Người Rau - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:26:40
Lượt xem: 1,892
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại giống như Uyển Nương đây, trực tiếp đ.á.n.h ngất khiêng đến.
Thậm chí nhà ném ngoài. Trong đêm tối, họ liều mạng đập cửa kêu gào, mong mỏi ruột thịt trong nhà bố thí cho một chút tình thương.
đổi , chỉ sự lạnh lẽo khi ánh nến vụt tắt.
Từ khi hình thành đến nay, chế độ rau của Từ Vũ thôn bao giờ dùng đàn ông mà chỉ là phụ nữ.
Một c.h.ế.t, cả thôn sống.
Dân làng ăn mừng vì họ an vượt qua nạn đói.
Những sống sót kiếp nạn trao tình cảm nồng ấm, đoàn tụ an vui cùng gia đình.
Còn những rau c.h.ế.t t.h.ả.m tế đàn chẳng ai ngó ngàng, thậm chí ai nguyện ý xử lý thi cốt cho họ.
Trong lòng bọn họ thẹn, càng sợ hãi.
Cho nên t.h.i t.h.ể của rau khi thì bụng những con ch.ó thịt.
Có thì chôn qua loa ở bãi tha ma.
Dù xác họ c.h.ế.t nhưng oán khí của họ vĩnh viễn lưu nơi , thể tiêu tan.
Và giờ phút , những oán khí trở thành t.h.u.ố.c bổ nhất cho .
Chưa đến một khắc, cánh tay trái trơ xương của khôi phục như lúc ban đầu.
Ta cử động cơ thể gần như tê dại, xích sắt trong gian tĩnh mịch va vang lên tiếng leng keng.
Như là lời hồi đáp dành cho họ.
"Các ngươi yên tâm! những kẻ hại c.h.ế.t các ngươi, một tên cũng chạy thoát."
8
Khác với nghi thức tế lễ ngày đầu tiên.
Ngày hôm , từ sáng sớm tinh mơ, dân làng đến tế đàn, tay mỗi đều bưng sẵn bát.
Thậm chí kẻ đến chầu chực từ nửa đêm, chỉ để mong ăn một miếng thịt tươi.
Khi trời sáng rõ, trưởng thôn mang đôi mắt thâm quầng, bước chân loạng choạng tới.
Nghi thức tế lễ ngày thứ hai cần quá rườm rà, lão qua loa cho xong chuyện cầm d.a.o tiến về phía .
"Hôm nay cắt nhiều cho bà con một chút! Một miếng thịt đùi lớn thì thế nào?"
Dân làng đáp lão bằng những tiếng reo hò.
Ta thành tiếng.
Trưởng thôn đắc ý từng bước từng bước gần .
Khi chuẩn vén y phục của lên, lão như đột nhiên rùng mấy cái. Sau đó với vẻ mặt thể tin nổi, lão từ từ ngẩng đầu lên, chằm chằm cánh tay trái của .
"A!"
Trưởng thôn hét t.h.ả.m một tiếng, loạng choạng lùi phía mấy bước.
Tiếng reo hò của dân làng cũng dần dần ngưng bặt.
Mọi đều tò mò chúng tế đàn.
Ta thấy ánh mắt trưởng thôn dán c.h.ặ.t cánh tay trái của .
Dưới lớp y phục rách nát là cơ thể hảo một vết thương.
Cuối cùng, lão nhắm mắt .
Không vì quá kích động mà thịt mặt lão cũng run lên bần bật.
Khi mở mắt nữa, vẻ mặt lão bùng nổ vẻ cuồng hỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-rau/chuong-4.html.]
Lão sải bước đến bên cạnh , một tay giật phăng mảnh vải che tay trái , để lộ cánh tay khôi phục như cũ.
"Mọi xem !"
"Hiển linh ! Thần của chúng hiển linh !"
Dân làng dần dần ép sát về phía chúng .
Ngay đó, tiếng xuýt xoa trong đám đông vang lên ngớt.
"Sao như thế !"
" tận mắt thấy trưởng thôn cắt mà!"
Khi một kìm thốt lên kinh ngạc, sự phấn khích của tất cả đều hiện rõ khuôn mặt.
Dĩ nhiên cũng run run môi hỏi liệu là yêu quái chuyển thế , nhưng lập tức âm thanh lớn hơn phản bác:
"Sao thể chứ! Yêu quái ngoan ngoãn để chúng ăn thịt !"
" đúng! Nhất định là thần tiên hiển linh, ban cho Từ Vũ thôn chúng một điềm lành như ! Nếu Uyển Nương thật sự thể khôi phục nguyên vẹn hết đến khác khi cắt thịt, chẳng thôn chúng vĩnh viễn cần rau tiếp theo nữa !"
"Nhất định là sự minh của trưởng thôn khiến trời xanh cảm động, mới ban Uyển Nương xuống cho chúng !"
Ngay cả lúc , trong đám đông vẫn thiếu những lời tâng bốc trưởng thôn.
Lão cũng hưởng thụ cảm giác tung hô.
Cuối cùng lão lên tiếng ngăn những lời bàn tán của dân làng.
Để xác nhận xem thật sự thể hồi phục như cũ , lão cắt một miếng thịt đùi , định bụng ngày mai sẽ thận trọng kiểm tra .
Dân làng chút bất mãn vì vẫn còn nhiều cướp thịt nhưng cũng chẳng gì .
Trưởng thôn là hậu duệ của vị tế tư đầu tiên kể từ khi Từ Vũ thôn lập . Ở trong thôn, lão gần như là vua một cõi.
Dù họ bất mãn, cũng cách nào.
9
Đêm khuya, tế đàn khôi phục vẻ náo nhiệt.
Thịt đùi của sự "nuôi dưỡng" của oán khí khôi phục như ban đầu.
Bọn họ vẻ nôn nóng, chạy loạn khiến thời gian khôi phục càng ngắn hơn một chút.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Ta trấn an bọn họ: "Đừng vội! Muốn báo thù thì cũng đá văng hòn đá cản đường ."
Một lát , bọn họ mới yên tĩnh trở .
Bởi vì bọn họ cảm nhận đang đến gần.
Nương theo ánh trăng, thấy bóng đen lén lút đang tiến về phía .
Là Từ Lương Cung, kẻ hôm nay đến cướp thịt.
Hắn vẻ căng thẳng, suốt dọc đường cứ dáo dác quanh.
Ta giả vờ ngủ. Đợi mò mẫm đến gần, mới kinh hô một tiếng.
Hắn dọa giật vội đưa tay bịt miệng .
"Uyển Nương đừng sợ, là ."
Thấy im lặng mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu kiểm tra cơ thể .
Như thể xác nhận việc thực sự thể khôi phục như cũ , vô cùng kích động: "Uyển Nương, mà, nàng thường!"
"Hôm nay tại đến?" Ta hỏi .
Trên mặt Từ Lương Cung thoáng qua vài phần mất tự nhiên, ánh trăng thấy rõ mồn một.
Ta ở đài tế sống bằng c.h.ế.t, bọn họ ở nhà ăn lương thực đổi bằng cái mạng của .