Tí tách… tí tách…
Máu vẫn tiếp tục nhỏ xuống. Vết thương do vụ nổ gây ra chiếm gần như toàn bộ lưng Lý Hạo Minh, ngay cả khóe miệng hắn cũng rỉ ra một tia máu.
“Chơi trò đánh lén với ta sao?”
Hắn quay đầu nhìn chằm chằm vào Sở Lạc. Nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người, có lẽ lúc này Sở Lạc đã bị hắn lăng trì đến chết.
Không hề quan tâm đến vết thương đang không ngừng chảy m.á.u trên lưng, Lý Hạo Minh vung tay một cái, năm chiếc đinh dài đen kịt, tỏa ra khí độc lạnh lẽo lập tức xếp thành hàng, nhắm thẳng vào Sở Lạc.
“Xà Nha Toái Cốt Đinh, xuất!”
Năm chiếc đinh độc lao tới từ bốn phương tám hướng. Độc tính của chúng vô cùng kinh khủng, chỉ cần dính một chút cũng sẽ c.h.ế.t ngay lập tức. Đây là pháp khí sát chiêu mà Lý Hạo Minh rất ít khi sử dụng, thế nhưng lần này lại tung ra để đối phó với Sở Lạc, chứng tỏ hắn thực sự muốn lấy mạng nàng!
“Tiểu sư muội!” Dù đang trọng thương, Thiệu Yến vẫn luôn chú ý đến tình hình bên phía Sở Lạc. Vừa thấy năm chiếc đinh độc xuất hiện, nàng lập tức cảnh báo. Nhưng tốc độ của Xà Nha Toái Cốt Đinh quá nhanh, với một đệ tử mới nhập môn, gần như không thể né tránh.
Thiệu Yến vội lao lên ứng cứu, nhưng lại chứng kiến Sở Lạc linh hoạt né tránh từng chiếc đinh độc. Hai chiếc đinh đầu tiên đều cắm xuống đất, ba chiếc còn lại thì vây chặt lấy nàng. Ngay khi chúng đồng loạt phát động, Sở Lạc bất ngờ bật nhảy lên trên. Khoảng cách giữa mũi chân nàng và ba chiếc đinh độc e rằng còn không bằng một sợi tóc, nhưng nàng thực sự đã tránh thoát!
Khả năng phản ứng và tốc độ né tránh này, bảo nàng chưa từng rèn luyện thân thể thì ai mà tin cho nổi!
Ba chiếc đinh độc còn lại cũng găm xuống đất. Trong mắt Lý Hạo Minh thoáng lóe lên một tia khác thường.
“Hóa ra còn là một kẻ tu luyện thể thuật.”
Hắn đã gặp qua rất nhiều tu sĩ, người có thể làm được như vậy tuyệt đối không phải kẻ chỉ tu luyện pháp thuật đơn thuần!
Trương Diệu Huyền tiếp tục lao lên tấn công. Lý Hạo Minh buộc phải dồn phần lớn sự chú ý vào cuộc chiến, tạm thời buông lỏng đối với Sở Lạc. Nhưng đúng lúc mọi người cho rằng Xà Nha Toái Cốt Đinh sẽ không còn uy h.i.ế.p nữa, năm chiếc đinh cắm trên mặt đất bỗng khẽ rung lên.
Ánh mắt Lý Hạo Minh liếc qua bên đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.
Xà Nha Toái Cốt Đinh vốn là một sản phẩm thất bại khi hắn cố gắng luyện chế linh khí hạ phẩm. Nhưng dù chỉ là thứ pháp khí bị hắn xem là phế phẩm, phẩm chất của nó đã vượt xa thượng phẩm pháp khí.
Nói cách khác, nó có linh tính. Dù không nhiều, nhưng chỉ cần một lần, cũng đã đủ rồi.
“Tiểu sư muội, muội không sao chứ?”
Thiệu Yến đã đến bên cạnh Sở Lạc, lo lắng hỏi.
Đối với vị tiểu sư muội đã giúp nàng khôi phục linh trí, lại còn vì nàng mà g.i.ế.c Tân Na báo thù, trong lòng Thiệu Yến luôn tràn đầy cảm kích.
Sở Lạc mỉm cười, khẽ lắc đầu.
Nhưng ngay lúc đó, năm chiếc Xà Nha Toái Cốt Đinh cắm trên đất bất ngờ bay lên, nhắm thẳng về phía Sở Lạc!
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Không ổn, chạy mau!”
Nhận ra nguy hiểm thì đã quá muộn. Dù tránh được bốn chiếc đầu tiên, nhưng chiếc cuối cùng lại lao thẳng đến giữa trán nàng!
Con ngươi Sở Lạc co rút lại, ánh sáng sắc lạnh từ đầu đinh phản chiếu vào mắt nàng như một con rắn độc sắp cắn chặt lấy cơ thể.
Bỗng nhiên, một vật thể đỏ rực như hồng ngọc chặn ngay trước mặt nàng.
Sở Lạc lập tức nhận ra—đó là trái tim của Thiệu Yến!
“Thiệu sư tỷ!!”
Xà Nha Toái Cốt Đinh có thể xuyên hồn, mà thứ duy nhất còn thuộc về nhục thân của Thiệu Yến, chính là trái tim này.
Độc đinh xuyên thẳng vào tim, hồn phách của Thiệu Yến lập tức trở nên mờ nhạt!
Lý Hạo Minh nãy giờ vẫn dõi theo tình hình bên này. Vừa thấy pháp khí vốn định lấy mạng Sở Lạc bị Thiệu Yến dùng tim cản lại, hắn nghiến răng chửi thầm:
“Đáng chết!”
Ngay lập tức, hắn điều khiển Toái Cốt Đinh đ.â.m sâu hơn vào trái tim Thiệu Yến!
Trương Diệu Huyền thấy rõ ý đồ của hắn, không chút do dự lao tới tấn công điên cuồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nguoi-khac-tu-tien-ta-tu-menh-nu-chinh-cung-khong-cung-menh-bang-ta/chuong-45-ly-hao-minh-phai-chet.html.]
Bị ép phải ngừng pháp thuật, sắc mặt Lý Hạo Minh u ám, vội thu hồi toàn bộ linh lực, c.h.é.m một đường kiếm khí sắc bén về phía Trương Diệu Huyền.
“Chỉ là lũ sâu kiến Luyện Khí, lại vọng tưởng g.i.ế.c ta?”
Hắn cười lạnh:
“Lúc còn sống các ngươi đã không thắng nổi ta, c.h.ế.t rồi cũng không làm gì được ta! Giết ngươi trước, rồi đến lượt bọn chúng!”
Trương Diệu Huyền vừa tránh kiếm khí, vừa siết chặt nắm tay. Trong mắt nàng, ngoài sự hận thù, còn có bi phẫn.
Huyết hải thâm thù, sao có thể dễ dàng kết thúc như vậy?!
Cuối cùng có cơ hội khôi phục linh trí, nếu không thể g.i.ế.c được Lý Hạo Minh, vậy tỉnh lại thì có ý nghĩa gì?
Ngay khoảnh khắc đó, nàng lui về phía cây Tùng Hương Tuyết đơn độc trên đỉnh núi.
“Lý Hạo Minh! Hôm nay, dù ta có hồn phi phách tán, cũng phải kéo ngươi xuống địa ngục cùng ta!”
Lời vừa dứt, cây Tùng Hương Tuyết bỗng như sống dậy.
Cành lá không ngừng vươn dài, hàn khí lạnh thấu xương bốc lên, nước mưa trên trời còn chưa kịp chạm đất đã đông thành băng.
Cùng với sự tăng vọt của khí thế, thân thể Trương Diệu Huyền lại dần khô cạn.
Từng mảng vỏ cây bong ra khỏi làn da nàng. Giờ đây, nàng như hòa làm một với Tùng Hương Tuyết, không ngừng truyền linh lực của mình cho nó.
“Trương sư tỷ…”
Thiệu Yến nằm trên mặt đất, ánh mắt đầy tiếc nuối.
“Nàng lại hiến tế bản thân cho Tùng Hương Tuyết, quyết đồng quy vu tận với Lý Hạo Minh. Đáng tiếc quá… Chúng ta khó khăn lắm mới tìm lại linh trí của mình, nhưng còn cách nào khác? Lý Hạo Minh phải chết.”
Câu cuối cùng, nàng gần như nghiến răng nói ra.
“Nhất định sẽ có cách khác.”
Bên tai bỗng vang lên giọng nói kiên định của Sở Lạc.
“Chắc chắn có cách khác.”
“A——!!”
Tiếng hét thê lương của Trương Diệu Huyền vang vọng trên đỉnh núi.
Chớp mắt, những cành tùng bỗng hóa thành vô số mãng xà, lao thẳng về phía Lý Hạo Minh.
Hàn khí thấu xương khiến cơ thể hắn cứng đờ, tốc độ di chuyển cũng chậm lại.
Hắn vô thức lùi một bước, nhưng nhanh chóng nhận ra vấn đề.
Trong phạm vi hàn khí này, hắn không thể chạy xa được. Không do dự, hắn lập tức lấy ra một món pháp khí khác.
“Ngư Bì Kỳ!”
Lá cờ phủ đầy vảy cá mở rộng trên không, bao bọc quanh người hắn.
Linh quang lóe lên, quầng sáng từ Ngư Bì Kỳ ngăn chặn những cành cây hóa xà đang lao đến!
Tùng Huơng Tuyết chỉ đ.â.m sâu vào quầng sáng vảy cá một tấc rồi không thể nhúc nhích thêm chút nào.
Dồn hết toàn lực để duy trì lá cờ da cá, Lý Hạo Minh nhìn thấy cảnh tượng này cũng nuốt nước bọt một cách lặng lẽ, trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Nhìn về phía trước, Trương Diệu Huyền vẫn đang hiến tế sức mạnh của mình.
Không, hắn không cần phải lo lắng!
Chỉ cần lá cờ da cá này cầm cự được đến khi Trương Diệu Huyền dâng hiến toàn bộ sức mạnh, đến khi linh tính của cây tùng tuyết hương này biến mất, thế cục sẽ lập tức đảo ngược, hắn vẫn có thể là kẻ chiến thắng!