Người mẹ cuồng kiểm soát - C1
Cập nhật lúc: 2026-03-02 18:12:46
Lượt xem: 21
Đêm kỳ thi đại học, đang kiểm tra cuối thẻ dự thi và đồ dùng học tập.
Mẹ đột nhiên đẩy cửa bước :
“Lâm Hiểu Nam!”
Tim lập tức trùng xuống.
Bà loạng choạng tiến đến gần, vội nhắc:
“Mẹ, mai con thi , con cần nghỉ ngơi sớm.”
“Nghỉ ngơi? Trong mắt mày chỉ kỳ thi thôi hả?”
Bà đột nhiên giật lấy thẻ dự thi trong tay :
“Cho mày thi, tao cho mày thi !”
“Mẹ, đừng mà!”
nhào tới định giành .
mảnh giấy mang theo bộ hy vọng của bà xé đôi, bốn mảnh, tám mảnh…
“Ha ha ha, tỉnh ?”
Mẹ nham hiểm, còn thì bệt sàn, tuyệt vọng tột cùng.
Chiếc đồng hồ treo tường chỉ đúng 11 giờ đêm, chỉ còn 9 tiếng nữa là đến giờ thi đầu tiên.
lúc , mắt bất ngờ hiện lên một dòng chữ màu vàng:
“Trời ơi, bà độc ác thật đấy!”
“Đừng hoảng, Cô gái mau chụp ảnh mảnh vụn đăng lên Tiểu Hồng Thư cầu cứu !”
“Cái… cái gì thế ?”
lẩm bẩm.
“Ôi, hình như cô thấy chúng ! Tốt , còn thể cứu!”
“Làm theo lời !”
Tim đập thình thịch, nhưng những dòng bình luận như tia hy vọng giữa đêm đen.
run rẩy lấy điện thoại , theo hướng dẫn, xếp các mảnh vỡ của thẻ dự thi, chụp ảnh đăng lên Tiểu Hồng Thư.
“Đêm kỳ thi đại học, xé nát thẻ dự thi. Xin hỏi cách nào cứu vãn ?”
Ảnh đính kèm là những mảnh giấy rơi vãi sàn.
Bài đăng lên nhiều cho lời khuyên, cũng ít để những lời an ủi ấm áp.
kịp trả lời, chỉ chăm chú những bình luận quan trọng.
Một bình luận dài thu hút sự chú ý của – đó bảo hãy gọi cho giáo viên chủ nhiệm.
lập tức theo, gọi cho cô giáo, dù tay run đến mức suýt cầm nổi điện thoại.
Khi đầu dây bên bắt máy, tim mới dần bình tĩnh .
“Lâm Hiểu Nam? Khuya , chuyện gì ?”
Giọng cô giáo còn ngái ngủ.
“Cô ơi, em… xé mất thẻ dự thi của em …”
Nghe thấy giọng quen thuộc, cảm xúc dồn nén bấy lâu vỡ òa, kìm nổi mà bật .
Đầu dây bên im lặng hai giây, giọng bỗng trở nên tỉnh táo:
“Cái gì? Em đang ở ? Có an ?”
“Em ở nhà, tạm thời .”
liếc về phía cánh cửa phòng ngủ đang đóng c.h.ặ.t, hạ giọng nhỏ.
“Nghe cô , Lâm Hiểu Nam. Đừng lo, trường cơ chế xử lý khẩn cấp.”
“Em hãy thu thập bộ mảnh vỡ của thẻ dự thi, sáng mai đến sớm cổng trường, cô sẽ đưa em thẻ.”
Lời cô giáo dứt, bình luận màn hình xuất hiện.
“Cô giáo quá! Cô gái cứu !”
“Nhớ nhặt hết mảnh giấy, cố gắng ghép đầy đủ nha!”
cúp máy, rạp xuống đất, cẩn thận nhặt từng mảnh giấy, lấy băng dính trong suốt dán ở mặt .
Bình luận vẫn tiếp tục hướng dẫn :
“Chụp thẻ dự thi nha, lưu bản điện t.ử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-me-cuong-kiem-soat/c1.html.]
“Nhớ cất kỹ chứng minh nhân dân, thẻ học sinh, những thứ quan trọng.”
“Hay đêm nay đừng ngủ, tranh thủ lẻn ngoài luôn , tìm cô giáo.”
Lời nhắc đó sực tỉnh – để phòng còn thêm chuyện gì tồi tệ nữa, nên rời khỏi căn nhà .
Hai giờ sáng, lặng lẽ thu dọn đồ thi và vài bộ quần áo, chuẩn rời lúc đang ngủ say.
khi rón rén mở cửa phòng, một cái bóng đen đang sẵn ghế sofa.
Tiếng động của đ.á.n.h thức bà.
“Mày định ?”
Mẹ dậy, vươn vai một cách thản nhiên, lạnh .
thấy trong tay bà… là chứng minh nhân dân của .
sơ suất .
“Xong , xong thật .”
“Cô gái mau chạy !”
“Bà cuồng kiểm soát ?!”
“Trả chứng minh nhân dân cho con.”
cố giữ giọng run.
“Đừng hòng!”
Mẹ giơ cao chứng minh nhân dân, gằn giọng:
“Tao , mày đừng mong cả!”
“Đừng mơ đến chuyện thi đại học trốn khỏi cái nhà , mơ !”
“Bố mày bỏ , mày cũng chạy ? Không cửa !”
Không giành chứng minh nhân dân, dần rơi tuyệt vọng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống sàn.
Bao năm đèn sách cực khổ, bao đêm thức trắng học bài… Giờ thì coi như xong hết .
“Tại ? Tại với con?”
gào lên trong tuyệt vọng.
“Vì mày là con tao!”
Mẹ cũng hét ,
“Mai tao sẽ đưa mày đến nhà máy việc, giống chị họ mày, lấy chồng sớm là !”
Mẹ đẩy phòng, định nhốt .
lúc ngàn cân treo sợi tóc, chuông cửa đột ngột vang lên.
Mẹ buông , cau mày bước tới cửa.
“Nửa đêm , ai trời?”
Bà qua mắt mèo, sắc mặt đột ngột đổi.
“Chúng là cảnh sát khu vực. Có báo cáo nhà đang xảy mâu thuẫn gia đình.”
Mẹ vội vã mở cửa, ngoài cửa hai cảnh sát nghiêm chỉnh.
“Người hàng xóm thật quá!”
“Cô gái tranh thủ lấy chứng minh nhân dân mau!”
chớp lấy cơ hội, lao tới giật chứng minh nhân dân, chộp lấy balo chạy ngoài.
“Giữ nó !”
Mẹ hét toáng lên.
Một chú cảnh sát ngơ ngác:
“Chuyện gì đang xảy ?”
trốn phía chú , giọng khẩn thiết cầu cứu.
“Chú ơi, mai cháu thi đại học . cháu xé thẻ dự thi, còn giữ luôn cả chứng minh nhân dân của cháu.”
Vị cảnh sát lớn tuổi hơn lập tức nghiêm mặt:
“Cháu gái, đừng lo lắng.”
Dưới ánh mắt nghiêm khắc của cảnh sát, cũng ngoan ngoãn hơn hẳn.
Hai chú cảnh sát đó đưa đến nhà cô giáo, giúp yên vượt qua một đêm đầy sóng gió.