Đường thì gót phòng nghỉ để ngủ bù .

"Kiểm tra bộ thực phẩm trong nhà ăn . Cậu tự nếm thử xem khẩu vị vấn đề gì ." Chúc Cửu Âm lệnh cho viên phó quan Linh miêu. Bản Ngài vốn là hề coi trọng chuyện ăn uống, đối với Ngài, món nào ăn miệng cũng giống cả, khác biệt duy nhất chỉ là món nào cung cấp năng lượng cao hơn, món nào thấp hơn mà thôi. Bình thường Ngài cực kỳ ghét việc bổ sung năng lượng bằng cách ăn uống mất thời gian như thế , nên chẳng thể phân biệt nổi ngon dở .

Phó quan Linh miêu tuân lệnh, chạy nhà ăn kiểm tra một vòng, kết quả phát hiện vấn đề gì bất thường.

Chúc Cửu Âm cau mày khó hiểu. Vậy thì rốt cuộc là vấn đề ở ?

Giữa lúc Ngài còn đang hoang mang, thì chợt thấy giọng của viên phó quan vang lên bên tai.

"Thưa Chấp chính quan."

Chúc Cửu Âm liếc : "Nói."

"Có lẽ lý do khiến Đường Chủ cảm giác ngon miệng là do thức ăn ạ." Phó quan Linh miêu cẩn trọng suy đoán: "Nguyên hình của thuộc hạ cũng là thú lông. Bây giờ Chấp chính quan Thanh Khâu và Bạch Hổ đều ở đây, thuộc hạ thể biến về nguyên hình để Đường Chủ vuốt ve giải khuây."

Nhiệt độ xung quanh lập tức sụt giảm cả chục độ. Ánh mắt Chúc Cửu Âm sắc bén như lưỡi d.a.o ghim thẳng viên phó quan Linh miêu.

Một luồng áp lực khủng khiếp đổ ập xuống, gần như ép cạn kiệt khí trong phổi .

Giữa mái tóc của viên phó quan, đôi tai linh miêu nhọn hoắt với nhúm lông đỉnh lập tức dựng cả lên như đe dọa.

"Ngươi là một chiến binh của Đế quốc Bạch Trú." Giọng của Chúc Cửu Âm lạnh buốt như ngâm qua băng tuyết: "Chứ là cái loại thú cưng trong sở thú để mặc cho nhân loại đem vuốt ve, chơi đùa."

Đôi mắt vàng kim lạnh lùng của Chúc Long từ cao xuống, mang theo một luồng uy áp đáng sợ.

"Đừng để thấy mấy lời ngu ngốc như thêm một nào nữa."

"... Rõ."

Tô Đường đ.á.n.h một giấc ngon lành cho đến khi chiến hạm cập bến đích.

Thư Sách

Cô thức dậy với tinh thần vô cùng sảng khoái, trái ngược với sắc mặt cực kỳ khó coi của Chúc Cửu Âm bên cạnh. Luồng hàn khí tỏa từ Ngài gần như thể đóng băng khí trong vòng ba thước.

Ba chiếc chiến hạm của các vị Chấp chính quan đồng loạt hạ cánh. Thanh Khâu và Bạch Kỳ bước ngoài, thấy cái bộ mặt đen như đ.í.t nồi, giống hệt như ai quỵt nợ cả trăm tỷ tinh tệ của Chúc Cửu Âm, cả hai đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn cái bản mặt đưa đám đó là đủ Tô Đường và cái tên chẳng tí tia lửa điện nào .

Quả nhiên giao cô cho Chúc Cửu Âm là sự lựa chọn an nhất, cái tên Bạch Hổ/Hồ Ly khéo mồm khéo miệng quá, dễ dụ sa ngã lắm.

Bạch Kỳ và Thanh Khâu cùng bước tới, khoác vai bá cổ Chúc Cửu Âm như thể em chí cốt:

"Làm phiền ."

Cái điệu bộ lịch sự mà đầy chân thành , trông cứ như thể tình em của bọn họ thực sự vô cùng gắn bó, thắm thiết .

Chúc Cửu Âm kìm mà nhíu mày, giọng lạnh lùng, âm u, chút nể nang:

"Ta mặt Đế quốc tiếp đón khách quý, đến lượt mấy mặt cảm ơn ? Đừng quên, các cũng mang phận Chấp chính quan của Đế quốc đấy."

Bạch Kỳ và Thanh Khâu mắng cho sửng sốt, nhưng bọn họ đều quá hiểu cái tính nết của Chúc Cửu Âm.

Trước đây bọn họ luôn cảm thấy Chúc Cửu Âm lạnh lùng, khó gần. Thế nhưng bây giờ... đối mặt với cái con rồng lúc nào cũng trưng cái bộ mặt lạnh như tiền , một Hổ một Cáo cảm thấy vô cùng mắt, thậm chí còn cực kỳ bao dung cho cái sự khó ở của Ngài .

"Đường Đường là khế ước của cơ mà." Trên khuôn mặt điển trai của Bạch Kỳ nở một nụ sảng khoái, Ngài nheo mắt đáp: "Tuy cần cảm ơn, nhưng cất công chăm sóc chủ nhân , dù xét về tình lý, cũng tiếng cảm ơn chứ."

Sắc mặt Chúc Cửu Âm càng lúc càng trở nên u ám.

Điều khiến Ngài chướng mắt nhất chính là cái bộ dạng đắc ý, vênh váo của đám Bạch Kỳ khi cứ liên tục lôi cái mác "quan hệ khế ước" để khè .

Ở phía bên , Thanh Khâu nhanh nhẹn dẫn Tô Đường một đoạn.

"Đi đường vất vả Đường Đường. Tên Chúc Cửu Âm tính tình lúc nào cũng khó ở, chẳng cách chăm sóc khác ."

Đôi mắt cáo cong lên thành hình vành trăng khuyết, chiếc đuôi xù xù cũng tự giác quấn lấy tay Tô Đường. Vừa lời cảm ơn cho Tô Đường xong, Ngài lập tức lật mặt đồng nghiệp lưng:

"Đường Đường cứ yên tâm, những ngày tiếp theo ở Đế quốc, sẽ đích chăm lo cho em. Đảm bảo sẽ cần phiền đến tên đó nữa . Đằng nào cũng cất công đến đây , Đường Đường Đế quốc chơi thêm vài ngày ?"

Các Chủng Siêu Phàm vốn dĩ thính giác cực kỳ nhạy bén, thêm việc Thanh Khâu chuyện chẳng thèm che giấu gì. Hai tay Chúc Cửu Âm phút chốc siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, khuôn mặt chút cảm xúc, ánh mắt sắc lạnh, tàn nhẫn đến tột cùng.

"Đến phòng thí nghiệm ." Tô Đường lên tiếng.

Đế quốc Bạch Trú hiện tại mới chỉ tái khởi động một phần nhỏ Mạng Tinh Võng trong phạm vi phòng thí nghiệm.

"Kính chào các vị Chấp chính quan."

Nhóm bước phòng gian ảo, các nghiên cứu viên hai bên đường lập tức cúi chào kính cẩn, đồng thời giấu nổi sự tò mò, lén lút đưa mắt đ.á.n.h giá Tô Đường.

Tô Đường cũng nhận một điều, hầu hết những nghiên cứu viên ở đây đều thuộc hệ "lông xù", tai thú thì cũng đuôi, mang theo những đặc điểm nổi bật của phi nhân loại.

Phần lớn bọn họ đều là Chủng Siêu Phàm hoặc mang dòng m.á.u lai.

Đế quốc Bạch Trú quả thực là một thiên đường dành cho những kẻ cuồng lông xù!

Cô thầm cảm thán trong lòng. Ánh mắt lướt qua một lượt, chợt dừng ở một thanh niên diện mạo thanh tú, mang nét phi giới tính, bất kỳ đặc điểm phi nhân loại nào quá rõ ràng. Ngay khoảnh khắc ánh mắt cô chạm ánh mắt , từ mái tóc màu xám trắng, mỏng manh như những sợi tơ pha lê của thanh niên bỗng nhiên mọc một mầm dây leo bán trong suốt, phát một tiếng "Bụp" nhỏ.

Trên ngọn dây leo nở bung một bông hoa nhỏ bé, tinh xảo bằng pha lê, khẽ đung đưa đỉnh đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-604.html.]

Tô Đường: "?"

"Xin... xin ngài." Bắt gặp ánh mắt của cô, khuôn mặt thanh niên phút chốc đỏ bừng lên. Cậu lùi vài bước, luống cuống và đầy ngượng ngùng.

Ánh mắt của nhóm Chúc Cửu Âm, Bạch Kỳ ngay lập tức phóng thẳng về phía , mang theo một luồng áp lực khủng khiếp. Các đồng nghiệp xung quanh cũng đồng loạt sang thanh niên.

Chàng thanh niên lấy tay ôm c.h.ặ.t lấy bông hoa đầu, hổ đến mức chỉ đào một cái lỗ chui xuống đất cho xong.

Từng mang kiếp công ăn lương, Tô Đường vô cùng đồng cảm với cảnh của .

Chỉ là vì thấy lãnh đạo nên căng thẳng quá mới xảy chút sự cố thôi mà, cần thiết với ánh mắt hình viên đạn thế .

Mấy vị Chấp chính quan đúng là khắt khe quá mức .

Tô Đường bước tới giải vây cho : "Không , bông hoa đầu lắm."

Chỉ trong chớp mắt, ánh mắt đang hướng về phía thanh niên đều chìm một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Ánh mắt Chúc Cửu Âm từ từ dịch chuyển sang Tô Đường, Ngài hừ lạnh một tiếng.

Thanh Khâu và Bạch Kỳ thì chằm chằm thanh niên sang Tô Đường, trong mắt ngập tràn sự oán trách, ghen tuông.

Khuôn mặt thanh niên càng lúc càng đỏ bừng, nhưng trong đôi mắt màu tro tàn giấu nổi sự vui sướng. Giọng lí nhí, đôi mắt ươn ướt, bông hoa duy nhất đỉnh đầu bỗng nhiên sinh sôi nảy nở nhanh ch.óng, dây leo vươn dài , nở thêm một bông, hai bông ba bông.

"Thật... thật ạ? Cảm... cảm ơn ngài."

Tô Đường: "..."

Cô thật sự sợ cái đống hoa sẽ mọc um tùm chôn vùi luôn cái đầu của mất, nhưng vẫn ráng gật đầu khen: "Ừm."

Chẳng do ảo giác , mà hình như đường nét khuôn mặt trở nên sắc sảo, nam tính hơn một chút thì .

"Ngài thích nó ? thể tặng..."

Cậu còn kịp hết câu thì Chúc Cửu Âm lạnh lùng cắt ngang.

"Bây giờ là lúc để tán gẫu."

"Khoang đăng nhập gian ảo ở ?"

"Thưa Chấp chính quan, xin mời lối ." Người quản lý vội vàng dẫn đường.

Tô Đường đành khẽ chạm bông hoa pha lê nhỏ xíu, khuôn mặt đỏ ửng của thanh niên, nở một nụ xã giao tiêu chuẩn của sếp lớn bước cùng nhóm Chúc Cửu Âm.

Vừa bước qua, Chúc Cửu Âm lập tức dựng lên một lớp màng cách âm. Giọng lạnh tanh của Ngài phảng phất bay đến tai Tô Đường:

"Dù cô ý định dụ dỗ, bắt cóc của Đế quốc chúng , thì cũng đừng cái trò đó ngay mặt ."

Tô Đường: "?"

Bạch Kỳ trầm giọng giải thích: "Đó là một Chủng Siêu Phàm hệ thực vật... Việc nở hoa... thực chất là một hành động mang ý nghĩa cầu hoan."

"Hơn nữa, là một cá thể lưỡng tính. Sau khi nhận lời khen ngợi từ em, sẽ tự động hiểu rằng em chấp nhận lời cầu hoan đó. Cậu đang bắt đầu quá trình chuyển hóa thành cá thể đực (hùng chu) đấy." Thanh Khâu rũ mắt xuống, chợt nhớ đến cái tin đồn Xuân Thần Đình đang rục rịch chuẩn sính lễ cho Câu Mang mà Ngài Mạng Tinh Võng, bèn dùng giọng điệu ai oán hỏi: "Đường Đường, em... định kết hôn với Câu Mang thật ?"

Tô Đường: "???"

Không chỉ riêng Thanh Khâu, mà cả Bạch Kỳ và Chúc Cửu Âm cũng đồng loạt dồn ánh mắt về phía Tô Đường.

Hai bọn họ vẫn hề lên Mạng Tinh Võng, nên gì về cái "hot search" đang gây bão . Vừa thấy tin động trời , cả hai đều sững sờ.

Đôi môi mỏng của Chúc Cửu Âm mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp, cứng ngắc, đôi đồng t.ử ám kim u ám, nặng nề.

Bạch Kỳ trầm giọng hỏi: "Cậu định cưới một khúc gỗ về chồng ?"

Tô Đường: "..." Mặc dù là Chủng Siêu Phàm hệ thực vật thật, nhưng gọi là khúc gỗ thì mang tính miệt thị đấy.

Ngay giây tiếp theo, một bóng dáng cao lớn đổ ập xuống che khuất tầm của cô. Hơi nóng hầm hập tỏa từ vòm n.g.ự.c rộng lớn phả thẳng mặt.

Chiếc đuôi của Bạch Kỳ khẽ đung đưa, đôi tai cọp tủi cụp ngược . Ngài đặt chiếc đệm thịt mềm mại ấm áp lên eo cô, giọng khàn khàn, trầm ấm vang lên:

"Chỉ cưới mỗi khúc gỗ đó thôi ?"

Tô Đường: "..."

sang Thanh Khâu: "Ngài lấy cái tin tức vớ vẩn ?"

Xác nhận việc cô gì về chuyện , mặt Thanh Khâu lập tức nở một nụ rạng rỡ. Chín chiếc đuôi bông xốp phía lưng phe phẩy, Ngài dùng cái điệu bộ lười biếng, thong dong đáp: "À, . Chắc chỉ là mấy cái tin đồn thất thiệt ngoài lề thôi."

Chúc Cửu Âm nhíu mày, lạnh lùng cắt ngang ba : "Ở đây là chỗ để mấy buôn dưa lê ."

Vị quản lý phòng thí nghiệm bên cạnh nãy giờ im re, dám hé răng nửa lời mặt ba vị Chấp chính quan.

Chúc Cửu Âm ngước mắt viên quản lý đang dẫn đường: "Tình hình của loại virus trong Mạng Tinh Võng hiện tại ?"

"Tất cả các dữ liệu chúng đưa đều nó nuốt chửng ." Viên quản lý bất lực đáp: "Mọi lệnh điều khiển thiết lập đều bốc dấu vết, chúng thể thao tác can thiệp bất kỳ quá trình mô phỏng nào của thế giới gian ảo. Tuy nhiên..."

Ông khựng , đôi tay gõ thoăn thoắt bàn phím ảo, một màn hình trình chiếu 3D từ từ hiện lên.

"Chúng sử dụng công nghệ mô phỏng hình ảnh và ghi cảnh tượng ."

Tô Đường chăm chú màn hình trình chiếu.

Thế giới gian ảo thiết lập trông giống hệt như một vùng đất hỗn mang thuở sơ khai, mây xám xịt và những trận cuồng phong lạnh buốt gào thét ngừng.

Trên bề mặt đại dương đóng băng lạnh lẽo, một tổ quạ khổng lồ sừng sững hiện . Nằm chễm chệ ngay chính giữa tổ quạ là một quả trứng khổng lồ màu tím thẫm.

Ngoài những thứ đó , tuyệt nhiên bất kỳ sinh vật nào khác.

"Ban đầu chúng dự định xây dựng các quy tắc và bối cảnh cho thế giới gian ảo mới, nhưng... bất kể chúng nhập lệnh sửa đổi nào chăng nữa, thì kết quả trả về cũng chỉ hiện duy nhất một khung cảnh ."

Tô Đường bắt gặp sự kinh ngạc xẹt qua trong mắt nhóm Chúc Cửu Âm. Có vẻ như tình huống hiện tại cũng ngoài dự đoán của các Ngài.

"Đã cử ai đăng nhập khoang gian ảo để kiểm tra trực tiếp ?" Tô Đường hỏi.

"Vẫn ạ." Viên quản lý lắc đầu: "Vì sự cố gian ảo ... cộng thêm việc các lệnh điều khiển đều vô hiệu hóa, nên chúng dám cử đó mạo hiểm."

Loading...