NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 587:"

Cập nhật lúc: 2026-02-22 01:33:49
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngài đúng là một kẻ hèn hạ, vô liêm sỉ.

Thanh Hành nhắm nghiền hai mắt.

Trước đây Ngài lấy cớ cần lấy phụ trấp để dụ dỗ, lừa gạt Đường Đường chơi đùa với cơ thể của một lão già như Ngài... chắc chắn là Đường Đường cảm thấy khó xử nhỉ.

"Ta thể để sự hèn mạt và những d.ụ.c vọng của bản , tiếp tục xáo trộn cuộc sống của cô thêm nữa."

 

Lại một nữa bóp nát cái phân nhị trùng ngưng tụ từ chính d.ụ.c vọng của bản , Thanh Hành mím c.h.ặ.t môi. Một nửa khuôn mặt Ngài chìm khuất trong bóng tối, toát một sự tự ti u ám.

những cái bóng đen vỡ vụn tiếp tục ngưng tụ lưng Ngài, làn sương đen hóa thành một con Huyền Xà (rắn đen) tựa như một tấm gương phản chiếu chính Ngài. Nó vắt vẻo ở đầu bên của ghế sô-pha, khuôn mặt giống hệt Ngài nhưng mang theo sự giằng xé, tự ti và đau khổ lẫn lộn.

Mặc dù nó chỉ là một phân nhị trùng tách từ d.ụ.c vọng, nhưng bản chất nó vẫn là một phần của Huyền Vũ... Sự tự ti của bản thể cũng chính là sự tự ti của nó.

Chỉ là so với bản thể, nó gần với "bản ngã" nhất, những lớp ngụy trang về mặt xã giao đạo đức, đồng thời phóng đại bộ những mặt tối tăm của d.ụ.c vọng ẩn sâu đáy lòng:

"Đường Đường... Đường Đường... Đường Đường..."

Cái phân nhị trùng dùng bàn tay ôm c.h.ặ.t lấy khuôn mặt, kẽ tay, khuôn mặt tuấn tú dường như méo mó đến mức gớm ghiếc.

Thanh Hành chằm chằm cái phân nhị trùng thể xóa bỏ , hàng lông mi dịu dàng khẽ run lên, những ngón tay siết c.h.ặ.t .

Thật sự quá đỗi xí... Sao Ngài thể để d.ụ.c vọng thao túng , để cái bộ dạng phơi bày mặt cô chứ?

"Bốp!"

Thư Sách

Cùng lúc đó, trong doanh trại của Đường Chủ, một chiếc đuôi trăn màu trắng bạc đập bẹp dí một cái bàn kim loại.

Gia Mộng Gia Đắc ngoắt phắt đầu lên, đôi mắt đỏ au trừng trừng Dĩ Di Tát và Ô Liệt Nhi, đỏ đến mức như sắp rỏ m.á.u.

Khuôn mặt yêu dã bừng bừng ngọn lửa giận dữ, bộ lớp vảy Ngài dựng cả lên, hệt như đang đắm chìm trong biển lửa. Gia Mộng Gia Đắc chỉ thẳng ngón tay quang não, tức đến mức răng nanh rắn thò cả ngoài:

"Cái khúc gỗ c.h.ế.t tiệt đó! Vậy mà dám đòi gả cho Mẹ!"

"Tại chúng gọi Mẹ là 'Mẹ' thì thể l..m t.ì.n.h nhân của Mẹ chứ! Chúng thì gì khác với cái khúc gỗ đó hả!"

Cái đuôi của Gia Mộng Gia Đắc vì tức giận mà quất bành bạch xuống sàn nhà, hai hàm răng rắn nghiến tạo những âm thanh rợn .

"Hai thấy hả?!"

Ngài tức tối chất vấn, nhưng hiếm hoi lắm mới thấy Dĩ Di Tát và Ô Liệt Nhi mắt hơn một chút.

Toàn mạng đang thi suy đoán xem ai mới là mẫu lý tưởng của Mẹ, thế mà Ngài cùng với Dĩ Di Tát và Ô Liệt Nhi gạt ngay từ vòng gửi xe, kịp cư dân mạng cho "bay màu" chỉ vì trót gọi một tiếng Mẹ. Trong khi chỉ mỗi Câu Mang là điền tên danh sách ứng cử viên.

Lần đầu tiên hai tên em thuộc phe Trật tự và Thiện Lương , Gia Mộng Gia Đắc mới cảm giác cả bọn cùng chung một xuồng.

Câu hỏi đầy phẫn nộ của Gia Mộng Gia Đắc mãi chẳng nhận lời đáp, Ngài liền nheo mắt , chằm chằm hai tên " em" của .

Hai tên " em" im lặng một cách lạ thường.

Dĩ Di Tát rũ mắt xuống, hề nhúc nhích. Nếu nhờ l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn phập phồng hô hấp nhè nhẹ, thì ngoài chắc sẽ tưởng Ngài là một bức tượng điêu khắc từ thời thái cổ cũng nên.

Gia Mộng Gia Đắc quá quen với cái bộ dạng của Ngài .

Chỉ cần nhiệm vụ, thì Dĩ Di Tát sẽ biến thành một hòn đá, vĩnh viễn giữ thái độ im lặng như bưng.

Không suy nghĩ, d.ụ.c vọng, vô d.ụ.c vô cầu.

Ô Liệt Nhi ở bên khiến Ngài liếc mắt thêm vài .

Sáu chiếc cánh lông vũ lưng Ô Liệt Nhi cụp , cơ thể lơ lửng, đôi bàn chân trần chỉ cách mặt đất chừng vài centimet. Ngài cũng bất động như tượng, ngoan ngoãn và tĩnh lặng tựa như những bức tượng thiên thần trong nhà thờ.

Việc Ngài đáp lời của Gia Mộng Gia Đắc cũng gì đáng ngạc nhiên. Bản tính của Ô Liệt Nhi vốn dĩ giống với Dĩ Di Tát, hai Chủng Siêu Phàm thuộc phe Trật tự là kiểu thích bàn tán, khác lưng.

Thế nhưng đôi đồng t.ử vốn luôn dửng dưng, bình thản của Ô Liệt Nhi, ngay khoảnh khắc Ngài lên tiếng hỏi, lạnh lẽo chiếu thẳng về phía Dĩ Di Tát.

Chỉ khóa c.h.ặ.t ánh mắt Dĩ Di Tát mà chẳng thèm một lời nào.

Gia Mộng Gia Đắc thể đ.á.n.h thấy một cỗ khí lạnh lẽo... giống hệt như dòng nước sôi sùng sục đang đè nén lớp băng dày.

Rõ ràng đến mức ngay cả Ngài cũng thể cảm nhận .

Xì xì ——

Gia Mộng Gia Đắc thè lưỡi rắn , bản năng của dã thú mách bảo Ngài rằng, hình như hai tên đang chuyện gì đó giấu giếm Ngài.

"Mấy cái suy đoán vớ vẩn mạng, cần gì để tâm."

Đến lúc sự nghi ngờ của Gia Mộng Gia Đắc lên đến đỉnh điểm, Ô Liệt Nhi mới thu hồi ánh mắt .

Trong đầu Ngài liên tục tua tất cả những gì bản thấy trong đoạn ký ức của Dĩ Di Tát hồi đó, những ngón tay chầm chậm siết c.h.ặ.t :

"Mẹ là Mẹ của chúng . Chúng chỉ cần ghi nhớ việc luôn tôn trọng và coi Mẹ như một Mẹ là đủ ."

Mỗi một từ "Mẹ" thốt khỏi miệng, Ngài đều cố tình nhấn mạnh trọng âm.

Khi những lời , ánh mắt tĩnh lặng của Ngài dường như mang theo một sức nặng hữu hình, gõ nhịp đe dọa lên Dĩ Di Tát.

Hai tên đang giở trò quỷ gì thế?

Ánh mắt Gia Mộng Gia Đắc ngừng đảo quanh giữa hai . Cuối cùng, như thể ngộ điều gì đó, Ngài những tức giận mà còn nhếch mép nở một nụ rạng rỡ với cả hai.

Với cái bản tính của Dĩ Di Tát và Ô Liệt Nhi, chắc chắn sẽ bao giờ ý định dòm ngó Mẹ, thế nên cũng chẳng thèm bận tâm đến những lời bàn tán mạng.

Thế thì càng ... Ít thì hai tên đó cũng sẽ dám vượt quá giới hạn.

Ngài thì khác.

Sau Ngài nhất định sẽ trở thành tình nhân của Mẹ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-587.html.]

Đôi mắt Gia Mộng Gia Đắc xoay chuyển, thèm để ý đến hai tên em nữa, Ngài lưng , mở quang não lên, bắt đầu gõ phím thoăn thoắt.

Con Rắn Trong Lòng Bàn Tay Mẹ: 【Đừng lấy cái tiêu chuẩn của con để định nghĩa mối quan hệ giữa và Mẹ, cũng là...】

Ngài mới chỉ gõ một nửa, trang topic đột ngột biến mất, màn hình quang não chỉ còn vài con vô cảm:

【404】

Toàn bộ chủ đề thảo luận đó xóa sạch sành sanh.

Tại Liên Minh Tinh Cầu Tự Do, hàng mi dài của Khổng Kinh Hàng khẽ rung lên. Khuôn mặt tinh xảo một chút biểu cảm, đồng t.ử phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của màn hình quang não, đầu ngón tay gõ xong dòng lệnh cuối cùng.

Gia Mộng Gia Đắc nhíu mày, định bụng đăng một bài khác.

【Hệ thống phát hiện nội dung bài đăng vi phạm quy định, duyệt.】

Tất cả các bài thảo luận, bình chọn xem ai sẽ trở thành bạn đời của Đường Chủ Mạng Tinh Võng đều cánh mà bay, bốc .

Ánh mắt Gia Mộng Gia Đắc trở nên lạnh lẽo, hừng hực sát khí. Ngài vốn định bay thẳng tới Liên bang để lôi cổ cái tên thủ phạm , thế nhưng ánh mắt bất chợt khựng khi thấy một topic thảo luận mới nổi.

Bởi vì mấy cái topic buôn dưa lê bán dưa chuột về chuyện tình cảm bốc một cách bí ẩn, nên những bài đăng khác lập tức đẩy lên. Độ hot của những bài đăng cũng cao, chỉ là rầm rộ bằng mấy bài tám chuyện tình cảm mà thôi.

#Nhà ở tinh cầu biên giới, lúc kiểm tra camera an ninh, phát hiện hình như camera ghi hình ảnh một nhặt rác, trông cứ như là Đường Chủ ...#

Ban đầu bài đăng cũng nhận nhiều sự quan tâm. Kể từ lúc phận của Tô Đường phơi bày, đủ thể loại bài đăng "ăn vạ" hám fame bắt đầu mọc lên như nấm. Kẻ thì tự nhận từng gặp mặt Đường Chủ ngoài đời thật, kẻ thì khoe khoang Đường Chủ từng đến quán ăn nhà , thậm chí còn rao bán công khai cái bát ăn dở của cô nữa. tất cả đều bóc phốt và khóa tài khoản.

Thế nhưng, cái bài đăng những khóa, mà lượng bình luận còn tăng lên với tốc độ ch.óng mặt.

Chóp đuôi của Gia Mộng Gia Đắc khẽ vểnh lên, Ngài đè nén ngọn lửa giận trong lòng xuống, click chuột xem.

Ngài tìm hiểu về tất thảy thứ liên quan đến Mẹ.

Ngay đầu bài đăng là một đoạn video trích xuất từ camera an ninh, kèm theo lời mô tả của chủ thớt:

【Nhà mở một trạm thu mua phế liệu gần bãi rác ở tinh cầu biên giới. Chắc đều , khu vực gần bãi rác thường là nơi tụ tập của những nhặt rác, nhiều đủ cơm ăn. Vì , trong trạm thu mua của mở thêm một tiệm bánh mì nhỏ, những nhặt rác thể trực tiếp dùng phế liệu nhặt để đổi lấy một chút thức ăn giá rẻ... Khu vực cũng nhiều kẻ trộm cắp, nên lắp đặt camera an ninh ở cửa và chỗ quầy đổi bánh mì.

Trong đợt kiểm kê kho hàng quý , phát hiện một cái tuabin động cơ mất cắp. Lúc xem camera, vô tình phát hiện cảnh tượng . xin thề với trời đất, đoạn video là hàng thật giá thật, hề cắt ghép dùng kỹ xảo gì... Bản lúc đầu cũng tin đó là Đường Chủ, nhưng đó, mới rằng cô cũng đến từ cùng một tinh cầu với ...】

Đoạn video ngắn, nội dung cũng vô cùng đơn giản.

Một cô gái đang lang thang chầu chực bên ngoài chiếc tủ kính bày bánh mì.

Bộ quần áo cô rõ ràng giặt giũ và giữ gìn cẩn thận, thể thấy cô luôn cố gắng duy trì sự sạch sẽ. Thế nhưng bộ quần áo đó thứ gì cào rách tơi tả, vài mảnh vải xước chỉ bung chỉ, kỹ sẽ thấy rõ sự khốn cùng và t.h.ả.m hại của cô.

Cô gầy rộc thấy rõ, đôi môi nhợt nhạt khô nứt nẻ, bong tróc từng mảng da trắng xóa, chứng tỏ cô đang trong tình trạng mất nước và đói khát trầm trọng.

Thoạt qua, trong video chẳng gì khác biệt so với những đứa trẻ nhặt rác nhan nhản các tinh cầu nghèo đói. Sự đói khát và cái nghèo giống hệt như một bầy giòi bọ bám dính lấy xương tủy, khiến cô toát lên vẻ túng quẫn, tiều tụy của một kẻ suy dinh dưỡng và đói rét triền miên.

Thế nhưng nếu kỹ, sẽ dễ dàng nhận khuôn mặt của trong video giống hệt Tô Đường như đúc từ một khuôn.

Hơn nữa, đôi mắt đen nhánh của thiếu nữ trong trẻo và kiên định vô cùng. Có thể nhận đây cô từng một cuộc sống no đủ, mang cái vẻ u ám, tê liệt và chai sạn của những đứa trẻ nhặt rác lớn lên từ khu ổ chuột.

bên ngoài chiếc tủ kính, đôi mắt đen tuyền dán c.h.ặ.t mấy ổ bánh mì lúa mạch đen bày bên trong.

Đoạn video tổng cộng kéo dài 15 giây, thì cô chôn chân chằm chằm tủ kính hết tròn 10 giây.

Sau đó, cô đưa tay chống cằm, buông một tiếng thở dài thườn thượt, thè lưỡi l.i.ế.m bờ môi khô khốc nứt nẻ, lưng bước .

Ánh tà dương hắt xuống bóng lưng cô một vệt sáng mờ ảo, leo lét.

【Phiền c.h.ế.t . Mấy cái tài khoản câu view thể ngừng đăng mấy cái video giả mạo . Dẫu cho vị cố ý che giấu phận thì cũng thể nào thê t.h.ả.m đến mức .】

Những bình luận đầu tiên đều là mắng c.h.ử.i chủ thớt cố tình ghép video giả mạo để câu view. Mãi cho đến khi một đại thần công nghệ nhảy lên tiếng:

【Vừa mới phân tích bằng công nghệ xong, video dấu hiệu chỉnh sửa.】

Ngày càng nhiều cuộc phân tích đối chiếu, thậm chí còn cất công mời cả các cao thủ công nghệ đến xác nhận, và kết quả kiểm tra đều chỉ rằng video là hàng thật.

Trên mạng bắt đầu cãi chí ch.óe, vẫn ít một mực cho rằng đây là video giả mạo, chỉ là kỹ thuật giả đạt đến mức thần sầu mà thôi.

【Video lẽ là thật đó. là sinh viên của Trường Quân sự Trung ương Liên bang... Lần đó chúng theo các vị đạo sư đến tinh cầu biên giới để chiêu sinh, chiến hạm lắp camera giám sát.

Lúc đó vị đến quảng trường để ghi danh, chúng vẫn luôn theo dõi bộ khu vực Quảng trường Tinh Thần Thiên Sứ từ cao, và vô tình cảnh cô lấy đồ cúng. Lúc bấy giờ, tình trạng của cô còn thê t.h.ả.m hơn cả trong video của chủ thớt... Vẫn mặc bộ quần áo đó, nhưng rách rưới hơn nhiều.】

Lời chứng của sinh viên Trường Quân sự Trung ương Liên bang khiến bộ cư dân mạng bàng hoàng sửng sốt.

Tất cả giống hệt như Sherlock Holmes, thi huy động nguồn lực để lùng sục bộ hệ thống camera an ninh của tinh cầu biên giới khi Tô Đường ghi danh.

Thế là, ngày càng nhiều đoạn video khui .

Tuy cơ sở vật chất ở tinh cầu biên giới thể nào sánh bằng các tinh cầu cao cấp ở Tinh vực Trung ương, nhưng ở các khu đô thị và trung tâm thương mại vẫn camera giám sát.

Trong những đoạn camera đào bới , thiếu nữ tóc đen khi ngẩng đầu đăm đăm màn hình chiếu quảng cáo 3D trung tâm thương mại... cứ thế chống cằm suốt cả một ngày trời. Có khi chạy đến gốc cây râm mát để trốn nắng ngủ gật... Có khi bước các cửa tiệm để xin việc, nhưng nhanh đó lủi thủi bước ...

Quần áo cô ngày một cũ kỹ sờn rách, khuôn mặt ngày càng gầy gò hốc hác. Từ việc lúc nào cũng chạy lăng xăng khắp nơi để thu thập thông tin lúc ban đầu, dần dần chuyển sang việc cứ lì một chỗ nhúc nhích để tiết kiệm chút thể lực mỏng manh.

Những đoạn camera giám sát tuy rời rạc, đứt đoạn, nhưng khi chắp vá với , chúng vẽ nên một bức tranh cảnh về một cuộc sống lưu lạc, khốn khổ và đói khát đến cùng cực.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...