Cục diện có chút thay đổi. Bốn vị tu sĩ Trúc Cơ vừa đối phó với những con mắt trên mặt hồ, vừa phân tâm tìm cơ hội tấn công vào điểm yếu của yêu ngư.
Tuy nhiên, dù một mảng lớn mắt cá đã bị tiêu diệt, nhưng sau từng đợt nước chảy cuộn trào, mặt hồ lại xuất hiện thêm từng lớp mắt cá mới…
Lúc này, Sở Lạc đã cách rất xa, không thể nghe rõ âm thanh từ Hồ Liên Hoa, nhưng nàng vẫn có thể nhìn ra được tình hình vô cùng căng thẳng.
Áp chế từ cảnh giới, năng lực đặc biệt kỳ dị… Bọn họ vốn không thể giữ chân con yêu ngư này bao lâu, giờ ai nấy đều đầy thương tích, linh lực trong cơ thể cũng tiêu hao bảy tám phần. Trong tình thế này, dù muốn chạy trốn, yêu ngư cũng sẽ không để bọn họ có cơ hội.
Đúng như Sở Lạc đã nói trước đó, tầm nhìn đa hướng từ mắt cá chỉ là lợi thế của nó, chứ không phải điểm yếu.
Nó dường như… không có điểm yếu!
Cứ tiếp tục thế này, e rằng thật sự sẽ có người mất mạng…
Yêu lực quét qua khiến Tôn sư huynh bị đánh rơi xuống. Nếu không có Lý Thúc Ngọc kịp thời cứu giúp, chỉ sợ hắn đã chìm xuống đáy hồ. Nữ sư tỷ dốc sức g.i.ế.c sạch mắt cá trên mặt hồ, nhưng vừa tiêu diệt một đám, một đám khác lại nổi lên, dường như yêu ngư không còn tiếc rẻ đôi mắt của mình nữa. Vây cá hóa thành vô số gai nhọn như cơn mưa trút xuống công kích nữ tu sĩ, dù có phá hủy được một vùng lớn mắt cá, nàng cũng có thể bị xuyên thủng bất cứ lúc nào…
"Vẫn không được sao…" Sở Lạc gắng gượng đứng dậy, ánh mắt đầy lo lắng, "Cứ tiếp tục thế này chắc chắn sẽ có người c.h.ế.t mất. Rốt cuộc thì phải làm gì mới có thể chế ngự con quái vật Trúc Cơ hậu kỳ này…"
Đột nhiên, trong lòng Sở Lạc chợt nảy ra một ý nghĩ.
Trúc Cơ Hậu kỳ..
"Nếu các ngươi từng xem bản đồ Khải Vân Lâm, hẳn biết ở đó có một hang động của Cực Minh Lang. Dù chỉ có một con lang yêu, nhưng tu vi của nó đã đột phá đến Trúc Cơ hậu kỳ."
"Cực Minh Lang có ý thức lãnh thổ cực kỳ mạnh, gần như không bao giờ rời khỏi phạm vi hang động."
Phía tây cúa Hồ Liên Hoa.
Sở Lạc lẩm bẩm, m.á.u trong người bắt đầu sôi trào. Nàng đưa tay vào túi trữ vật, vẫn còn tám tấm phù nhẹ thân.
Ký ức về việc bị bầy sói truy đuổi trong Tạo Vật Chi Cảnh lại ùa về. Có nên thử không?
Nếu thất bại… thì sẽ chẳng còn gì nữa.
Chết đi cũng tốt, khỏi phải tiếp tục làm một kẻ xui xẻo mãi như thế này.
Hơn nữa, trong Tạo Vật Chi Cảnh, nàng đã chịu đủ những lần bị bầy sói xé xác. Dù từ ảo cảnh biến thành thực tế… chắc cũng không khác là bao…
Mặc dù rất sợ… nhưng nàng không thể nhát gan!
Vẫn còn bị trừ âm vận điểm nhiều như vậy!
Tâm trí Sở Lạc dần kiên định lại, nhìn lướt qua chiến cục căng thẳng kia, sau đó lập tức lao về phía tây của Hồ Liên Hoa, trong tay nắm chặt tám tấm phù nhẹ thân.
Nhanh chóng chui vào rừng rậm, mỗi bước tiến về phía trước, cảm giác nguy hiểm trong lòng nàng lại tăng thêm một phần.
Cho đến khi cảm giác nguy hiểm đạt đến mức nàng không thể chịu đựng nổi, Sở Lạc dừng bước, nhìn về phía sâu trong khu rừng tối tăm, đáng sợ kia.
Linh khí đã sẵn sàng kích phát phù nhẹ thân.
“Nghe đại ca ta nói, trong cái khe núi tồi tàn này có một con sói ngu ngốc.”
“Đại ca ta là yêu thú bá chủ một phương ở Hồ Lưu Hoa, sau này còn muốn thống trị cả Khải Vân Lâm, sao có thể dung túng một con sói ngốc như vậy tồn tại trên lãnh địa của mình được?”
“Đại ca phái ta đến g.i.ế.c ngươi.”
“Sói ngu! Ta không muốn vào đâu, ngươi tự ra đây gặp ta đi!”
Sở Lạc đứng tại chỗ hét loạn một tràng, sau đó là một sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc kéo dài.
Ban đầu nàng còn tưởng rằng vì mình chưa bước vào lãnh địa của Cực Minh Lang nên không thể dẫn nó ra được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nguoi-khac-tu-tien-ta-tu-menh-nu-chinh-cung-khong-cung-menh-bang-ta/chuong-26-dai-ca-sai-ta-den-giet-nguoi.html.]
Nhưng đột nhiên, Sở Lạc thấy trong rừng sâu hiện lên hai luồng ánh sáng đỏ như máu, song song với nhau.
Cùng lúc đó, một cỗ áp lực của Trúc Cơ hậu kỳ ập tới, bao phủ trời đất, nhấn thẳng xuống người nàng.
Sói đến rồi!
Không chút do dự, Sở Lạc lập tức kích phát tám tấm phù nhẹ thân!
Tám luồng quang mang màu xanh lập tức bao quanh nàng, đồng thời mũi chân rời khỏi mặt đất, thân thể trở nên nhẹ bẫng.
Từ sâu trong khu rừng tối tăm, một con cự lang với bộ lông đen bóng phủ đầy hoa văn huyết sắc chậm rãi bước ra, mỗi bước đi đều chất chứa nguy hiểm tột cùng.
“Sói ngu, ngươi có dám đánh một trận với đại ca ta không?”
“Ô hô ô hô, béo như vậy mà đi chậm thế, có phải sợ bị đại ca ta nuốt sống không?”
“Nhát gan! Nhát gan! Nhát gan!”
Sở Lạc liên tục châm chọc, khiến ánh sáng đỏ trong mắt Cực Minh Lang càng rực cháy hơn. Nó phẫn nộ tru lên một tiếng dài, rồi lập tức lao đến như tia chớp!
Sở Lạc cũng hành động ngay lập tức. Cơ bắp được rèn luyện trong Tạo Vật Chi Cảnh kết hợp với phù nhẹ thân phát huy tác dụng, nàng lao nhanh về phía Hồ Liên Hoa, phía sau kéo theo một vệt sáng xanh dài dằng dặc!
Cực Minh Lang đuổi theo điên cuồng, Sở Lạc ở phía trước chạy trối chết.
May mắn là ban đầu nàng chưa đặt chân vào lãnh địa của Cực Minh Lang, nên khoảng cách giữa hai bên khá xa, giúp nàng tranh thủ thêm chút thời gian.
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Nói cho cùng, điều này cũng nhờ vào cái "vận rủi" của nàng.
Theo thời gian trôi qua, Sở Lạc cảm nhận được khoảng cách giữa nàng và Cực Minh Lang ngày càng rút ngắn, áp lực nó phát ra cũng điên cuồng đánh sâu vào nội tạng nàng.
Dần dần, mắt, tai, mũi, miệng nàng đều rỉ máu, nhưng nàng vẫn không dám buông lỏng dù chỉ một giây.
Sắp đến rồi, sắp đến rồi, cố thêm chút nữa—
Tiếng gầm của Cực Minh Lang càng lúc càng phẫn nộ.
Trên mặt hồ, bốn vị tu sĩ đang chiến đấu kịch liệt cũng nghe thấy tiếng sói tru vang dội, ngày càng gần hơn.
Trái tim bọn họ đồng loạt siết chặt.
“Không thể nào… Không thể nào là con Cực Minh Lang Trúc Cơ hậu kỳ đó chứ?!”
“Chỉ riêng con yêu ngư này đã khiến chúng ta khổ sở lắm rồi, giờ mà thêm một con Cực Minh Lang nữa, trời thật sự muốn diệt chúng ta sao?”
“Lẽ nào hôm nay chúng ta phải vùi xác ở Khải Vân Lâm sao? Ta còn chưa có đạo lữ nữa, ta không muốn c.h.ế.t đâu!”
Tiếng sói tru đã đến gần, chấn động đến mức màng nhĩ cũng đau nhức.
Nhưng ngay lúc đó, bọn họ chợt nhận ra rằng—trước mặt Cực Minh Lang còn có một luồng ánh sáng xanh.
Không đúng, không phải ánh sáng xanh, mà là… vị sư muội Luyện Khí tầng hai kia!
Chiếc chổi trước đó bị cắm xuống đất vẫn còn trên bờ, Sở Lạc nhảy lên, mượn lực đẩy, thân hình bay vọt về phía yêu ngư trên mặt hồ.
Cùng lúc đó, Cực Minh Lang cũng bật lên khỏi mặt đất, gầm rú lao theo!
“Sở sư muội?!” Lý Thúc Ngọc kinh hãi, nhưng hắn là người phản ứng nhanh nhất.
Khi Sở Lạc sắp lao đến trước mặt yêu ngư, Lý Thúc Ngọc lập tức bay tới từ phía bên, chặn nàng lại đồng thời đưa nàng hướng về phía bờ sông.
Mà con Cực Minh Lang đang đuổi sát phía sau, dường như không hề có ý định đổi hướng…