"Được rồi, được rồi, biết rồi, biết rồi." Sở Lạc bắt đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh.
【Ký chủ, Hoa Hoa vẫn chưa nói xong.】
Sở Lạc thở dài: "Mời nói."
【Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ vượt mức, thưởng thêm bốn lần điểm khí vận, tự động nâng cấp thiên phú linh căn. Mỗi khi tích lũy 200 điểm khí vận, có thể nâng cấp một lần thiên phú linh căn, ngẫu nhiên rửa sạch một loại linh căn. Hiện tại, thiên phú linh căn của ký chủ đã đạt cấp 3, là tam linh căn Mộc, Hỏa, Thổ. Ngoài ra, còn nhận thêm một phần thưởng vật phẩm tùy chọn.】
【Điểm khí vận hiện tại: -9449 điểm.】
Đôi mắt Sở Lạc sáng lên.
“Hóa ra thiên phú linh căn có thể nâng cấp sao?!”
【Ký chủ, làm ơn có chút chí khí đi! Sở Yên Nhiên sinh ra đã có thủy linh căn, vậy mà ngươi có thể dễ dàng hài lòng như vậy sao?】
“Phi phi phi, chẳng phải vì vận khí của ta đều bị nàng ta cướp mất sao?” Sở Lạc xoa cằm suy nghĩ: “Vậy thiên phú linh căn này có bao nhiêu cấp bậc?”
【Thiên phú linh căn tổng cộng có mười cấp. Trước cấp năm, mỗi 200 điểm khí vận có thể ngẫu nhiên rửa sạch một loại linh căn. Sau cấp năm, mỗi 100 điểm khí vận tăng một cấp, có thể tinh luyện một lần linh căn. Sau năm lần tinh luyện, linh căn của ký chủ có thể đạt đến phẩm chất tối cao.】
Lòng tràn đầy hy vọng, Sở Lạc lại hỏi: “Vậy phần thưởng vật phẩm tùy chọn này là gì?”
【Do ký chủ hoàn thành nhiệm vụ với mức độ cao, có thể chọn một vật phẩm làm phần thưởng dựa trên tư chất hiện tại. Hiện tại có các vật phẩm sau:
Một, đũa;
Hai, ghế đẩu;
Ba, mõ gỗ;
Bốn…】
“Khoan khoan khoan, tư chất của ta kém đến mức đó sao?” Sở Lạc vừa bước xuống giường vừa nói: “Còn nữa, cái mõ gỗ này là sao? Lăng Vân Tông tu đạo chứ đâu phải tu Phật? Ngươi liệt kê một đống thứ vô dụng thế này, chẳng thà cho ta một cái chổi, ít nhất còn có thể quét dọn, hoàn toàn phù hợp với thân phận đệ tử tạp dịch của ta.”
【Bốn, chổi.】
【Chúc mừng ký chủ nhận được phần thưởng nhiệm vụ – Cây chổi vô dụng.】
【Cây chổi vô dụng: Một tác phẩm luyện khí thất bại của một vị luyện khí sư nào đó, ngay cả pháp khí phẩm cấp thấp nhất cũng không được tính. Ngày thường giấu kỹ không dám lấy ra, sợ bị người khác chê cười.】
【Ngoài ra, xin ký chủ hãy nhìn nhận lại thân phận của mình. Ngươi không phải là đệ tử tạp dịch, mà là đệ tử chân truyền chính tông của thiên tự nhất mạch Lăng Vân Tông.】
“Cái gì?!”
Liên tiếp xảy ra quá nhiều chuyện xui xẻo khiến Sở Lạc nhất thời không dám tin vào những lời hệ thống vừa nói.
Lúc này, cô mới chợt nhận ra, nơi mình tỉnh lại không phải căn nhà rách nát nào đó, cũng không phải hang động cổ xưa, mà là một đại điện chạm trổ tinh xảo, lộng lẫy.
Chỉ là bầu không khí nơi này vô cùng lạnh lẽo, còn phảng phất một luồng quỷ khí rợn người.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, Sở Lạc không khỏi rùng mình một cái.
Cô bắt đầu nhớ lại những chuyện xảy ra trước khi hôn mê, mơ hồ nhớ đến người phụ nữ kỳ lạ với mái tóc bạc và đôi mắt đỏ như máu.
Cô nhớ mình đã liều mạng bám chặt lấy y phục của người đó, cầu xin bà ta thu nhận mình làm đồ đệ.
Đệ tử chân truyền chính tông của thiên tự nhất mạch Lăng Vân Tông...
Chẳng lẽ bà ta thực sự đã nhận cô làm đồ đệ rồi sao?!
Một cơn chấn động dậy lên trong lòng Sở Lạc, cô nhìn quanh đại điện nhưng không thấy bóng dáng người phụ nữ tóc bạc đâu, liền định bước ra ngoài tìm kiếm. Nhưng ngay lúc đó, ánh mắt cô chợt dừng lại trên bát cơm đặt bên mép giường.
Không biết bát cơm đó đã được đặt ở đó bao lâu, nhưng có vẻ như linh lực đã bao bọc lấy nó, khiến nó vẫn còn ấm nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nguoi-khac-tu-tien-ta-tu-menh-nu-chinh-cung-khong-cung-menh-bang-ta/chuong-6-ta-dang-o-dia-phu-sao.html.]
Cơn đói cồn cào lập tức trỗi dậy, Sở Lạc vội vàng chạy tới, bưng bát cơm lên ăn ngấu nghiến.
Chỉ tiếc là không có đũa. Nghĩ lại thì, đáng lẽ lúc nãy cô nên chọn phần thưởng là đôi đũa mới đúng.
Một bát cơm trắng đơn giản nhưng nóng hổi đã khiến Sở Lạc no bụng, thoải mái vặn vẹo cơ thể.
“Bây giờ ta tràn đầy sức sống, đi tìm sư tôn thôi!”
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Sở Lạc mỉm cười vui vẻ, bước chân hướng ra ngoài đại điện. Nhưng ngay khi vừa nhấc chân lên, cảnh tượng bên ngoài hiện ra khiến sắc mặt cô cứng đờ, lập tức thu chân lại.
“Đây… đây là địa phủ sao?!”
Trước mắt cô là một vùng đất hoang tàn, không có lấy một ngọn cỏ mọc lên. Mặt đất loang lổ những vệt m.á.u khô nâu sậm, xương trắng rải rác khắp nơi. Trên những cành cây khô cằn, thỉnh thoảng có vài con quạ đen đậu lại, phát ra những tiếng kêu rợn người. Trên bầu trời, một tầng sương mù lạnh lẽo xám xịt bao phủ, che khuất ánh sáng, chẳng thể thấy được một tia trời.
“… Đây thực sự là Lăng Vân Tông, tông môn đứng đầu đạo pháp sao?”
Sở Lạc lập tức nhớ lại những gì mình từng đọc trong nguyên tác.
“Khu vực đạo gia phương Đông có tổng cộng tám đại tiên môn, tất cả đều có lịch sử lâu đời. Đại khái mỗi tiên môn đều có một tồn tại cực kỳ cường đại, hoặc một bí mật không thể nói ra. Mà thứ mà Lăng Vân Tông sở hữu chính là ‘Không thể nói ra’. Trong sách chưa bao giờ miêu tả trực diện về sự tồn tại này, nhưng lại ghi chép về một sự kiện khác.”
“Ba trăm năm trước, có một tân tông môn tên là ‘Tiểu Sơn Tông’ quật khởi, mong muốn được gia nhập hàng ngũ tiên môn, nâng tổng số đại tiên môn từ tám lên chín. Chưởng môn của Tiểu Sơn Tông đã gửi thư thông báo ý định này đến tám đại tiên môn, và không ai có ý kiến phản đối.”
“Nhưng ngay ngày hôm sau, Tiểu Sơn Tông liền bị đồ sát toàn môn. Trong sách ghi chép, nguyên nhân khiến Tiểu Sơn Tông bị diệt chính là vì sự tồn tại ‘Không thể nói ra’ của Lăng Vân Tông.”
Luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Sở Lạc, từ thế giới bên ngoài đại điện, những tiếng khóc ai oán không ngừng truyền đến. Có giọng phụ nữ, có giọng đàn ông, có giọng của người già, thậm chí có cả trẻ nhỏ…
Sở Lạc lặng lẽ lùi lại, đóng sầm cửa đại điện.
Không thể nào… người phụ nữ đã nhặt mình về đây, chẳng lẽ chính là cái “Không thể nói ra” đó sao…?
Cô nhìn xuống cây chổi vừa bị mình vứt sang một bên, sau đó lập tức nhặt lại. Dù sao thì, nó cũng cứng cáp hơn chổi bình thường một chút. Nếu có thứ gì kỳ quái đột nhiên xuất hiện, cô vẫn có thể dùng nó để phòng thân.
【Ký chủ, chẳng phải ngươi vừa nói mình tràn đầy sức sống sao?】
“……”
Sở Lạc không biết mình còn có thể đi đâu nữa. Nhưng cô có thể nghe rõ những âm thanh truyền đến từ bên ngoài.
Càng về khuya, những tiếng khóc thê lương và u ám kia càng nhiều hơn, dần dần bao phủ khắp không gian.
Mà cô đã ngồi trong đại điện này suốt cả ngày, nhưng vẫn không thấy người phụ nữ kia quay về.
Đêm đã hoàn toàn buông xuống, bóng tối nuốt chửng mọi thứ bên ngoài đại điện. Trong đại điện, chỉ còn vài viên dạ minh châu cũ kỹ phát ra chút ánh sáng yếu ớt.
Sở Lạc ôm chặt cây chổi, ngồi co ro trên giường, run rẩy vì cái lạnh đột ngột ập đến trong đêm tối.
【Kích hoạt nhiệm vụ tân thủ——Tìm kiếm sư tôn.】
【Tìm kiếm sư tôn: Giáo dục là sự truyền thừa qua từng thế hệ, mà sư tôn chính là người dẫn dắt ngươi trên con đường tương lai, là ngọn đèn soi sáng trái tim tổn thương của ngươi…】
【 Ký chủ hãy nhanh chóng tìm được sư tôn của mình và thiết lập một mối quan hệ thầy trò tốt đẹp.】
Nhìn ra ngoài bóng tối dày đặc đến mức không thấy được năm ngón tay, Sở Lạc run cầm cập, răng va lập cập vào nhau.
“Vậy sao ngươi không đưa ra nhiệm vụ này vào ban ngày chứ?”
Sợ thì sợ, nhưng Sở Lạc vẫn bước xuống giường.
Cô hít sâu một hơi, một tay cầm chổi, tay kia cầm một viên dạ minh châu.
Chỉ có làm nhiệm vụ mới có thể kiếm được điểm khí vận, chỉ có làm nhiệm vụ mới có thể thoát khỏi lời nguyền tử vong!
Nuốt nước bọt một cách lặng lẽ, Sở Lạc cắn răng bước ra khỏi đại điện, nơi có thể xem là “căn phòng an toàn” của mình.
Ngay khoảnh khắc đó, những tiếng thét xé gan xé ruột vang lên bên tai——