Hà Nghiễn Sơ rõ ràng không nhận ra điều bất thường, cắn thêm một miếng khoai.
"Có thể có mùi gì chứ, ngươi cứ nói thẳng đi."
Sở Lạc rất chu đáo, đợi hắn nuốt xong miếng khoai trong miệng rồi mới chậm rãi nói:
"Cái vòng tay đó... ta vô tình làm rơi xuống nhà xí rồi. Hơn nữa ta chưa học được thuật khống vật, vậy nên... nó vẫn còn nằm dưới đó."
Lời vừa dứt, Hà Nghiễn Sơ sững người một lúc, cúi đầu nhìn củ khoai trong tay, đột nhiên không còn khẩu vị nữa.
"Chuyện thế này... chỉ có ngươi mới gặp phải được." Hắn bất đắc dĩ đặt khoai lang sang một bên. "Nhưng cũng xem như trong họa có phúc, nếu lúc đó ngươi đeo chiếc vòng vào, e rằng cũng không tránh khỏi kiếp nạn, cũng sẽ không có chuyện về sau nữa."
"Nhưng cái pháp khí trung phẩm này là vật chứng quan trọng của vụ án, không thể cứ để nó... nằm yên dưới nhà xí nhà ngươi như vậy được. Để lát nữa ta gọi một đệ tử đội Tuần Tra biết thuật khống vật đi cùng ngươi đi lấy nó."
"Hà sư huynh, bây giờ huynh đang rảnh mà, đúng không?"
"Không, ta không rảnh, ta còn phải về nội môn phục mệnh nữa."
Thấy Sở Lạc vừa hé miệng định nói gì đó, Hà Nghiễn Sơ vội vàng chuyển chủ đề, cười nói: "Bồi thường linh thạch, phí tổn thất tinh thần, ta phải lo liệu mấy chuyện này, ngươi nói xem, có quan trọng không?"
Mắt Sở Lạc sáng rỡ: "Quá quan trọng ấy chứ! Ta có thể ở lại đội Tuần Tra chờ, đợi đến khi các sư huynh sư tỷ khác rảnh rỗi. Đừng lo, ta rất nhiều thời gian!"
"Biết điều lắm!" Hà Nghiễn Sơ bật cười, gõ nhẹ lên trán nàng một cái.
Sau khi phối hợp cùng đội Tuần Tra báo cáo đầy đủ những manh mối cần thiết, trời cũng đã về chiều.
Sở Lạc trở về nơi ở, dọn dẹp một chút, rồi cẩn thận nhét hai đồng Huyền U cổ tệ vào túi áo, vị trí sao cho chỉ cần đưa tay ra là lấy được. Sau đó, nàng đến Túc Đường để mướn một con linh hạc—loài linh điểu mà tông môn nuôi số lượng lớn, là phương tiện di chuyển chính của đệ tử ngoại môn.
Linh hạc của Lăng Vân Tông vô cùng thông minh, chỉ cần nói cho nó biết điểm đến, nó sẽ tự động đưa ngươi tới nơi. Dĩ nhiên, mười ba đảo nổi của nội môn là ngoại lệ, vì chúng không bay lên đó được.
Nơi Sở Lạc muốn đến là Hoàng Tuyền Cốc—một ngoại lệ khác. Hiện tại, Hoàng Tuyền Cốc chẳng thuộc về ngoại môn, cũng chẳng thuộc về nội môn, mà đã hoàn toàn trở thành cấm địa trong tông. May mắn là linh hạc vẫn có thể bay tới đó, nhưng vấn đề là nó có chịu bay hay không.
Vậy nên trước khi tới Túc Đường, Sở Lạc đã đặc biệt ghé qua Bình An Phường mua một ít thức ăn cao cấp cho linh thú.
Thật sự rất đắt, nhưng không còn cách nào khác. Muốn về nhà, phải tốn kém chút thôi!
Dưới sự cám dỗ của mỹ vị, linh hạc đồng ý đưa nàng đến vùng ngoại vi của Hoàng Tuyền Cốc, còn vào sâu hơn thì đừng hòng.
Sở Lạc bất đắc dĩ xoa xoa đầu linh hạc. Cũng được thôi.
Chỉ là... Hoàng Tuyền Cốc rộng lớn như vậy, nàng không biết phải chạy bao lâu mới tìm được sư tôn.
Nhưng không sao, nàng mang đủ đan dược bế thực rồi.
Ngồi trên lưng linh hạc, những chiếc lông vũ dày dặn che chắn hết thảy gió lạnh thổi tới, thoải mái vô cùng.
Đây không phải lần đầu tiên Sở Lạc bay lượn trên trời. Trước đó, nàng từng đi diệp chu vào Lăng Vân Tông, từng cưỡi phi kiếm của Hạ Tinh Châu rời khỏi Hoàng Tuyền Cốc, tất cả đều là trải nghiệm bay, nhưng chưa lần nào khiến nàng hài lòng như hôm nay.
Nàng giơ tay che túi áo, đề phòng Huyền U cổ tệ rơi ra, khóe miệng cong lên vui vẻ.
Sở Lạc ta đây, cuối cùng cũng vinh quang về nhà rồi!
Một tiếng hạc kêu vang nhắc nhở tiểu cô nương trên lưng rằng đã đến nơi. Linh hạc từ từ hạ cánh.
Từ vị trí này, chỉ cần đi bộ vài trăm mét nữa là có thể tiến vào Hoàng Tuyền Cốc.
Sở Lạc nhảy xuống khỏi lưng linh hạc, lại móc ra một viên đan dược linh thú đưa cho nó.
Linh hạc ngậm lấy đan dược rồi lập tức quay đầu bỏ chạy, hệt như phía trước có mãnh thú đáng sợ nào đó.
Sở Lạc vội khum tay trước miệng, gọi với theo: "Nhớ ba ngày sau quay lại đón ta đấy—"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nguoi-khac-tu-tien-ta-tu-menh-nu-chinh-cung-khong-cung-menh-bang-ta/chuong-48-so-lac-ta-day-vinh-quang-tro-ve.html.]
Một tiếng hạc kêu chói tai vọng lại. Sở Lạc có cảm giác âm thanh ấy đầy bất mãn, như thể đang chửi nàng rằng ba ngày sau còn sống mà ra được hay không vẫn chưa biết!
"Hầy!" Sở Lạc chống nạnh, lẩm bẩm: "Phương tiện giao thông mà quá thông minh cũng không tốt, tiền vé ngay lập tức đội lên cả đống, chẳng khác gì cướp bóc!"
Nói rồi, nàng quay người, tiến vào Hoàng Tuyền Cốc.
"Sư huynh Hạ bao giờ mới về nhỉ?"
"Không có huynh ấy, ngày tháng thật eo hẹp."
"Nơi này cũng chẳng có cái gì gọi là hỗ trợ học phí..."
"Hầy! Sao mà tối thế này! Bao giờ nhà ta mới có đường, có điện đây?"
Vừa bước vào Hoàng Tuyền Cốc, cảm giác tựa như chuyển sang một thế giới khác. Bên ngoài, trời vẫn rực rỡ ánh hoàng hôn, còn bên trong lại là một mảng u ám tối tăm, quỷ khí rờn rợn, chỉ có những ngọn quỷ hỏa ánh lên sắc xanh nhàn nhạt.
So với lần đầu tiên nhìn thấy những đốm lửa này và hoảng hốt không biết phải làm sao, thì bây giờ, Sở Lạc đã từng trải sóng gió. Nhìn đám quỷ hỏa lập lòe, nàng thậm chí còn cảm thấy có chút nhớ nhung.
"Tiểu bối, ta chính là Trưởng lão Chấp pháp Xuất Khiếu kỳ của Tiểu Sơn Tông!"
Một ngọn quỷ hỏa mang gương mặt già nua đột nhiên xuất hiện trước mặt Sở Lạc.
Nhưng ngoài dự liệu, nó không thấy được bất kỳ biểu cảm kinh hoàng hay khoa trương nào trên gương mặt nàng.
"Tiểu bối?"
"Thì ra là ông à, lão gia gia." Sở Lạc cười nói.
Gương mặt già nua sững sờ trong chốc lát, rồi ho khan hai tiếng. Sau đó, từ bốn phương tám hướng, vô số ngọn quỷ hỏa mang hình dáng khuôn mặt người ào tới, vây kín lấy Sở Lạc.
Thế nhưng...
Chỉ mới hơn một tháng không gặp, cô gái nhỏ trước mắt chỉ chớp mắt hai cái, giọng điệu bình tĩnh đến không thể bình tĩnh hơn: "Các vị tìm ta có chuyện gì sao?"
"Ngươi... không sợ chúng ta nữa?" Khuôn mặt già nua khựng lại một chút, rồi vội nói: "Có có có, có chuyện cần tìm ngươi!"
"Ồ?"
"Tiểu bối, hãy nghe cho kỹ! Ta chính là Trưởng lão Chấp pháp Xuất Khiếu kỳ của Tiểu Sơn Tông! Bên trong Hoàng Tuyền Cốc này có một cương thi sống, chính là kẻ đã đồ sát toàn bộ Tiểu Sơn Tông chúng ta. Sau khi chúng ta c.h.ế.t đi, hắn vẫn không chịu buông tha, phong bế nguyên thần cùng hồn phách của chúng ta trong dòng sông Nghiệt Tịch kia, ngày ngày cắn nuốt hồn thịt chúng ta để nuôi dưỡng thân thể cương thi, nhưng lại không dập tắt linh trí, khiến chúng ta phải chịu thống khổ lặp đi lặp lại, rơi vào địa ngục mười tám tầng..."
"Tiểu bối, ta nhìn thấy ngươi có lòng hiệp nghĩa, phía sau còn ẩn hiện kim quang chiếu rọi, chắc chắn là chính đạo anh hùng do trời cao phái đến cứu vớt chúng ta! Chỉ cần ngươi giúp bọn ta thoát khỏi sông Nghiệt Tịch, rời khỏi Hoàng Tuyền Cốc, ta sẽ truyền thụ cho ngươi một môn công pháp cấp Thiên tuyệt mật của Tiểu Sơn Tông, thế nào?"
"Má ơi, nghe nhiệt huyết ghê!" Sở Lạc nghe hắn nói vanh vách, mắt cũng sáng lên.
"Sao nào? Ngươi có phải rất muốn giúp chúng ta không?" Gương mặt già nua trong quỷ hỏa nhướng mày.
"Đương nhiên rồi!" Sở Lạc vỗ tay một cái: "Có điều công pháp cấp Thiên thì miễn đi, các vị chỉ cần tìm Hoa Hoa nhận nhiệm vụ là được! Dù có phải liều mạng, ta cũng giúp các vị!"
"Hoa Hoa?" Mấy đốm quỷ hỏa nhìn nhau: "Là ai vậy?"
Những quỷ hỏa xung quanh đều lắc đầu.
Gương mặt già nua lại quay sang Sở Lạc: "Tiểu bối, ngươi phải biết rằng, chúng ta bị nhốt trong sông Nghiệt Tịch, không thể rời khỏi Hoàng Tuyền Cốc để tìm người tên Hoa Hoa kia."
"Hoa Hoa không ở bên ngoài đâu," Sở Lạc nở nụ cười chân thành, "mà đang ở ngay trong Hoàng Tuyền Cốc này."
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
[Khụ khụ, ta cũng có nguyên tắc của mình, chuyện của đám lão quỷ này, ta mới không quản đâu.]
"Phụt..." Sở Lạc không nhịn được mà bật cười: "Ngươi học mấy từ này từ trí nhớ của ta đấy à?"
[Chủ nhân nên tự kiểm điểm lại xem tại sao trong trí nhớ của mình toàn mấy từ đó.]
Ừm, nụ cười tắt ngấm.