NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 600:"

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:25:28
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đường Đường gì cũng hết."

"Chỉ cần con thấy vui là ."

Bầu khí nóng hổi, đặc quánh tựa như một quả bóng bay đang bơm căng nóng, ngừng phình to... phình to...

——

, hình như đến đúng lúc thì ?"

Một giọng lanh lảnh, sảng khoái vang lên hệt như một lưỡi d.a.o sắc bén, rạch toạc quả bóng bay đang căng phồng.

Luồng khí ngột ngạt, nóng bỏng bên trong quả bóng bay phút chốc xì , tan biến còn dấu vết.

Tô Đường: "..."

Cô ngoảnh đầu , thấy Bạch Kỳ trong bộ quân phục trắng viền vàng đang lù lù bụi hồng. Bờ vai rộng, vòm n.g.ự.c nở nang, hai tay khoanh n.g.ự.c, mái tóc ngắn màu bạch kim pha đen tung bay trong gió, đôi đồng t.ử vàng kim lấp lánh chằm chằm hai bọn họ.

Thấy cô sang, khóe môi Ngài nhếch lên một nụ ngông cuồng, phóng khoáng. Thậm chí Ngài còn cố tình biến bàn tay thành một cái chân cọp đầy lông lá với lớp đệm thịt mềm mại, vẫy vẫy về phía cô, như thể đang "hi".

Cái kiểu mà gọi là thấy đến đúng lúc á... Nếu thấy phiền thật thì chẳng trưng cái bộ mặt trơ trẽn thế .

Tô Đường thầm nghĩ: Không ngờ da mặt con hổ ... cũng dày gớm.

Thanh Hành khẽ chớp mắt, dường như mới sực tỉnh khỏi một giấc mộng mị mờ mịt. Đôi mắt xanh biếc sang Bạch Hổ, khóe mắt vẫn còn vương chút ửng đỏ, những lọn tóc lòa xòa trán và hàng mi vẫn còn ướt sũng mồ hôi.

"Bạn cũ , lâu gặp." Bạch Kỳ sải đôi chân dài, hiên ngang bước tới, khóe môi nở nụ rạng rỡ: "Xin nhé. Cửa điện t.ử của khu vườn chặn , nên cứ thế thẳng luôn. Ai ngờ mới một đoạn đụng mặt hai . Không phiền hai đấy chứ?"

Tô Đường chợt nhớ đó mới bảo Khổng Kinh Hàng cấp quyền cho Bạch Kỳ, cô đành bất lực đưa tay xoa trán.

là... tự vác đá ghè chân mà.

Thanh Hành mím môi, hai tay vươn ôm lấy vai Tô Đường từ phía , kéo cô dựa sát , bày một tư thế che chở đầy tính bảo vệ.

Đôi lông mày thanh tú của Ngài khẽ nhíu : "Chấp chính quan Bạch Kỳ, ngài đến đây việc gì?"

"Đương nhiên là đến tìm chủ nhân của vùng đất ." Đôi đồng t.ử vàng kim của Bạch Kỳ cố đè nén sự hoang dã, xâm lược, chuyển hướng sang Tô Đường.

Sau đó, ánh mắt Ngài lướt qua cái lưng đang tựa sát l.ồ.ng n.g.ự.c Thanh Hành của cô.

Đôi tai cọp lấp ló giữa mái tóc khẽ cụp xuống một cái, giống như đang gật đầu chào Tô Đường. Nụ sảng khoái, xán lạn để lộ hàm răng trắng ởn, Ngài lên tiếng:

"Cơ n.g.ự.c của cũng to lắm đấy, Đường Đường . Sao tựa ? Dẫu thì cũng là thú cưng nuôi trong nhà, chúng còn khế ước với nữa cơ mà."

Tô Đường: "..."

Bạch Kỳ nháy mắt với cô một cái, hớn hở : "Hàng nhà trồng bao giờ dùng cũng tiện hơn đồ mượn của nhà chứ."

Những ngón tay của Thanh Hành khẽ run rẩy, ánh sáng trong đôi mắt chợt lụi tắt.

"Hai ... ký kết khế ước ?"

Bạch Kỳ nhe chiếc răng khểnh : " thế, ký từ đời nào ."

Ánh mắt Ngài lướt qua chiếc bình nén lạnh đựng "sữa rùa", đôi mắt nheo một cách khó nhận , mỉm :

"Này bạn cũ, đến tìm tiểu chủ nhân của việc gì thế? Dạo bên Tứ Phương Thiên của các rảnh rỗi lắm ? Người khế ước của cần giúp đỡ ? Nếu rảnh rỗi thì thể để chuyện riêng vài câu với khế ước của ?"

Là vị thần hộ mệnh duy nhất còn sót của Tứ Phương Thiên, cứ mỗi vài chục năm, Thanh Hành tiến hành lập khế ước với một vị tư lệnh do khu Huyền Vũ của Tứ Phương Thiên đề cử. Việc chia sẻ một phần năng lực của sẽ giúp đối phương tạo lớp phòng thủ kiên cố cho quân đội nhà chiến trường.

Việc từ lâu trở thành một truyền thống và tập tục của Tứ Phương Thiên.

Khuôn mặt trắng trẻo của Thanh Hành bao phủ bởi một tầng tự ti và u ám mỏng manh. Đôi mắt màu xanh trong veo Bạch Kỳ:

" đến để đưa cho Đường Đường... một ít d.ư.ợ.c tề bồi bổ."

"Chà, phiền cất công lặn lội đích mang đến tận đây ." Bạch Kỳ híp mắt, giọng điệu đầy ẩn ý châm chọc.

Thanh Hành chẳng buồn đoái hoài đến những lời móc mỉa của Bạch Kỳ. Ngài rũ mắt xuống, tỏ ý cáo từ: "Đồ cũng đưa đến tay , ngài việc gì tìm Đường Đường thì hai cứ tự nhiên chuyện."

"Đường Đường, khi nào uống hết thì nhớ bảo nhé." Thanh Hành cúi xuống, nâng một lọn tóc của Tô Đường lên, mỉm dịu dàng.

"Ta còn việc khác giải quyết, xin phép , Đường Đường cứ việc ."

Lời dứt, cô còn kịp hé răng tiếng nào, thì cơ thể Ngài hóa thành một dòng nước trong vắt biến mất ngay tại chỗ.

Cái điệu bộ ... trông cứ như đang hốt hoảng bỏ chạy .

Tô Đường: "..."

Cô cạn lời sang Bạch Kỳ.

Bạch Kỳ trưng vẻ mặt ngây thơ vô tội cô, ưỡn cái l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ , khóe môi nhếch lên một nụ ngông cuồng, ngang tàng:

"Tuy Huyền Vũ , nhưng vẫn thể tựa mà."

Tô Đường: "..."

bất động tại chỗ, thế nhưng một cái đệm thịt thú đầy lông lá nhẹ nhàng úp lên mu bàn tay cô.

"Với , còn cả đệm thịt cho bóp nắn nữa ."

Đệm thịt của các loài động vật họ mèo luôn nhiệt độ cao hơn cơ thể. Tô Đường thể cảm nhận một luồng ấm truyền đến mu bàn tay, thậm chí còn cảm nhận cả lớp lông tơ mềm mại giữa những kẽ đệm thịt.

Thế nhưng, cô vẫn yên nhúc nhích.

Đôi tai cọp đầu Bạch Kỳ lập tức cụp đằng thành kiểu tai máy bay đặc trưng của loài mèo.

Ngài tỏ vẻ suy tư:

"Mới thế mà chán ? Sở thích của con đổi nhanh đến thế ?"

Tô Đường cất gọn chiếc bình nén lạnh gian trữ đồ, thẳng Bạch Kỳ, quyết định thẳng vấn đề chính, nhắc đến chuyện khế ước:

"Chấp chính quan Bạch Hổ cất công đến tìm , chắc chắn là việc ."

" ." Bạch Kỳ rũ mắt xuống: "Cậu lập khế ước với... con cáo đó ?"

Tô Đường: "...!"

Cô mới lập khế ước xong bao lâu cơ mà? Sao Ngài nhanh thế? Có khi nào lắp camera lén trong phòng cô ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-600.html.]

"Là con hồ ly đó tự mồm kể cho đấy." Bạch Kỳ nhếch môi, khuôn mặt tuấn tú, hoang dã khi lên trông cực kỳ nguy hiểm, đôi mắt vàng kim lấp lánh mang theo vài phần ấm ức tủi : "Cái con hồ ly ' xanh' đó tát thẳng mặt như thế! Vậy mà chẳng thèm báo cho một tiếng nào. Báo hại kịp chuẩn tâm lý gì cả."

Tô Đường: "???"

Cô dùng ánh mắt vô cùng kỳ quái Bạch Kỳ. Rốt cuộc là cái sự tự tin nào... khiến Ngài ảo giác là ' xanh' thế nhỉ?

Khoan ... hai chỉ là mối quan hệ khế ước tạm thời trong sáng thôi mà, tự dưng lôi chuyện ' xanh' tiểu tam đây gì?

Tô Đường Bạch Kỳ đang tỏ vẻ tự tin ngút ngàn, thẳng thừng đính chính:

"Ngài là Chủng Siêu Phàm đầu tiên lập khế ước . Nếu thực sự xếp hạng theo thứ tự ..."

Tô Đường ngẫm nghĩ một lúc, thấy lượng nhiều quá, bản cũng nhớ rõ mốc thời gian nữa : "Chắc cũng xếp thứ n ."

Bạch Kỳ: "..."

Nụ sảng khoái mặt chợt cứng đờ.

"Chậc." Ngài hừ nhẹ một tiếng: " hồi xa xưa từng lập khế ước với vài 'đứa nhóc'..."

Ngài cố tình nhấn mạnh nghiến răng hai chữ "đứa nhóc", như thể thể đóng đinh luôn cái phận đó của đám Ô Liệt Nhi tường .

"Lúc đó chúng còn quen , nên đám đó tính. Từ khi trở về, trong những Chủng Siêu Phàm mới lập khế ước, chẳng nhẽ đầu tiên ? Đừng Chủng Siêu Phàm nào lén lút ký khế ước ngầm với đấy nhé?"

Ngài từng phong thanh gì về việc sinh viên quân đội Tô Đường lập khế ước với ai cả.

Ngài thực sự đầu tiên .

Tô Đường thầm nhủ trong lòng, nhưng nghĩ nghĩ , thôi thì đừng đả kích tinh thần của con hổ trắng nữa gì.

Đằng nào cũng sắp sửa giải trừ khế ước , chẳng cần thiết nhiều chi.

" cũng đang định với ngài về vụ khế ước ngầm đó đây." Tô Đường lên tiếng.

Bạch Kỳ mỉm : " cũng bàn về chuyện đó. Cái thời hạn của bản khế ước ngầm đó..."

Ngài định mở miệng hai chữ "giải trừ", thì chợt thấy giọng của thiếu nữ vang lên.

"Ừm, ngài xem giải trừ khế ước thế nào, sẽ phối hợp với ngài."

Giọng Bạch Kỳ khựng .

Đôi mắt vàng kim của Ngài đăm đăm thiếu nữ mặt, chiếc đuôi cứng đờ.

Toàn bộ m.á.u huyết trong như đóng băng, cả cơ thể cứng đờ như một bức tượng đá.

Tô Đường liếc mốc thời gian trao đổi quang não với Bạch Kỳ hồi , giải thích: "Kỳ hạn ba tháng hết , ngờ dạo bận rộn đến , coi như là vi phạm hợp đồng .

mà, hôm nay giải trừ cũng quá muộn. Về phần thời gian lố, thể tính toán ngày bồi thường thêm cho ngài phí vi phạm hợp đồng. Cứ coi như là thuê ngài việc ."

Bây giờ thì bà đây tiền !

Nụ mặt Bạch Kỳ lập tức bay biến một dấu vết: "..."

"Không, đến tìm là vì..."

Ngài còn kịp hết câu thì một giọng khác cắt ngang.

"Cái khoản phí vi phạm hợp đồng đó để lo cho."

Thanh Khâu chỉnh đốn quần áo chỉnh tề, tao nhã bước tới. Tóc trắng mắt vàng, phần ch.óp của những chiếc đuôi xù xù phía lưng ánh nắng mặt trời rực rỡ tựa như đang bốc cháy.

Đôi mắt cáo hẹp dài của Thanh Khâu cong lên. Ngài Bạch Kỳ bằng ánh mắt nửa nửa , hề che giấu sự hả hê đắc ý trong đáy mắt.

Ngài một tay cầm chiếc tẩu t.h.u.ố.c bằng ngọc đỏ, toát lên vẻ lười biếng, cao quý:

"Dẫu thì lầm cũng là do chủ nhân của gây , là một Chủng Siêu Phàm khế ước, đương nhiên trách nhiệm gánh vác rắc rối cho chủ nhân ."

Ngài sang vị đồng liêu ngày ngày luôn tự vỗ n.g.ự.c tự xưng vị thế khế ước của , nghiêng đầu, tủm tỉm: "Chúc mừng ngài nhé, Bạch Kỳ, ngài tự do ."

Bạch Kỳ ném cho con hồ ly đắc ý một cái c.h.ế.t ch.óc.

Ngài hít một thật sâu. Lần đầu tiên trong đời Ngài cảm thấy hối hận xanh ruột, tại hồi đó đẻ cái quy định khế ước ba tháng c.h.ế.t tiệt đó .

Thế nhưng, với kinh nghiệm nhiều năm ghế Chấp chính quan của Đế quốc Bạch Trú, tố chất tâm lý của Ngài quả thực cực kỳ vững vàng.

Khuôn mặt tuấn tú lập tức nở một nụ tỏa nắng rực rỡ. Ngài một tay choàng qua vai Tô Đường, ngó lơ con hồ ly :

" đổi ý ."

Tô Đường chớp mắt ngơ ngác, ý gì đây? Không giải trừ nữa ?

"Nghĩ nghĩ , vẫn thấy thú cưng nuôi trong nhà là nhất." Đôi đồng t.ử vàng rực rỡ của Bạch Kỳ Tô Đường: "Xin nhé, ba tháng qua mới nhận rõ tiếng lòng của . Có một chủ nhân thì thứ mới thực sự ý nghĩa."

"Nếu cứ một Chủng Siêu Phàm vô chủ, lúc nào cũng cô độc một , ngày ngày chỉ cuồng giữa họp hành, chính sự và quân đội, năm qua tháng khác sống kiếp cô gia quả nhân, thì đúng là đáng thương quá."

"Các đang cái quái gì thế hả?"

Một giọng lạnh buốt, tàn nhẫn vang lên.

Một bóng trong bộ quân phục màu đỏ đen lạnh lùng bước tới từ phía cổng chính.

Đôi giày lính màu đen dẫm lộp cộp lên con đường rải sỏi. Toàn Chúc Cửu Âm toát khí lạnh thấu xương, ngũ quan tuấn mỹ, lạnh lùng như đóng băng, đôi đồng t.ử dọc sắc lạnh chiếu thẳng ba đang lố nhố giữa đường.

Đây mới thực sự là kẻ quanh năm suốt tháng sống kiếp cô gia quả nhân, ngày ngày chỉ cắm mặt họp hành, chính sự và quân đội.

Bạch Kỳ và Thanh Khâu: "..."

Lại thêm một ông nội nữa tới...

Biểu cảm mặt Tô Đường chai sạn, tê liệt.

Dường như cô dần quen với cái cảnh cứ đang việc thì hết đến khác nhảy phá bĩnh .

Lòng tịnh tâm như nước, tâm tình bình thản.

Thư Sách

mà... Chúc Cửu Âm tìm cô chuyện gì nhỉ? Chẳng chuyện chính sự bàn bạc xong xuôi bàn hội nghị ?

Tô Đường liếc Chúc Cửu Âm, Ngài duy nhất trong ba vị Chấp chính quan của Đế quốc Bạch Trú chút quan hệ cá nhân nào với cô.

Thái độ của Bạch Kỳ và Thanh Khâu càng thêm phần cảnh giác so với cô.

Bạch Kỳ hì hì Chúc Cửu Âm, dùng cái giọng điệu sảng khoái nhất để phun những lời mỉa mai cay độc nhất. Khổ nỗi vì cái vẻ mặt lúc nào cũng chính trực, tỏa nắng của Ngài , nên chẳng cảm thấy bao nhiêu mùi mỉa mai trong đó:

Loading...