NGƯỜI THƯỜNG, NHƯNG LẠI LÀ MẸ CỦA QUÁI VẬT - Chương 552"

Cập nhật lúc: 2026-02-21 01:31:20
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi đặt quang não xuống, nhờ việc dứt khoát "bày lạn" mặc kệ sự đời, tâm trạng của Tô Đường trở bình tĩnh.

Khóe môi cô cong lên tạo thành một nụ mỉm, về phía Khoa Đốn đang từ vẻ hả hê nỗi đau của khác chuyển sang ngây như phỗng, lơ đãng :

"Cảm ơn tin tức mà thiếu gia Khoa Đốn mang đến."

Khoa Đốn trợn mắt há hốc mồm, giọng nghẹn bứ trong cổ họng nửa ngày trời vẫn thốt nên lời.

Cậu nghĩ tới nhiều khả năng. Tô Đường thể sẽ kinh ngạc, sẽ bất an, nhưng ngờ tới... cô thản nhiên đến ! Thậm chí còn trực tiếp đổ thêm dầu lửa mặt đám cấp Truyền kỳ !

Chẳng lẽ cô sợ các vị các hạ cấp Truyền kỳ lừa gạt sẽ liên thủ tìm cô gây rắc rối ?

"Còn chuyện gì nữa ?" Tô Đường lười biếng mỉm hỏi.

Thư Sách

Nhìn nụ đầy tự tin thoải mái khóe môi cô, Khoa Đốn rùng một cái. Đột nhiên dám thẳng mắt cô, cũng dám lớn tiếng vạch trần phận của cô lúc !

Tô Đường đúng là một tên trùm phản diện vô cùng đáng sợ!

Cho dù ở đây Tinh Thần Thiên Sứ và Thẩm Phán Trưởng. Chỉ cần dám vạch trần phận của cô tại đây, Tô Đường nhất định sẽ từ thủ đoạn nào để g.i.ế.c đúng ? Chắc chắn là !

"... ... tìm Thẩm Phán Trưởng." Khoa Đốn chột đảo mắt lảng tránh. Vốn dĩ ý định vạch trần Tô Đường ngay bàn dân thiên hạ, nhưng giờ suy nghĩ bay biến, cảm thấy bản vẫn nên cẩn trọng giữ mồm giữ miệng thì hơn.

Tô Đường bắt thì cứ bắt, nhưng ai dám đảm bảo khi c.h.ế.t cô kéo theo đệm lưng cơ chứ!

Ánh mắt Khoa Đốn láo liên, về phía Dĩ Di Tát:

"Thẩm Phán Trưởng, , , trường quân đội Nhật Bất Lạc một bí mật cấp độ rủi ro cao, gây nguy hại đến an công cộng và giải đấu xếp hạng bẩm báo với ngài."

Thân phận của đủ sức nặng để diện kiến riêng với Thẩm Phán Trưởng, lôi danh tiếng của trường học thì mới đủ tư cách.

Khoa Đốn dứt lời, ánh mắt của tất cả thuộc Đại học Quân sự Bắc Hải đều tăng thêm vài phần cảnh giác.

Đám Nhật Bất Lạc và Thẩm Phán Trưởng mật đàm là giở trò quỷ gì đây? Nếu thật sự tin tức cấp độ rủi ro cao ảnh hưởng đến giải đấu, thì cũng nên trình lên quân bộ, để các trường quân đội lớn cùng lên bàn đàm phán thương nghị. Né tránh bọn họ là giở trò mờ ám gì?

Tô Đường Khoa Đốn, lờ mờ đoán hình như đang che giấu một bí mật lớn nào đó.

Tuy nhiên, tìm là Dĩ Di Tát. Tô Đường cũng lo lắng thật sự chuyện gì bất lợi cho Đại học Quân sự Bắc Hải, nếu thật sự chuyện, Dĩ Di Tát sẽ báo cho cô .

Bị chằm chằm , Khoa Đốn cảm thấy như gai đ.â.m lưng, da đầu tê dại, nhưng vẫn cố c.ắ.n răng : "Thưa Thẩm Phán Trưởng các hạ, tin tức liên quan đến sự an nguy của nhân loại. Xin ngài dời bước."

Khuôn mặt Dĩ Di Tát chút biểu cảm, đôi mắt lạnh lùng từ cao xuống.

Khoa Đốn cảm giác bản như ánh mắt sắc bén cứa rách.

Cuối cùng, mới thấy giọng lạnh nhạt và nghiêm nghị tựa như lời phán quyết cất lên:

"Được."

Đại học Quân sự Bắc Hải vô cùng bất mãn việc của trường Nhật Bất Lạc chạy đến địa bàn của mật đàm với Thẩm Phán Trưởng nhưng đề phòng họ. Dù bất mãn thì bất mãn, họ vẫn chuẩn một phòng họp cách âm cho hai .

Người của trường Nhật Bất Lạc cùng quản gia của gia tộc Khoa Đốn theo đến phòng họp, vài sĩ quan bên phía Nhật Bất Lạc kiểm tra phòng họp một lượt, xác nhận thiết lén, đó để hai lính gác ngoài cửa, đề phòng của Đại học Quân sự Bắc Hải đến trộm.

Dĩ Di Tát ở ghế chủ tọa, ngũ quan sâu thẳm, tuấn tú và trang nghiêm.

Đôi mắt rũ xuống Khoa Đốn, ánh sâu thẳm như những vì tinh tú, toát một cảm giác áp bách lạnh lùng và đầy uy nghiêm.

Lòng bàn tay Khoa Đốn tướt mồ hôi. Chỉ từ sân huấn luyện đến phòng họp, chút "nhân khí" thuộc về con Thẩm Phán Trưởng dường như biến mất tăm, phảng phất biến thành một cỗ máy thẩm phán vô hồn.

Rõ ràng đó khi ở cạnh Tô Đường, Thẩm Phán Trưởng trông vẫn là một vị các hạ cấp Truyền kỳ ngoài lạnh trong nóng, thậm chí còn đưa khăn tay cho sinh viên, lo lắng cường độ huấn luyện quá cao cơ mà.

Sự khác biệt cũng quá lớn đấy!

Khoa Đốn nhất thời cảm thấy trong lòng đ.á.n.h trống múa chiêng, loáng thoáng nảy sinh ý định lùi bước. Thẩm Phán Trưởng... liệu thể chống độ thiện cấp 3S ?

"Tin tức cấp độ rủi ro cao của , là gì?" Dĩ Di Tát bình thản hỏi.

Những theo hai bên thuộc trường Nhật Bất Lạc và gia tộc Khoa Đốn đều dồn mắt về phía Khoa Đốn ở vị trí trung tâm.

Tim Khoa Đốn đập thình thịch như trống chầu, trong lòng chút bất an, nhưng tên lắp cung thể b.ắ.n.

Biết Tô Đường lừa gạt bao nhiêu Chủng Siêu Phàm như thế... lúc hảo cảm của Thẩm Phán Trưởng đối với Tô Đường chắc hẳn giảm sút nhỉ?

Cậu tự an ủi bản trong lòng, nuốt nước bọt một cái thật mạnh.

Sau đó, nhắm c.h.ặ.t mắt , lớn tiếng : " tố giác! Tô Đường là do Chúa Tể Sợ Hãi ngụy trang thành con !! Chính mắt thấy cô qua với Chủng Siêu Phàm thuộc phe Sợ Hãi!!"

Cả hội trường xôn xao, các vị đạo sư của trường quân đội Nhật Bất Lạc kinh ngạc ngoắt đầu học trò của .

Trên ghế chủ tọa, đồng t.ử của Dĩ Di Tát đột ngột co rụt , năm ngón tay nắm c.h.ặ.t lấy thanh kiếm đeo bên hông.

Giống như một con mãnh thú thức giấc, ánh mắt sắc bén u ám ngay lập tức khóa c.h.ặ.t lấy Khoa Đốn.

Trái tim như thể xúc tu hắc ín u ám chậm rãi leo lên quấn siết, đôi mắt vàng kim lạnh lùng và công chính, giống như làn nước trong nhỏ mực , cuộn trào từng đợt sương mù u ám. Ánh mắt như chiếc ổ khóa, khóa c.h.ặ.t lấy Khoa Đốn một cách nặng nề.

Thân phận thật sự của Mẹ... con .

Hình tượng vĩ đại và quang minh của Mẹ... phép xuất hiện bất kỳ tì vết nào...

Sao thể... gây ảnh hưởng đến Mẹ ...

Khoa Đốn rùng một cái, chợt chạm ánh mắt đang rũ xuống của Thẩm Phán Trưởng. Đôi mắt vàng kim lọt một tia sáng nào như thể bóng tối nuốt chửng. Ánh mắt như hóa thành những sợi tơ sắc bén, mang theo sát ý lạnh buốt quấn lên cổ , một suy nghĩ hoang đường đột nhiên nảy trong đầu——

Thẩm Phán Trưởng... g.i.ế.c !!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-thuong-nhung-lai-la-me-cua-quai-vat/chuong-552.html.]

Toàn Khoa Đốn dựng hết cả lông tơ, các tế bào gần như nổ tung ác ý lạnh lẽo đó. Dưới áp lực kinh khủng khiếp , gần như chút do dự bỏ chạy thục mạng!

"Rầm!" Một cú tông sầm đầu cánh cửa lớn phía , Khoa Đốn hoa mắt ch.óng mặt.

Do yêu cầu bảo mật mà đưa ngay từ đầu, cánh cửa lớn còn khóa thêm vài lớp mã hóa cẩn mật. Giờ phút , nó trở thành cái kén tự trói buộc chính .

"Khoa Đốn?" Đạo sư của trường Nhật Bất Lạc khiếp sợ học sinh của . Sau khi tin tức hoang đường rằng Tô Đường là Chúa Tể Sợ Hãi cho chấn kinh, ông tiếp tục hành động phát điên đột ngột của sinh viên cho c.h.ế.t lặng.

"Cậu đang cái gì ?" Cùng lúc đó, giọng lạnh lùng uy nghiêm của Thẩm Phán Trưởng vang lên lưng Khoa Đốn.

Giọng bình tĩnh và lạnh lẽo vang lên ngay phía , giống như luồng gió từ lưỡi hái của T.ử Thần.

Toàn Khoa Đốn cứng đờ, trái tim cũng đang run lẩy bẩy.

Khóe mắt liếc sang bên , phát hiện các vị đạo sư đang với vẻ mặt khó hiểu, rõ ràng là vẫn nhận thức tình hình, lập tức cảm thấy một trận tuyệt vọng.

Bọn họ ? Thẩm Phán Trưởng điên ! Thẩm Phán Trưởng Chúa Tể Sợ Hãi tha hóa ! Ngài g.i.ế.c diệt khẩu!

Thiếu gia Khoa Đốn nhắm tịt mắt , đang tưởng rằng bản sắp dũng hy sinh, thì mũi d.a.o mãi vẫn giáng xuống.

Cậu hé mở một con mắt ngoảnh đầu . Thẩm Phán Trưởng đang phía , hình đổ xuống một cái bóng cao lớn, trang nghiêm và oai vệ, giống như một kỵ sĩ trung thực và đáng tin cậy của thời Trung Cổ.

Đôi đồng t.ử uy nghiêm lạnh lùng xuống , phảng phất như thể tia sát ý mỏng manh cảm nhận lúc nãy... thực chất chỉ là ảo giác.

"Bằng chứng ?"

Khoa Đốn ngẩn .

"Bằng chứng cho việc tố giác Tô Đường là Chúa Tể Sợ Hãi?"

Chất giọng hờ hững, cứng nhắc vô tình.

Năm ngón tay đang nắm c.h.ặ.t thanh kiếm thập tự phán quyết của Dĩ Di Tát khẽ siết c.h.ặ.t hơn, Ngài rũ mi mắt, các đầu ngón tay run rẩy.

Khi ý thức khôi phục , Ngài đột nhiên nhận .

Giây phút thấy phận của Mẹ bại lộ... thứ lóe lên trong đầu Ngài... là... sát ý.

Chỉ cần kẻ sự thật tan biến, Mẹ của Ngài... vẫn sẽ là một tồn tại quang minh, vĩ đại.

Tuy chỉ là một cái chớp mắt, nhưng Ngài thể phủ nhận rằng khoảnh khắc đó, thứ đầu tiên nảy sinh trong tâm trí Ngài là ác ý.

Ngài khẽ nâng mí mắt lên.

Con đang ngã oạch cánh cửa lớn lạnh lẽo, mà bề mặt kim loại sáng loáng của cánh cửa phía lưng gã con đó thấp thoáng phản chiếu hình bóng của Ngài.

Thế nhưng, hình bóng mờ ảo phản chiếu bên trong bỗng dưng trở nên xa lạ.

Dĩ Di Tát chằm chằm cái bóng cao lớn mờ ảo .

Giống như đang thấy lớp bùn đen nhão nhoét đặc quánh từ từ leo lên tứ chi, , lên tận cổ, từng chút từng chút một nhấn chìm lấy Ngài, kéo tuột linh hồn của Ngài vũng bùn lầy đáy vực sâu.

Những con sâu bọ nhỏ bé ấp nở trong lớp bùn đen, chui rúc từ trong đống m.á.u thịt lẫn bùn lầy, dơ bẩn và hôi thối.

Mà sự công chính... lẽ của Ngài... cùng với xương m.á.u của Ngài, rữa nát hòa quyện đám bùn đen và sâu bọ.

Thật ích kỷ... đê hèn.

Ánh mắt Dĩ Di Tát hình bóng phản chiếu dần trở nên lạnh lẽo.

Không một ai tia lạnh lẽo trong mắt Ngài chính là sự tự phán xét bản , đạo sư của trường Nhật Bất Lạc ngỡ rằng Thẩm Phán Trưởng đang tức giận vì màn tố giác bằng chứng của Khoa Đốn.

Sắc mặt vị đạo sư chút bối rối, về phía Khoa Đốn, cũng cảm thấy lời tố giác thực sự quá đỗi vô lý!

Cho dù kìm hãm sự phát triển của Đại học Quân sự Bắc Hải thì bước đầu tiên đúng là đả kích Tô Đường, nhưng với một lời buộc tội hoang đường đến mức , nó chỉ khiến khác cảm thấy kẻ đến từ Nhật Bất Lạc úng não mà thôi.

"Khoa Đốn! Bằng chứng của trò ?" Đạo sư chất vấn: "Với ban nãy trò tự dưng bỏ chạy cái gì?"

Khoa Đốn trút một thở phào nhẹ nhõm, đưa tay quệt mồ hôi, liếc Thẩm Phán Trưởng với vẻ mặt thờ ơ uy nghiêm, cảm thấy do bản suy nghĩ quá nhiều .

Thẩm Phán Trưởng thể g.i.ế.c diệt khẩu chứ? Năm xưa chính ngài luôn dốc lòng truy sát Chúa Tể Sợ Hãi cơ mà! Chắc chắn là do thấy phận thật của Tô Đường, phát hiện bản lừa dối nên mới nổi trận lôi đình.

" thấy." Khoa Đốn trấn tĩnh tinh thần, khai tường tận một năm một mười tất thảy những gì chứng kiến Tinh cầu Ô nhiễm.

"Vào lúc đó, Bác Sĩ Ác Quỷ chính miệng gọi Tô Đường là Chúa Tể!" Khoa Đốn cảm thấy bằng chứng vô cùng xác thực: "Hơn nữa, đó ở Tinh cầu Ô nhiễm xuất hiện Chúa Tể Sợ Hãi." Trên đời chuyện trùng hợp đến chứ?

Dĩ Di Tát dửng dưng :

"Địa Ngục Đố Kỵ mà ở, sẽ dựa những suy nghĩ trong nội tâm của bước để tạo ảo cảnh. Dục vọng càng mãnh liệt, tâm trí càng kiên định, thì ảo giác sinh càng mạnh."

"Cậu đố kỵ với Tô Đường?"

"Sao thể đố kỵ ..." Khoa Đốn theo bản năng phản bác , nhưng ánh mắt dường như thể thấu thứ , cuối cùng cũng cụp mắt xuống.

Thôi , quả thực chút đố kỵ.

Cho nên khi thấy Bác Sĩ Ác Quỷ, những ảo cảnh mà trải qua, tất thảy đều là ảo cảnh biến thành một Người Thức Tỉnh tiềm năng cấp 3S, chà đạp Tô Đường và Vệ Nhàn chân.

Thầy giáo của trường Nhật Bất Lạc Khoa Đốn, chút cạn lời.

Phá án , thằng nhóc đố kỵ với Tô Đường, kết quả coi ảo giác trong ảo cảnh thành Tô Đường thật, thế còn dám tố cáo mặt Thẩm Phán Trưởng.

Lần đúng là mất mặt đội quần mà.

Đạo sư trường Nhật Bất Lạc hít sâu một , hổ : "Thưa Thẩm Phán Trưởng các hạ, phiền ngài . Chúng sẽ đưa về ngay đây."

Loading...